truyện phượng hồ

“Lãnh Táp! Táp Táp! Lãnh Minh Nguyệt!”

Trong khuôn viên xinh đẹp nhất của Đại học tập An Lan, Ung trở thành mang trong mình một cô nàng đem đồng phục xanh rớt đen kịt đang được ôm bao nhiêu cuốn sách bước tiến. Sau sườn lưng truyền cho tới giờ đồng hồ gọi liên tiếp, cô nàng xoay đầu phát hiện ra một thiếu thốn nữ giới tương đối mập, khuôn mặt xinh đẹp nhất đang được vội vàng đuổi theo bản thân, sau sườn lưng còn một thiếu thốn nữ giới không giống đem ăn mặc quần áo greed color lá, thắt bím tóc nhì mặt mày, đường nét mặt mày chan chứa nóng bức ruột đuổi theo.

Bạn đang xem: truyện phượng hồ

“Táp... Phù phù, sao cậu chuồn thời gian nhanh thế hả?” Cuối nằm trong, thiếu thốn nữ giới tương đối mập tê liệt cũng theo kịp, phụ thuộc vào bờ vai cô nàng nhưng mà thở hồng hộc.

Cô gái cực chẳng đã giơ tay rời khỏi nâng lấy cô ấy: “Làm gì nhưng mà cuống quýt vàng thế? Kim Lan, sao em lại cho tới đây?”

“Cô chủ!” Thiếu nữ giới đem ăn mặc quần áo xanh rớt càng nóng bức ruột rộng lớn, hai con mắt đỏ ửng bừng như thể chuẩn bị khóc cho tới nơi: “Cô căn nhà ơi, ko hoặc rồi! Cụ căn nhà nhắn bảo cô mau về căn nhà đi!”

“Xảy rời khỏi chuyện gì thế?” Lãnh Táp nhíu ngươi chất vấn.

Nữ sinh tương đối mập tê liệt kéo Lãnh Táp lại, nói: “Phó Ngọc Thành... Phó Ngọc Thành chuẩn bị kết duyên với Trịnh Anh đây!”

Lãnh Táp ngẩn người, nhịn nhường như nghe được chuyện gì vui nhộn lắm, cô nhấp lên xuống đầu: “Sao rất có thể chứ?”

Nữ sinh tê liệt nóng tính cho tới nút giậm chân bình bịch, kéo thiếu thốn nữ giới đem ăn mặc quần áo xanh rớt, giục: “Kim Lan, em thưa đi!”

Kim Lan đỏ ửng đôi mắt nói: “Cô căn nhà à, là thiệt đấy! Cụ căn nhà bảo cô mau về căn nhà chuồn, người ở trong phòng chúng ta Phó, Phó Đốc quân và phu nhân của ông ấy đều cho tới căn nhà tao rồi.”

Lãnh Táp nhíu ngươi, vén tóc mai rời khỏi sau tai: “Trịnh Anh ko nên là vị hít thê của cậu cả Phó à? Cho mặc dù Phó Ngọc Thành đem ko ưng ý về căn nhà chúng ta Lãnh tất cả chúng ta cho tới đâu thì sao rất có thể chuồn cưới chị dâu tư lai của tớ được chứ?”

Nữ sinh tương đối mập trừng đôi mắt với cô, chỉ hận rèn Fe ko trở thành thép: “Chẳng lẽ cậu quên là nửa năm trước đó, cậu cả ở trong phòng chúng ta Phó tiếp tục...” Cô ấy nhìn xung xung quanh một ít, mặc dù không tồn tại người vẫn hoạt tiếng nói tiếp: “Cậu cả Phó tiếp tục trở thành người tàn truất phế, sao căn nhà chúng ta Trịnh rất có thể gả đại đái thư căn nhà bản thân cho 1 thương hiệu què được chứ?”

“Vậy thì cũng..” Tuy rằng thời ni ko nên thượng cổ, không tồn tại rất nhiều buộc ràng, tuy nhiên em trai tiếp tục đem hít ước vô người lại chuồn cưới chị dâu sau này của tớ, chuyện này còn có nên tương đối quá tuyệt vời rồi không? Kim Lan tiến thủ cho tới ở bên cạnh Lãnh Táp, hạ giọng nói: “Cô căn nhà, cô Trịnh... cô Trịnh có thai rồi.”

Lãnh Táp im thin thít rơi rụng một khi lâu rồi mới mẻ thở dài: “Dùng chiêu rút củi lòng nổi này thì chuẩn chỉnh rồi trên đây.”

