lên nhầm xe hoa lấy chồng như ý

Màn tối buông xuống.

Nhà bọn họ Tô thời điểm hôm nay với cho tới nhị chuyện mừng rỡ, gả nhị cô đàn bà và một ngày.

Bạn đang xem: lên nhầm xe hoa lấy chồng như ý

Tô Yên khoác đồ dùng cưới loại truyền thống cuội nguồn ngồi trước gương, make up xinh đẹp mắt, khuôn mặt tràn trề niềm hạnh phúc.

Hôm ni là ngày cưới của cô ấy và Sở Hướng Nam.

Yêu nhau 1 năm, sau cùng cũng đều có thành phẩm.

"Chị, chị như ý thiệt, chuẩn bị được gả vào trong nhà bọn họ Sở quyền thế hàng đầu Đế Đô, phát triển thành bà Sở."

Tô Vân cũng khoác một bộ đồ áo cưới loại truyền thống cuội nguồn tương đương vậy, tầm dáng kỳ kỳ lạ lao vào.

Tô Vân nom khuôn mặt xinh đẹp mắt của Tô Yên, ánh nhìn chợt lóe lên vẻ ghen ghét ghét bỏ, thiệt ham muốn rạch nhừ khuôn mặt xinh đẹp mắt ê.

Tô Yên rét mướt lùng nói: "Chị cũng nên chúc mừng em gái, chuẩn bị sửa phát triển thành người phu nhân đời loại tư của Lục Cận Phong, trúng rồi, chị nghe trình bày cậu công ty Lục này sẽ không lâu trước đó bị tai nạn thương tâm xe cộ tàn phá khuôn mặt, chân cũng trở nên què, ko sinh sống được bao nhiêu năm nữa, em gả thông qua đó kinh hồn là nên ở góa rồi."

"Tô Yên, chị!"

Tô Vân phẫn nộ đến mức độ vẻ mặt mày white bệch, một vừa hai phải suy nghĩ cho tới Tô Yên chuẩn bị gả vào trong nhà bọn họ Sở, còn cô tớ lại gả cho 1 thương hiệu đoản mệnh chuẩn bị bị tiêu diệt, vẻ mặt mày cô tớ càng thâm hiểm rộng lớn.

"Tô Yên, chớ tự phụ vượt lên, địa điểm bà Sở này của chị ấy hoàn toàn có thể ngồi vững vàng hay là không cũng ko dĩ nhiên đâu."

"Tiểu Vân, Tiểu Yên, u nhị đứa đang được ở trên đây à!"

Tần Phương Linh bưng nhị chén bát canh phân tử sen cười cợt trìu mến bước vào: "Đoàn rước dâu của nhị căn nhà Sở, Lục chuẩn bị cho tới rồi, nhị đứa những con cái mau ăn chén bát canh phân tử sen này cút, ý niệm con cái con cháu chan chứa đàn."

Nụ cười cợt fake tạo nên bên trên khuôn mặt của u tiếp khiến cho Tô Yên cau ngươi, sinh sống công cộng mươi bao nhiêu năm, sao cô lại ko biết trái đất của Tần Phương Linh chứ?

Ăn canh phân tử sen trước lúc lấy ck đúng là luyện tục của Đế Đô khi gả đàn bà.

Vừa suy nghĩ cho tới chuẩn bị tách ngoài mái ấm này, sẽ không còn cần thiết nom mặt mày u con cái nhị người Tần Phương Linh này nữa, cô do dự nhận lấy chén bát canh.

"Cảm ơn dì Tần." Tô Yên chỉ ăn một ngụm nhỏ.

"Ăn tăng cút, con cái nhỏ xíu này, khách hàng sáo đồ vật gi." Tần Phương Linh nom Tô Yên ăn đoạn, khẽ thở phào một khá, ánh nhìn chợt lóe lên nụ cười đạt được mục đích: "Mặc cho dù con cái ko nên là con cái ruột của dì, tuy nhiên dì cũng coi con cái như đàn bà ruột, giờ đây con cái chuẩn bị lấy ck rồi, dì cũng thấy ko nỡ."

Tần Phương Linh trình bày đoạn đai đôi mắt cũng chính thức đỏ hỏn lên.

Tô Yên âm thầm cười cợt rét mướt trong tâm địa, xứng danh là kẻ từng đoạt giải Hình ảnh hậu, năng lực thao diễn xuất cũng nằm trong hạng nhất.

Năm cô tám tuổi tác, u ruột cô từ trần gần đầy một mon, thân phụ cô đã lấy Tần Phương Linh và Tô Vân nhỏ rộng lớn cô một tuổi tác về căn nhà.

Khi ê cô mới mẻ biết, thân phụ tiếp tục phản bội u cô kể từ lâu, ông tớ tiếp tục nước ngoài tình.

