tưởng bách xuyên

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Bạn đang xem: tưởng bách xuyên

*

Sau Lúc coi chằm chằm vô màn hình hiển thị PC nửa ngày, Tưởng Bách Xuyên buồn phiền, vì thế sao chúng ta bên trên mạng đều nghĩ về bóng sống lưng này là của Cố Hằng nằm trong lục Duật Thành.

Anh vô Weibo thăm hỏi dò la thông tin tương quan cho tới Lục Duật Thành nằm trong Cố Hằng thì mới có thể phân phát hiện tại với người từng đăng bao nhiêu tấm hình họa chụp Tô Dương ăn cơm trắng nằm trong Lục Duật Thành vô trưa ni.

Mà trước lúc Cố Hằng nằm trong cù lăng xê với Tô Dương, Cố Hằng còn tuyên truyền lăng xê này bên trên chủ yếu Weibo của tớ.

Tưởng Bách Xuyên massas ấn đàng, tâm lý một lúc, quay về trang chủ Weibo của tớ, đăng tải tình trạng cá thể đầu tiên: [Chúc mừng 2 năm kết duyên niềm hạnh phúc của bọn chúng ta! @Tô Dương]

*

Nhìn số phản hồi đang được không ngừng nghỉ ngày càng tăng bên trên màn hình hiển thị, Tưởng Bách Xuyên ko quan hoài cho tới phản hồi nên ko há rời khỏi coi.

Nhưng anh cũng biết nội dung bài viết này vẫn trọn vẹn có tiếng.

Ngày mai chắc chắn tiếp tục lên đầu trang vui chơi giải trí.

Nói ko chừng, trang tài chủ yếu và tài chính cũng sẽ sở hữu được song điều.

Tay anh nhẹ dịu vuốt cằm, suy tư coi tình trạng cơ. Anh với cảm xúc, dường như nó không đủ một ít gì cơ, chỉ "Hai năm kết hôn" ko đầy đủ nhằm lúc lắc động lòng người.

Mấy giây sau, Tưởng Bách Xuyên há folder hình họa vô PC, lựa chọn một tấm hình anh nằm trong Tô Dương chụp cộng đồng vô bao nhiêu năm vừa qua. Trong hình họa, anh đem trang bị thể thao ngoài thiên nhiên, còn Tô Dương đang ăn mặc đồng phục học viên cung cấp thân phụ.

Anh ôm cô kể từ đàng sau, còn cô mỉm cười vô cùng vô tư lự.

Bộc lộ tài năng kể từ thuở niên thiếu thốn, sau nhiều năm mới tết đến trở thành trầm ổn định nội liễm, cô là kẻ tận mắt chứng kiến cả quy trình cứng cáp của anh ý.

Tấm hình này được chụp ở Cố cung vào trong 1 ngày trời tuyết.

Ngày ấy là giữa trưa loại sáu, anh cất cánh kể từ Thủ đô New York về thăm hỏi cô. Anh khuyến nghị cô cụp học tập, đem cô cho tới Cố cung coi cảnh tuyết rơi.

Sau Lúc coi kết thúc, nhì người vẫn chuẩn bị bị ướp đông, anh lại đem cô cho tới căn nhà của tớ.

Cũng chủ yếu vào trong ngày cơ, chúng ta vẫn ngủ cùng nhau.

*

Tưởng Bách Xuyên kịp lúc dừng dòng sản phẩm hồi ức, vận tải tấm hình này lên, phối kết hợp nằm trong câu, [Kỷ niệm 11 năm yêu thương nhau hạnh phúc! @Tô Dương]

Anh nhấp vào nút [Đăng bài].

Sau Lúc đăng kết thúc, anh ko coi Weibo nữa nhưng mà thẳng tắt PC.

Tưởng Bách Xuyên quay trở về buồng ngủ, Tô Dương vẫn còn đấy đang được say giấc nồng.

Anh ngồi mặt mũi mép nệm, nhì tay kháng mặt mũi đằm thắm cô, cúi đầu hít nhẹ nhàng lên môi cô, "Đồng Đồng".

Tô Dương vô thức rì rầm nhì giờ, cô vô cùng bất mãn Lúc bị làm phiền đương khi ngủ say.

Tưởng Bách Xuyên kế tiếp gọi cô: "Đồng Đồng!"

