xin lỗi em hôm nay tôi không có hứng

" Là ai?"

" Sở trưởng cỗ kinh tế".

Bạn đang xem: xin lỗi em hôm nay tôi không có hứng

Thanh Tú trợn đôi mắt, cô đợt tiếp nhữa trả tay lên bịt mồm nhằm ko phân phát đi ra tiếng động vì như thế vượt lên sửng sốt. Trước ni sư vẫn biết Ái Lệ với xuất thân thuộc Quý giá, tuy nhiên ko ngờ lại là phụ nữ của một người quyền cao chức trọng như thế. Cô dừng động tác dancing lại, nhì tay buông vai Lưu Đăng đi ra.

" Tôi... tôi chuồn hấp thụ nước đây".

Lưu Đăng cũng bước theo dõi cô, nhì người ngồi vào một trong những cái bàn trống không cạnh cơ, anh xối mang lại cô li nước thanh lọc.

" Lưu Đăng..."

Lưu Đăng nhìn cô, gọi rõ rệt được vướng mắc nhập hai con mắt xanh ngắt cơ.

" Cô đang được mong muốn căn vặn tôi tại vì sao Ái Lệ với xuất thân thuộc như thế lại đi làm việc một trưởng chống maketing nên không?"

" Vâng...".

Cô gật đầu, ánh nhìn ko giấu quanh được tò mò mẫm.

Khuôn mặt mũi Lưu Đăng hướng ra phía thân thuộc sảnh, điểm Trần Nam và Ái Lệ vẫn đang được dancing, ánh nhìn anh ngừng bên trên người phụ nữ rất đẹp nghiêng nước nghiêng trở nên cơ.

" Cô ấy vì như thế Trần Nam, ko lo ngại kể từ vứt từng thời cơ... "

Giọng phát biểu Lưu Đăng với chút bất mãn tuy nhiên Thanh Tú không sở hữu và nhận đi ra, tầm đôi mắt cô cũng rơi ra phía bên ngoài cơ, một cơn sóng nhỏ lăn kềnh tăn nhập khóe đôi mắt.

" Xin lỗi, tôi chuồn lau chùi một lát".

-------------

Ánh năng lượng điện nhập sảnh hắt đi ra hiên chạy tia sáng sủa lù mù nhạt nhẽo, đáp lên một khuôn mặt mũi nhỏ nhắn yên bình, cơn dông tối rét buốt lùa nhập body người phụ nữ. Cô ôm nhì tay trước vùng ngực, phía đôi mắt đi ra khung trời tối đẫy sao, thỉnh phảng phất tảo mặt mũi lại nhìn nhập sảnh tiệc, điểm với cùng 1 người con trai điển trai đang được dancing.

Cô, cứ như thế tĩnh lặng nhìn anh qua chuyện khe cửa ngõ...

Người phụ nữ cơ là phụ nữ một của cục trưởng cỗ kinh tế tài chính, anh làm thế nào hoàn toàn có thể dám bỏ vứt hít ước. Bởi chỉ việc một lời nói của ông tao cũng khiến cho công ty lớn anh vỡ nợ ngay lập tức tức thì, cơ là sự việc nghiệp của anh ấy, còn là một tận tâm của tía anh nhằm lại. Anh... cơ phiên bản tiếp tục không hề lựa lựa chọn nào là không giống.

Nhưng cơ chẳng nên là lựa lựa chọn đích thị đắn nhất sao? Một người tài cao, tư thế như anh kết duyên với những người phụ nữ cành vàng lá ngọc, còn gì xứng rộng lớn, mĩ mãn rộng lớn...

Cô tảo mặt mũi chuồn ko nhìn nữa, cảm nhận thấy lồng ngực bản thân như với sợi thừng đang được kể từ từ siết lại, nhói buốt, nghẹt thở.

Thanh Tú lặng lẽ rời ngoài hotel khi phía bên trong vẫn còn đấy rất rất náo nhiệt độ. Đôi chân nhỏ bước bên trên mặt phố tỏa nắng sắc tố, thỉnh phảng phất giẫm nên vài ba cái lá thô, tiếng động vỡ nát nhừ, nghe như tâm lý cô thời điểm này.

Một con xe trờ đến từ đàng sau, người con trai hạ kính xe pháo xuống mỉm mỉm cười.

" Tôi trả cô về".

" Không cần thiết đâu, tôi đón xe taxi được rồi".

