trọng sinh chi nghiệt nô ngược bạo quân

– Trọng sinh chi nghiệt nô ngược bạo quân

– Tác giả: Mai Quả

Bạn đang xem: trọng sinh chi nghiệt nô ngược bạo quân

Thể loại: Trọng sinh, cung đình, cường cường, HE

– LÔI TO TƯỚNG: CÚC công thụ đều ko khiết, siêu ngược, tình thương anh hùng chủ yếu nhẹ dịu và bị khá lù mù nhạt nhẽo, loại kết đ thoả mãn, đ vả mặt mũi tra phái mạnh, vvv phần lớn lôi quá nên ai yếu đuối tim chớ đem gọi 🙂 

– Độ dài: 479 chương Chính văn 9 Phiên ngoại

– Văn án:

Con trai Tả tướng mạo – La Duy – kiếp trước từng yêu thương một người, khiến cho gia tộc bại vong, phiên bản thân trở trở thành bầy tớ, bị tiêu diệt thảm điểm thảo vẹn toàn hoang dại ngập tuyết rơi.

Ông trời đem đôi mắt, cho tới hắn thời cơ sinh sống lại, vốn liếng tưởng rằng kiếp này chỉ nhằm chuộc tội, ko ngờ lại rớt vào vòng xoáy thương yêu. Khi vở kịch có tên “Báo thù” kéo mùng, La Duy mới mẻ hiểu trên đây lại là một trong hồi căn số tình kiếp. Đế vương vãi cơ, tình nhân kiếp trước, ái nhân kiếp này, tân đế của vương quốc cừu địch, ai sẽ là phu quân chân chính?

Là ai thực hiện ai thương tổn? Giấc mơ hero, thiên thu bá nghiệp, vạn dặm giang đập, phồn vinh tan như mây sương, người sử dụng trăm năm tịch mịch của tao, thay đổi lấy nụ mỉm cười của ngươi một kiếp, liệu đem trân quý hoặc không?


– Cảm nhận cá nhân: CÁI TRUYỆN DẨM LỜ

Như chúng ta vẫn thấy bên trên thương hiệu truyện, này đó là công 1 và thụ =)) Tuyến anh hùng bao gồm có: Thụ, Công, Công (phụ) 1 và Công (phụ) 2.

Nội dung đại khái: Kiếp này thụ sắc đẹp không tồn tại, lại yêu thương công 1 khẩn thiết, ko tiếc mất mát cả gia tộc, tay nhuốm từng nào tội ác; tuy nhiên công 1 vô cùng ghét bỏ thụ, sau thời điểm tận dụng thì đổi mới thụ trở thành phái mạnh kỹ, kể từ cung kỹ trở thành quân kỹ rồi thiên hạ kỹ, loại rất có thể ch!ch không tính tiền, ai ai cũng rất có thể giày đạp thụ :(( Thụ vô tình bắt gặp được công, công cũng chính là người xứng đáng thương bị giày đạp, bị quấy rầy và hành hạ, nhị người nằm trong hoàn cảnh share tương đối giá lẫn nhau, tuy nhiên tiếp sau đó công bị tiêu diệt 😥 Thụ sau thời điểm bị ngược cho tới bị tiêu diệt, thây vứt điểm hoang dại, thi hài ko lành lẽ, cô độc thân thuộc bão tuyết… Sau cơ công 1 lại quan sát tôi cũng quí thụ (đm anh), rồi thực hiện trao thay đổi 3 kiếp của tôi thay đổi lấy thời cơ trọng sinh cho tới thụ. 

Vâng đm sau thời điểm trọng sinh, thụ k yêu thương công 1 nữa, quyết tâm dằn mặt mũi trả oán. Giảm cân nặng rồi phát triển thành một người sắc đẹp kiều diễm, tài trí mưu đồ lược khiến cho công 1 ngày càng thích! phần lớn chuyến khiến cho vương vãi vị của công 1 lểu đểu. Nhưng thương yêu vương vãi vị của hắn to hơn, hắn trao thay đổi thụ thực hiện tù binh chủ yếu trị cho tới giang sơn của công 2. Và thụ bị ngược vl ạ. Bị ch!ch bị tiến công bị quấy rầy và hành hạ,… Chỉ là mong chờ công 1 triển khai lời hứa hẹn là tiếp tục trở lại đón bản thân. Nhưng ko đợi được công 1 nhưng mà là công chủ yếu cho tới cứu vớt thụ, nguỵ tạo nên là thụ bị tiêu diệt nhập đại dương lửa. Và công 2 cũng hối hận hận vì như thế trót yêu thương thụ nhưng mà ko tâm sự, công 1 cũng hối hận hận nhức nhối vì như thế bản thân đẩy thụ nhập khu vực bị tiêu diệt, thống khổ ham muốn lưu giữ hồn phách thụ.

Còn thụ và công trốn cho tới một điểm tươi tỉnh đẹp mắt, sinh sống những ngày bình yên tĩnh niềm hạnh phúc. Nhưng ngày vui mừng ngắn ngủn chẳng tày gang, bị công 1 vạc hiện tại, bắt thụ về, còn cho tới công húp Vong Xuyên, gạt bỏ thụ và buộc cần cưới công chúa! 

(Vâng đm ả công chúa này bảo là “mượn tình nhân một kiếp thôi, không đủ can đảm mong chờ kiếp sau tuy vậy túc tuy vậy phi”, thiu đm cả lò ngôi nhà chị, ai nhưng mà bảo mượn chi phí kiếp này kiếp sau trả coi đem bị chặt tay không? Mà chị “mượn” người yêu? Ôi đm  loại lý lẽ đ gì thế?)

Thụ thấy công cưới người không giống niềm hạnh phúc, dần dần bị tiêu diệt tâm, ở lại nhập cung công 1 quan tâm cho tới quần chúng. # giang sơn triều chủ yếu mỗi một khi công 1 lên đường tiến công giặc… Bị giam cầm lỏng nhập cung ko được lên đường đâu, chắc hẳn chỉ mất thái giám lân cận và ngự hắn lo sợ cho tới hình họa 😥 (Vâng ạ mô tả cuộc sống đời thường của công 1 và thụ bao nhiêu chuc chương đem quá, gần như là cả truyện là nói đến 2 người này, vậy còn vẽ ra sức quá lù mù nhạt nhẽo thực hiện gì? Tình yêu thương giản đơn giản đơn? Sưởi giá trái ngược tim nhau? Đm thế thì bớt công 1 lại, đm miêu tả lằm miêu tả lốn, lấn lướt không còn cmnr thực hiện nhiều người cứ suy nghĩ đấy là truyện của thụ với công 1).

Sau cơ hình họa vướng dịch, càng ngày càng yếu… Lúc chuẩn bị bị tiêu diệt van nài công 1 cho chính mình thoát khỏi cung, công 1 đồng ý tuy nhiên lén chạy đi ra gốc cây khóc. Thụ van nài bắt gặp công chuyến cuối, thấy công niềm hạnh phúc mặt mũi phu nhân và 2 con cái (thêm 1 bầu nữa), thì chỉ lặng lẽ loại bỏ, cho tới bị tiêu diệt cũng không thích rằng gì nhằm khiến cho công ko nhức lòng… Và công sinh sống niềm hạnh phúc tăng hai mươi năm, sau cùng trước lúc bị tiêu diệt mới mẻ chợt nhớ rằng bản thân quên ai cơ, ko biết đem lưu giữ đi ra ko, chỉ kịp gọi 1 câu “Công tử!” rồi bị tiêu diệt. Quả thiệt là không thể gì nhằm nói… Ủa rồi người sáng tác thực hiện vậy chi??? Cứ mong đợi mùng lưu giữ lại, vả mặt mũi phái đẹp phụ hamlol, vả mặt mũi thằng công phụ hamlol, thì loại lãng xẹt vậy.

Ả phu nhân của công thì tỏ vẻ thiu bản thân thống khổ quá, tuy nhiên bản thân rộng lớn lượng lắm hãy chôn hình họa cạnh thụ lên đường, tuy vậy bản thân là phu nhân cần chôn cạnh bản thân tuy nhiên bản thân kể từ vứt 🙂 Ôi đm con cái ả trơ trẽn, mượn 1 kiếp rằng mượn là mượn, người sử dụng nguyên do gì nâng chối rộng lớn đi! Đánh thay đổi niềm hạnh phúc 2 đời của thụ làm cho công (và mái ấm gia đình hãm chó của thụ) một kiếp sinh sống bình yên! Vâng tiếp sau đó công lại thiu tôi thống khổ quá, tôi thực hiện đau đớn thụ thiệt nhiều, tôi van nài tiến công thay đổi 6 kiếp nhằm thụ đem nụ mỉm cười bên trên môi… Cuối nằm trong Khi công 1 vẫn già cả, vô tình bắt gặp được thụ và công sung sướng niềm hạnh phúc.

HẾT TRUYỆN! ĐM CÁI HE CÓ VÀI DÒNG? Sau Khi trợn đôi mắt gọi cả bao nhiêu trăm chương ngược như chó thay đổi lại loại kết nhảm chó lãng xẹt? Tại sao cần đẩy toàn bộ cho tới đàng cùng???

Sau này đó là 9 PN của cp chính!


– Sau đấy là vài ba loại cảm biến rõ ràng hơn…

Chuẩn bị lên đường ngủ thì gọi được review loại truyện củ lol này. Douma gọi review với comment vẫn ham muốn tức trào huyết. Tròi má nhiều cụ thể khá là gượng gạo nghiền, chưa tính, so với bản thân thì cho dù trọng sinh hoặc sang trọng kiếp sau hoặc bất kì vật gì lên đường nữa thì nó vẫn KHÔNG-PHẢI-KIẾP-NÀY, những gì thống khổ nhất vẫn cần TRẢI QUA RỒI! Cuối nằm trong chỉ bản thân mình cần Chịu đựng, chứ những người dân không giống vẫn sinh sống nhởn nha và đ bị làm thế nào cả == Cũng đ đem ai hỗ trợ cho những hồi ức đen thui tối cơ trở thành tươi tỉnh sáng sủa. Và cần thiết là kiếp trọng sinh CHỈ MÌNH THỤ NHỚ! Còn những kẻ cơ chẳng lưu giữ tôi đã gây ra vật gì cho tới thụ, vẫn suy nghĩ bản thân thiệt si tình thiệt ấn tượng 🙂 Đáng lẽ cần nhằm bọn chúng nó lưu giữ lại, xung khắc thâm thúy nhập óc, thống khổ dằn lặt vặt thống đau đớn hối hận hận cho tới bị tiêu diệt đi! Nếu thằng củlol công 1 lưu giữ kiếp trước nó làm cái gi với thụ thì kiếp này thụ vẫn chẳng bị phân tách rẽ thương yêu, sinh sống thống khổ đơn độc cả cuộc đời! Đm nó 100 lần! Nó đ đem gì xứng cả, những gì nó cần Chịu đựng là nó xứng đáng bị, tiến công thay đổi 9 kiếp chứ 900 kiếp liệu những gì nó Chịu đựng đem vị thụ Chịu đựng 2 kiếp???

Nên thể loại loại HE nhanh chóng và lãng xẹt cơ của bà người sáng tác nó vô cùng bực mình!!! Đm bọn tra phái mạnh đ bị vả mặt mũi cũng đ Chịu đựng quấy rầy và hành hạ giống như các gì bọn chúng nó vẫn làm? Đm con cái phái đẹp phụ hamlol fake tạo nên vẫn có một kiếp hạnh phúc? Có nhiều người cũng chê thụ là xứng đáng bị như vậy, vì như thế mất mát gia tộc, vì như thế bám giàn giụa tội ác. Nhưng nhưng mà liệu đem đáng?

– Mình tương đối chây lười nên gọi lướt đoạn đầu, lướt như thương hiệu lửa luôn luôn cơ. Sau này đó là gọi từng chap kể từ chương 430 cho tới hết!

Vừa gọi một vừa hai phải Đm 10000x chuyến 🙂 bị điên à? Ủa bọn công phụ bị gì vậy. Mà toàn ở với công 1???? Đm công9 đâu??? Xong đm làm chủ triều chủ yếu hộ công1??? Đ ngược công phụ cđg cả??? Chỉ ngược công thụ 9??? Ôi người sáng tác u ghẻ? Mẹ ghẻ cũng đ ác như này!

Lúc gọi được đoạn thụ bắt gặp công với phu nhân và 2 con cái. Đm đm dm

Tội nghiệp chúng ta Duy. Thử tưởng tượng bị một người theo dõi xua bản thân rước người bản thân yêu thương thực hiện cho tới quên bản thân triệt nhằm, chỉ nhằm trói chặt bản thân lân cận người cơ, thì đem nghiền buộc thế nào thì cũng không thể nào nhưng mà yêu thương nổi.

“Vệ Lam ôm đái phái đẹp nhi An An, Yến Nhi cầm tay nhi tử Vệ Ninh, phu thê nhị người sóng vai chứa chấp bước.