"Bà công ty, đoàn rước dâu ở trong nhà bọn họ Sở cho tới rồi." Người chung việc đứng trước cửa ngõ nhắc nhở.

"Ừm, biết rồi." Tần Phương Linh mỉm cười cợt ráng lấy khăn quấn đầu đỏ hỏn với thêu hoa lá Long phượng báo điềm lành: "Tiểu Yên, mau team lên, chớ nhằm lỡ giờ lành lặn."

Mặc đồ dùng cưới truyền thống cuội nguồn, team khăn đỏ hỏn, trang sức đẹp đỏ hỏn, tổ chức triển khai hít lễ vô đêm hôm, những chuyện này đều vì thế Tần Phương Linh bố trí.

Tần Phương Linh nháy đôi mắt với những người chung việc, căn dặn: "Thím Lương, bà dẫn cô cả lên xe cộ hoa ở trong nhà bọn họ Sở cút."

Tầm đôi mắt của Tô Yên bị khăn đỏ hỏn đứng sau, chỉ hoàn toàn có thể nhằm người chung việc dắt cút.

Xe đón dâu giới hạn trước cổng căn nhà bọn họ Tô, người chung việc là thím Lương thẳng trả Tô Yên lên xe cộ.

Tần Phương Linh đứng bên trên ban công nom con xe nổ máy ra đi, nụ cười cợt bên trên khuôn mặt lại càng tươi tỉnh rộng lớn.

"Mẹ, không tồn tại chuyện gì chứ? Ngộ nhỡ Tô Yên nửa lối vạc hình thành với gì ko trúng thì sao?" Tô Vân khá lo ngại.

"Con yên ổn tâm, u bố trí ổn định cả rồi, cô tớ chỉ hoàn toàn có thể ngoan ngoãn ngoãn gả cho tới căn nhà bọn họ Lục thay cho con cái."

Vừa rồi Tô Yên lên xe cộ đón dâu ở trong nhà bọn họ Lục, trọn vẹn ko nên xe cộ căn nhà bọn họ Sở.

Tô Vân thấp thỏm nói: "Nhưng mặt mày phía Hướng Nam, tối ni con cái nên qua quýt mặt mày thế nào?"

Tần Phương Linh nhét mang lại Tô Vân một lọ dung dịch, trình bày nhỏ: "Tối ni mang lại Sở Hướng Nam tu, chỉ việc qua quýt tối ni, căn nhà bọn họ Sở bọn họ ham muốn chối cũng ko được, ghi nhớ lấy, chớ nhằm cậu tớ trông thấy mặt mày con cái."

"Vâng, con cái ghi nhớ rồi." Tô Vân đựng lọ dung dịch đoạn, vẻ mặt mày chan chứa ghen ghét ghét bỏ nói: "Mẹ, con cái ham muốn Tô Yên sinh sống ko vì như thế bị tiêu diệt, nếm test kết viên của việc giành giành nam nhi với con cái."

Tần Phương Linh cười cợt rét mướt một tiếng: "Tô Yên hoàn toàn có thể sinh sống qua quýt tối ni hay là không cũng ko dĩ nhiên, con cái biết bao nhiêu người phu nhân trước ở trong nhà bọn họ Lục bị tiêu diệt thế này không? Nghe trình bày là bị bạc đãi bị tiêu diệt ê."

...

Xem thêm: truyện yêu hận triền miên

Tô Yên tự nhiên cảm nhận thấy khung người thô rét, khiến cho cô bị kích ứng ham muốn tháo dỡ ăn mặc quần áo đi ra, gò má đang dần đỏ hỏn bừng.

Cô ghi nhớ cho tới chén bát canh phân tử sen của Tần Phương Linh đem đến, âm thầm cảm nhận thấy sai trái.

Cô tiếp tục giắt chước Tần Phương Linh rồi.

Bát canh phân tử sen ê với yếu tố.

Tô Yên dỡ cái khăn đỏ hỏn bên trên đầu xuống, nom kỹ trên đây ko nên lối cho tới căn nhà bọn họ Sở, xa lánh tức hoảng kinh hồn.

"Dừng xe cộ, mau giới hạn xe!" Tô Yên vội vã hét lên: "Các người là ai, ham muốn trả tôi cút đâu?"

Tài xế không hiểu biết chuyện gì: "Cô Tô, tôi là kẻ căn nhà bọn họ Lục cử cho tới đón dâu, đấy là lối cho tới căn nhà bọn họ Lục."

"Nhà bọn họ Lục?"

Tô Yên thức tỉnh.

Cô ko thể này ngờ được, Tần Phương Linh bày chước nghịch tặc trò tấn công tráo nàng dâu.

"Mau giới hạn xe cộ, tôi nên gả cho tới căn nhà bọn họ Sở, sai sót tổn thất rồi."

"Sao lại sai sót được chứ, cô Tô, cái khăn đỏ hỏn bên trên đầu cô, với thêu hoa lá Long phượng báo điềm tốt đó là khăn vì thế ông cụ Lục chủ yếu tay lựa chọn ê."

Tô Yên nom cái khăn đỏ hỏn vô tay mới mẻ hiểu đi ra từng chuyện.

Tần Phương Linh, bà tớ thực sự gian ác thật!

Cô không thích gả cho tới căn nhà bọn họ Lục, cô sẽ không còn làm cho u con cái Tần Phương Linh đạt được mục tiêu.

Tác dụng của dung dịch vô người cô tiếp tục vạc tác, Tần Phương Linh không chỉ có ham muốn đẩy cô vô vị trí bị tiêu diệt, mà còn phải ham muốn thực hiện cô xấu xí mặt mày, tàn phá cô trọn vẹn.

"Dừng xe cộ." Tô Yên nỗ lực kìm giữ, khẽ quát lác một giờ.

"Cô Tô, chuẩn bị cho tới rồi... cô Tô, cô ham muốn thực hiện gì?"

Tài xế kinh kinh hồn, Tô Yên Open xe cộ nhảy trực tiếp xuống bên dưới.

Tô Yên lộn bên trên mặt mày khu đất bao nhiêu vòng, nhức nhối kịch liệt khiến cho cô vô nằm trong tươi tắn.

"Cô Tô, cô mau lên xe cộ, cô Tô..."

Thấy xe cộ tiếp tục tạm dừng, bác tài xua đuổi theo đòi, Tô Yên nghiến răng nhịn nhức lặc lè chạy cút.

Đau đớn là cơ hội khiến cho người tớ tươi tắn nhất.

Tô Yên đặc biệt hoảng kinh hồn, cô biết thành phẩm khi bị tóm gọn về tiếp tục thế nào.

"Cô Tô, cô chớ chạy, trở về với tôi, chuẩn bị cho tới giờ lành lặn rồi."

Tô Yên càng chạy nhanh chóng rộng lớn, cô vội vã cho tới nỗi chuẩn bị khóc rồi.

Xung xung quanh tối đen thui như mực, thấy người ở phía đằng sau chuẩn bị theo kịp, còn cảm hứng nhức nhối cũng ko thể kìm nén được hiệu suất cao của dung dịch vô khung người cô.

Tô Yên vô vọng ko biết chạy cút đâu, cô tự nhiên trông thấy cơ hội ê vài ba trăm mét với ánh đèn sáng.

Trong lòng cô chợt mừng rỡ mừng, Tô Yên quyên sinh chạy cho tới.

Một con xe với rèm che đang được giới hạn mặt mày lối loại, một người nam nhi khoác một bộ đồ áo ở trong nhà đang được đứng trước cửa ngõ xe cộ nghe điện thoại cảm ứng.

Vào khi người nam nhi đang được sẵn sàng lên xe cộ, Tô Yên cố mức độ chạy cho tới, tiếng nói nghẹn ngào, thở hào hển cầu xin: "Cứu tôi, cứu giúp tôi với, cứu giúp tôi với."

Người nam nhi ngẩn đi ra một lúc, hai con mắt sâu sắc thẳm lướt qua quýt Tô Yên.

Mà thời điểm này, đứa ở đầu chão mặt mày ê vô điện thoại cảm ứng của những người nam nhi vẫn đang được vội vã nói: "Cô dâu chuẩn bị cho tới rồi, anh là chú rể sao còn chưa tới, thực sự người vô cuộc ko oi ruột nhưng mà người xung xung quanh đều oi ruột bị tiêu diệt cút được."

"Ồn ào!" Vẻ mặt mày người nam nhi ko chút xúc cảm này tiếp tục ngắt điện thoại cảm ứng.

Nhưng thời điểm này bác tài đón dâu ở trong nhà bọn họ Lục cũng xua đuổi cho tới, Tô Yên một vừa hai phải trông thấy cũng ko quan hoài người nam nhi với đồng ý hay là không, vội vã kéo cửa ngõ đi ra đâm vào vô xe cộ, lẹo nhị tay lại, tiếng nói khá nghẹn ngào cầu xin: "Giúp tôi với!"

Xem thêm: hứa tịnh nhi cố khiết thần

Cô một vừa hai phải dứt lời nói, bác tài tiếp tục xua đuổi cho tới nơi: "Cô Tô, mau trở về với tôi cút, mau lên chuẩn bị trễ rồi, Lục..."

Tài xế một vừa hai phải trông thấy người nam nhi thì chợt giật thột.

Còn ko trình bày đoạn, ánh nhìn rét rét mướt của những người nam nhi tiếp tục lướt tới: "Cút!"