Tô Dương mơ tơ tưởng màng mong muốn há đôi mắt, lại cảm nhận thấy chẳng với chút khí lực nào là, con cái đôi mắt tương đối hé rồi khẽ đóng góp chặt.

"Đồng Đồng."

Anh lại gọi một giờ rồi hít cô.

Tô Dương lẩm bẩm một tiếng: "Hửm?"

Tưởng Bách Xuyên nói: "Không với gì đâu, em ngủ cút."

Tô Dương: "..."

Nếu thời điểm hiện tại cô với mức độ lực, cô vô cùng mong muốn tặng anh nhì hình mẫu tát.

Đã không tồn tại chuyện thì còn thức tỉnh cô thực hiện gì!

Cô trở bản thân, fake sống lưng về phía anh, kế tiếp ngủ.

Tưởng Bách Xuyên sử dụng cằm vuốt ve sầu gò má cô, "Đồng Đồng."

Tô Dương trọn vẹn phân phát hỏa, ko nhịn được hô to: "Tưởng Bách Xuyên, anh mong muốn thực hiện gì!"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh ko rỉ răng, kéo chăn lên đến cô, lại nhè nhẹ nhàng che chở cô, thấp giọng nói: "Em ngủ cút."

Tô Dương buồn ngủ cho tới nút không dễ chịu, lại nhắm đôi mắt ngủ tiếp.

Hai phút sau, Tưởng Bách Xuyên lại cúi sát vô mặt mũi cô, "Đồng Đồng."

Tô Dương vẫn ko ngủ, nhịn một bụng tức, sau cuối ko nhịn được nữa, đùng một phát vén chăn lên, nhấc chân giẫm vô mặt mũi Tưởng Bách Xuyên.

"Tưởng Bách Xuyên, anh ko thấy phiền à!"

Cô chẳng sử dụng nhiều mức độ nên cú giẫm này cũng không thật nhức, Tưởng Bách Xuyên xoa xoa mũi, ngượng ngùng nhảy mỉm cười.

Tô Dương trừng đôi mắt coi anh, ánh nhìn tương đối đem vẻ hậm hực.

Sau Lúc coi anh nửa ngày, cô thở lâu năm ngồi xuống, fake tay sờ mặt mũi anh: "Có nhức không?"

"Không nhức."

Cô vuốt tóc, cơn buồn ngủ trọn vẹn tiêu xài tan: "Rốt cuộc anh gọi em dậy nhằm làm những gì thế?"

Tưởng Bách Xuyên chớp chớp đôi mắt coi cô, ngập ngừng vài ba giây rồi mới mẻ nói: "Anh vẫn công khai minh bạch chuyện hôn nhân gia đình của tất cả chúng ta bên trên Weibo rồi, ngoại giả anh còn... Đăng cả một tấm ảnho chụp cộng đồng nữa."

Tô Dương: "..."

Cô ngạc nhiên cho tới nút ko thưa trở nên điều.

Hành động của anh ý khiến cho cô vượt lên trước lo âu.

Việc này thực sự ko phù phù hợp với tính cơ hội từ tốn nội liễm của anh ý.

Cô chớp đôi mắt coi anh, vô đôi mắt chứa chấp tràn vẻ khó khăn tin yêu.

Tưởng Bách Xuyên fake tay sờ mặt mũi cô: "Em choáng luôn luôn rồi đó à?"

Tô Dương đùng một phát nằm ở lag.

Nửa phút sau, cô giậm chân thực mạnh phía trên nệm.

Cô quan sát về phía anh, rốt cuộc ko nhịn được nhưng mà mỉm cười ha hả.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Tô Dương trở bản thân ngồi dậy, lê nửa người đang được quỳ cho tới kề bên anh, ôm cổ anh rồi hít lên. Cô động tác của anh ý, há song môi anh vì thế vị giác của tớ rồi quấn lấy hình mẫu lưỡi của anh ý.

Tưởng Bách Xuyên nửa ôm cô, đặt điều ngang cô lên nệm, cũng ngay lập tức phủ người lên cô.

Hai chân Tô Dương quấn chặt eo anh.

Tưởng Bách Xuyên gặm xương quai xanh rờn của cô ấy, thấp giọng hỏi: "Em ko mệt mỏi à?"

Mấy giờ trước bọn họ vừa phải hoạt động qua loa một thứ tự.