La Duy u ám xoay người, lên đường ngược lại phía Vệ Lam một vừa hai phải lên đường. Chia tay cố tri mươi năm mới tết đến bắt gặp, Khi tái ngộ khuôn mặt mũi ai ai cũng vẫn thế, chỉ là… La Duy giẫm lên lá thô rụng bên dưới chân. Người kỳ lạ, thân thuộc chúng ta kể từ mươi năm trước đó vẫn là kẻ kỳ lạ. Cách thoát khỏi đàng ngót giàn giụa lá rụng, La Duy ko mục tiêu trở về một điểm nhưng mà nhường nhịn như hắn vô cùng không xa lạ, ko cần năng lượng điện Trường Minh thìa là Y Cẩm viên, nằm trong lắm là năng lượng điện Khuynh Văn. Con đàng trước mặt mũi dẫn cho tới điểm này, La Duy tuyệt ko hoặc biết.

Sau yến quốc hôm trung thu, La Duy ngay tắp lự dịch ko dậy nổi, tuy nhiên mặc dầu vậy, hắn vẫn lưu giữ sai người thực hiện nhị khóa ngôi trường mệnh vị bạc, một rộng lớn một nhỏ nhằm tặng nhị đứa con trẻ ngôi nhà Vệ Lam, loại rộng lớn cho tới Vệ Ninh, loại nhỏ cho tới An An. Vệ Lam fake nhị đứa con trẻ cho tới tạ ơn La Duy, mặc dù vậy La Duy ko Chịu đựng bắt gặp. Thấy tứ người thân Vệ Lam sánh bước cùng cả nhà, La Duy thiệt vui mừng mừng, tuy nhiên cũng thiệt không dễ chịu. Người ở mặt mũi Vệ Lam ko cần hắn, người mang lại cho tới Vệ Lam một cuộc sống đời thường phát đạt thanh nhàn cũng ko cần hắn, La Duy đùng một cái lại hoảng hốt bắt gặp Vệ Lam. Y biết hắn ko cần người chất lượng tốt, ko nhịn được ắt tiếp tục sợ hãi người, nếu như lỡ ko kìm giữ được nhưng mà trả oán Yến Nhi thì sao đây? Chấp chưởng triều chủ yếu Đại Chu mươi năm, La Duy ko biết bản thân còn rất có thể nổi lên sát niệm hay là không, tuy nhiên nếu như nhằm chuyện cơ xẩy ra, thì thà rằng chớ biết gì cả.

Ngụy thái hắn nghe thế nhấp lên xuống đầu, La Tri Thu cảnh giác một đời, chẳng cần sau cùng vẫn ko bảo đảm an toàn được La Duy sao? Cho cho dù La Khải và La Tắc là Bắc Vân và Nam Bình quận vương vãi, thì Ngụy thái hắn thấy, toàn là La Duy dốc rất là bảo đảm an toàn chúng ta. Cẩn thận nhằm thực hiện loại rắm gì! Ngụy thái hắn thì thầm nguyền rủa.”

“Nhìn sắc mặt mũi Ngụy thái hắn chợt trở thành táo tợn, Vệ Lam hỏi: “Ngươi chất vấn như vậy… là vương vãi gia đang được trách móc tao sao?” “

Đm con cái ả phu nhân, nó bắt gặp công thụ bắt gặp nhau cần hoảng hốt hãi tách lên đường, rồi hoảng hốt thụ rằng chân tướng mạo cho tới công, rồi khuyên răn con cái nó rời xa thụ, rồi chắn trước công và thụ. Nhưng nhưng mà đm thụ vô cùng yêu thương công, không thích công bị tổn hại, không thích công cần khó khăn xử, nom công niềm hạnh phúc nên loại gì rồi cũng Chịu đựng 1 mình, ko rằng nửa tiếng 😞

” “Vậy vương vãi gia ham muốn ra phía bên ngoài nghịch ngợm thiệt à?” Vệ Lam chất vấn Ngụy thái hắn.

“Ta chất vấn ý ngươi trước, sau thời điểm về bên tao lại chất vấn ý vương vãi gia, nếu như hắn đồng ý thì tao tiếp tục liên hệ với ngươi.” Ngụy thái hắn chúc Vệ Lam một chén: “Phò mã gia, tao kính ngươi một ly.”

Vệ Lam cụng ly với Ngụy thái hắn, húp cạn rượu nhập chén: “Ngươi có thể nói rằng với vương vãi gia rằng, khoác kệ bao lâu, tao cũng tiếp tục đợi hắn không?”

Ngụy thái hắn nói: “Được chứ, sau thời điểm về bên tao tiếp tục rằng với vương vãi gia.” “

Dù biết là vì dung dịch vẫn tiếc, còn tồn tại 3 con cái mà lại 🙂 khinh thường bỉ! Cuối nằm trong lời hứa hẹn nằm trong lên đường đi dạo ko triển khai được :((( Mãi mãi ko triển khai được!

” “Vong Xuyên!” Ngụy thái hắn lấy một bình sứ nhỏ đi ra kể từ ống ống tay áo, nhấp lên xuống lắc trước mặt mũi La Duy: “Công tử còn lưu giữ loại này không?”

La Duy nom bình sứ white color nhập tay Ngụy thái hắn, mặt mũi ko chút thay cho thay đổi nói: “Trong đấy là Vong Xuyên?”

Ngụy thái hắn nói: “Công tử, ngươi vẫn muốn người sử dụng Vong Xuyên không? Như vậy ngươi sẽ không còn đau đớn sở nữa.”

“Đồ khốn kiếp!” La Duy bị Ngụy thái hắn chọc dỗi, sao hắn rất có thể quên Vệ Lam cho tới được?”

Tốt nhất là quên cmn không còn đi

Đm gọi 40ch đ thấy công đâu? Mờ nhạt nhẽo vcl!!! 

“La Duy giơ cái bình sứ lên ngắm nhìn và thưởng thức thiệt kỹ, nghe giờ nước vào trong bình sứ, thế ra dung dịch giải Vong Xuyên lại là dạng lỏng.

“Công tử.” Ngụy thái hắn nói: “Ngươi vẫn sung sướng rộng lớn một chút nào chưa?”

“Kỳ thiệt, đời này còn rất có thể bắt gặp Lam, tao đã và đang vô cùng vui mừng rồi.” La Duy rằng, rồi giơ tay lên, ném bình sứ nhập lò than vãn cạnh nệm.

“Công tử?!” Ngụy thái hắn nhảy dựng lên, cơ hồ nước là rống lên: “Ngươi đem ý gì?”

La Duy điềm tĩnh nom bình sứ vỡ bên trên lò sưởi, dung dịch nước phía bên trong trở thành một làn sương White, cất cánh cao, cất cánh cao rồi tan đổi mới.

“Ngươi thiệt sự không thích Lam…” Ngụy thái hắn vô nằm trong nhức nhối chất vấn La Duy, tuy rằng rằng đấy là loại dung dịch ông lừa La Duy, vẫn nhức lòng.

“Đúng như ngươi rằng.” La Duy bình thản: “Ta còn rất có thể sinh sống bao lâu? Nếu ko thể ở mặt mũi hắn cho tới khoảng thời gian rất ngắn sau cùng, thì cớ gì tao lại quấy nhiễu hắn?”

“Sao rất có thể gọi là phiền chứ?!” Ngụy thái hắn tất tả la lên: “Ngươi ko hiểu được Lam… Lam…”

“Lam thực hiện sao?” La Duy chất vấn.

“Cho cho dù Lam ko lưu giữ rõ ràng, tuy nhiên hắn vẫn đang còn lòng với ngươi!” Ngụy thái hắn đè thấp giọng: “Ta vẫn test rồi, hắn vẫn lấy công tử thực hiện trọng nhưng mà.”

“Ừ.” La Duy lên giờ.

Ngụy thái hắn đợi hồi lâu, lại bắt gặp La Duy té xuống nệm, tựa như lại ham muốn ngủ thiếp lên đường, tất tả chất vấn La Duy: “Ngươi ừ một giờ rồi ko rằng gì nữa hả?”

“Hắn ko thể lại yêu thương tao.” La Duy nói: “Không thể bên cạnh nhau tiếp cận sau cùng, thì chớ ở cùng cả nhà, tao không thích khiến cho hắn nhức lòng vì như thế tao nữa.”

“Ngươi ko chất vấn Lam sao?” Ngụy thái hắn nói: “Nếu hắn nguyện ý thì sao?”

“Cho cho dù hắn nguyện ý, thì tao cũng ko được chấp nhận.” La Duy nhắm nhị đôi mắt lại: “Lam đã từng thật nhiều vì như thế tao, đầy đủ rồi, tao ko thể sợ hãi hắn nữa.”

“Công tử à!”

“Ta mệt rũ rời rồi, Vong Xuyên gì cơ, ngươi chớ tâm lý nhiều.”

“Vậy ngươi thì sao?” Ngụy thái hắn ko cam lòng: “Ngươi thì sao hả? Cứ ở điểm này mãi?”

“Chờ bị tiêu diệt thôi.” Giọng La Duy fake lạnh: “Chết ở đâu cũng giống như nhau nhưng mà.”

“Ngươi!” Ngụy thái hắn dậm chân.

“Ngươi cũng chớ quấy nhiễu Lam nữa.” La Duy đùng một cái nói: “Yến Nhi đang xuất hiện bầu, ngôi nhà chúng ta ko thể bắt gặp chuyện rủi ro, ngươi hãy cơ hội hắn xa vời một ít.”

“Tại sao tao cần cơ hội hắn xa vời một chút?” Ngụy thái hắn nói: “Ta rất có thể sợ hãi hắn hoặc sao?”

“Ta hoảng hốt ngươi ko lưu giữ mồm lưu giữ mồm được.” La Duy nói: “Cứ cho rằng vì như thế tao lên đường, chớ nhằm Vệ Lam lại suy nghĩ cho tới tao, sau đây tao sẽ không còn tái ngộ hắn nữa.”

“Vì vật gì cơ chứ?” Lúc này Ngụy thái hắn ko hoảng hốt tiếng bản thân rằng bị người ngoài nghe thấy nữa, kêu lên với La Duy.

“Ta vẫn rằng rồi.”

“Trên đời này phu thê ân ái, bị tiêu diệt cùng trong ngày nằm trong mon nằm trong năm, liệu giành được bao nhiêu ai?” Ngụy thái hắn nói: “Sẽ mang trong mình một người cần đi ra lên đường trước, công tử, lẽ nào ngươi lại thiếu hiểu biết điều này?”

“Ta không thích hắn nhức lòng.” La Duy thì thào: “Ta chỉ ham muốn hắn cả đời bình an.”

Ngụy thái hắn trầm khoác, La Duy ngồi bên trên nệm, hắn nom đi ra hành lang cửa số, những đóa hoa ngoài tuy vậy Fe cơ, tan tan bên dưới ánh mặt mũi trời, sập bóng râm bên trên mặt mũi khu đất.”

Lúc nào thì cũng suy nghĩ cho tới công, còn lo sợ công Khi bị tiêu diệt sẽ tiến hành chôn nằm trong ả phu nhân. Đm ghét bỏ con cái ả phu nhân vcl 🙂 Hãm không còn phần thiên hạ.

“Long Huyền cũng trở thành e lệ, lúc này hắn mới mẻ vạc hiện tại, đế vương vãi rất có thể đơn giản dễ dàng ra quyết định chết choc của một người, tuy nhiên ko cơ hội này bảo đảm an toàn tính mạng con người của người nào cơ. Từ nhập thâm thúy thẳm bóng tối cơ mang trong mình một lực lượng cường đại, ra quyết định sinh sống bị tiêu diệt của từng người, khiến cho hắn ko thể kháng cự, chỉ rất có thể thần phục. Long Huyền cũng không đủ can đảm mơ về sau này của hắn và La Duy, Tính từ lúc khoảnh xung khắc nghe được một câu kia: “Sao tao rất có thể khiến cho Lam nhức lòng cho tới được?”. Chỉ một câu, Long Huyền vẫn biết, cả đời này hắn ko thể giành nổi với Vệ Lam, La Duy rất có thể nom hắn cả đời cô trái ngược, tuy nhiên lại từ chối nhằm Vệ Lam nhức lòng một giây.

“Ta chỉ muốn ngươi sinh sống.” Long Huyền thông thường xuyên tự động thì thì thầm lân cận La Duy, hắn chỉ muốn La Duy sinh sống sót, ko cần vì như thế hắn, cũng chẳng cần vì như thế Vệ Lam, hắn chỉ việc hắn sinh sống nhưng mà thôi.

La Duy vẫn ngủ, thỉnh phảng phất rất có thể nghe thấy mặt mũi tai đem người thì thì thầm thủ thỉ, đem thỉnh thoảng hắn nghe ko rõ nét, đem Khi lại rõ ràng cho tới từng tương đối thở. Long Huyền vì như thế sao cần khóc? Có song khi La Duy tự động chất vấn chủ yếu bản thân, hắn vốn liếng tránh việc khóc vì như thế hắn, vì sao lúc này lại khóc? Lại đem song khi, La Duy nghe được giờ khóc của Long Huyền, ham muốn cởi mồm gạ gẫm Long Huyền chớ khóc, tuy nhiên hắn chỉ rất có thể ở yên tĩnh ở cơ, nghe giờ khóc của Long Huyền, nghe Long Huyền kể về quá khứ của nhị người ko biết ngán. Thế này La Duy mới mẻ vạc hiện tại, nhập ký ức của Long Huyền, hắn và hắn cũng có thể có thời thơ ấu vô tư lự, bên cạnh nhau vui đùa, bên cạnh nhau trốn thoát khỏi cung nghịch ngợm, bên cạnh nhau Chịu đựng trừng trị, bên cạnh nhau quấn chăn ngủ say bên trên nệm. La Duy nghe Long Huyền kể, tuy nhiên lại như nghe chuyện xưa của những người không giống, chính vì cho dù hắn vẫn nỗ lực hồi ức, cũng không thể nào lưu giữ đi ra những khoảng chừng thời hạn nhưng mà Long Huyền rằng ấy.

“Chỉ cần thiết ngươi khỏe khoắn lại, tao tiếp tục nhằm Vệ Lam đem ngươi lên đường, thời điểm này trên đây, tao tiếp tục thả ngươi lên đường nhé.” Long Huyền không chỉ là một chuyến thề nguyền mặt mũi tai La Duy, nước đôi mắt hắn rớt xuống môi hắn, hắn vươn tay vệ sinh, tuy nhiên mãi không thể nào vệ sinh không còn.

La Duy cảm nhận thấy nhường nhịn như nước đôi mắt Long Huyền rộp rát rộng lớn người thông thường, khiến cho lòng hắn đem chút nhức. Y ham muốn chất vấn Long Huyền, sau đây, tao còn rất có thể nằm trong Vệ Lam cho tới điểm đâu? Hắn vẫn mang trong mình một mái ấm gia đình, nhập cái ngôi nhà cơ, tao rất có thể là gì của Vệ Lam chứ? Vì sao đến tới tận lúc này, ngươi mới mẻ rằng với tao như vậy? Nếu ngươi rằng sớm rộng lớn một ít, thì có lẽ rằng tao sẽ không còn hận ngươi cho tới thế này.

Ta vẫn nhận định rằng tất cả chúng ta còn thật nhiều thời hạn.” Long Huyền tinh xảo vuốt ve sầu làn tóc La Duy: “Tưởng rằng chỉ việc thời hạn lâu năm tăng một ít, ngươi tiếp tục quay về mặt mũi tao, thế ra tao vẫn sai lầm đáng tiếc rồi. La Duy… Khi cơ tao ko biết ngươi không tồn tại nhiều thời hạn giành riêng cho tao. Ta tránh việc rước vương quốc này ném cho tới ngươi, tao đoạt được thiên hạ, tuy nhiên không tồn tại ngươi, thiên hạ còn tồn tại ý nghĩa sâu sắc gì?” “

Hãm 🙂 khi ngươi thực hiện như cơ thì ngươi đem suy nghĩ không? Mày phá huỷ huỷ cả đời người tao tận 2 kiếp ngươi đem cảm nhận thấy gì không? Mày đã từng rồi, chớ đem tỏ vẻ rạm tình nữa đm. Mày nhưng mà biết ngươi đã từng gì thì ngươi còn dám cởi mõm rằng như này không?

Ngược đ mô tả rõ ràng đâu, ngược gọi nông cạn bực vô cùng kì!!! Tóm lại ngược từng thụ, còn công 1 vẫn loại bá đạo suy nghĩ bản thân trúng, công 2 sau đây lù mù nhạt nhẽo ko rằng nhiều, còn công chủ yếu thôi chớ nhắc nữa!!!

“Một thời nay, nhập cơn mơ của La Duy xuất hiện tại miếu Thành Hoàng ở phía tây ngoài thành phố, nhập mơ cơ một trời tuyết White, là điểm kiếp trước bản thân phơi bầy thây. Trải qua quýt một kiếp, điểm này vẫn ko hề thay cho thay đổi, vẫn hoang sơ ko một bóng người, chỉ mất giàn giụa trời tuyết phủ và quạ đen thui.”

Kiếp trc thảm vcl nghe miêu tả vài ba câu thôi vẫn xót xa…

“La Khải ôm La Duy thoát khỏi Y Cẩm viên nhập giờ khóc rống của người xem, hắn bước nhanh chóng bên trên nền tuyết, thì thầm suy nghĩ đem La Duy tách lên đường nhanh chóng một ít, điểm này như 1 ngôi nhà ngục mơ hồ nước, vây kín cuộc sống đái đệ hắn.

Long Huyền tiếp cận nội viện, như ham muốn xua theo dõi La Khải, sau cùng ngừng lại bên dưới nghiền cây du đồng, thân thuộc thể Long Huyền phụ thuộc vào thân thuộc cây, chậm rãi rãi tụt xuống, sau cùng ngồi chồm hổm bên trên nền tuyết.

Một giờ khóc thảm thiết, bi trướng nhưng mà vô vọng vang lên thân thuộc khung trời ngập tuyết cất cánh.

Chưa từng đem ai bắt gặp Bình Chương đế nghẹn ngào khóc rống, người xem thiệt ko ngờ, đế vương vãi lãnh huyết vô tình ấy, mang trong mình một ngày lại khóc như 1 đứa con trẻ con cái.

Ta và ngươi sau kiếp này, vĩnh viễn ko tái ngộ.”

Xem thêm: đã lâu không gặp

Đm miêu tả công 1 còn rộng lớn công 9??? Tác fake bị điên à??? Đấy viết lách công 1 rạm tình cho tới lắm nhập, đm tẩy White hơn hết Vim! 

“La Duy thấy Vệ Lam khoác tay Yến Nhi bước đi ra kể từ cửa ngõ phủ, hắn đùng một cái cởi to tát nhị đôi mắt, gần như là tham lam lam nom nhìn Vệ Lam.

“Lam ở trong phần này!” La Khải còn hoảng hốt La Duy nom ko cho tới, La Duy vẫn nhỏ giọng kêu lên.

Khóe mồm La Duy khẽ nhếch, lòi ra một nụ mỉm cười, hắn nom nụ mỉm cười bên trên khuôn mặt mũi Vệ Lam, nụ mỉm cười này hẳn tiếp tục thực hiện chúng ta với Vệ Lam cả đời chứ? Cả cuộc sống, người này cho tới hắn sự yên ủi, cả cuộc sống, hắn nằm trong hắn bước qua quýt nửa cõi nhân sinh, hắn thấy vẫn đầy đủ rồi. Kiếp này hắn sinh sống chỉ vì như thế chuộc tội, thời điểm ngày hôm nay người thân bình an, Lam của hắn đem kiều thê thực hiện chúng ta, nữ nhi tuy vậy toàn, mặc dầu La Duy cả đời này mệnh như phù du, phận như cát những vết bụi, hắn cũng người sử dụng rất là thực hiện được những việc bản thân ước muốn, bảo đảm an toàn những người dân kiếp trước hắn thiếu thốn nợ. Hôm ni vẫn như trước đó là giàn giụa trời tuyết phủ, mặc dù vậy hắn lại rất có thể bị tiêu diệt trong tầm tay huynh trưởng, ông trời nhằm hắn sinh sống lại kiếp này, coi như thể ko tệ.

Tiếng chúc Tết, giờ pháo vang lên nhập mưa tuyết, lại là một trong ngày xuân mới mẻ.

Trong ngày Tết, ngôi nhà nhà niềm hạnh phúc, bản thân đơn độc một mình với chết choc sắp tới gần…

La Duy giơ cánh tay lên, fake tay về phía Vệ Lam. Nếu rất thật sự đem kiếp sau, Lam… La Duy thì thì thầm với Vệ Lam đang được ngay sát nhập tấc gang, kiếp sau tao vẫn ham muốn tái ngộ ngươi, tao không đủ ngươi một kiếp đầu bạc răng long, thiếu thốn nợ ngươi một kiếp thực hiện chúng ta cả đời.

Một bông tuyết lọt qua quýt kẽ tay La Duy.

La Duy khép ngón tay, như ham muốn bắt lấy bông tuyết này, đơn thuần tuyết tựa cát những vết bụi vẫn trượt ngoài đầu ngón tay, làm thế nào rất có thể bắt lấy được. Cánh tay buông thõng mặt mũi người, kiếp này rồi cũng tới điểm giới hạn.

La Khải lệ rơi giàn giụa mặt mũi, hắn ôm chặt La Duy, liệu đem cần nếu như không buông tay, công tử nhỏ nhất La phủ này tiếp tục lại kể từ nhập giấc mơ tỉnh dậy, rồi hắn tiếp tục lại thấy một đường nét mặt mũi tươi tỉnh cười?

Xe ngựa chậm rãi rãi lướt qua quýt lân cận Vệ Lam, nhằm lại vết tích thiệt thâm thúy bên trên nền tuyết.

Vệ Lam quan sát về phía con xe ngựa đơn độc chạy qua quýt, bão táp tuyết chợt cuồng bạo, khiến cho tầm đôi mắt Vệ Lam mơ hồ nước, hắn tất tả vàng dang tay chở che cho tới thê tử. Chờ Khi Vệ Lam lại quan sát về phía ấy, nước ngoài trừ những phân tử tuyết nhảy múa nhập ko trung, thì loại gì rồi cũng không thể nữa, trong cả vết tích bên trên mặt mũi khu đất cũng ko thấy, tương tự trước đó chưa từng tồn bên trên.

Gặp gỡ thông thoáng qua quýt, nhất sinh nhất tử, chỉ xích hóa thiên nhai.(*)

(*)Gặp gỡ thông thoáng qua quýt, kẻ sinh sống người bị tiêu diệt, tấc gang hóa đại dương trời.”

Cứ tưởng sẽ sở hữu được mùng bắt gặp lâm li bi đát cảm động trước lúc chết? Nhưng đm? Đm???

Nghe rằng thì mái ấm gia đình thụ cũng đ đi ra gì? Ôi tuy nhiên sau này được sinh sống yên tĩnh ổn định, tận hưởng bổng lộc, dược vinh danh??? Đm toàn bộ là thay đổi lại vị thống khổ và chết choc của thụ!

Đm 🙂 u nó đm rộng lớn 1 trăm ngàn lần 

“ “Ngươi là thần linh sao?!” Long Huyền chất vấn Phất Y Đại Sư.

Phất Y Đại Sư ko đáp lại Long Huyền, chỉ nói: “Sống lại một kiếp, sau cùng cũng ko uổng phí, tối thiểu Cẩm vương vãi trong thâm tâm ko hề đem hận, xấu xí tăng cũng vui mừng mừng.” “

Đ đem đại sư này hãm như này cả 🙂 Nghe miêu tả qua quýt là chủ yếu ông này đẩy thụ cho tới bước đàng nằm trong vì như thế những tiếng rằng của ổng! Nghe vẫn thấy khung trời fake tạo nên xaolol. 

“Vậy hãy người sử dụng chín kiếp của tao, thay đổi lấy nụ mỉm cười một kiếp của hắn.” Long Huyền nói: “Tội của hắn tiếp tục bởi tao gánh Chịu đựng, nhằm kiếp sau hắn rất có thể cả đời vô ưu.”

Phất Y Đại Sư xoay người quan sát về phía Long Huyền, đế vương vãi ấy luôn luôn vô tình, thời điểm này đôi mắt lại lung linh nước, tràn trề ý tình thâm thúy nặng nề. “Người…” Phất Y Đại Sư nói: “Người ko cầu mong chờ nhị người dân có duyên phận?”

“Quay lại một kiếp, tao vẫn tiếp tục thực hiện tổn hại hắn thôi, cho nên vì thế, hãy người sử dụng trăm năm tịch mịch của tao, thay đổi lấy nụ mỉm cười một kiếp của hắn là được.”

Hoàng kim chú xoay fake bánh xe pháo luân hồi, tro cốt trải đi ra mặt mũi khu đất tứ phương không ngừng mở rộng, vòng tròn trĩnh luân hồi đó lại chôn thâm thúy trong thâm tâm khu đất.

“Đáng giá chỉ sao?” Phất Y Đại Sư chất vấn Long Huyền.

Long Huyền xoay người rời khỏi ngoài, ko hề đáp lại.”

Đáng chứ đm ngươi toàn bộ là bên trên ngươi 🙂 Mày nhưng mà biết kiếp trước ngươi làm cái gi thì ngươi thay đổi 900 kiếp cũng đ đủ!

