xin chào kiểm sát viên

Chương 33.1

Dịch & Edit: ♦♦A Mọi và chị♦♦

Bạn đang xem: xin chào kiểm sát viên

“Tô Dịch Văn anh đứng lại mang đến tôi.”

Cuối nằm trong giờ đồng hồ réo gọi của Đào Nhạc cũng khiến cho cho những người nào là bại liệt cần ngừng bước, đương nhiên đã và đang thú vị vô số ánh nhìn để ý của người xem.

Tô Dịch Văn đang được đóng góp lại cửa ngõ xe cộ, nhíu mi, coi cô, “Có gì cần thiết thưa sao?”

Hừ, phong thái fake ngu của anh ấy tao đang được đạt cho tới chuyên môn cao lắm rồi, đã thử chuyện sai trái ngược mà còn phải căn vặn cô ‘có gì cần thiết thưa sao?’, mặc dù sao cũng  đang được đột biến nhiều chuyện như thế, trong cả một câu phân tích và lý giải anh tao cũng ko thưa được à?

Đào Nhạc bước vào trước mặt mũi anh, còn hung hăn đập lên cửa ngõ xe cộ, “Muốn chuồn hả, không tồn tại cửa ngõ đâu!”

Tô Dịch Văn mỉm cười nhẹ dịu, “Không nỡ nhằm tôi chuồn sao?”

Đào Nhạc lại bị cứng họng, loại ngừơi này trước khi làm thế nào rất có thể thi đua thực hiện kiểm sát viên được nhỉ? Người nào là không tồn tại đôi mắt coi nhưng mà làm cho anh tao trà trộn nhập khối hệ thống ngành tư pháp thế này, quả thực là một trong những người cặn buồn bực.

“Tô Dịch Văn, anh chớ với mỉm cười cợt tôi, ở ngôi trường anh cũng nghĩ về phương pháp để chỉnh tôi, bây gờ đã thử ở viện kiểm sát rồi nhưng mà vẫn tạo nên khó khăn dễ dàng mang đến tôi, Đào Nhạc tôi phía trên đang được mạo phạm anh lúc nào hả!” Hôm ni sư ko nỏi rõ ràng từng chuyện là ko được.

“Lúc ở ngôi trường tôi chỉnh em rời khỏi sao nào là, hùn em sửa đổi luận văn nhằm em được trao chi phí thưởng, còn bật mý đề thi đua chất lượng tốt nghiệp mang đến em, em ko cho là tôi là kẻ chất lượng tốt à?” Tô Dịch Văn căn vặn ngược lại, còn đem theo đuổi vẻ mặt mũi oan ức

Nói thì thưa vậy chứ nhằm đạt được những trở nên trái ngược chất lượng tốt đẹp mắt bại liệt cô đã và đang ném ra vô số sức lực lao động. Đào Nhạc thưa, “Anh với gì chất lượng tốt nhằm tôi cần tâm lý chứ, anh chất lượng tốt mà còn phải cho tới buổi hứa hẹn này.” Chỉ cần thiết vừa vặn nghĩ về cho tới cảnh anh và Hứa Lăng ngồi bên trên cái Passat vi vu cùng nhau, cô ngay lập tức tức giẫn dữ.

Tô Dịch Văn đùng một phát mỉm mỉm cười, Open xe cộ kéo cô nhập nhập, luôn nhớ thắt chão tin cậy mang đến cô, động tác trôi chảy, dứt khoát. Còn phản xạ của Đào Nhạc luôn luôn chậm rãi nửa nhịp, đợi khi cô mong muốn Open bước rời khỏi, thì anh đang được nhấn ga xe cộ chạy mất hút rồi.

“Tô Dịch Văn, anh bắt cóc tôi, ngừng xe cộ, tôi mong muốn xuống!” Đào Nhạc la rộng lớn.

Tô Dịch Văn điềm tĩnh tài xế, thậm chí là còn ngỏ radio nghe, xoay xoay kiểm soát và điều chỉnh tần số, đúng khi đang được trừng trị một quãng bình thư (*), kiểu giọng với âm thanh động địa kinh thiên thực hiện Đào Nhạc phút chốc lặng bặt. Tô Dịch Văn rút tay lại, nhường nhịn như đang được lắng tai.

Đào Nhạc từng tận mắt chứng kiến biểu lộ về sở trường kì quái của thương hiệu Tô nào là bại liệt, anh tao trái ngược nhiên là với sức mạnh của Lôi thần nhưng mà.

Tô Dịch Văn con quay sang trọng, mỉm cười khanh khách hàng thưa, “Đoạn bình thư này em nên nghe một ít.”

Muốn cô nghe, Đào Nhạc tức giẫn dữ, tắt radio, “Tô Dịch Văn, anh với ý gì hả, tôi mong muốn xuống xe cộ chứ không thích nghe loại hài kịch này.”

Tô Dịch Văn ko nghĩ về như thế, vẻ mặt mũi tiếc rẻ mạt thưa, “Thấy em tự động bản thân đạo biểu diễn rồi thực hiện biểu diễn viên ở tiệm cafe cả buổi trời, tôi đấy là mong muốn em học tập theo đuổi kĩ xảo của nghệ sỹ có trách nhiệm thôi.”

Bây giờ Đào Nhạc lại thấy kiểu tát Hứa Lăng tặng mang đến anh khá nhẹ nhàng, Chắn chắn anh thấy ko đầy đủ, uổng công Khi nãy cô còn tồn tại chút xíu nhức lòng, ai nhưng mà biết chỉ vài ba phút sau anh lại chính thức phục thù hằn.

Đang tâm lý, điện thoại thông minh vào trong túi vang, Đào Nhạc coi mặt hàng số hiện nay bên trên màn hình hiển thị, tim đập thình thịch, len lén liếc coi Tô Dịch Văn, chính thức vì thế dự ko biết với nên nghe cuộc gọi này hay là không.

“Sao ko nghe điện thoại thông minh.” Tô Dịch Văn coi siêng chăm về phía đằng trước, căn vặn một câu rất rất thông thường.

Đào Nhạc ổn định tấp tểnh lại tâm trí, đích ha, cô đâu với làm cái gi trái ngược lộc tâm, làm cái gi nhưng mà cần tránh mặt. Cô ấn phím nghe, giọng một thương hiệu nhóc chính thức gào thét.

“Chị Nhạc à, chị đang được ở đâu thế, em trai phía trên đói bụng rồi.” Hàn Húc tương tự bóp trúng tử huyệt của những người nào là bại liệt, biết cô mến nhu chứ không hề mến cương. Đào Nhạc hận ko thể một chưởng tiến công bị tiêu diệt thương hiệu nhóc xấu xí này, đích ngay lập tức khi đó lại gọi cho tới ko cần mong muốn lấy mạng cô sao!

“Cậu đói bụng tương quan gì cho tới tôi!” Cô xổ rời khỏi một câu.

Không ngờ Hàn Húc lại ko biết tâm lý, rộng lớn giờ đồng hồ, “Đào Nhạc, chị đùa với tôi cần ko, nhớ là chị không đủ tôi một giở cơm!”

Mẹ ơi, khi nãy cô vừa vặn mới mẻ tiêu xài không còn 1 phần chi phí, ăn 1 phần điểm tâm ở Starbucks rơi rụng không còn chục đồng, thương hiệu nhóc xấu xí lại lựa chọn ngay lập tức khi tâm lý cô ko chất lượng tốt yêu sách cơm trắng, thực sự mong muốn ăn đòn nhưng mà.

“Bộ thân phụ trăm trong năm này cậu không được ăn cơm trắng à, ngày hôm nay tôi ko rảnh.” Đào Nhạc âm thầm nghĩ về cần nhanh chóng xuống xe cộ nhưng mà về căn nhà thôi.

Hàn Húc vốn liếng ko cần loại người ko biết nhằm ý cho tới người không giống, tuy nhiên ngày hôm nay Đào Nhạc tương tự ăn cần dung dịch nổ vậy, cơn giẫn dữ của cậu nổi lên, “Hôm ni tôi chắc chắn cần ăn bữa cơm trắng vì thế cô chào, sao nào!”

