truyện tôi mộng giữa ban ngày

*Chương này còn có nội dung hình ảnh, nếu như khách hàng ko thấy nội dung chương, mừng lòng nhảy cơ chế hiện nay hình hình ảnh của trình duyệt nhằm gọi.

Edit: Ana

Bạn đang xem: truyện tôi mộng giữa ban ngày

Beta: Tree


Không hiểu vì như thế sao khi Lâm Ngữ Kinh trình bày những câu nói. này, Thẩm Quyện cứ thấy cô đang được ám chỉ với cậu.

—— Thẩm Quyện, cậu ko “được” đấy à.

Đây là chủ thể nhạy bén so với con trai. Sâu thẳm phía bên trong, khiến cho cậu phát sinh loại ảo giác ngờ vực về mặt mày này cơ của tớ, lại tăng nỗi tức bực khi cô tiếp cận đâu cũng có thể có một đụn y bám theo dõi sau, rồi sự ko ưng ý khi cô mong muốn dọn về trọ tại trường, cứ ông xã hóa học ông xã hóa học ông xã hóa học lên…

“Được.” Thẩm Quyện gật đầu, điềm đạm vẫy vẫy tay với cô: “Lại trên đây.”

Lâm Ngữ Kinh tựa nhập trở thành bể cọ tay, ko nhúc nhích: “Để thực hiện gì?”

“Sờ soạng cậu.” Thẩm Quyện lơ là biếng đáp. “Không nên cậu mong muốn tớ sờ cậu à?”

“…”

Lâm Ngữ Kinh lảng đi: “Tớ không tồn tại ý cơ, chỉ ví dụ thế thôi.” Cô chớp chớp đôi mắt coi cậu, nhỏ giọng nói: “Hồi trước ko nên cậu quí sờ soạng tớ lắm sao? Giờ tớ cũng trở thành niên rồi…”

“…”

Mí đôi mắt Thẩm Quyện rung rinh rung rinh.

Lâm Ngữ Kinh thực sự ko gì không đủ can đảm trình bày, mang đến cô que diêm, cô hoàn toàn có thể nhen trụi cả đỉnh núi.

Không nỡ làm cái gi với cô, nên cả nửa mon ni mới nhất ngủ bên trên sô trộn, cho tới mép nệm cũng không đủ can đảm thò cho tới. Ngay cả một bùi nhùi lửa Thẩm Quyện còn không đủ can đảm fake mang đến cô, e rằng cô còn còn chưa kịp nhận cậu tiếp tục tự động bản thân bốc cháy.

Vậy tuy nhiên ngược lại cô lại fake mang đến cậu trước.

Thẩm Quyện cảm nhận thấy ko nhịn được nữa rồi. Cậu cúi đầu coi cô một hồi, Lâm Ngữ Kinh buộc tóc, đai tai mỏng dính lòi ra. Sau khi trình bày đoạn câu ám chỉ ko thể rõ rệt rộng lớn ấy, đai tai cô đỏ chót lựng.

Thẩm Quyện tiếp cận, nhốt cô thân thuộc bản thân và bể cọ tay, fake tay vân vê tai cô: “Thích à?”

Lâm Ngữ Kinh hắng giọng, nỗ lực thực hiện giọng bản thân tỉnh bơ hơn: “Thích gì?”

Thẩm Quyện một tay chống lên bể cọ tay, cúi đầu, ngậm lấy tai cô cắm nhẹ nhàng, trình bày khẽ mặt mày tai cô: “Thích tớ sờ cậu?”

“…”

Câu trình bày này sẽ không nằm trong phạm vi vấn đáp được của Lâm Ngữ Kinh, cô giơ tay đẩy cậu ra: “Cậu đem thể…”

Thẩm Quyện chụp lưu giữ cổ tay cô kéo xuống, nửa bên trên lại sáp lại gần rộng lớn, vị giác quét tước qua loa đai tai mượt mà, liếm láp, thấp giọng căn vặn tiếp: “Thích tớ sờ vị trí nào?”

Lâm Ngữ Kinh tựa đầu lên trên người cậu, ko buồn ngước lên.

Thẩm Quyện khóa cổ tay cô fake lên bên trên, nghiền cô ngước lên coi cậu, quay đầu sang một bên hít lên khoé môi cô, song môi kề sát, lại hỏi: “Thích tớ hít cậu thế nào?”

“…”

Lâm Ngữ Kinh thiệt sự nhịn ko nổi nữa, thẹn thò quá hoá giận: “Cậu hoàn toàn có thể câm mồm lại không?”