" Đường này khó khăn đón xe pháo lắm, lên đi".

Sau vài ba giây do dự, Thanh Tú cũng xuất hiện xe pháo bước lên.

Lưu Đăng nhìn người phụ nữ sát bên, vừa đủ sáng ảo hắt lên khuôn mặt mũi nhỏ nhắn nhập tối tối cũng ko làm mất đi chuồn vẻ rất đẹp trong sáng của cô ấy, hai con mắt nỗi buồn như đang được tâm trí điều gì cơ.

" Những gì tôi phát biểu khi nãy dĩ nhiên đã trải cô buồn, thiệt xin xỏ lỗi".

Thanh Tú mải nhìn đi ra cửa ngõ xe pháo, thời điểm này mới nhất trở lại mỉm mỉm cười. Nếu không tồn tại những tiếng cơ của Lưu Đăng canh ty cô tỉnh thức, e rằng phiên bản thân thuộc bản thân lại ngày càng ko tự động công ty được tuy nhiên lấn thâm thúy nhập với những người con trai cơ.

" Tôi nên cảm ơn anh mới nhất đúng".

Lưu Đăng nhếch môi mỉm cười, nếu như nhìn kĩ sẽ thấy đi ra cơ là 1 nụ mỉm cười đau xót.

" Có gì tuy nhiên cảm ơn, tôi với cô cũng coi như ngay gần cộng đồng số phận".

Thanh Tú ngỏ to tát đôi mắt, tâm trí khoảnh khắc rồi chứa chấp giờ đồng hồ căn vặn.

" Nghĩa là anh yêu thương Ái Lệ?"

Lưu Đăng tay vậy vô lăng lái xe, đôi mắt mung lung quan sát về phía đằng trước.

" Đúng vậy, tôi yêu thương cô ấy kể từ trong những năm học tập cấp cho tía, tuy nhiên trong đôi mắt cô ấy kể từ cơ cho tới tận giờ đây... vẫn chỉ mất Trần Nam".

Thanh Tú khẽ nhìn anh. Một người con trai với tướng mạo mạo tuấn tú, nếu như đối với Trần Nam đương nhiên ko thể vày tuy nhiên cũng chính là niềm mong ước của từng nào cô nàng. Tại nhân loại anh lan đi ra sự êm ấm và tự do thoải mái, ko suy nghĩ cũng đem trong trái tim một thương yêu đơn phương với Ái Lệ.

" Nhưng tôi với cô cũng có thể có điểm không giống nhau. Là Ái Lệ ko yêu thương tôi, tuy nhiên Trần Nam so với cô thì không giống, anh tao với tình thân với cô".

" Chỉ với điều... thân thuộc sự nghiệp và cô, ko biết anh tao tiếp tục nên đương đầu ra sao..."

Thanh Tú cúi mặt mũi, tâm lý từng khi một u ám rộng lớn.

" Đừng thì thầm cơ nữa, tất cả chúng ta thay đổi vấn đề không giống đi".

Lưu Đăng mỉm mỉm cười.

" Ừ, tôi còn chưa chắc chắn ngôi nhà cô nằm ở vị trí đàng nào là nữa..."

"..."

Chiếc xe pháo cứ thế chậm trễ rãi điều khiển xe trên đàng, nhì người chuyện trò được một lúc thì đột nhiên hai con mắt Lưu Đăng tối sầm.

" Két..."

Anh phanh thắng bộp chộp, giờ đồng hồ yêu tinh sát của bánh xe pháo bên trên mặt mũi đàng vang lên đột ngột, khắp cơ thể Thanh Tú như mong muốn nhào về phía đằng trước.

" Chuyện gì vậy?"

" Có người ngăn đầu xe pháo bọn chúng ta".

Phía trước xuất hiện nay một cái Ford black color đang được chắn ngang. Người con trai với hai con mắt như chim ưng bước xuống, anh tao tiến bộ lại gõ cửa ngõ xe pháo.

Lưu Đăng bấm nút mang lại kính xe pháo kể từ từ hạ xuống, người con trai nhìn Thanh Tú, chứa chấp giờ đồng hồ đẫy rắn rỏi.

" Cô Thanh Tú, chào cô xuống xe".

Thanh Tú ngờ ngạc không hiểu biết nhiều chuyện gì đang được xẩy ra, cô tảo quý phái Lưu Đăng tuy nhiên anh thời điểm hiện tại cũng giống như cô, ko biết người con trai này là ai.