“Hứ, tôi sẽ không còn mời! Cậu tai ngược hả, công an chuồn đâu không còn rồi?” Đào Nhạc Chịu ko được uy hiếp của những người không giống.

“Tóm lại là với ai bại liệt ko lưu giữ lời!” Hàn Húc phản kích.

Chưa thưa hoàn thành thì điện thoại thông minh của Đào Nhạc đã trở nên lúc lắc rơi rụng, ko cần thiết tâm lý cũng biết vì thế Tô Dịch Văn thực hiện điều tốt này, chỉ thấy anh bịa đặt điện thoại thông minh mặt mũi tai, giọng ngang phè phè thưa một câu ‘Cô ấy ko rảnh’. Nói hoàn thành anh hớt tóc điện thoại thông minh kiểu rụp, còn nhét luôn luôn điện thoại thông minh vào trong túi bản thân.

Hàn Húc đùng một phát nghe thấy một giọng nam nhi, trước tiên là sửng bức, tiếp sau đó điện thoại thông minh cũng trở nên tắt ngang, cậu chỉ nghĩ về cho tới vị kiểm sát viên đã đi vào trạm gác công an phiên trước, trong trái tim chan chứa láo lếu loàn.

Tuy Đào Nhạc không thích chào Hàn Húc ăn cơm trắng nhập ngày hôm nay, tuy nhiên cũng ko ngờ tiếp tục sử dụng cho tới sử dụng phương pháp này nhằm kể từ chối, không tồn tại luật lệ 1 chút nào.

“Tô Dịch Văn, anh làm cái gi vậy, trả điện thoại thông minh mang đến tôi.” Đào Nhạc rời khỏi vẻ phía tay cho tới túi quần anh.

Tô Dịch Văn trừng đôi mắt, “Không được càn quấy, tôi đang được tài xế.”

Được, vì thế tin cậy, cô trong thời điểm tạm thời khoác kệ điện thoại thông minh, tuy nhiên mà…“Haiz, anh với cần được hớt tóc ngang điện thoại thông minh thế ko, đấy là chuyện của tôi!” Đào Nhạc nhấn mạnh vấn đề.

Tô Dịch Văn liếc cô, “Không cần em không thích chuồn ăn sao, tôi hùn em vậy ko cần vừa ý em à? Hơn nữa cậu công an bại liệt với gì chất lượng tốt, cũng trước đó chưa từng thấy em chào tôi ăn cơm trắng bao giờ!”

A, giờ lại còn chính thức trách cứ móc cô.

Đào Nhạc chẳng mong muốn giành giật cãi nữa, xoay người rời khỏi phía cửa ngõ, giọng rầu rĩ, “Tôi mong muốn về căn nhà.”

“Đi ăn với tôi trước đang được.” Tô Dịch Văn chỉ thưa một câu.

Hôm ni Đào Nhạc đang được vượt lên mệt rũ rời, chẳng thèm phân cao thấp với anh, không chỉ có vậy tâm lý thực sự rất rất tầm thường, mặc dù đang được tiến công xua đuổi Hứa Lăng thì sao chứ, những chuyện nhập bao nhiêu thời buổi này ko được buông bỏ vứt, nghẹn ở trong trái tim rất rất tức bực.

Passat ở đầu cuối cũng tạm dừng, phía trên ko cần là kí túc xá viện kiểm sát sao.

Đào Nhạc loà tịt, cùng bất đắc dĩ đành theo đuổi người nào là bại liệt xuống xe cộ, cô còn nhận định rằng anh tiếp tục đem cô vô quán ăn, ko ngờ vẫn tồn tại nhập tiếp tính của anh ấy.

Tô Dịch Văn bắt lấy tay cô, “Đi, tất cả chúng ta chuồn mua sắm rau củ.”

Mua rau! Một ông chú già cả chuồn chợ? Đợi đang được, phía trên ko trọng tâm, vì sao anh lại bắt tay cô.

Đào Nhạc kể từ chối, “Tô Dịch Văn, buổi ngày ban mặt mũi anh nên để ý hình tượng!”

Tô Dịch Văn nghỉ chân, nhếch mồm, “Em ko thấy mặt mũi trời đang được xuống núi rồi sao? Hình tượng của tôi vẫn chất lượng tốt, còn em…” Anh coi cô một cơ hội xấu xí, chậc chậc nhị giờ đồng hồ rồi ko thưa gì thêm thắt.

Còn cô thì sao chứ, có lẽ nào anh tao là Phan An, còn cô là một trong những thương hiệu hề?

Cũng may sau kí túc xá là lối đi cho tới chợ, nhị người tiêu dùng dằng mãi cũng cho tới điểm.

Sau năm thứ nhất tè học tập thì Đào Nhạc cũng không hề được bịa đặt chân cho tới phía trên, nhưng mà ông chú fake Tô Dịch Văn này thực sự mong muốn đem cô cho tới vùng vẫy ở mặt trận xưa, mùi vị tanh hôi xông nhập mũi thực hiện người cô khá nhộn nhạo………………..

Lại coi Tô Dịch Văn, hình như thể khách hàng quen thuộc ở phía trên, trực tiếp phía tiếp cận một sạp mặt hàng nào là bại liệt,  tay cũng tương đối tất bật, lựa chọn lựa chọn lựa chuẩn bị vì chưng bao nhiêu bà cô trung niên rồi. Không, anh tao là ‘phụ nam’

Đào Nhạc vốn liếng tấp tểnh thực hiện thinh, ko ngờ lại bị cuốn nhập chuyện phiền nhiễu.

Lúc bại liệt Tô Dịch Văn đang được lựa củ cà rốt, đùng một phát con quay sang trọng căn vặn cô, “Có cần em ko mến ăn củ cà rốt không?”

Đào Nhạc cảm nhận thấy ngạc nhiên, ko ngở anh còn lưu giữ rõ ràng bao nhiêu loại cô ghi chép nhập phiên bản ăn ý đồng, cô cúi đầu ko vấn đáp.

Mấy hành vi vừa vặn rồi tạo cho bà căn nhà mặt hàng rau củ trở thành phấn khích, gào vĩ đại lên tương tự trừng trị hình thành trái đất mới mẻ, “ối chà, cậu kiểm sát của tất cả chúng ta đang được cưới bà xã rồi, người xem mau cho tới coi này.”

Bà tao, bà tao cũng có thể có uy  thiệt, toàn bộ tè thương bán sản phẩm trong khoảng trăm mét đều ngừng thao tác vây lại nhằm tham lam quan lại, tương tự Đào nhạc cô rời khỏi kể từ sở thú vậy, rất là sửng sốt.

Mà Đào Nhạc ngay lập tức cho tới một thời cơ phân tích và lý giải cũng không tồn tại, chỉ thấy người xem đang được chính thức kiểm tra reviews cô rồi.

Tiểu thương A, là một trong những ông chú trung niên, chắc chắn là chào bán cá, cụ bao nhiêu loài cá bên trên tay cọ cọ nhập người Tô Dịch Văn, “Kiểm sát Tô, cậu mò mẫm bà xã kể từ lúc nào vậy, trước giờ đâu với nghe cậu thưa. Đúng rồi, ở đoạn tôi đang được sót lại nhị loài cá, tặng mang đến cậu bại liệt.”

Tiểu thương B, là một trong những cậu thanh niên, đem theo đuổi nhị con cái vịt con quay, mỉm cười với Đào Nhạc, “Chắc đấy là chị dâu rồi, anh Văn cực kì chất lượng tốt, chị thiệt với phúc bại liệt. Đúng rồi, đấy là vịt vừa vặn mới mẻ con quay, lanh tanh mới mẻ rời khỏi lò, cụ chuồn.” Cứ như vậy, nhị con cái vịt con quay đang được rớt vào tay cô.