Thẩm Quyện mỉm cười, nửa ép buộc tuy nhiên ghìm chặt cổ tay cô ở phía bên trên, cúi xuống hít.

Nụ hít này khác hoàn toàn toàn bộ những phen trước cơ.

Tay của cậu, động tác của cậu, giờ đồng hồ cậu thở dốc, toàn bộ đều đem theo dõi một dục vọng xa xôi kỳ lạ trước ni trước đó chưa từng đem.

Lâm Ngữ Kinh bị cậu đè lên trên, eo chạm nên bể cọ tay đá đá hoa đuối mức giá, buốt mà đến mức cô rụt người về trước, giống hệt như đang được dữ thế chủ động dán lên trên người cậu.

Hai người dựa vào nhau, cô hoàn toàn có thể cảm biến rõ rệt những phản xạ tâm sinh lý và thay cho thay đổi bên trên khung người cậu.

Từng chút một, từ từ dán chặt lên trên người cậu, ko một sơ hở, cảm hứng khôn xiết sống động.

Lâm Ngữ Kinh trọn vẹn cứng đờ, tức thì há đồ sộ đôi mắt, theo dõi phiên bản năng cắm lên vị giác đang được càn quét tước của cậu.

Thẩm Quyện cảm hứng được sự cứng ngắc của cô ý, tuy nhiên cậu ko hề ngừng, thậm chí là còn áp sát thân thuộc bên dưới nhập cô, khẽ nhắm đến trước, giục nhẹ nhàng một chiếc.

Mẹ, kiếp.

Lâm Ngữ Kinh ko phản xạ kịp, cô vừa phải thẹn thò vừa phải hoảng loàn tuy nhiên ngây người, mồm nhảy đi ra một tiếng động cực kỳ khẽ.

Mãi cho tới khi cô thấy bản thân chuẩn bị ngộp bị tiêu diệt rồi, Thẩm Quyện mới nhất thả cô đi ra, rứa cổ tay cô fake xuống bên dưới, giọng khàn khàn tuy nhiên thở dốc: “Bảo bối… sờ nó lên đường.”

Thời điểm Lâm Ngữ Kinh cảm nhận thấy tay bản thân chuẩn bị đứt cho tới điểm rồi, Thẩm Quyện mới nhất chịu đựng thả cô đi ra.

Tay vừa mới được trả tự tại, Lâm Ngữ Kinh tức thì lủi nhập mép nệm như trốn chạy, e cậu còn ko đoạn việc.

Thẩm Quyện suôn sẻ túm được eo cô ôm về bên, khàn giọng: “Chạy gì tuy nhiên chạy.”

“Cậu vẫn ko đoạn à?” Lâm Ngữ Kinh chịu đựng thua thiệt rồi: “Sao cậu còn ko thôi hả?!”

“Xong rồi.” Thẩm Quyện trình bày rồi nghiêng người, rút một đụn khăn giấy má kể từ tủ đầu giường: “Tay đem bám ko, tớ vệ sinh mang đến cậu.”

“Mẹ nó chứ…” Lâm Ngữ Kinh thiệt sự mong muốn giẫm trực tiếp cậu xuống giường: “Cậu câm mồm được chưa?”

Chân cô giẫm lên trên người cậu, Thẩm Quyện cũng ko giẫn dữ. Cậu ngồi bên trên nệm, để đèn sáng đầu nệm.

Những tưởng một phen nhập toilet là đoạn rồi, thế tuy nhiên ko hề. Cô vừa phải cọ tay đoạn, lại nối tiếp bị lôi nhập buồng ngủ.

Cuối nằm trong, tay Lâm Ngữ Kinh tiếp tục mỏi mà đến mức ko thổi lên nổi. Cô chỉ đành đem cậu bắt lấy tay cô thực hiện xằng bậy thực hiện bậy, vừa phải thực hiện vừa phải chỉ bảo cô, trình bày những câu nói. khiến cho người tớ khó khăn tuy nhiên há mồm.

Thẩm Quyện kéo tay cô cho tới trước mặt mày bản thân. Lòng bàn trắng tay nõn tương đối hồng lên, loại bên trên tay len theo dõi từng kẽ tay, tách tách nhỏ xuống drap giường

Hình hình ảnh ấy thực hiện Lâm Ngữ Kinh ko coi nổi, nóng bức ruột mong muốn rụt tay về: “Tớ tự động vệ sinh.”

“Để tớ.” Thẩm Quyện bắt chặt tay cô ko buông, cậu cụp đôi mắt, sử dụng khăn giấy má mượt mà cẩn thận vệ sinh thô từng ngón tay cô, động tác ko thời gian nhanh ko đủng đỉnh. “Dù sao cũng chính là trang bị của tớ.”