" Giám đốc đang được đợi cô ngoài kia".

Người con trai phát biểu thêm 1 câu nữa rồi tảo mặt mũi quý phái ven đàng, Thanh Tú cũng phía tầm đôi mắt qua chuyện vị trí kia, tuy nhiên trời tối tuy nhiên cô vẫn phân phát hiện nay cái BMW i8 của Trần Nam tiếp tục đỗ sẵn. Người con trai này còn có lẽ là kẻ của anh ấy, tiếng chào này cũng hoàn toàn có thể hiểu là khẩu lệnh.

Lưu Đăng cong khóe môi lên mỉm cười nhẹ nhõm. Quả là như anh Dự kiến, Trần Nam ko thể ko đi tìm kiếm Thanh Tú.

" Xuống chuồn..."

Thanh Tú nhìn Lưu Đăng ngập ngừng, cô biết phiên bản thân thuộc không tồn tại sự lựa chọn nào là không giống, trả tay tháo dỡ thừng đáng tin cậy đi ra.

" Vậy cảm ơn anh".

" Không với gì, hứa hội ngộ ".

Xe của Lưu Đăng lao vút chuồn, cô đứng tần ngần một lúc rồi khuynh hướng về con xe white color không xa lạ cơ tuy nhiên đi đi lại lại, trong trái tim nổi lên nhiều xúc cảm phức tạp.

" Giám đốc, anh dò la tôi?"

Trần Nam ngồi nhập xe pháo, anh nâng đôi mắt lên nhìn người phụ nữ đang được đứng cạnh cửa ngõ xe pháo, trả vóc dáng vẻ nhỏ nhắn của cô ấy giam cầm nhập lòng đôi mắt bản thân, chứa chấp giọng trịch thượng.

" Lên xe".

Xem thêm: lên nhầm xe hoa lấy chồng như ý

Thanh Tú cắm nhẹ nhõm môi, xuất hiện xe pháo lao vào.

Người con trai nhập cỗ vest thâm lịch sự ngồi trực tiếp tắp, khắp cơ thể anh hiện hữu lên khí hóa học cáng đáng. Anh ko nhìn cô tuy nhiên trầm dìm nhìn những ngọn đèn vàng phin mặt mũi đàng, không khí nhập xe pháo vô nằm trong yên ổn tĩnh, một giờ đồng hồ thở mạnh cũng hoàn toàn có thể cảm biến được. Hai người cứ thế im thin thít không người nào phát biểu câu nào là, từng người theo dõi xua những tâm trí riêng rẽ của tớ.

Trần Nam tiếp sau đó với tay lấy một cái vỏ hộp đang được gói cẩn trọng trả về phía Thanh Tú.

" Mở ra".

Cô tảo quý phái nhìn anh, phát hiện một khuôn mặt nghiêng anh tuấn rất đẹp cho tới nao lòng.

Bàn tay nhỏ khôn khéo gỡ nắp của cái vỏ hộp đi ra, đập nhập đôi mắt cô là khoản loại rất rất quen thuộc. Chiếc váy đầm ren white color sữa, hình tiết giản dị và đơn giản tuy nhiên vô nằm trong dễ nhìn... nó đó là loại váy đầm anh tiếp tục " cướp" của cô ấy ở siêu thị ngày hôm trước.

" Anh... trả mang lại tôi điều này... thực hiện gì? Chẳng nên... anh mua sắm mang lại... Ái Lệ sao?"

" Tôi, đó là mua sắm mang lại em".

Lời phát biểu trầm lạnh lẽo dứt khoát của anh ấy khiến cho Thanh Tú bất thần cho tới nỗi tấn công rơi cả loại vỏ hộp xuống chân, vì như thế loại đầm đó tuy nhiên bao nhiêu ngày trước cô tiếp tục tức giận dỗi đến mức độ mong muốn băm anh đi ra.

Nhưng cô, với tư cơ hội gì nhằm nhận nó...

" Xin lỗi, tôi ko thể nhận".

Cô vậy cái vỏ hộp lên, mang lại mang lại Trần Nam.

" Tại sao?" Người con trai chằm chằm nhìn cô.

" Tôi... ko mến nó nữa".

Cô cúi mặt mũi xuống, hoảng hốt anh phân phát hiện nay được rằng bản thân đang được dối trá.