Tô Dương vấn vít anh, "Mệt thì cũng chính là anh mệt mỏi thôi."

Lúc này, Tưởng Bách Xuyên mới mẻ ngậm lấy môi cô.

*

Hiện bên trên, với căn nhà vui vẻ sướng với căn nhà buồn, nhưng mà vô thời điểm hiện tại, trong nhà bọn họ Kiều.

Nước đôi mắt Kiều Cẩn rơi như mưa.

Di động bị ném bên trên sàn căn nhà, đĩa trái khoáy cây nghiền loàn bên trên mặt mũi khu đất, trái cây lăn lộn mọi nơi, gay cả chén trà cũng trở nên ném vỡ, nước trà không khô ráo tràn khu đất.

Trên sàn là 1 trong những miếng rườm rà.

Người chung việc mong muốn dọn dẹp, u Kiều lại khoát tay, ý bảo bọn họ trở lại.

Bố Kiều cay nghiệt mặt mũi, lồng ngực phập phồng vì thế tức phẫn nộ, coi chằm chằm Kiều Cẩn ko chớp đôi mắt.

Sau một khi lâu, có lẽ rằng là vì thế vượt lên trước khó tính, ông chỉ về phía cô tớ, nghiến răng nghiến lợi: "Kiều Cẩn, lúc này con cái bội phản rồi nên không! Thầy mới mẻ thưa nhì câu con cái vẫn nhăn mặt mũi cho tới thân phụ coi, còn dám ném vỡ chén trà nữa! Con coi coi lúc này tôi đã trở nên hình mẫu dạng gì rồi!"

Kiều Cẩn vẫn còn đấy đang được khóc thút thít.

Xem thêm: nam chủ bệnh kiều

Bố Kiều: "Lúc Tưởng Bách Xuyên vứt theo đòi dõi con cái, thân phụ vẫn dò la người xử lý chung con cái rồi. Khi ấy thân phụ vẫn nhắn gửi cút nhắn gửi lại ra sao, bảo con cái chớ trêu tọc Tô Dương nữa, con cái cũng chỉ thực hiện như bão táp phảng phất qua loa tai nên không! Mặt mũi của thân phụ nằm trong ông nội bị con cái ném tinh khiết rồi đấy!"

Mẹ Kiều ko đành lòng coi phụ nữ bản thân khóc thương tâm như thế, bà kéo thân phụ Kiều một cái: "Được rồi được rồi, Tiểu Cẩn cũng biết lỗi rồi, ông bớt thưa một ít được ko."

Bà chính thức phàn nàn: "Anh cả Tưởng cũng thiệt là, không còn biết cai quản đàn ông bản thân nữa! Lúc chiều tôi còn tưởng Lúc hình họa chụp của thằng bé xíu bị coi như áp phích tuyên truyền, việc này cũng coi như kết cổ động rồi, ấy thế nhưng mà tối ni Tưởng Bách Xuyên lại thẳng công khai minh bạch mối quan hệ với Tô Dương... Rõ ràng thằng bé xíu với ý khiến cho căn nhà bọn họ Kiều tất cả chúng ta tổn thất mặt! Chẳng biết nó còn chút gia giáo nào là ko nữa!"

Bà càng thưa càng tức giận: "Không được, thời điểm hiện tại tôi nên đi kiếm anh cả Tưởng, tôi mong muốn nghe anh ấy thưa coi rốt cuộc đàn ông bọn họ với ý gì! Trước phía trên căn nhà bọn họ Kiều tất cả chúng ta vẫn xử thế với ông cụ Tưởng làm sao? Sao chúng ta hoàn toàn có thể bội ơn bội nghĩa với tất cả chúng ta như vậy?!"

"Đủ rồi!" Thầy Kiều tức phẫn nộ đặt điều mạnh ly nước vô tay lên bàn trà, trừng đôi mắt coi u Kiều: "Bà còn quan ngại chuyện ko đầy đủ loàn à!"

Ông vực dậy, chỉ vô Kiều Cẩn rồi thưa với u Kiều, "Bà cứ kế tiếp cưng chiều chiều nó nữa cút, rồi tiếp tục hỏng thân mẫu nó rời khỏi thôi!"

Nói kết thúc, ông xoay người lên lầu.

Mẹ Kiều há hốc mồm tuy nhiên lại ko thể phản chưng.