Đm công đến thời điểm ngay sát bị tiêu diệt mới mẻ nhớ? trăng tròn năm tiếp theo mới mẻ nhớ? Đm đ đem tí cao trào hoặc xúc cảm gì. Lãng xẹt kết thúc lại được những anh hùng hamlol, nhất là con cái phu nhân xaolol.

“Yến Nhi gục bên trên người Vệ Lam khóc rống một hồi, sau bảo người thân trong gia đình lùi không còn ra phía bên ngoài, chào La Khải, Tạ Ngữ, Ngụy thái hắn, Long Thập nhập vào chống.

“Công chúa.” La Khải rằng với Yến Nhi: “Xin hãy nén bi thương.”

“Ngươi fake Vệ đại ca lên đường thôi.” Yến Nhi rằng với La Khải, thời điểm này nường đùng một cái ko gọi Vệ Lam là tướng mạo công nữa, và lại gọi Vệ đại ca.

“Đưa đi?” La Khải nói: “Công chúa ham muốn thần fake Lam cho tới điểm nào?”

“Đưa cho tới lân cận vương vãi gia ca ca.” Yến Nhi rằng, vẫn nhiều năm rồi, nường lại một đợt nữa gọi vương vãi gia ca ca, hốc đôi mắt đỏ ửng lên.

Trong chống tứ người nom nhau.

“Khi tao cùng theo với Vệ đại ca trở thành hít, đã và đang ra quyết định.” Yến Nhi nom Vệ Lam, thời hạn vẫn qua quýt lâu lắm, chuyến thứ nhất nường mới mẻ vạc hiện tại, tướng mạo công của nường đã và đang già cả đi: “Ta chỉ việc kiếp này của Vệ đại ca, chỉ việc kiếp này nhưng mà thôi.”

Tạ Ngữ nói: “Người ko hối hận hận?”

Yến Nhi cúi đầu: “Ta vẫn vô cùng tham lam lam, mặc dù vậy vương vãi gia ca ca ko lúc nào trách móc tao cả, giờ trên đây tao ko thể tham lam lam nữa.”

La Khải nói: “Được, thần fake Lam lên đường, vậy người lăm le rằng với con cái con cháu đi ra sao?”

“Một loại quan liêu tài trống rỗng là được rồi.” Yến Nhi hạ mắt: “Có thể nhằm tao với Vệ đại ca 1 mình được không?”

La Khải nằm trong người xem rời khỏi ngoài.

Yến Nhi túa nửa miếng ngọc Uyên Ương bên trên thắt sống lưng xuống, vuốt ve sầu miếng ngọc Uyên Ương bên cạnh hông Vệ Lam, ghép bọn chúng lại với nhau: “Mang theo dõi nó lên đường bắt gặp vương vãi gia ca ca lên đường.” Yến Nhi rằng với Vệ Lam: “Ca ca sẽ không còn trách móc chàng đâu, tuy nhiên chàng cần gạ gẫm cho tới ca ca sung sướng đấy. Vệ đại ca, vương vãi gia ca ca vẫn đợi chàng lâu lắm rồi, chàng cần lưu giữ rước ngọc Uyên Ương này fake cho tới ca ca, như thế hẳn là ca ca tiếp tục sung sướng. Thực van nài lỗi, Vệ đại ca.” Yến Nhi hít lên môi Vệ Lam, một nụ hít sau cùng, nường rước người nường yêu thương nhất cuộc sống này trả lại cho tất cả những người chân chủ yếu giành được hắn.”

Mẹ nó gọi đoạn này tức xông huyết lên óc. Ôi nghe thiệt rạm tình cao quý, tuy nhiên đm nó là con cái ả trơ trẽn! Nó đ xứng gọi ca ca, nó đ xứng nhắc tới thụ, nó rằng như loại nó hùng vĩ lắm, tuy nhiên nó đó là con cái đánh tráo, lại còn xảo biện.

“Long Huyền không tồn tại thời cơ cởi mồm, nom nhị thiếu thốn niên sóng vai hòa nhập thân thuộc đại dương người, chúng ta hẳn là mong muốn coi pháo bông, cứ lên đường trực tiếp về phía miếng trời tối giàn giụa yên tĩnh hoa khoe sắc cơ. Trán Duy hẳn là đem chút các giọt mồ hôi, Lam nâng tay lăm le vệ sinh lên đường hùn hắn, tuy nhiên Duy lại tựa nguồn vào vai hắn, cọ qua quýt cọ lại, người sử dụng áo hắn vệ sinh lên đường các giọt mồ hôi. Long Huyền nom vẻ mặt mũi tươi tỉnh mỉm cười của nhị thiếu thốn niên, một tươi tỉnh đẹp mắt tuy nhiên đem theo dõi một ít giảo hoạt, một sủng nịch lại sở hữu một ít cùng bất đắc dĩ, thiệt đẹp mắt song, ko riêng rẽ gì Long Huyền, nhưng mà bất kể ai bắt gặp song thiếu thốn niên này cũng đều tiếp tục suy nghĩ như thế.

Nhìn cố tri ngày càng ra đi, sau cùng nhập nhập thân thuộc đại dương người, Long Huyền mới mẻ lặng ngắt xoay sống lưng.

“Bệ… bệ hạ?” Phúc Lai đến tới tận thời điểm này mới mẻ vạc đi ra thanh âm, giàn giụa vẻ ngạc nhiên.

Long Huyền nhấp lên xuống lắc đầu, người xem đều cho tới nom pháo bông, phần sau đường phố rét mướt lùng lên đường vô số. Long Huyền nâng tay, nom cặp ngọc bội Uyên Ương, Lam ko cần thiết loại này cũng như, mặt mũi bên trên mang tên La Duy, cũng mang tên của hắn, vốn liếng tránh việc tặng ai không giống cả. Mà thôi, Long Huyền thở lâu năm, ngọc Uyên Ương này rồi tiếp tục theo dõi hắn xuống mồ.

Phất Y chất vấn tao, người sử dụng trăm năm tịch mịch, thay đổi nụ mỉm cười một kiếp của ngươi, đem hay là không xứng đáng giá? Hôm ni bắt gặp ngươi mồm mỉm cười vô lặn, hẳn là trân quý chứ.

Đại đế vương vãi râu tóc bạc phơ, bên dưới khung trời tối Trung thu trăng tròn trĩnh đai vạnh, giang đập thịnh thế cơ, đem cơn mơ của hắn thời niên thiếu thốn, hao không còn tận tâm cả cuộc sống, cũng chôn vùi rất nhiều thân thuộc nhân của hắn, và toàn bộ cơ thể nhưng mà kiếp này hắn mến thương nhất nữa.