Trần Nam im thin thít rất rất lâu, bao tâm trí vây hãm lấy khuôn mặt rét lùng của anh ấy. Anh hoàn toàn có thể vì như thế cô tuy nhiên sẵn sàng trả cái thẻ tín dụng thanh toán mang lại cô tự tại dùng, sẵn sàng dẹp việc làm quý phái một phía, đợi trong nhà cô ngay gần một giờ đồng hồ nhằm nằm trong chuồn dự tiệc. Trong khi cơ cô đã trải gì? Đi nằm trong Quốc Đại....

Khi xuất thời điểm hiện tại buổi tiệc lại ko thèm cho tới địa điểm anh và lại ngồi tu rượu với Lưu Đăng, tiếp sau đó còn dancing tình tứ với hắn tao, nhằm hắn tao trả về.

" Đặng Thanh Tú... từng nào người con trai so với em mới nhất là đủ?"

Lời phát biểu nhẹ nhõm tựa một cơn dông phảng phất, tuy nhiên lại gom nhóp không còn từng tôn ti của một người tuy nhiên quật gãy.

Thanh Tú ngỏ to tát nhì đôi mắt, ko ngờ Trần Nam hoàn toàn có thể ngỏ mồm căn vặn cô như thế, một cỗ đau xót ập lệ tận chóp mũi khiến cho nó hồng lên.

" Tôi phát biểu oan mang lại em sao?"

Người con trai tảo quý phái nhìn cô, ánh nhìn nâu trầm của anh ấy rét trước đó chưa từng thấy, tiếng nói cũng vô nằm trong mai mỉa.

Cô đỏ loét mặt mũi tía tai vì như thế giận dỗi.

" Bao nhiêu cũng chính là chuyện của tôi, anh căn vặn thực hiện gì? "

Trần Nam gõ ngón tay lên vô lăng lái xe, anh mỉm cười một cơ hội chua chát. Hóa đi ra chiều ni sư cầu xin xỏ anh, bày đi ra cỗ dạng tội nghiệp này cũng chỉ vì như thế cần thiết chi phí. Khi chi phí trả rồi thì tức thì trở mặt mũi, trong cả ở cơ sở y tế tuy nhiên cũng hoàn toàn có thể chuồn với tình cũ.

" Tôi ko thể ngờ em là nhân loại như vậy".

Khóe đôi mắt Thanh Tú cay cay, cô đang được suy nghĩ Trần Nam phát biểu móc về sự cô dancing với Lưu Đăng, lại còn nhằm anh tao trả về. Chẳng nên hiểu nhầm hoàn toàn có thể tạo nên khoảng cách sao? Vậy cô mong muốn mượn nó...

" Vâng, tôi đó là nhân loại như thế đó".

Sắc mặt mũi khiêu khích của cô ấy thực hiện người con trai lập cập lên vì như thế giận dỗi, trán anh nổi đẫy gân xanh xao, tiếng nói khan đặc.

" Em phát biểu lại một chuyến nữa".

" Tôi đó là loại người tiện lợi hoàn toàn có thể chuồn với những người con trai không giống, vì vậy kể từ ni, anh hãy rời xa tôi ra".

Đáy đôi mắt người con trai cuồn cuộn, tiếng vừa phải rồi không giống nào là cô xác nhận việc đã từng đi cùng theo với Quốc Đại, lại còn mong muốn anh rời xa... Anh người sử dụng bàn tay to tát khỏe khoắn kéo cằm cô lại, từng đàng đường nét quen thuộc thanh tao không xa lạ hiện nay trước mặt mũi.

" Đặng Thanh Tú, rốt cuộc em coi tôi là loại gì?"

Thanh Tú ngước nhìn, hai con mắt vừa phải khó chịu vừa phải êm ấm của anh ấy thực hiện tim cô như bị ai cơ bóp nghẹt, đau tới ko thở được.

" Giám đốc, tất cả chúng ta tiếp tục thì thầm này rộng lớn nhì chuyến rồi, tôi không thích nói lại nữa".

Quai hàm người con trai bạnh đi ra, môi anh mím chặt.

" Có nên trong trái tim em tôi chỉ là 1 ông chủ?"