Sau Lúc thân phụ Kiều lên lầu, u Kiều ngồi xuống kề bên Kiều Cẩn, vệ sinh nước đôi mắt thay cho cô ta: "Con chớ khóc nữa, không tồn tại chuyện gì là ko thể vượt lên được. Trong khoảng tầm thời hạn này con cái chớ nhận thêm thắt việc, rời khỏi quốc tế giải phiền một ít cút. Vừa rồi thân phụ con cái chỉ thưa vớ vẩn thôi, ông ấy sẽ không còn vứt đem con cái đâu."

Nước đôi mắt Kiều Cẩn lại chảy xuống, cô tớ không nói, vệ sinh nước đôi mắt vực dậy tách cút.

Mẹ Kiều cũng đứng lên: "Cẩn Nhi, con cái mong muốn cút đâu?"

Kiều Cẩn: "Con ra phía bên ngoài thay đổi không gian."

Mẹ Kiều chất vấn ko ngừng: "Đã tối hôm rồi con cái còn ra phía bên ngoài thực hiện gì?"

Kiều Cẩn: "Con ko ra đi đâu, chỉ qua loa căn nhà dì giải phiền một ít thôi."

Mẹ Kiều nhẹ dịu thở rời khỏi, dặn dò cô ta: "Con ghi nhớ về sớm nhé."

Kiều Cẩn "Vâng" một giờ, thoát khỏi biệt thự cao cấp.

Ngày ngày sau.

Sau Lúc tách nệm, Tưởng Bách Xuyên vô chống sách nhảy PC lên, chính thức coi lướt qua loa hành động của phản hồi vô nhì tình trạng nhưng mà anh đăng ngày hôm qua.

Bình luận không tồn tại ác ý gì, phần rộng lớn đều là thương tâm than khóc.

Anh ko kế tiếp coi nữa.

Khi há trang chủ, thương hiệu của anh ý vẫn đứng vô bảng hot tìm kiếm như vô dự liệu.

Lúc này, Tô Dương bưng nước rét tiến thủ vô, fake ly nước cho tới Tưởng Bách Xuyên: "Anh hấp thụ nước cút vẫn." Nói kết thúc, cô nhấc chân ngồi bên trên đùi anh, rứa loài chuột nhấn vô Weibo của tớ.

A... Náo sức nóng thiệt đấy.

Lượng người yêu thích hâm mộ còn tăng vô cùng thời gian nhanh.

Có lẽ vô số người là người yêu thích của Tưởng Bách Xuyên.

Cô ko coi phản hồi, với người chúc mừng thì đương nhiên sẽ sở hữu được người thoá mạ.

Có coi cũng chỉ mua sắm bực vô người.

Khi cô trông thấy tấm hình họa ôm hít bị chụp lén cơ, cô nhíu chặt mi, tay trái khoáy vỗ vỗ chân Tưởng Bách Xuyên: "Này, vì thế sao bóng sống lưng của anh ý lại lù mù mờ thế?"

Tưởng Bách Xuyên tương đối ngừng, đoạn nói: "Anh cũng ko biết."

Tô Dương mỉm cười sung sướng: "Em xác định người tự sướng là nam nhi, lại còn vô cùng chướng đôi mắt anh nữa!"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Tô Dương lại về bên trang cá thể của Tưởng Bách Xuyên, coi Weibo của anh ý một chiếc, giật thột nói: "Hôm qua loa đâu nên ngày kỷ niệm kết duyên của tất cả chúng ta, sao anh lại viết lách chúc mừng 2 năm kết duyên hạnh phúc?"

Tưởng Bách Xuyên chính thức bưng ly hấp thụ nước, fake cỗ ko nghe thấy gì.

Hôm qua loa Tưởng Mộ Tranh thực hiện anh tức cho tới hồ nước trang bị, khiến cho anh chỉ mong muốn thưa cho tới kẻ không giống hiểu được Tô Dương vẫn chính là bà xã của anh ý.

Nóng đầu một chiếc ngay lập tức đăng một câu như thế.

Tưởng Bách Xuyên đặt điều ly nước lịch sự một phía rồi thay đổi căn nhà đề: "Hôm ni em còn việc làm gì không giống không?"

Tô Dương rung lắc đầu: "Đinh Thiến thưa tiếp tục nhằm em nghỉ dưỡng vô bao nhiêu ngày nay, còn thưa cả tập dượt thể nhân viên cấp dưới mong muốn cút sắm sửa, với hóa đơn đều tiếp tục nhằm anh xử lý."

