xin em đừng nhớ anh nữa

Chương 2

A Vọng, Khi em viết lách truyện này đã và đang là năm loại chín ngày rơi rụng của anh ấy rồi, trước lúc viết lách truyện này, trong tim em vẫn viết lách hàng chục ngàn chữ rồi, tuy nhiên đến thời điểm thực hành thực tế thì ko biết nên thực hiện thế nào là. Cuối nằm trong, em chỉ hoàn toàn có thể viết lách vài ba câu cộc gọn gàng này.
Trong chín năm vừa qua, em dường như không biết thực hiện thế nào là.  Em ko biết bản thân coi ra làm sao nhập trái ngược tim anh. Em chỉ hoàn toàn có thể ghi nhớ lên đường ghi nhớ lại thời gian chính thức và kết đôn đốc quan hệ của tất cả chúng ta.
Hãy kết đôn đốc ở phía trên nhé.
Thật rời khỏi, lúc này Khi nghĩ về cho tới anh, lần thứ nhất họp mặt tiếp tục hiện thị nhập tâm trí em.
Ngày hôm tê liệt mặt mày trời nhịn nhường như ko rộng lớn, tuy nhiên ánh mặt mày trời đều là phản vào anh, anh cười cợt ngược sáng sủa với em, đó là một thiếu hụt niên.
Còn hôm tê liệt nữa anh căn vặn em là em cũng muốn nốc trà sữa ko, anh rằng nếu như em nốc thì em tiếp tục trở nên người của anh ấy.
Bây giờ viết lách lại những loại này tựa như mẩu truyện của những người không giống, một niềm mơ ước, không tồn tại thiệt.
Có người vẫn căn vặn em một câu đặc biệt thơ ngây, cô ấy nói: “Nếu như nhận thêm một thời cơ, cậu vẫn tiếp tục ở mặt mày anh ấy sao?”
Luôn cảm nhận thấy thắc mắc này thơ ngây, là chính vì thắc mắc này chỉ tồn tại một đáp án, này là “nhất ấn định tiếp tục.”
Nhất ấn định tiếp tục ở mặt mày anh, tiếp tục nằm trong anh lập lại những sai lầm không mong muốn tương tự động tiếp tục thám thính hiểu anh một đợt tiếp nhữa.
Em sẽ không còn khi nào hối hận hận, nếu như cuộc sống hoàn toàn có thể tái diễn, em tiếp tục ôm anh thiệt chặt ngay lập tức kể từ Khi gặp gỡ anh, tiếp tục rằng mang lại anh biết ngay lập tức từ trên đầu em quí anh.
Khi anh một vừa hai phải rời lên đường, em vẫn phát hiện ra anh, ko nên nhập một niềm mơ ước, nhưng mà là một trong ngày tỉnh dậy phát hiện ra một khả năng chiếu sáng là chúng ta, ngay lập tức khi tê liệt em vẫn nín thở, hoảng hốt rằng anh tiếp tục bặt tăm nhập một giây tiếp sau.
Nhưng em biết ngay lập tức từ trên đầu đơn thuần ảo giác.
Đêm là khi không dễ chịu nhất, em từng phát hiện ra anh nhập mơ bao nhiêu thứ tự, nhập vô vàn niềm mơ ước, em mong muốn ko khi nào tỉnh lại ngoài niềm mơ ước.
Đã lâu em ko mơ thấy anh, nhập niềm mơ ước thứ tự trước anh rằng toàn bộ đơn thuần fake bịp bợm, và em vẫn tin yêu.
Chi tiết năm nào thì cũng ko ghi nhớ rõ ràng lắm, đơn thuần lúc này ghi nhớ lại, khi tê liệt trong tim vẫn cảm nhận thấy không dễ chịu.
Em vẫn nỗ lực thật nhiều thứ tự, mong muốn gặp gỡ anh, mong muốn ở một toàn cầu với anh nên đã thử những điều ngu ngốc, tuy nhiên Khi chết choc ập tới, em lại tháo lui.
Em van nài lỗi, em van nài lỗi.
Em tự động cứu giúp chủ yếu bản thân.
Em thực hiện một quỷ rụt rè, là kẻ rụt rè.
A Vọng, sau khoản thời gian tăng trưởng em lờ đờ rãi vạc hiện tại với thật nhiều việc ko thể như yêu cầu,  là thân ái bất bởi kỷ, là ơn sinh trở thành, chăm sóc dục của thân phụ u nên báo đáp.
Cứ như thế lên đường, hãy nhằm em chôn vùi toàn bộ tình thương yêu của em với anh nhập kiệt tác này.
Em nên trở về phần bên trước rồi.
Sau này, em sẽ không còn ghi nhớ cho tới anh nữa.
Em rước kiếp sau của em mang lại anh, được không?
HOÀN
Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn