vô thượng tiên đế trịnh sở

Đúng vô thời điểm này.

Một cái Rolls Royce greed color dương chạy đến từ cơ hội tê liệt ko xa cách.

Bạn đang xem: vô thượng tiên đế trịnh sở

Một chàng trẻ trai tuổi tác với mái đầu ngắn ngủi, treo kính mát kể từ bên trên cái Rolls Royce bước xuống.

“Em gái, sao em lại trả ông nội cho tới điểm này?”, Tạ Mẫn Phong nhíu chặt mặt hàng lông ngươi, dường như khá tức giận: “Lỡ ông nội gặp gỡ cần chuyện gì, em sở hữu gánh nổi trách móc nhiệm không?”

Tạ Mẫn Phong một vừa hai phải kể từ điểm không giống về mái ấm vẫn nghe người chung việc vô mái ấm phát biểu Tạ chống Ngọc và Tạ Tiểu Mẫn cho tới khu vực Thiên Nguyên nhằm trị dịch.

Anh tớ tức tốc chạy sắp tới, cần ngăn chặn việc trị bệnh lý của Tạ chống Ngọc.

Ai nhưng mà hiểu rằng liệu người trị thương mang đến ông nội sở hữu khả năng rộng lớn cho tới vậy hay là không.

Tạ Tiểu Mẫn nghe Tạ Mẫn Phong căn vặn hoàn thành thì đáp: “Ông nội chấp nệ đòi hỏi đi tìm kiếm anh tớ, có lẽ nào anh dám ngược ý ông nội à?”

Sắc mặt mũi Tạ Mẫn Phong trở thành căng thẳng: “Thế thì cũng ko thể nhằm ông nội tùy hứng vậy chứ, lỡ ông nội gặp gỡ chuyện gì, tía về thì cả nhị đứa đều cần Chịu đựng trừng trị.”

Anh tớ phát biểu rồi nom quý phái Hứa Thanh Vân: “Cô đó là phu nhân của thầy tướng kia?”

Hứa Thanh Vân thông thoáng thấy căng thẳng: “Đúng vậy".

Ánh đôi mắt Tạ Mẫn Phong trầm trồ ngán ghét bỏ, tiếng nói rét như băng: “Nếu ông nội tôi sở hữu mệnh hệ gì, nhị phu nhân ông chồng những người dân bị tiêu diệt vững chắc rồi!”

Hứa Thanh Vân nghe Tạ Mẫn Phong phát biểu vậy nhưng mà ko hề thấy sợ: “Tôi tin cẩn anh ấy hoàn toàn có thể trị ngoài mang đến ông nội anh”.

Tạ Mẫn Phong “hừ” một tiếng: “Thật là vô tri, từng nào thần nó cũng ko trị nổi, chỉ phụ thuộc vào ông ông chồng không có tác dụng của cô ấy sao?”

Anh tớ biết vấn đề của Trịnh Sở chứ, anh đó là thương hiệu không có tác dụng bị mái ấm chúng ta Trịnh ở Vân Châu vứt quăng quật.

Nếu Trịnh Sở thực sự sở hữu năng lượng thì làm thế nào lại bị mái ấm chúng ta Trịnh ở Vân Châu vứt quăng quật chứ.

Hứa Thanh Vân nghe thấy Tạ Mẫn Phong chửi mắng Trịnh Sở thì cười cợt nói: “Thế nên ông nội anh tránh việc cầu xin xỏ Trịnh Sở cho tới trị dịch, chẳng cần thế sao?”

Trong lòng cô ấy cực kỳ lo ngại ko biết Trịnh Sở sở hữu trị được ko, tuy nhiên đối lập với Tạ Mẫn Phong vẫn ko hề lo sợ.

Tạ Mẫn Phong nghe thấy Hứa Thanh Vân đáp trả thì giơ bàn tay cần lên, ấn định mang đến cô ấy một chiếc bạt tai.

Hứa Thanh Vân nhìn thấy tuy nhiên ko hề sở hữu dự định rời né, lòng ko kinh khủng hãi.

Ngay Khi bàn tay của Tạ Mẫn Phong chuẩn bị va vấp vô mặt mũi Hứa Thanh Vân thì Tạ Tiểu Mẫn giơ tay đi ra, ngăn chặn bàn tay của anh ý ta: “Anh, khi nào anh mới mẻ Chịu đựng sửa phiên bản tính của tớ vậy hả?”

Tạ Mẫn Phong biết sức khỏe của em gái mái ấm bản thân, anh tớ chắc chắn rằng tấn công ko lại, bèn hầm hừ rồi lên đường vô vào chống.

Tạ Tiểu Mẫn lên giờ đồng hồ ngăn chặn, ko nhằm Tạ Mẫn Phong tiến bộ vô.

Thế tuy nhiên Tạ Mẫn Phong ko phải chú tâm, đẩy cửa ngõ chống xông trực tiếp vô vô.

Bước vô vào rồi, anh tớ ngay lập tức hét ầm lên: “Mày làm những gì ông nội tao thế hả?”

Tạ Tiểu Mẫn nghe được tiếng nói của Tạ Mẫn Phong ngay lập tức chạy vô chống, nom coi Trịnh Sở đã từng gì ông nội bản thân.

Sắc mặt mũi Hứa Thanh Vân cũng nhợt lên đường, nếu như Tạ chống Ngọc thực sự xẩy ra chuyện gì, Trịnh Sở chắc chắn rằng tiếp tục gặp gỡ phiền nhiễu.

Xem thêm: hai vạn dặm dưới biển

Cô bộp chộp vàng lên đường vô vào chống, coi demo rốt cuộc Tạ chống Ngọc bị làm thế nào.

Mặt mũi Tạ Mẫn Phong đỏ au gay đỏ au gắt, ánh nhìn giá rét khuynh hướng về phía Trịnh Sở, tức giận quát mắng lên: “Thằng tinh ranh tê liệt, ngươi làm những gì ông nội tao hả?”

Tạ Tiểu Mẫn cho tới kề bên Tạ chống Ngọc, căn vặn coi khung hình ông sở hữu điều gì không bình thường ko.

Trịnh Sở nghe hoàn thành thắc mắc của Tạ Mẫn Phong cũng chỉ điềm đạm đáp: “Điều trị chỗ bị thương mang đến ông ấy”.

“Trị thương loại gì nhưng mà trị cho tới phỏng ông nội tao ngất đi?”, phân minh Tạ Mẫn Phong ko tin cẩn, anh tớ nhận định rằng chắc chắn rằng ông nội gặp gỡ yếu tố rộng lớn rồi.

Trịnh Sở cười cợt hờ hờ: “Ông ấy tiếp tục tỉnh ngay”.

“Nếu ông nội tao xẩy ra chuyện gì, nhị phu nhân ông chồng bọn chúng ngươi tiếp tục bị tiêu diệt ngay!”, Tạ Mẫn Phong trầm trồ hung hãn, lan đi ra một loại lệ khí.

Trịnh Sở cười cợt hờ hờ, ko ngó ngàng cho tới điều phát biểu của Tạ Mẫn Phong.

Hứa Thanh Vân cho tới trước mặt mũi Trịnh Sở, thì thì thầm hỏi: “Ông ấy sẽ không còn sao chứ?”

Trịnh Sở rung lắc đầu: “Tôi đi ra tay rồi, ông ấy sở hữu sao cũng trở thành chẳng sao thôi”.

Tạ Mẫn Phong nghe được giọng điệu huênh hoang toàng của Trịnh Sở nhưng mà quát: “Mày tưởng ngươi là ai? Mấy cái tuổi tác ranh vẫn đòi hỏi thực hiện thần nó chắc?”

Anh tớ phát biểu hoàn thành thì siết chặt quả đấm, ấn định tấn công Trịnh Sở.

Ngay Khi Tạ Mẫn Phong ấn định động thủ thì tiếng nói mệt mỏi của Tạ Tiểu Mẫn vang lên: “Ông nội, ông chẳng sao chứ?”

Tạ chống Ngọc lờ lững rãi ngỏ đôi mắt đi ra, nom tất cả xẩy ra trước mặt: “Ông cảm nhận thấy chỗ bị thương bên trên người vẫn ngoài rồi, khung hình cũng tương đối sảng khoái”.

Ông tớ phát biểu hoàn thành câu này, nhận ra Tạ Mẫn Phong đang được siết chặt quả đấm và nom Trịnh Sở giàn giụa tức giận thì khẽ nhíu mày: “Mẫn Phong, con cháu ấn định làm những gì đấy?”

Tạ Mẫn Phong nghe thấy giọng ông nội, ngay lập tức xoay đầu nom ông nội mình: “Ông nội, con cháu lo ngại rằng y thầy tướng này sẽ gây ra đi ra tổn hại mang đến ông”.

“Cậu Trịnh là ân nhân cứu giúp mạng của ông, tạo ra trở nên tổn hại gì chứ?”, Tạ chống Ngọc ngặt nghị nói: “Lần sau mà còn phải dám thì thầm với cậu Trịnh vày giọng điệu tê liệt, chớ trách móc ông nội sử dụng gia pháp”.

Tạ Mẫn Phong cực kỳ kinh khủng Tạ chống Ngọc, nghe thấy ông tớ phát biểu vậy ngay lập tức thay đổi sắc mặt mũi, mặc dù nom quý phái Trịnh Sở vẫn thấy ko cam tâm: “Anh Trịnh, ban nãy vẫn đắc tội, ước anh chớ nhằm bụng”.

Với tư cơ hội là phỏng kiếp tiên tôn, Trịnh Sở đâu thể chấp nhặt với trẻ em con cái chứ.

Anh rung lắc lắc đầu: “Chuyện nhỏ ko cần thiết tính toán".

Hứa Thanh Vân ko ngờ rằng, Trịnh Sở thất lạc tía năm, không chỉ tấn công đấm chất lượng rộng lớn nhưng mà nó thuật còn mạnh cho tới vậy.

Ban đầu cô còn đoán già nua đoán non rằng Trịnh Sở hoàn toàn có thể trị được thương thế mang đến Tạ chống Ngọc hay là không, ko ngờ lại nhanh chóng cho tới vậy.

Tạ chống Ngọc vực lên ngoài sô trộn, nom quý phái Trịnh Sở rồi nói: “Cậu Trịnh, nó thuật của cậu thực sự thiên hạ vô tuy vậy. Lần này nếu như không tồn tại cậu đi ra tay, e là tôi cũng ko sinh sống được bao lâu nữa”.

Xem thêm: hứa tịnh nhi cố khiết thần

“Chuyện nhỏ thôi”, Trịnh Sở thản nhiên, ko hề dường như tự kiêu ngạo mạn, như đang thực hiện một chuyện cực kỳ nhỏ.

Tạ chống Ngọc thấy Trịnh Sở trấn tĩnh như thế thì mỉm cười: “Nếu sở hữu chuyện gì cần thiết tôi đi ra tay thì cậu cứ nhắn dò la, bất kể khi nào thì cũng được”.

Người trẻ em tuổi tác một vừa hai phải sở hữu nó thuật thông thiên lại sở hữu võ nghệ cao nhòng như Trịnh Sở, bất kể là ở đâu cũng sẽ có được hào cường sẵn sàng tỏ thiện chí mách bảo.