“…”

Lâm Ngữ Kinh nhắm tịt đôi mắt, ko nhịn được nữa: “Thẩm Quyện, lưu giữ chút liêm sỉ lên đường, trang bị của tớ sao ko tự động thực hiện luôn luôn lên đường.”

Thẩm Quyện ném đụn giấy má tròn xoay nhập thùng rác rưởi ở mép nệm, bao bọc lấy cô kể từ đàng sau, nằm trong tựa nhập đầu giường: “Không nên cậu quí tớ như thế sao?”

Lâm Ngữ Kinh quả tình cũng lơ là động che, mượt oặt tựa nhập lòng cậu, coi cậu như sô trộn, mò mẫm một dạng tự do nằm: “Tớ quí cậu như vậy hồi này.”

“Không nên bảo bản thân trở thành niên rồi, dỗ dành tớ à?” Cậu hít khẽ sườn mặt mày cô. “Mới thế này tiếp tục mệt mỏi rồi, sau đây nên làm thế nào bây giờ?”

Bầu trời bên phía ngoài tiếp tục tối rộng lớn nửa, khả năng chiếu sáng âm u. Lâm Ngữ Kinh coi đồng hồ đeo tay bên trên tường, cũng có thể có phần lo ngại mang đến cuộc sống thường ngày về sau.

“Tớ thấy,” Cô nỗ lực suy nghĩ kể từ ngữ, suy nghĩ coi trình bày thế này mới nhất khiến cho chủ đề này vừa phải xinh xắn vừa phải nhập sáng sủa, suy nghĩ lên đường suy nghĩ lại ko bên dưới tía phen mới nhất đủng đỉnh rãi trình bày tiếp: “Chuyện ấy hẳn là ko mệt mỏi lắm, cũng chính vì tớ ko cần thiết động che.”

Thẩm Quyện nhảy mỉm cười, lồng ngực rung rinh lên: “Tuỳ cậu, cậu không thích động thì ko cần thiết động.”

Sờ cũng sờ rồi, chạm cũng chạm rồi, con cái con cháu của cậu cô đã và đang bắt tay gửi gắm hữu rồi, cho dù vẫn rất… xấu xí hổ, tuy nhiên thời điểm hiện tại Lâm Ngữ Kinh cũng không thích thực hiện kiêu. Cô xoay đầu, ngước lên coi cậu, đột gọi cậu một tiếng: “Thẩm Quyện.”

Xem thêm: thẩm quát lục yên

Thẩm Quyện tựa nhập nệm, lơ là biếng đáp: “Ừ?”

“Tớ trình bày tớ trở thành niên rồi, đem ý là cậu mong muốn làm cái gi với tớ cũng rất được.” Lâm Ngữ Kinh trình bày.

Cậu khựng lại, cụp đôi mắt coi cô.

Thẩm Quyện đem chút thô rét, còn nếu như không nên khi nãy lăn lóc lộn khá nhiều phen, thì duy nhất câu này của Lâm Ngữ Kinh cũng đầy đủ khiến cho cậu “cháy” thêm nữa.

Cậu thở dài: “Hôm ni cậu mong muốn nghiền thô tớ đấy à?”

Lâm Ngữ Kinh ngước đầu, cắm cằm cậu: “Tớ đang được trình bày tráng lệ và trang nghiêm đấy.”

“Thẩm Quyện, cậu ko nợ tớ, chuyện tớ thực hiện đều là vì như thế phiên bản thân thuộc tớ mong muốn, cho dù tớ đem bị thương thì cũng chả sao cả. Tớ cảm nhận thấy, khi thương không nên mãi nhằm ý cho tới những chuyện này.”

Lâm Ngữ Kinh trình bày tiếp: “Cậu ko cần thiết thấy áy náy, bởi vì ko tớ tiếp tục cảm nhận thấy cậu đối chất lượng với tớ đều là vì như thế cảm hứng áy náy, trình bày như thế cậu hiểu chứ?”

Thẩm Quyện lạng lẽ.

Sao không hiểu biết nhiều mang đến được.

Nếu Lâm Ngữ Kinh thực sự cảm nhận thấy cậu đem gì cơ bên phía ngoài, chắc chắn cô tiếp tục thẳng tách lên đường, căn phiên bản ko song teo bất nghĩa với cậu. Trước khi lên đường đem lúc còn nên tấn công cậu một trận.

Cô đang được nhắc nhở cậu.

Sau một khi trầm đem, Thẩm Quyện thở dài: “Lâm Ngữ Kinh, tớ sẽ không còn vì như thế áy náy tuy nhiên đối chất lượng với ai.”