Tiểu thương C, là một trong những bà lão tóc bạc, đem theo đuổi một chuỗi chan chứa tỏi, “Dịch Văn, cô nhỏ xíu này thiệt xinh đẹp mắt, đôi mắt coi của cậu thiệt ko sai đâu.”Nói hoàn thành ngay lập tức bịa đặt chuỗi tỏi nhập cổ Đào Nhạc, tương tự hiến dâng lễ phẩm của những người Cáp Đạt.

Sau bại liệt vẫn tồn tại bao nhiêu người nữa tiếp cận, Đào Nhạc đương đầu với đụn rau củ cải và mớ thịt thà được tặng bại liệt, thực sự khó khăn nhưng mà ngăn nổi, đến mức độ cần trốn sau Tô Dịch Văn.

“Được rồi, được rồi, người xem chớ vội vàng.” Tô dịch Văn thưa, ngoảnh đầu sang trọng coi Đào Nhạc, “Em chuồn trước rời khỏi cổng đợi tôi.”

“Vậy bao nhiêu loại này cần thực hiện sao?”Đào Nhạc đang được cụ đụn ‘Lễ vật’ hăng hái bại liệt, ko biết cần làm thế nào.

“Có bị coi là nhận hối hận lộ không? Dù sao anh cũng chính là kiểm sát viên, nếu mà tôi nhận thì được xem là đồng phạm.” Cô cũng không dám nhưng mà nằm trong tội phạm với anh tao.

Tô Dịch Văn, “Không bị, tôi tiếp tục trả chi phí nhưng mà.”

Được anh bảo đảm an toàn, Đào Nhạc mới mẻ rời khỏi cổng chợ, trái ngược nhiên, sau thời điểm cô chuồn đám người bại liệt cũng tản rời khỏi. Nhưng Tô Dịch Văn thì thê thảm rồi, trả không còn chi phí ấy số đồ dùng vừa vặn rồi, trải qua di chuyển cũng xấp xỉ nhị mươi phút. Sau Khi Tô Dịch Văn rời khỏi ngay lập tức nhận lấy mớ đồ dùng nhập tay Đào Nhạc, “Yên một ít chuồn, nhằm tôi cụ.”

Ở góc nhìn này, Đào Nhạc ko thể ko quá nhận, anh là một trong những người nam nhi rất rất chu đáo.

“Tô Dịch Văn, ngày hôm nay tôi mới mẻ trừng trị hiện nay hoá ra anh là idol ở kiểu chợ này bại liệt, thiệt là được không ngừng mở rộng tầm đôi mắt nha.” Đào Nhạc vừa vặn lưu giữ cho tới những chuyện Khi nãy, tim ngay lập tức đập mạnh và loàn nhịp.

“Làm em ngại rồi sao?” Tô Dịch Văn căn vặn.

“Không đến mức độ hoảng ngại. Tại sao bọn họ lại cư xử chất lượng tốt với anh như thế chứ?” Đào Nhạc thấy sửng sốt, anh thực sự thực sự thần tượng mà người ta tôn sùng.

Tô Dịch Văn mỉm mỉm cười, “Những người bại liệt từng ghi chép đơn tố giác, đã mang qua không ít ban ngành chủ công với trách cứ nhiệm, về phần cụ thể em chớ căn vặn thêm thắt làm cái gi, bại liệt đơn giản những chuyện việc làm thôi.”

Nói như thế thì anh từng đảm nhận qua loa dùng cho cần thiết sao, cho nên vì vậy vừa mới được người dân yêu thương quý?

Đào Nhạc một đợt tiếp nhữa hiểu biết thêm về Tô Dịch Văn, thưa mang đến nằm trong thì đối chiếu chuyện việc làm thì cô không tồn tại nắm rõ như anh, nếu như với thời cơ chắc chắn tiếp tục học hỏi và chia sẻ mặt khác.

“Có cần coi tôi vì chưng cặp đôi mắt không giống rồi không?” Tô Dịch Văn đùng một phát thưa đùa.

Đào Nhạc khá rơi rụng đương nhiên, “Làm gì với, anh là kẻ ra làm sao, tôi thấu hiểu nhất!”

Tô Dịch Văn coi chằm chằm khuôn mặt ửng đỏ loét của cô ấy, ko tự động căn nhà được kéo lấy tay cô, “Đi, về căn nhà thôi!”

Mà phiên này người nào là bại liệt ko giãy đạp dụa nữa, thậm chí là còn cảm nhận thấy như với cái gì nhét thêm vô nhập tim bản thân.

(*) Bình thư là một trong những mô hình nghệ thuật và thẩm mỹ dân gian tham được màn trình diễn đưới kiểu dáng kể chuyện của Trung Quốc, thông dụng ở Bắc Kinh, nghệ sỹ Khi màn trình diễn thông thường cụ theo đuổi một cây quạt giấy tờ bên trên tay, tớ mới mẻ mò mẫm hiểu sơ sơ thôi, ai hiểu biết thêm cụ thể gì rất có thể pm mang đến tớ biết với nha

Chương 33.2

Dịch & Edit: ♥♥A Mọi và chị♥♥

Thực rời khỏi Đào Nhạc rất rất không thích quay trở lại kí túc xá viện kiểm sát, vả lại cô đã và đang dọn đồ dùng về căn nhà rồi, vì sao vẫn cần cho tới căn nhà Tô Dịch Văn, được thôi, rất có thể vì thế ai này đã thưa câu, ‘Tôi chuồn nấu nướng cơm’, cho nên vì vậy cô mới mẻ đồng ý. Trên thực tiễn, cô cũng lưu giữ tay nghề nghiệp của Tô Dịch Văn, thưa cách tiếp theo anh là vì trời phái xuống thực hiện tự khắc tinh anh ủa cô.

Còn với 1 lời nói gì nhỉ, theo đuổi kinh nghiệm tay nghề của phụ nữ thì mong muốn lưu giữ một người nam nhi, cần bắt lấy bao tử anh tao. Còn Đào Nhạc thì ngược lại, bao tử của cô ấy đã trở nên Tô Dịch Văn bắt thực hiện tù binh rơi rụng rồi.

Ngày ngày hôm nay hình như thể ngày Tô Dịch Văn màn trình diễn tay nghề nghiệp đầu nhà bếp, thực hiện 1 bàn chan chứa thực phẩm, căn vặn anh nguyên do, lại còn giúp như kín đáo ko Chịu thưa. Hay lắm, mặc dù gì rồi cũng coi như cô cho tới thực hiện khách hàng, ko cần thiết quan hoài nhiều, chỉ ăn là được rồi.

“Ăn cơm trắng hoàn thành, nhớ là cọ chén bại liệt nha.” Tô Dịch Văn sau thời điểm gác đũa thưa ngay lập tức câu này.

Lại là cọ chén! Không cần anh chào cô ăn cơm trắng à, vì sao lại cần thực hiện việc!

“Tôi ko rửa!” Thái chừng Đào Nhạc rất rất quyết định.

Tô Dịch Văn mỉm cười mỉm cười, xoay người tiếp cận bàn thao tác cụ lấy một tờ giấy tờ, “Em còn lưu giữ phiên bản ăn ý đồng này không?”

Đào Nhạc cứng họng ko vấn đáp được, đấy là phiên bản khế ước chào bán bản thân của cô ấy, nghe đâu đang được bao nhiêu ngày cô ko thao tác rồi.

“Về lý nhưng mà thì thầm em bỏ bễ việc làm, tôi nên trừ lộc.” Tô Dịch Văn từ tốn thưa.

Đào Nhạc vừa vặn nghe cho tới trừ lộc, ngay lập tức giá buốt lòng, “Tôi đâu với bỏ bễ công việc! Nếu ko cần ngày hôm đó…hôm bại liệt anh thực hiện loại chuyện bại liệt, tôi mới mẻ chuồn. Hơn nữa, nhập ăn ý đồng với ghi chép anh cần rời ra tôi thân phụ mét, anh không tồn tại nguyên do gì nhằm trừ lương!”

“Đúng là nhập ăn ý đồng với ghi chép thân phụ mét, tuy nhiên hôm bại liệt khỏang cơ hội thân thiết tôi và em là ko, cho nên vì vậy không  thể coi là vi phạm quy ước được.”

“Anh ngụy biện!” Đào Nhạc cảm nhận thấy phiên bản thân thiết ko thưa lại anh, đầu ong ong láo lếu loàn.

“Tôi thưa thực sự.”

Được, thưa thực sự à, Đào Nhạc dứt khoác căn vặn trực tiếp, “Tại sao anh đồng ý hò hẹn với Hứa Lăng!”

“Vậy vì thế sao em chuồn ăn với cậu công an kia!”

Không ngờ anh biết cả chuyện này, Đào Nhạc tức giẫn dữ, “Tôi chuồn ăn với Hàn Húc ko thể đối chiếu với việc anh quang đãng minh chủ yếu đại ve vãn chị bọn họ tôi!”

Nghe hoàn thành câu này, Tô Dịch Văn khá tức giẫn dữ, “Tôi ve vãn cô tao lúc nào, nếu như ngày hôm nay em ko quấy đập, tôi cũng tiếp tục kể từ chối cô ta!”

Lời vừa vặn thưa dứt, Đào Nhạc thấy khá nguôi nguôi giẫn dữ, “Coi như anh kể từ chối chị tao, tối qua loa tôi gọi vì sao anh ko nghe!”

“Em gọi mang đến số điện thoại thông minh nào là của tôi?” Tô Dịch Văn vốn liếng ko biết Đào Nhạc từng gọi mang đến anh.

“Là số cá nhân!”

Vậy thì đích rồi, Tô Dịch Văn kéo ngăn tủ, lấy viên gạch ốp đen sạm rời khỏi, “Tôi vốn liếng ko đem theo đuổi điện thoại thông minh, ngày hôm qua tăng ca nên sử dụng số ở ban ngành, sáng sủa sớm về nghỉ dưỡng một ít, trưa đang được ra bên ngoài, em thưa coi tôi lấy đâu thời hạn đánh giá điện thoại thông minh, huống chi với phiên nào là em gọi mang đến tôi đâu chứ.”

Thì rời khỏi là thế, coi rời khỏi ko thể trọn vẹn trách cứ anh được.

Không đích, chuyện anh chuồn hò hẹn là việc thiệt, không có ai nghiền buộc anh cả.

Cho nên Đào Nhạc lại chính thức thưa tiếp, “Anh không nhiều viện cớ đi! Tô Dịch Văn, chớ tưởng tôi ko biết những tiếng anh thưa với Hứa Lăng, chị tao căn vặn gì thì anh đáp nấy, phân tích ràng không còn thực trạng mái ấm gia đình, nếu như tôi ko chen ngang, Chắn chắn chẳng bao nhiêu chốc anh đang được là anh rể tôi rồi!”

Thấy tầm vóc tức giẫn dữ của cô ấy, Tô Dịch Văn bước vào ngay gần, “Em làm cái gi nhưng mà nhằm ý việc tôi phát triển thành anh rể của em vậy? Nói thiệt chuồn, về sau tất cả chúng ta còn là một người thân trong gia đình của nhau.”

Đào Nhạc đỏ loét mặt mũi, cũng ko ngại hãi Khi anh lại gần, “Tới địa ngục nhưng mà kết thân! Dù gì tôi ko thoải mái!”

“Em khó khăn chịu? Không cần là mến tôi rồi chứ?”

“Tôi…” Đào Nhạc bị căn vặn cho tới nỗi thưa tránh việc tiếng, đành giương đôi mắt coi.

Tô Dịch Văn mỉm cười gian tham ác, tròng kính lấp lóa, “Nhưng tôi lưu giữ rõ ràng em từng nó bản thân ko mến nam nhi mà?”

Đào Nhạc lặng ngắt, kéo lấy phần cổ áo anh, “Vậy là anh ko biết, bà phía trên dạo bước này đang được học tập hoàn thành Đạo Đức Kinh đang được biết nhân ái là gì rồi đó!”

“Em với ý gì?” Anh cố ý căn vặn.

“Ý là bà phía trên mến nam nhi, không chỉ có vậy còn mến anh!”

Đào Nhạc cũng ko Chịu nổi nữa, trong trái tim như với điều gì mong muốn buông bỏ rời khỏi, vươn tay đẩy trượt Tô Dịch Văn rời khỏi ghế sofa, toàn thân thiết bám chặt anh như bạch tuột tám vòi vĩnh, vụng trộm về thơm song môi anh

Cũng nói cách khác vì thế khi cô thao tác ở siêu thị anh Cường, một phiên nào là bại liệt kìm giữ ko lấy được lòng hiếu kì  đang được lén coi phim bại liệt, giờ đây đó là khi cô triển khai.

Chiếc lưỡi hoạt bát không ngừng mở rộng song môi, lưu giữ cho tới hình hình họa xinh tươi bại liệt chính thức thăm hỏi tìm hiểu, thú vị, khiêu khích, mãi cho đến Khi nhập trong cổ họng của những người nam nhi đựng lên giờ đồng hồ gầm nhẹ nhàng. Còn còn chưa kịp ý thức chuyện gì xẩy ra, Đào Nhạc đang được cảm nhận thấy khung người bản thân bị lật lại, Tô Dịch Văn đang được ở phía bên trên cô.

Gương mặt mũi của cô gái ửng đỏ loét, hai con mắt tơ tưởng, cánh môi hồng phiên thứ nhất nếm demo vị sắc dục, hai con mắt Tô Dịch Văn đỏ loét ngầu, tiếng nói trở thành lù mù ám, “Ai dạy dỗ em bao nhiêu chuyện này?”

“Tự học tập trở nên tài.”Hô hấp của cô ấy không hề thông thường nữa, tuy nhiên cô vẫn rời khỏi vẻ cao ngạo.

Tô Dịch Văn khẽ mỉm cười, “Nhưng với khá thô bạo bại liệt.”

Xem thêm: chìm trong tình yêu

“Hả?”

Giây tiếp sau, đợi cho tới Khi cô với phản xạ, anh đang được nhanh gọn in lốt lên song môi đỏ loét mọng bại liệt. Môi quấn lấy nhau, anh với ý mong muốn trừng trị nên gặm môi cô, tuy nhiên phía hạ thân thiết lại ko Chịu được tạo anh rên lên, thở trở thành áp lực, anh ko cảm nhận thấy thỏa mãn nhu cầu, thở càng trở ngại rộng lớn, anh ko thỏa mãn nhu cầu,  tay chính thức phiên  mò xuống bên dưới cố tách nhị chân cô.

“Không được…Tô…” Đào Nhạc ý thức được tiếp sau chuyện gì tiếp tục xẩy ra, cố ngỏ vĩ đại hai con mắt đang được máu mê muội, mong muốn ngăn anh lại.

Tô Dịch Văn khoác kệ sự phản kháng của cô ấy, tay xâm nhập nhập phía bên trong áo cô, domain authority thịt Trắng nõn khiến cho anh cũng ko thể kìm giữ được nữa, mồm anh thì âm thầm “Nhạc Nhạc, mang đến anh, mang đến anh nha…” ( èo, sắc lang!)

Giọng thưa khàn khàn bại liệt chắc hẳn rằng là một trong những tiếng ma mãnh chú, gần như là làm tan lớp chống thủ ở đầu cuối của cô ấy.

Nhưng mà…

Một giờ đồng hồ sấm kinh hồn vang lên, đúng mực nhưng mà thưa này là giờ đồng hồ nhạc chuông xịn thân phụ, đánh tan một không khí ngọt ngào và lắng đọng nhập chống.

Trên sofa nhị người trừng đôi mắt coi nhau, tương tự với ngàn vạn điều bất mãn.

Tiếng chuông bại liệt vẫn đang được reo, ở đầu cuối Đào Nhạc cũng lên giờ đồng hồ, “Là điện thoại thông minh của em.”

“Ở vào trong túi của anh ấy.”Tô Dịch Văn thưa tiếp.

“Cho nên, em cần được nghe điện thoại thông minh.”Nói hoàn thành, cô đẩy anh rời khỏi rồi bay ngoài sự kìm giữ của anh ấy, luôn nhớ lấy điện thoại thông minh kể từ túi anh rời khỏi, vừa vặn coi là biết số điện thoại thông minh trong nhà.

Đào Nhạc liếc đôi mắt coi Tô Dịch Văn, biết ngay lập tức nếu như còn ở bên dưới người anh cô tiếp tục tiến công rơi rụng chủ yếu bản thân, vội vàng vàng ấn phím nghe, là giờ đồng hồ của u Đào.

“Tiểu Nhạc, con cái chuồn đâu một ngày dài ni vậy, trễ thế  này còn ko Chịu về!”

“Dạ, con cái đang được bên trên đàng về, sắp tới đây căn nhà rồi ạ.”

Tắt điện thoại thông minh, Đào Nhạc vực lên, vẻ ửng đỏ loét bên trên khuôn mặt ko tan biến, tiếng nói cũng nhỏ nhẹ nhàng, “Em cần về căn nhà rồi.” Cô lo ngại ngùng không đủ can đảm coi người nam nhi bại liệt.

Tô Dịch Văn kéo cô lại, dịu dàng êm ả căn vặn, “Dọn về lại được không?”

Đào Nhạc khẽ nhếch môi, lòng chan chứa ngọt ngào và lắng đọng, vẫn ko kể từ vứt dự định căn vặn anh cho tới nằm trong, “Vậy về sau anh với còn chuồn họp mặt hò hẹn nữa ko nào?”

Tô dịch văn hờn giận, “Em nghĩ về còn rất có thể ko nào? Xem hoàn thành thân phụ mùng kịch nhập một giữa trưa, anh vốn liếng không còn tâm lý nào là nhưng mà hò hẹn, huống chi giờ đây anh đang được là kẻ của em rồi.” ( ọc ọc)

Anh thiệt là, dám thưa những tiếng như vậy,  Đào Nhạc biết tránh việc vượt lên kỳ vọng nhập người nam nhi này, tiếng ngọt nhạt nào là cô cũng ko tâm sự được.

“Em tiếp tục tâm lý lại.”  Đào Nhạc buông tay anh rời khỏi, loại gì rồi cũng ko mang đến anh vênh váo đắc ý vừa mới được.

Mà  Tô Dịch Văn đợi cô chuồn lại gần cửa ngõ rồi mới mẻ thưa tiếp, “Dù thế nào là em cũng trở lại phía trên, nhớ là anh còn là một ông căn nhà của em, phiên bản ăn ý đồng bại liệt vẫn tồn tại độ quý hiếm trước pháp lý, em ko cần là không hiểu biết nhiều chứ?”

Thấy tia sáng sủa xanh lơ bại liệt lại xuất hiện nay, Đào Nhạc  không chút vì thế dự, thẳng cánh ngừng hoạt động, “Tô Dịch Văn, coi như anh lợi hại!”

Cô chuồn rồi, còn anh vì thế đạt được ý nguyện nhưng mà mỉm mỉm cười, cũng chính vì anh biết cô chắc chắn tiếp tục quay trở lại.

CHƯƠNG 34.1

Dịch & Edit:♥♥ A Mọi và chị♥♥

Cuộc sinh sống của Đào Nhạc đương nhiên là với những thay cho thay đổi chắc chắn, cũng chính vì phiên bản ăn ý đồng bị tiêu diệt tiệt nào là bại liệt, cũng chính vì kiểu khoảnh tự khắc thân thiện nào là bại liệt, còn cũng chính vì tâm tư đen sạm tối của những người nào là bại liệt, giờ đây đang được tự động nhận là kẻ nam nhi cụ thú của cô ấy.

Đúng vậy, Tô Dịch Văn đang được phi vào trái đất của cô ấy một cơ hội hiên ngang như thế. nhưng mà cô cũng không hề lòng tự động trọng lại dọn quay trở lại kí túc xá viện kiểm sát, nhị người đầu tiên kết trở nên nguyệt lão tình lão nam giới thiếu thốn nữ giới.

Nhưng nhưng mà domain authority mặt mũi Đào Nhạc mỏng mảnh, luôn luôn cảm nhận thấy quan hệ thế này thân thiết bọn họ ở viện kiểm sát  không đương nhiên mang đến lắm, nhất là lúc đương đầu với dượng, phải ghi nhận rằng sau buổi họp mặt hò hẹn của Hứa Lăng, cô thấy bản thân chột dạ, mặc dù sao cũng là vì cô bày tiếp tiêu hủy. Ngày hôm này còn ko cẩn trọng nghe được cuộc thì thầm thân thiết u với dì qua loa điện thoại thông minh, bảo rằng khi Hứa Lăng về căn nhà thì nổi xung đùng đùng, ý là vì sao lại mò mẫm một thương hiệu hạ lưu bại hoại mang đến cô, sau này lại con quay sang trọng trách cứ cứ dượng cả buổi trời.

Ặc, Tô Dịch Văn đích là tên gọi hạ lưu, tuy nhiên là trước mặt mũi Đào Nhạc mới mẻ thể hiện nay nhưng mà thôi, Hứa Lăng làm thế nào hiểu rằng từng chuyện vì thế Đào Nhạc ngăn ngừa, mang đến nên…

“Cho nên, nhập đôi mắt mọi người em anh ko cần là kẻ chất lượng tốt đẹp mắt gì đích không?”  Tô Dịch Văn đứng tựa cửa ngõ, coi chằm chằm nhập người nào là bại liệt đang được giặt đồ dùng, giọng ko biết là thưa đùa hoặc hờn giận.

Đào Nhạc không đủ can đảm coi anh, thưa một cơ hội xứng đáng thương, “ Em cũng đâu với ngờ chị tao khích động như vậy,  vốn liếng tưởng chị tao chỉ vứt về thôi nhưng mà.”  Nhớ cho tới kiểu tát bại liệt cô còn thấy rùng bản thân, mặt mũi anh chỉ rất có thể vì thế cô tiến công thôi.

“Tóm lại chuyện đã và đang qua loa rồi, nếu như về sau em còn bày trò, coi anh trừng phạt em rời khỏi sao nha!” Anh cảnh cáo.

Lần này Đào Nhạc rất rất nghe tiếng, ko hề giành giật cãi, đơn giản đùng một phát nghĩ về cho tới điều gì, cô con quay sang trọng, “Đúng rồi, dượng em với thưa gì ko vậy, xẩy ra chuyện này còn có tác động cho tới việc làm của anh ấy không?” Dù gì thì ở viện kiểm sát anh cũng cần với chút sĩ diện.

Tô Dịch Văn cũng ko phân tích và lý giải nhiều, chỉ bảo rằng, “Chú Hứa cũng ko cần người ko biết công tư rành mạch,  người không giống nghĩ về gì anh làm thế nào trấn áp được, cứ khoác kệ vậy chuồn.”

Ý của anh ấy thực rời khỏi Đào Nhạc cũng hiểu, chắc hẳn rằng dượng với thưa những câu khó khăn nghe, còn hình hình họa Tô Dịch Văn thiết kế ở ban ngành cũng đã trở nên cô phá hủy, thưa mang đến nằm trong thì cô vẫn thấy rất rất áy náy.

Thấy vẻ mặt mũi tự động trách cứ phiên bản thân thiết của cô ấy, Tô Dịch Văn vốn liếng ko quan hoài cho tới bao nhiêu chuyện nghiền nhảm nhập chống làm cái gi, ngược lại giờ đây anh lại cực kỳ sung sướng, vì thế tối thiểu anh biết trong trái tim cô đang được với anh, cô đang được học tập được cơ hội phiền lòng rồi.

Anh mỉm cười mỉm cười bước cho tới, kéo cô vực lên, “Đừng giặt nữa, tất cả chúng ta bỏ ăn ý đồng.”

Ôi chao! Đào Nhạc khó khăn hiểu, theo đuổi anh rời khỏi phòng tiếp khách, “Sao lại bỏ, là anh thưa nó với hiệu lực hiện hành trước pháp lý, em cũng chính là nhân viên cấp dưới hợp lí nhưng mà.”

“Không quan trọng nữa, trước khi vì thế anh thưa đùa với em, làm cái gi với ai nhằm nữ giới thực hiện bao nhiêu chuyện này chứ.” Tô Dịch Văn ôm siết lấy cô nằm trong ngồi lên sofa.

Lời này nghe mới mẻ xuôi tai làm thế nào, anh vì thế cô nhưng mà nhức lòng, cô mỉm cười mỉm cười, “Coi như anh với lộc tâm, tuy nhiên em vẫn cần đi làm việc, nếu như không thì ngân sách học phí biết làm thế nào đây?” Sớm biết thế này, từ trên đầu cô đang không thi đua nghiên cứu và phân tích sinh, thực tiễn và hoàn hảo mất thăng bằng cùng nhau.

Tô Dịch Văn trầm dìm một hồi lâu rồi thưa, “Anh thay cho em đóng góp ngân sách học phí được không?”

Á, khoáng đạt vậy sao? Đào Nhạc khó khăn tin tưởng coi lại Tô Dịch Văn, “ Anh đang được thưa đùa hả?”

“Không với thưa đùa…” Tô Dịch Văn cọ cọ lên cổ Đào Nhạc, “Anh chỉ mang đến em mượn chút chi phí cỏn con cái thôi nhưng mà.”

Mẹ ơi, cô biết ngay lập tức anh ko chất lượng tốt bụng như thế nhưng mà, Đào Nhạc đẩy gượng gạo mặt mũi người nào là bại liệt rời khỏi xa xăm, “Thôi chuồn, ai hiểu rằng anh với tính chi phí lãi với em ko, em ko đời nào là vay mượn chi phí của những người keo dán giấy kiệt như anh đâu.”

“Haiz, là anh thiệt lòng bại liệt.” Tô Dịch Văn tráng lệ và trang nghiêm, “Hơn nữa, em chuồn đâu mò mẫm việc? Vụ thương hiệu Cường em còn ko lưu giữ sao? Anh mang đến em vay mượn chi phí, đơn giản không thích em bỏ qua bài bác vở, đợi về sau lúc nào với chi phí rồi trả lại mang đến anh cũng khá được.” Đương nhiên, anh chỉ sử dụng cách thức không giống thôi.

Nhắc cho tới vụ thương hiệu Cường, Đào Nhạc thực sự không đủ can đảm đi kiếm việc nữa, cô chào bán tín chào bán nghi hoặc coi Tô Dịch Văn, “Thật sự ko tính lãi?”

Anh gật đầu, sau này lại mỉm cười xảo quyệt, “Thỉnh phảng phất cho ít không nhiều lợi lộc đã đạt được ko em?”

Lợi lộc? Cô không hiểu biết nhiều, ko ngờ lại cần nghênh đón một nụ thơm cực kỳ vô cùng mạnh mẽ.

Đợi đến thời điểm Đào Nhạc mong muốn rời khỏi tay tiến công lại, Tô Dịch Văn đang được lúc lắc tháo lui, thậm chí là còn xấu xí lấy tay vuốt ve sầu eo cô, “Em coi, đòi hỏi của anh ấy thực rời khỏi đâu với cao.”

Đào Nhạc chụp lấy nanh vuốt bên trên người bản thân, nổi xung, “Tô Dịch Văn, em đang được sớm mong muốn thưa với anh rồi, về sau ko mang đến động tay động chân với em!”

“Tại sao?” Tô Dịch Văn bất mãn với ý kiến đề nghị này.

“Em ko mang đến phép! Còn nữa, tuy rằng tất cả chúng ta quen thuộc nhau, tuy nhiên em sẽ không còn mang đến anh ‘chuyện ấy’ đâu!”

“’Chuyện ấy’ gì chứ?” Tô Dịch Văn cố ý căn vặn.

“Anh không nhiều vờ vịt đi!” Đào Nhạc vực lên, vẻ mặt mũi tráng lệ và trang nghiêm, “Em cũng tâm lý vài ba phiên rồi, này là hành động thiếu thốn trách cứ nhiệm của nam giới nữ giới trước lúc kết duyên, ko phù phù hợp với truyền thống cuội nguồn đạo đức nghề nghiệp, cho nên vì vậy tất cả chúng ta yêu thương nhau bên trên ý thức được rồi, những chuyện không giống thì miễn chuồn. Còn nữa, hãy khoan tuyên bố  chuyện tất cả chúng ta,  em vẫn ko sẵn sàng ý thức thông tin mang đến mái ấm gia đình em biết.”

Yêu bên trên ý thức, lại còn ko thể tuyên bố? Cô nhỏ xíu này nghĩ về anh là hòa thượng à, rõ rệt là ko mang đến va nhập, vậy thì cứ chờ đón. Tô Dịch Văn hận ko thể phẫu thuật kiểu đầu nho nhỏ bại liệt rời khỏi nghiên cứu và phân tích demo, vì sao cô lại sở hữu nhiều ý nghĩ về thế chứ.

“Em cũng chỉ thưa trước lúc kết duyên thì ko mang đến, vậy ngày mai tất cả chúng ta chuồn đăng kí, em nâng cần tâm lý nhiều!” Tô Dịch Văn cảm nhận thấy nhiều Khi cũng nên nhượng bộ cô một bước.

Đào Nhạc ko ngờ Tô Dịch Văn lại ý kiến đề nghị kết duyên tuy nhiên lại sử dụng thái chừng lạnh nhạt tâm sự, khá tức giẫn dữ, “Tô Dịch Văn, những chuyện này sao lại tùy tiện tâm sự được, tất cả chúng ta vẫn ko cho tới quá trình bàn chuyện kết duyên, không nhiều nhân cũng cần đợi thân phụ năm hoặc năm năm nữa rồi tính tiếp.”

Tô Dịch Văn quá nhận anh với chút giá buốt lòng, tủi thân thiết thưa, “Được được, coi như anh ko thưa, em mong muốn yêu thương nhập lặng lẽ cũng khá được, mặc dù gì anh cũng chính là người đem số cực, tuy nhiên còn chuyện thân phụ năm năm năm trước thì ko được, cho tới khi bại liệt ko cần anh trở nên ông chú già cả rơi rụng rồi à.”

“Chà chà, nam nhi tứ mươi tuổi hạc là một trong những cành hoa.”(*) Đào Nhạc nghiêng người nâng khuôn mặt của người nào bại liệt, “Chậc chậc, tầm vóc chú khi bại liệt Chắn chắn thú vị được vài ba con cái bươm bướm đấy, Khi bại liệt Chắn chắn vững vàng tôi tiếp tục vất vả lắm phía trên.”

Tô Dịch Văn thuận thế ôm siết lấy cô để lên trên đùi, “Anh thực hiện em phiền lòng vậy sao? Cả viện kiểm sát anh quen thuộc biết rất rất không nhiều, em rất có thể chuồn thăm hỏi tìm hiểu.”

Điều này thì cô biết, cuộc sống thường ngày của anh ấy là nhị vị trí một tuyến đường, đơn giản với khá vượt lên thanh tịnh.

“Tô Dịch Văn, anh với biết là sinh sống như thế tương tự với ‘Lão trạch nam’ ko hả, ko thấy nhàm ngán sao?” Đào Nhạc nghĩ về nếu như thay đổi lại là cô Chắn chắn đã trở nên dồn nén nhưng mà bị tiêu diệt rơi rụng rồi.

Tô Dịch Văn vuốt tóc cô với vẻ cưng chiều chiều, “Sau này còn có em rồi anh tiếp tục không hề nhàm ngán nữa.”