Nữ sinh tương đối mập tức dỗi cho tới giậm chân: “Cậu còn tồn tại tâm tư nguyện vọng nghĩ về bao nhiêu dòng sản phẩm tê liệt nữa à? Mau trở về đi! Nếu thực sự bị cậu tư Phó kể từ hít thì đem Khi cậu có khả năng sẽ bị chết trôi vô kho bãi nước miếng của những người tao mất! Còn dòng sản phẩm nhỏ Trịnh Tiêm tê liệt nữa, nó luôn luôn ko ưa cậu, vô cùng chớ nhằm nó giẫm lên đầu lên cổ cậu như thế!”

“Thể cậu bảo tớ nên thực hiện thế nào?” Lãnh Táp cực chẳng đã chất vấn.

“Đương nhiên là cướp cậu tư Phó về rồi!” Nữ sinh tương đối mập thưa như chém đinh chặt sắt: “Giờ ở Ung trở thành này, còn được bao nhiêu người vô nằm mê như mong muốn được như cậu tư Phó đâu chứ.”

Lãnh Táp tĩnh lặng nhìn trời, lầm bẩm: “Cảm ơn, tớ không tồn tại thói thân quen ăn xấu xí.”

“Cậu thưa gì thế?” Nữ sinh ngờ vực nhìn Lãnh Táp, cô bảo nhỏ quá nên cô ấy ko nghe rõ ràng.

Lãnh Táp nhấp lên xuống đầu: “Không đem gì, tớ về căn nhà một chuyến coi sao tiếp tục.”

“Đi mau, chuồn mau đi!” Nữ sinh tương đối mập đẩy cô: “Về thời gian nhanh lên, ghi nhớ nên đấu giành đấy, phiên này mà còn phải ko cứng lên thì sau loại gì cũng trở thành đám bị tiêu diệt tiệt tê liệt bắt nạt cho tới chết! Buổi học tập chiều ni tớ tiếp tục van lơn n thay cho cậu!”

Lãnh Táp gật đầu: “Ừ, tớ về trên đây.”

Nữ sinh tương đối mập xua tay như xua loài ruồi bọ: “Đi đi!”

Đúng khi ấy, giờ đồng hồ chuông vô học tập vang lên, nữ giới sinh tương đối mập cuống quýt vàng xoay người chạy về quần thể căn nhà dạy dỗ học tập, một vừa hai phải chạy còn luôn luôn nhớ xoay đầu lại: “Lãnh Minh Nguyệt, hãy cố lên!”

Xem thêm: Soi kèo các trận đấu bóng đá nhanh và chính xác nhất

Nhìn theo đòi bóng hình nữ giới sinh tê liệt rời chuồn, Lãnh Táp ko ngoài khẽ mỉm cười.

“Cô chủ?” Kim Lan tương đối lo ngại nhìn cô gia chủ bản thân, ko nên cô căn nhà bị tức cho tới điên rồi đẩy chứ?

“Cô căn nhà, tất cả chúng ta mau quay trở lại thôi.”

Lãnh Táp gật đầu, tương đối híp đôi mắt, thấp tiếng nói gì tê liệt.

Kim Lan đang được đem tâm tình tá hỏa nên ko nghe thấy câu nói. của cô ý gia chủ tôi vừa thưa chủ yếu là:

“Thằng ngốc tê liệt bạo phổi thiệt, lại dám cắm sừng bạn dạng đái thư!”

Nhà chúng ta Lãnh đem dòng sản phẩm dõi thư mùi hương hiển hách ở nước An Hạ, ông cụ Lãnh hiện nay đó là thầy dạy dỗ của tiên hoàng. Tuy rộng lớn nhì mươi năm trước đó, tiên hoàng tiếp tục thoái vị, nhường nhịn ngôi mang đến em trai, đương nhà vua giờ đây lại chỉ như vật biểu tượng, tuy nhiên mặc dù sao nhằm sự vẫn tiếp tục là nhằm sư. Hai mươi năm trước đó, ông cụ Lãnh chán nản lòng thoái chí, đem theo đòi cả gia tộc trở lại vẹn toàn quán ở Ung trở thành, bao nhiêu năm căn nhà chúng ta Lãnh down thấy rõ ràng tuy nhiên mặc dù gì thanh danh vẫn tồn tại ở tê liệt. Thế nên, tía năm trước đó trên đây, cô tía ở trong phòng chúng ta Lãnh là Lãnh Táp mới mẻ rất có thể đính ước nằm trong cậu tư ở trong phòng chúng ta Phó vốn liếng cầm vô tay làm chủ sáu tỉnh phía Nam.

Vốn chỉ đợi khi Lãnh Táp đầy đủ mươi tám tuổi tác tiếp tục trở thành hít, ko ngờ chỉ với nửa năm thời hạn nữa là cho tới thời hạn thì cậu tư Phó lại ăn cơm trắng trước kẻng, nhưng mà đối tượng người sử dụng của anh ấy tao lại là chị dâu cả tương

của bản thân chứ.