Cậu bao bọc lấy cô, chạm lên vết thâm sẹo nhỏ bên trên bắp đùi nhỏ nhắn của cô ý, động tác nhẹ dịu tuy nhiên cảnh giác. “Muốn cư xử chất lượng với cậu là vì như thế quí cậu.”

Cậu sờ thực hiện Lâm Ngữ Kinh đem chút nhột, nhảy mỉm cười tóm lấy tay cậu.

Thẩm Quyện tiện thể bắt tay cô, chục ngón tay đan nhập nhau, cậu fake lên môi hôn: “Muốn đối chất lượng với cậu cả đời là vì như thế mang trong mình một loại còn hơn hết quí.”

Tim Lâm Ngữ Kinh ko kiểm soát được tuy nhiên đập thình thịch.

Cô buông tay cậu, đùng một cái chống tay lên nệm xoay người lại, ngồi quỳ xuống trước mặt mày cậu, nâng mặt mày cậu lên coi trực tiếp nhập đôi mắt cậu: “Là gì?”

Thẩm Quyện ko trình bày.

Câu ko nên người biết trình bày câu nói. ngon giờ đồng hồ ngọt.

Lâm Ngữ Kinh biết, vẫn mím mím môi, chấp nê căn vặn lại phen nữa: “Thứ còn hơn hết quí, là loại gì?”

Giọng cô cực kỳ khẽ, còn tương đối không ổn định, vừa phải như nghiền buộc vừa phải như không an tâm, mong muốn bắt lấy gì cơ.

Thẩm Quyện coi cô, thấp giọng nói: “Là tớ yêu thương cậu.”

Lâm Ngữ Kinh ko động đậy, cứ ngồi quỳ ở cơ, lạng lẽ một khi lâu.

Cô nhắm đôi mắt lại, xích lại ngay sát bao bọc lấy cậu.

Thẩm Quyện giơ tay, nhẹ dịu vỗ vỗ sườn lưng cô như đang được gạ gẫm con trẻ con cái.

Lâm Ngữ Kinh vùi nguồn vào lòng cậu, giờ đồng hồ nghèn nghẹt: “Thẩm Quyện, tớ rộng lớn cho tới từng này, tuy nhiên không được một ai yêu thương, chúng ta đều ko cần thiết tớ.”

Đôi tay đang được ôm cô siết chặt lại.

“Cậu trình bày rồi đó, nên yêu thương tớ cả đời.” Lâm Ngữ Kinh sụt sịt, ngước đầu coi cậu, nhị đôi mắt tương đối hồng lên, tiếng nói nhi nhí, lặp lên đường lặp lại: “Nói rồi đó, cậu ko được vứt rơi tớ, cậu nên thương tớ.”

Thẩm Quyện lòng nhức như tách, mà đến mức mong muốn moi tim móc phổi đi ra tặng mang đến cô.

“Đã trình bày rồi.” Cậu nghẹn giọng nói: “Chỉ cần thiết cậu mong muốn, tớ đều mang đến cậu.”

*

Tháng chục một thay cho nhập vị trí mon chục, thời hạn lướt qua loa thiệt thời gian nhanh.

Từ sau khoản thời gian nhị người dân có chút tiến thủ triển mới nhất, Thẩm Quyện quả tình nó như 1 con cái ngựa phung phí được toá cương, không chỉ là tiếp tục đem nệm nhằm ngủ, cậu còn ko coi tay cô là tay, chân cô là chân.

Lâm Ngữ Kinh nhận ra loại giá chỉ nên trả sau khoản thời gian buộc cậu trình bày câu nói. yêu thương chừng như quá rộng rồi.

Cô chính thức ăn năn hận rồi.

Thẩm Quyện sử dụng hành vi thực thế trình bày mang đến Lâm Ngữ Kinh biết, lời nói “Tớ hoàn toàn có thể thực hiện từ trên đầu cho tới chân cậu” năm lớp Mười một là việc thât, ko hề nói phét.

Lâm Ngữ Kinh ko biết cậu học tập đâu đi ra nhiều trò lừa lọc trá như thế, cũng không hiểu biết nhiều vì như thế sao cậu đã sở hữu không còn tiện ngờ vực, vẫn một mực ko tiếp cận bước ở đầu cuối ấy.

Nhưng cô vẫn trị mệt mỏi, từng bữa tối đều mệt mỏi như đứt ruột đứt gan đứt gan liền. Cô bèn dứt khoát dọn về trọ tại trường. Tuy rằng hôm ấy coi Thẩm Quyện chẳng bao nhiêu sung sướng, tuy nhiên ở đầu cuối vẫn ko ngăn chặn, còn làm cô dọn trang bị. Ngày Lâm Ngữ Kinh fake về, tía đứa bạn cộng đồng ký túc còn há một live show.