Đào Nhạc quá nhận phiên bản thân thiết ko thể Chịu nổi mức độ cám gạ gẫm của những người nam nhi này, không chỉ có vậy anh cũng ko cần loại người hoặc gạ gẫm ngon gạ gẫm ngọt nên thưa một câu cũng khiến cho xương  cốt người không giống tan chảy, chủ yếu ngay lập tức thời điểm này cô đã và đang không hề mức độ kháng cự.

“Học phí nhằm anh đóng góp hùn em, chớ với chủ kiến nữa nha.”

Nói cả nửa ngày, ở đầu cuối cũng quay trở lại điểm khởi động.

Tô Dịch Văn kiên trì như vậy, cô cũng ko nỡ kể từ chối, không chỉ có vậy cũng ko cần ko trả. Đào Nhạc tinh nghịch lè lưỡi, “Vậy cảm ơn nha, thầy Tô.”

Đôi môi nhỏ chúm chím lại thú vị lặn ý của anh ấy, trong trái tim rộn rực khiến cho anh mài miệt, yết hầu cứ lúc lắc lúc lắc, “Anh ko động tay động chân, vậy động môi được cần không?”

Nói hoàn thành, anh lưu giữ lấy cằm cô, thơm uy lực lên môi cô, hãm ngại trí nhớ chậm trễ của người nào bại liệt một đợt tiếp nhữa, ở đầu cuối cô đành cần hạ vũ trang nhưng mà đầu mặt hàng.

Ý của Đào Nhạc là, bất kể cô tâm lý hoàn hảo và tuyệt vời nhất thế nào là, lập plan chu đáo rời khỏi sao thì Tô Dịch Văn vẫn rất có thể mò mẫm rời khỏi nguyên do, tiếp sau đó mò mẫm cơ hội tiêu hủy, bởi thế so với việc phản kháng cô lực bất tòng tâm.

Nhưng, thương yêu thiệt sự mang tới vận may.

Chiều ni trạm gác công an gọi điện thoại thông minh báo đang được bắt được thương hiệu Cường, bảo cô cho tới bại liệt một chuyến  nhằm thực hiện report.

Chuyện này cần gọi là vượt lên mức độ mừng mừng, Đào Nhạc vừa vặn lưu giữ cho tới chuyện thương hiệu Cường lừa cô copy rồi lấp liếm đĩa phim A nhập bao nhiêu kiểu hòm bại liệt, lòng tức khắc nổi lên lửa giẫn dữ hừng hực, lại còn bao nhiêu người công an bại liệt, cô muốn làm chuồn khiếu nại bọn họ, về sau Tô Dịch Văn lại cảm nhận thấy thêm 1 chuyện ko vì chưng hạn chế một chuyện, không chỉ có vậy người tao cũng thao tác theo đuổi quy tắc, mặc dù bản thân với lý cũng khó khăn phân tích được.'

Chương 34.2

Dịch & Edit:♦♦ A Mọi ♦♦

Đào Nhạc van nài luật lệ trưởng chống Vu được ngủ nhị giờ đồng hồ, chuồn một chuyến cho tới trạm gác công an. Cô cũng Dự kiến rất có thể va mặt mũi với thương hiệu nhóc xấu xí Hàn Húc, phiên trước thưa nhập điện thoại thông minh lộn xộn cũng thấy ko tự do mang đến lắm, cô nghĩ về mặc dù sao cũng nên thưa câu van nài lỗi.

Nghĩ cho tới Đào Nhạc cô vẫn là một công dân vâng lệnh pháp luật, tuy nhiên bao nhiêu mon mới gần đây lại phát triển thành khách hàng quen thuộc của viên công an, vậy mới mẻ biết ko gì thưa trước được. Lần lập report này cũng tương đối thời gian nhanh, đó là group phó Vương ghi chép. Đương nhiên cô ko thể thấy được thương hiệu Cường, nếu như không Chắn chắn cũng tức cho tới nở rộ.

“Cô nhỏ xíu, phiên trước thực hiện con cháu ngại rồi cần không?” Viết hoàn thành report, group phó Vương ngay lập tức quan hoài căn vặn thăm hỏi Đào Nhạc.

Cô gật đầu, mỉm cười gượng gạo gạo, “Cũng may là con cháu không có tội.”

“Lần sau thao tác gì lưu giữ tâm lý thiệt kĩ.” Đội phó Vương châm điếu dung dịch, “Phải bảo rằng phiên bại liệt chàng trai Dịch Văn thiệt mong muốn xới tung cả trạm gác công an của Shop chúng tôi, trước đó chưa từng thấy chú ấy giá buốt giẫn dữ như thế lúc nào.”

Đào Nhạc nghe hoàn thành những tiếng này, trong trái tim thấy thiệt thỏa mãn nhu cầu, mặc dù sao chuyện anh quan hoài cô cũng là việc thiệt. Từ đầu chí cuối Tô Dịch Văn thực hiện bao nhiêu chuyện này đều là vì thế cô, anh ghen tuông vì thế bữa cơm trắng thân thiết cô với Hàn Húc thì cô cũng cho tới rối loạn buổi họp mặt thân thiết anh và Hứa Lăng, nhị mặt mũi hòa,và rồi đương nhiên cho tới cùng nhau. Theo cường độ nào là bại liệt đã cho thấy cả nhị đều là loại giá buốt tính tuy nhiên lại mến được cư xử dịu dàng êm ả.

Nói vài ba câu qua chuyện với group phó Vương hoàn thành, Đào Nhạc thấy cũng đã đi vào khi trở lại viện kiểm sát. Ai ngờ vừa vặn thoát ra khỏi trạm gác công an, cô đang được va vấp mặt mũi cậu nhóc công an Hàn Húc ngay lập tức cổng.

Tên nhóc xấu xí Hàn Húc liếc đôi mắt một chiếc là thấy ngay lập tức Đào Nhạc, tuy nhiên lại coi cô như vô hình dung, chuồn lướt qua loa rồi phía lên lầu.

“Hàn Húc!” Đào Nhạc trước đó chưa từng bị khinh thường như thế, ko nghĩ về ngợi nhiều ngay lập tức lên giờ đồng hồ gọi cậu tao.

Hàn Húc vẻ ko tự nguyện nhưng mà xoay người lại, phủi phủi bụi bẩn bên trên cỗ cảnh phục, nghiêng mặt mũi góc tứ mươi lăm chừng, “Có chuyện gì sao, thưa cô Đào?”

Lại còn bực tức với cô nữa chứ! Đào Nhạc bước lên trước, thưa chậm rãi rãi, “Ôi chao, chuyện phiên trước van nài lỗi nha.”

Cô rõ rệt đang được nhận lỗi với cậu, điều gì đang được nạt nạt khiến cho Đào Nhạc biết van nài lỗi vậy, thực sự mặt mũi trời nẩy đằng tây nhưng mà. Hàn Húc bất thần với trường hợp này, còn tưởng bọn họ tiếp tục tranh cãi, ngờ đâu ở đầu cuối lại trở nên thành phẩm như thế.

Hàn Húc phản xạ lại, thưa hững hờ, “Xin lỗi một câu thế là hoàn thành sao, bữa cơm trắng của tôi đâu?”

“Được rồi, ngay lập tức tối ni, chớ thưa tôi ko ngỏ mồm chào nha, cậu với tăng ca tôi cũng khoác kệ.” Đào Nhạc mong muốn nhanh gọn chào hoàn thành bữa cơm trắng này, kéo dãn càng lâu càng phiền toái.

Hàn Húc rốt cuộc cũng Chịu nhếch môi mỉm cười, tiến công ‘bộp’ một giờ đồng hồ, “Thời gian tham như cũ, vị trí như cũ!”

Sau Khi có được sự ban ơn của những người bọn họ Đào nào là bại liệt, Hàn Húc ở đầu cuối cũng ngông nghênh bước tiến, người sinh sống nhập thời đại này thiệt vượt lên thực dụng chủ nghĩa nhưng mà.