Sảnh chủ yếu căn nhà chúng ta Lãnh.

“Cụ Lãnh à, việc này là vì trực tiếp tư ko rời khỏi gì căn nhà tôi thực hiện rời khỏi chuyện hồ nước trang bị, cụ ham muốn trách cứ trị nó ra sao, tôi vô cùng ko thưa nhì lời!”

Phó Đốc quân nhìn phúc hậu vẫn uy phong lẫm liệt sử dụng một tay đẩy đàn ông rời khỏi thân mật căn nhà, mỉm cười xấu xí hổ thưa. Tuy rằng căn nhà chúng ta Phó đem quyền thế hiển hách tuy nhiên cũng ko thể một tay phủ trời. Ít nh vô chuyện này, mặc dù thưa thế nào thì cũng là căn nhà chúng ta Phó đuối lý, ông ấy làm cái gi xuất hiện mũi lấy quyền thế rời khỏi nhằm chèn lấn căn nhà chúng ta Lãnh chứ, còn nếu không đợi phiên cho tới tới kinh trở thành, thể nào là cũng trở thành người tao giẫm bị tiêu diệt tươi tắn.

Đứng ở thân mật căn nhà là cậu tư Phó, trong năm này cũng mới chỉ nhì mươi tuổi tác, tướng tá mạo tuấn tú, nhìn kiểu như bà Phó, hai con mắt móc hoa nhiều tình, vì như thế còn trẻ em nên vóc dáng đem vài ba phân ngông cuồng và khí phách.

Ông cụ Lãnh tóc tai White xóa, gõ quải trượng xuống khu đất bình bịch, nói: “Cậu tư thực hiện rời khỏi chuyện này là đem gì ko ưng ý về căn nhà chúng ta Lãnh Shop chúng tôi ư?”

Khóe mồm cậu tư Phó chỉ mấp máy tuy nhiên ko thưa gì.

Ông cụ Lãnh lại thực hiện như ko nhìn thấy: “Mà mặc dù cậu tư chê bôi căn nhà chúng ta Lãnh Shop chúng tôi, chê con cái bé bỏng tía căn nhà Shop chúng tôi chuồn chăng nữa, thì cứ thưa một câu là đoạn. Giờ rời khỏi chuyện thế này... Thanh danh con cái bé bỏng ở trong phòng chúng ta Lãnh Shop chúng tôi biết đặt tại đâu? Thanh danh của cậu tư và cậu cả Phó lại đặt điều tại vị trí nào?”

Phó Đốc quân và bà Phó ngôi một phía đều thay cho thay đổi sắc mặt mày tuy nhiên ở đầu cuối vẫn im thin thít ko thưa.

Nói trực tiếp rời khỏi, việc thực hiện của thằng tư căn nhà chúng ta xứng đáng bị sét tấn công bị tiêu diệt. Nếu là thời trước, chỉ kinh hoàng có khả năng sẽ bị kéo tới từ đàng thẳng xử lý rồi.

Cậu tư Phó lại ko cảm nhận thấy ông cụ Lãnh đem tư cơ hội gì thưa bản thân, bèn bó tay lại: “Đây là chuyện ở trong phòng chúng ta Phó Shop chúng tôi, cụ Lãnh ko cảm nhận thấy bản thân cai quản tương đối rộng lớn rồi sao? Còn về Lãnh Minh Ngu trước ni tôi trước đó chưa từng thưa ham muốn cưới cô ta!”

Ông cụ Lãnh bị anh tao nói đến việc nghẹn họng, ngừng một ít mới mẻ nhảy mỉm cười trở thành tiếng: “Thật là chất lượng, là lão già cả này xen vô việc người không giống rồi. Cậu tư Phó ko ưng con cái bé bỏng tía thì cứ thưa kể từ sớm là được rồi. xẩy ra chuyện mới mẻ cho tới sinh sự... Thế con cái bé bỏng tía nên làm thế nào đây?”

Xem thêm: em chỉ muốn hít vận khí của anh chap 1

Bà Phó ngôi mặt mày tê liệt khẽ chúng ta một giờ đồng hồ, nói: “Cụ Lãnh à, chuyện này... Có cần được chào bà xã ck anh chị nhì và Minh Nguyệt cho tới nằm trong trao đổi không?”

“Ông nội ơi, con cháu cho tới rồi trên đây.” Bà Phó một vừa hai phải thưa đoạn, một tiếng nói nhẹ dịu tiếp tục vang lên ở mặt mày ngoài: “Cậu tư Phó ham muốn thưa gì thì cứ thưa chuồn.”

Mọi người xoay đầu lại nhìn thì thấy các cụ nhì ở trong phòng chúng ta Lãnh chuồn vô và một thiếu thốn nữ giới vẫn tồn tại đang diện đồng phục ngôi trường học tập.