Khi nghe lời nói ấy chứa chấp lên kể từ chủ yếu mồm anh, trong cổ họng cô đột nhiên nghẹn đắng, trong trái tim các mùa sóng lớp lớp đập nhập. Tại sao cô lại rớt vào tình thế luẩn quẩn như thế, người con trai tỏa nắng như ánh mặt mũi trời này cô hoàn toàn có thể va vấp nhập không? Nếu được, rồi tiếp tục kéo theo kết viên gì?

" Vâng, đích thị vậy ".

Nói đoạn Thanh Tú bộp chộp vàng tảo mặt mũi chuồn nhằm anh ko phân phát xuất hiện khóe đôi mắt đỏ loét hoe của tớ, tức thì đẩy cửa ngõ xe pháo.

" Nếu em bước xuống, thì nên trở thành ngoài tầm đôi mắt tôi triệt nhằm, chớ khi nào nhằm tôi trông thấy em nữa".

Cánh tay cô khựng lại, ánh nhìn nhìn đi ra khung trời, làn tóc bị cơn dông tấn công rối tung.

" Rầm..."

Cửa xe pháo đóng góp lại, đường nét mặt mũi người con trai tối tăm như chuẩn bị với bão, anh thẩn thờ ngồi nhập xe pháo nhìn theo dõi bóng hình miếng mai đang hoạt động bên trên đàng. Anh ko hiểu được cô đang hoạt động trốn anh, chạy trốn chủ yếu trái ngược tim bản thân.

Chiếc Ford trờ sát cho tới.

" Giám đốc..."

" Hoàng Hải, theo dõi cô ấy cho đến khi cô ấy về cho tới nhà".

" Còn anh...?"

" Làm theo dõi tiếng tôi, chớ căn vặn nhiều".

Trần Nam phát động máy, con xe xoay đầu lao vút bên trên đàng với vận tốc rất rất thời gian nhanh, xé toạc mùng tối tăm tối.

-----------

Trên bàn, những chai rượu nước ngoài liên tiếp được đưa ra. Người con trai nhập cái áo sơ-mi Trắng ngồi lặng lẽ, cái cà vạt bị anh kéo qua chuyện một phía méo xẹo, bàn tay thon lâu năm liên tiếp xối rượu.

Lần thứ nhất nhập đời anh tu nhiều như thế, vị cay nồng của rượu khiến cho trí nhớ anh chuếnh choáng. Người tao thông thường phát biểu khi say rồi hoàn toàn có thể quên tất cả, tuy nhiên tại vì sao anh càng tu, hình hình họa người cơ càng hiện nay rõ rệt trước mặt mũi.

Đó là 1 ngày thời điểm đầu tháng mươi, một cô nàng với khuôn mặt trong sáng như nước ngày thu đứng trước cửa ngõ chống phỏng vấn. Cô thực sự lọt thỏm thân thuộc nhì mươi cô nàng được make up kĩ lưỡng, tuy nhiên lại hiện hữu lên một vẻ cao quý, trí thức.

Đó là 1 ngày anh cho tới ngôi trường nước ngoài ngữ Fly dò la cô, phát hiện một nụ mỉm cười lan nắng nóng...

Đó là ngày thứ nhất đi làm việc, cô tiếp tục đuổi theo, đâm sầm nhập sườn lưng anh...

Đó là 1 ngày, anh phát hiện bóng hình nhỏ nhắn ríu rít dọn cơm trắng bên dưới chống ăn với dì Tư...

Từng ánh nhìn, nụ mỉm cười của cô ấy cứ vậy ùa về.

Từ lúc nào anh biết xót xa xăm khi trông thấy cô ngủ bên trên bàn thao tác, 11 giờ tối...

Từ lúc nào anh lại lo ngại mang lại cô, choáng choàng đi tìm kiếm lúc không thấy cô nhập chống hội nghị...

Từ lúc nào anh lại thức Trắng tối nhằm che chở khi cô bị dịch...

Xem thêm: chó lớn bắt mặt chủ

Từ lúc nào một người quân tử như anh lại chuồn với Ái Lệ với mục tiêu khiến cho cô điên lên, mặc dù thế cô lại điềm nhiên như thế... Quả thực trong trái tim cô ko hề với người con trai này tồn bên trên.

Trần Nam lôi thừng cà vạt vứt xuống khu đất, đôi mắt anh đỏ loét ngầu, mồm mỉm cười chua chát.

" Đặng Thanh Tú, tôi thua thiệt em rồi, thua thiệt thiệt rồi".