Lừa được thương hiệu nhóc xấu xí, cô vẫn tồn tại một yếu tố trở ngại không giống, đó là làm thế nào thưa lại với thương hiệu cụ thú bại liệt, anh đang được vài ba phiên răn đe ko mang đến cô tương hỗ với Hàn Húc, tuy nhiên giờ đây là nhằm trả lại ơn huệ nên ko thể nào là kể từ chối được.

Đào Nhạc về viện kiểm sát ngay lập tức khi hết giờ làm, tim cô đập quan trọng đặc biệt thời gian nhanh, thu dọc đồ đạc và vật dụng nhưng mà thủ công cũng lúng túng. Nếu Tô Dịch Văn biết cô chuồn ăn lẫn với Hàn Húc, chắc hẳn rằng tiếp tục sử dụng đôi bàn chân thon lâu năm bại liệt đá cô cất cánh tuốt sang trọng Tỉnh Thái Bình Dương rơi rụng thôi.

“Làm sao bây giờ…” Cô lại chính thức nhâm nhẩm.

“Cái gì nhưng mà ‘phải thực hiện sao’ hả?”

Giọng Tô Dịch Văn xuất hiện nay mặt mũi tai cô, coi lại, đang được thấy cằm anh đang được kháng bên trên vai cô, anh mỉm cười tít đôi mắt với cô.

Đào Nhạc vội vàng thụt tháo lui nhị bước, nhỏ giọng ân oán trách cứ, “Anh ko coi demo đấy là đâu, làm cho trưởng chống Vu và người xem thấy được rất rất ko chất lượng tốt.”

“Không sao đâu, bọn họ biết cả rồi.” Tô Dịch Văn coi cô lù mù ám.

Đào Nhạc đương nhiên bị năng lượng điện lúc lắc, xách túi chạy vèo thoát ra khỏi chống, anh đó là ko Chịu bỏ dở bất kể cơ hộ nào là nhằm dỗ dành cô.

Tô Dịch Văn xua đuổi theo đuổi đến tới cổng viện kiểm sát, “Được rồi được rồi, còn chạy gì nữa, em bại liệt khéo lo sợ trời sập, bọn chúng bản thân thì thầm thương chẳng tương quan gì cho tới bọn họ cả, em cũng chớ nghĩ về cho tới dượng em nữa, với thời cơ anh tiếp tục thì thầm rõ rệt với chú ấy.”

Anh thực sự Chịu ko nổi biểu hiện lưu giữ khoảng cách, trở ngại lắm mới mẻ hái được Quả Đào này, lại ko thể ăn được, trước mặt mũi người không giống ko mang đến quá nhận. Tuy nhị người rất có thể ở bên nhau nhập cái tổ ở viện kiểm sát, anh nấu nướng cơm trắng cô cọ chén,  cô theo đuổi coi anh xem sách, thỉnh phảng phất cũng quấy đập, cũng có những lúc anh hùn cô học tập bài bác thi đua nhân viên cấp dưới công vụ, hoàn thành việc còn thừa kế một chút đậu hủ, tuy nhiên vậy là vẫn thấy thiếu thốn hụt đồ vật gi bại liệt.

Đúng! Chính là ko được tự tại Khi ở trước mặt mũi người khác!

Đào Nhạc rung lắc đầu, vẻ mặt mũi phiền lòng, “Anh ko biết chuyện nhập căn nhà em đâu, em là ngại u với chủ kiến, mặc dù sao anh cũng chính là người họp mặt Hứa Lăng trước, tuy nhiên lại bị em rối loạn, u chắc hẳn rằng không tồn tại tuyệt hảo chất lượng tốt với anh.”

“Vậy anh tiếp tục phân tích ràng với người xem, vụ việc vốn liếng là hiểu nhầm nhưng mà.” Tô Dịch Văn tráng lệ và trang nghiêm thưa.

“Thôi chuồn, về sau hãy thưa lại chuyện này, giờ đây cứ thế này cũng tương đối chất lượng tốt.” Đào Nạc vừa vặn nghĩ về cho tới thái chừng của những người căn nhà, cô biết Chắn chắn về sau sẽ sở hữu nhiều sóng bão, yên lặng bình được ngày nào là thì cứ nối tiếp vậy.

Tô Dịch Văn lặng lẽ kéo tay cô, “Đi thôi, tất cả chúng ta chuồn ăn cơm trắng.”

Vừa nhắc cho tới ăn cơm trắng, Đào Nhạc tức khắc lưu giữ cho tới Hàn Húc, kiểu thời hạn cũ vị trí cũ bị tiêu diệt tiệt, Chắn chắn giờ này thương hiệu nhóc này đã ngồi nhập quán đợi cô.

“Tại sao lại ko đi?” Tô Dịch Văn thấy cô vẫn đứng yên lặng bên trên khu vực.

“À, ngày hôm nay em cần chào khách hàng rồi.” Đào Nhạc thưa nhi nhí, lại vừa vặn để ý sắc mặt mũi Tô Dịch Văn.

Quả nhiên, cụ thú thay đổi ngay lập tức sắc mặt mũi, “ Ai vậy? lại là cậu công an bại liệt cần không?”

Đào Nhạc ko giả dối, biết nếu như giả dối thành phẩm còn kinh hãi rộng lớn, dứt khoát quá nhận “Lần trước em đã nhận được tiếng người tao rồi, chỉ là một trong những bữa cơm trắng thôi, không tồn tại gì đâu, nếu như không anh cũng chuồn nằm trong em, anh nâng cần tâm lý lung tung!” Đào Nhạc thấy thân phụ người quang đãng minh chủ yếu đại đi dạo còn uy lực rộng lớn toàn bộ.

Tô Dịch Văn coi chòng chọc cô một khi lâu, ở đầu cuối cũng Chịu ngỏ mồm, “Đi thì cũng rất có thể, ăn cơm trắng hoàn thành anh cho tới đón em, chớ với chuồn công cộng xe cộ với cậu tao.”

Đào Nhạc len lén nở nụ mỉm cười, ông chú này căng thẳng mệt mỏi vượt mức rồi, nếu như cô mến Hàn Húc đang không thân thiện anh, tuy nhiên điều này cũng chứng tỏ anh với quan hoài cho tới cô.

“Haiz, đồng chí Tô già cả này, đồng chí qua loa phía trên tôi thưa câu này nghe nè.” Đào Nhạc rời khỏi vẻ thần túng thiếu.

Tô Dịch Văn khó khăn hiểu, nghiêng người lại gần, “Muốn thưa kiểu gì?”

Đào Nhạc chỉ mỉm cười nhưng mà ko thưa, đùng một phát bịa đặt một nụ thơm lên phía trên mặt anh, “Thưởng mang đến anh bại liệt, chớ với đắc ý vênh váo!”

Cơ mặt mũi Tô Dịch Văn giãn nở ra, nhỏen mồm mỉm cười, “Tất cả nghe theo đuổi sự bố trí của tổ chức!”

Xem thêm: thiếu tướng sủng vợ

Nói hoàn thành anh mong muốn vươn tay ôm siết lấy cô, ko ngờ đàng sau lại sở hữu một tràng tiếng xe inh ỏi khiến cho cả nhị nằm trong xoay đầu lại.

Đào Nhạc thấy một cái Audi đen sạm kể từ từ tạm dừng, cửa ngõ xe cộ ngỏ rời khỏi, với 1 người nam nhi đem sắc phục bước cho tới ngay gần Tô Dịch Văn, “Kiểm sát Tô van nài ngừng bước, kiểm sát trưởng với tiếng mong muốn thưa với ngài.”

Kiểm sát trưởng? Đào Nhạc ngỏ vĩ đại đôi mắt quan sát về phía cái Audi, cửa ngõ kính đen sạm khiến cho lòng người không giống sinh rời khỏi ngại quánh, lại còn phảng phất một loại xúc cảm bất an…