Tưởng Bách Xuyên mỉm cười nói: "Được thôi."

Anh ôm chầm lấy cô: "Làm sáng sủa tỏ mối quan hệ đằm thắm tất cả chúng ta vừa phải chất lượng tốt lại vừa phải rất có hại cho sức khỏe, về sau tiếp tục luôn luôn với người quan hoài cho tới từng hành vi của em, điều hung chắc chắn tiếp tục ùn ùn kéo cho tới."

Anh vẫn sớm đoán rời khỏi sẽ sở hữu được người thực hiện mưa thực hiện bão táp, tuy nhiên cũng ko thể chỉ vì thế hồi hộp cho công việc này nhưng mà cứ nhằm mặc ở nhà bọn họ Kiều bắt nạt Tô Dương không ngừng nghỉ.

Tô Dương gật đầu: "Em vẫn sẵn sàng tư tưởng rồi, đơn thuần... Em nghĩ về phụ huynh tiếp tục kha khá quan hoài cho tới yếu tố này."

Dù sao, với người nào là lại kỳ vọng con cái dâu căn nhà bản thân trong cả ngày truyền rời khỏi chuyện xấu?

Thế nên, cô đặc trưng phân tích và lý giải tâm lý của phụ huynh ông xã.

Dù bọn họ ko thỏa mãn với cô, phần rộng lớn thời hạn cô vẫn vô cùng cảm thông cho tới chúng ta.

Tưởng Bách Xuyên tiếp lời: "Về phía thân phụ u thì em ko cần thiết hồi hộp đâu."

Hơi ngừng giọng, anh lại hỏi: "Lục Duật Thành nằm trong Cố Hằng với gọi cho tới em không?"

Hai tay Tô Dương kháng má, tương đối khí thở dài: "Vẫn ko gọi gì cả. Dựa theo đòi tiết hạnh của nhì người chúng ta, có lẽ rằng là mong muốn đòi hỏi nợ sau cút. Không ngờ chuyện đó lại liên lụy cho tới nhì người chúng ta như thế." Ngay cả thương hiệu của nhì người đã và đang vô bảng hot tìm kiếm.

Ánh đôi mắt Tưởng Bách Xuyên trầm xuống tuy nhiên không nói, việc này cũng ko nằm trong dự liệu của anh ý.

Tô Dương đứng dậy: "Mặc kệ chúng ta cút." Cô xoay người ôm cổ anh: "Em cút nấu nướng cơm trắng phía trên, anh mong muốn ăn gì?"

Tưởng Bách Xuyên: "Em làm những gì thì anh ăn nấy, ăn kết thúc tất cả chúng ta ghé qua loa trung tâm thương nghiệp nhé."

Tô Dương mỉm cười khanh khách hàng nhì tiếng: "Đi vung đồ ăn cho tới chó à?"

Tưởng Bách Xuyên ko phủ lăm le, vỗ nhẹ nhàng lên trên người cô: "Em cút nấu nướng cơm trắng cút."

Tô Dương bước ra phía bên ngoài, vừa phải cút vừa phải khe khẽ hát.

Tưởng Bách Xuyên rứa địa hình lên, dò la sản phẩm số của Lục Duật trở nên nằm trong Cố Hằng, nhắn tin nhắn cho tới bọn họ: [Tôi ko nghĩ về tiếp tục thực hiện liên lụy cho tới nhì người, thực xin xỏ lỗi.]

Chăm chú coi những chữ cơ vài ba giây, anh fake tay ấn gửi cút.

Anh biết nhì người chúng ta sẽ không còn vấn đáp anh.

Đã nhiều năm như thế, cả nhì thường rất mến Tô Dương, tuy nhiên lại ko khi nào khiến cho Tô Dương biết.

Đúng cũng rất được, sai cũng vậy, chúng ta chỉ hành vi theo đòi tâm lý của tớ, trước đó chưa từng quan hoài cho tới quan điểm của những người ngoài.

Đúng thời điểm hiện tại, địa hình của anh ý lúc lắc lên, là u Tưởng gọi năng lượng điện cho tới.

Tưởng Bách Xuyên vì thế dự nửa giây rồi mới mẻ nghe máy, "Mẹ."