Vẻ mặt mày của Nấm nhỏ vừa phải ngượng ngùng vừa phải kích động: “Hai cậu… Trạng nguyên vẹn toàn tỉnh đem nên mặt mày nào thì cũng đạt cho tới cấp cho tỉnh không?”

Lâm Ngữ Kinh âm thầm suy nghĩ ko biết những mặt mày không giống thì ra làm sao, tuy nhiên tài năng cấp cho tỉnh ở mặt mày cơ thì chừng như ko đẩy mạnh được.

Cô ko trình bày gì. Bản thân thuộc cô cũng tương đối hoang mang lo lắng, tuy nhiên lại ko thể cứ thế tuy nhiên trình bày được.

Dù sao cũng ko thể trình bày, thực đi ra chuyện cơ chúng ta vẫn ko thực hiện cho tới bước ở đầu cuối, đâu thể chính không?!

Cô rõ rệt tiếp tục đồng ý, cũng đầy đủ tuổi hạc rồi, còn ám chỉ mang đến cậu bản thân trọn vẹn OJBK*, thậm chí là còn dữ thế chủ động rồi, vì như thế sao Thẩm Quyện lại như thế? Chẳng lẽ cậu đem dịch khó khăn trình bày, đem thế thực hiện mùng dạo bước đầu và đùa giỡn những loại cực kỳ mạnh mẽ, tuy nhiên ko thể thực hiện được cho tới bước cuối?

(*) Cách trình bày OK theo phía thô tục, JB là loại ấy ấy của nam nhi.

(Chú quí ké kể từ chị Tiểu Ma Bội nghĩa Hà:>>, https://tieumabacha.wordpress.com)

Lâm Ngữ Kinh thực sự không hiểu biết nhiều nổi. Cố Hạ ngồi sát bên coi cô một chiếc, tối hôm cơ, quá cơ hội nhị đứa bạn sót lại ko ở cơ, cô ấy căn vặn cô: “Hai cậu đem nên đem gì cơ, ko hài hoà lắm không?”

Lâm Ngữ Kinh: “…”

Lâm Ngữ Kinh vì thế dự mãi, ở đầu cuối đành uyển fake, trình bày sơ lược vài ba câu với cô ấy về chuyện này.

Cố Hạ cũng tương đối nhòa mịt: “Hả?”

Cố Hạ hồi phục tinh ma thần: “Hai đứa ở cộng đồng tiếp tục lâu như thế, cứ cho rằng thuở đầu nhằm ý cho tới chỗ bị thương của cậu lên đường, vậy sau đây là vì như thế sao?”

Lâm Ngữ Kinh mặt mày ko xúc cảm coi cô ấy: “Câu căn vặn này của cậu có mức giá trị quá lên đường, cậu thẳng ném yếu tố lại mang đến tớ đấy.”

“Tớ nhận định rằng có lẽ rằng cậu tớ đem chút tỉ mẩn, đó là, loại con trai quan tâm cảm hứng nghi tiết ấy.”

Suy suy nghĩ của Cố Hạ sáng sủa rộng lớn “Khả năng đem dịch kín khó khăn nói” của cô ý nhiều: “Ví dụ như cậu tớ mong muốn lựa chọn 1 ngày đem ý nghĩa? Kiểu ngày nghỉ dịp lễ này nọ, nhằm coi quý phái, chủ yếu quy một chút? Có độ quý hiếm kỷ niệm hơn?”

“…” Lâm Ngữ Kinh sửng nóng bức, thuận mồm trình bày bừa: “Ví dụ như Quốc Khánh Trung thu Đoan Ngọ Nguyên Đán?”

Cố Hạ trình bày tiếp: “Ngày Quốc tế Lao động, ngày Quốc tế Thiếu nhi ngày Thành lập Quân team Nhân dân?”

Xem thêm: trọng sinh trước cửa cục dân chính

“… Không thể này, tại vì sao chứ?” Lâm Ngữ Kinh thấy tâm lý này sẽ không thể hiểu nổi, cô khó khăn tin cẩn nói: “Lẽ này sau khoản thời gian thực hiện đoạn chuyện cậu ấy còn mong muốn nhen pháo chùm* ăn mừng, rồi mừng mừng hớn hở chạy lượn mọi chỗ thông tin sao?”

(*) Nguyên văn là 五百响挂鞭 (pháo 500 giờ đồng hồ vang).

65d410470552eb8587dcd6ba53809062