Giọng điệu nhạo báng của u Tưởng truyền đến: "Chao thiu, đàn ông à, con cái với biết lúc này bản thân đang trở thành người có tiếng phía trên mạng rồi không?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh biết ngay lập tức là bản thân tiếp tục chỉ tự động dò la tức bực nếu như nhận cuộc gọi này nhưng mà.

Mẹ Tưởng thưa điều sâu sắc kín: "Cũng chỉ mất thân phụ là hiểu con cái thôi, ông ấy bảo con cái chắc chắn đang được tác quái ác phía trên mạng, trái khoáy nhiên con cái đi làm việc thiệt, lại còn sinh chuyện rộng lớn nữa chứ. Nói cho tới u nghe coi nào là, hình mẫu tấm hình họa chụp bóng sống lưng mơ hồ nước, vươn lên là con cái trở nên cỗ dáng vẻ như quỷ cơ là trò xấu xí của Tiểu Ngũ nên không?"

Tưởng Bách Xuyên nghẹn họng, thề thốt thốt phủ nhận: "Mẹ à, u chớ tâm lý linh tinh anh nữa, thời điểm hiện tại chú năm vẫn khó khăn hoàn toàn có thể bảo toàn phiên bản đằm thắm, làm những gì với thời hạn rảnh rỗi nhằm thực hiện chuyện này với con? Có lẽ là truyền thông trong phòng nào là cơ cố ý chụp một tấm hình họa lù mù mờ nhằm hấp dẫn dư luận nhưng mà thôi. Tối ngày hôm qua là con cái hành vi trước nhằm khiên chế đối phương, dữ thế chủ động công thân phụ chuyện hôn nhân gia đình của con cái nằm trong Đồng Đồng, nâng nhằm người dân có ý trang bị riêng rẽ tận dụng. Mẹ cũng biết từ xưa cho tới ni con cái ko mến nhằm người không giống lăm le đoạt thay cho con cái nhưng mà."

Mẹ Tưởng mỉm cười ha hả: "Chậc chậc chậc, ông trời ơi, ăn thưa quang quẻ minh chủ yếu đại ghê gớm nhỉ, con cái nghĩ về u của con cái là ai chứ? Nếu trong cả ý trang bị của con cái u cũng đoán ko rời khỏi được thì thực sự uổng phí nhiều năm u sống!"

Mẹ Tưởng được nước hừ hừ nhì giờ.

Bà còn thưa thêm: "Tiểu Ngũ cũng chẳng vừa phải 1 chút nào, con cái thưa coi, hiểu ra con cái kiêng khem kỵ nhất là Lục Duật Thành nằm trong Cố Hằng, thế nhưng mà chú con cái còn cố ý khiến cho con cái ngột ngạt!"

Chợt, điều bà xoay chuyển: "Nhưng nếu như u là tè Ngũ, u cũng tiếp tục bắt lấy thời cơ này, hung hăng giẫm con cái một cước, ai bảo thông thường con cái cứ khiến cho người không giống không dễ chịu chứ. Ví dụ xương ngày tiết này đó là nhằm thưa cho tới con cái biết: Ra ngoài lăn lộn lộn thì trước sau gì rồi cũng nên trả nợ! Cho cho dù là siêu mẫu trai ngất trời như con cái cũng ko nên nước ngoài lệ! Con trai à, bớt sinh sống lỗi cút nhé! Tạm biệt (Biểu tượng hứa hẹn bắt gặp lại)!"

Tưởng Bách Xuyên: "...."

Mẹ Tưởng vừa phải cụp điện thoại cảm ứng thông minh thì thân phụ Tưởng lại gọi cho tới.

Không cần thiết nghĩ về cũng biết ông gọi nhằm chế nhạo anh.

Tưởng Bách Xuyên bấm ngắt chẳng chút vì thế dự, tiếp sau đó thẳng tắt máy.

Xem thêm: truyện lẽ nào em không biết

Editor: Mọi người comment nhằm tiếp thêm thắt động lực bản thân nhaaaa o(^O^)o

"Hôm qua loa Tưởng Mộ Tranh thực hiện anh tức cho tới hồ nước trang bị, khiến cho anh chỉ mong muốn thưa cho tới kẻ không giống hiểu được Tô Dương vẫn chính là bà xã của anh ý."

Lúc edit câu này bản thân rú ầm nhà:)))))))) Còn những nường thì saoooooooo xD