La Duy, ngươi từng rằng, ngươi với tao sau kiếp này, vĩnh viễn ko tái ngộ, tao cũng biết, ngươi tiếp tục dành riêng đời đời kiếp kiếp kiếp kiếp ở lân cận Vệ Lam. Chỉ là… La Duy này, sau thời điểm tao quẩn xung quanh nhập linh đàng giàn giụa xương White qua quýt luân hồi chín kiếp, Khi rất có thể lại đầu bầu thực hiện người, Long Huyền vẫn kỳ vọng, rất có thể nhập kiếp này cơ tái ngộ ngươi. Khi cơ trong thâm tâm ngươi ko hề đem hận, tao cũng không thể thèm muốn quân lâm thiên hạ nữa, Khi cơ tất cả chúng ta cứ như thế nhập đại dương người sầm uất bắt gặp nhau, tao rất có thể ôm ngươi nhập lòng, nằm trong ngươi trải qua một kiếp người, nhưng mà ngươi, rất có thể lại yêu thương tao một đợt nữa.”

Đm HE? Kiểu đm đấy là truyện “cuộc đời của long huyền” chứ đ cần La Duy và Vệ Lam là anh hùng chủ yếu.


“Nửa đời yên tĩnh bình của Vệ Lam, đều là vì La Duy người sử dụng sinh mệnh thay đổi lấy. La Duy quyết tử nhiều như thế, trong cả Yến Bình công chúa – thê tử của Lam cũng biết bản thân là người trộm đạo, cho tới nên chỉ có thể dám cầu kiếp này bạch đầu giai lão, không đủ can đảm cầu kiếp sau tuy vậy túc tuy vậy phi.

Lúc Vệ Lam tắt thở, có lẽ rằng bắt gặp bóng hình La Duy nhập trí lưu giữ, cũng có thể có lẽ thực sự bắt gặp La Duy cho tới đón hắn, cho nên vì thế hô một giờ “ Công tử”. Khoảnh xung khắc ấy tương tự mộng ảo tàn lưu, từng chút một nhạt nhòa tan đổi mới.

Vệ Lam được mai táng đồng huyệt đồng quan liêu với La Duy, lẹo lại duyên phận từng bỏ qua.

Nấm mộ đơn độc ở Tuyên Châu, nhị mươi năm ròng rã tan đơn độc, sau cùng cũng đợi được người về.

Long Huyền kiếp trước có lẽ rằng hận La Duy vẫn khiến cho bản thân yêu thương hắn, cũng có thể có lẽ ham muốn đổi mới La Duy trở thành một người hắn ko thể yêu thương nữa, tuy nhiên tâm ko bởi thân thuộc, thân thuộc bất bởi kỷ, càng ham muốn dứt lại càng vương vấn. Mất rồi mới mẻ hối hận, tuy nhiên chuyện xưa đã không còn, kiếp trước kiếp này vẫn lăm le đi ra chi phí nhân kết quả, Long Huyền chỉ rất có thể tuân theo dõi.

Lúc cơ, tôi vẫn suy nghĩ nếu như Long Huyền buông tay thì chất lượng tốt rồi. Hắn đem giang đập của hắn, còn La Duy đem Lam của La Duy, cớ chi cần tham lam lam hơn thế nữa. Dùng sinh mạng thay đổi lấy một kiếp, lại là một trong kiếp hắn người sử dụng cách tiếp theo cho tới đày đọa đọa La Duy. Khi Long Huyền đem Vệ Lam lên đường ngoài La Duy, trái đất của hắn vẫn ham muốn sụp sập rồi.”

~Trích 1 bài xích review~ (Có dẫn liên kết cuối bài)

Ôi đm kết thúc nó cũng có thể có lưu giữ đi ra thụ đ đâu 🙂 nó loại đơn thuần phản chiếu hồi ức một ít thôi. Đm tội nghiệp thụ 2 đời đ yên tĩnh được một chút nào. Được thay đổi lấy 1 kiếp niềm hạnh phúc đ được gì không còn, những gì vẫn trải qua quýt ai Chịu đựng hộ? 

Ơ clm???? Người tao hoặc rằng cả đời đem bao nhiêu loại năm năm, bao nhiêu loại mươi năm, nó mượn 1 kiếp? Ủa khùng lol? hiểu kiếp sau đem thực hiện người không? Kiếp sau đem yêu thương nhau không? Kiếp sau rất có thể bắt gặp nhau không? Sao nó ko bảo nhằm kiếp sau yêu thương nhau, kiếp sau tự động nhưng mà lần công rồi zui zẻ lên đường, nhưng mà cứ chắc chắn cần chen nhập trong khi người tao đang được hạnh phúc??? Đau đau đớn khiếp này ai chịu? Chỉ suy nghĩ bản thân còn người không giống thì sao? Ôi đm cả lò ngôi nhà nó 🙂 thế nhưng mà đem người bênh con cái ả này? Mẹ nó chứ loại loại trơ trẽn suy nghĩ cđg vậy? Còn hãm rộng lớn loại tuestday lắc ck 🙂 Cái loại này cạo đầu bôi vôi thả lồng heo trôi sông còn nhẹ!

Cả truyện miêu tả niềm hạnh phúc được bao nhiêu chương? Ôi đm cả hai đời người? 

Xong đm loại kiếp thống khổ nhất của thụ ai nhớ! Đ ai nhớ? Chỉ bản thân thụ lưu giữ và Chịu đựng đựng, và thống khổ. Chịu đựng thống khổ liên tiếp xuyên suốt 2 kiếp người? Ai nhưng mà Chịu đựng cho tới thấu????

Truyện không giống anh hùng xứng đáng trách móc vớ đem khu vực xứng đáng thương, tuy nhiên nhưng mà đm truyện này đứa đ nào thì cũng ghét bỏ và không tồn tại miếng xứng đáng thương này không còn, toàn một lũ hamlol ích kỉ, độc ác!

—–

9 PN chắc hẳn mô tả cuộc sống đời thường niềm hạnh phúc của công thụ được 2 chương??? Xong lại toàn anh hùng phụ??? Ôi đm thế đứa này mới mẻ là anh hùng chính? Công 1 trúng không? 🙂

” “Chín kiếp sau…” Long Huyền hỏi: “Chín kiếp sau, tao còn rất có thể đầu bầu thực hiện người không?”

Phất Y Đại Sư nói: “Tất nhiên.”

“Vậy trẫm còn rất có thể bắt gặp hắn chứ?” Long Huyền nom Phất Y Đại Sư.

Phất Y Đại Sư nói: “Chín kiếp sau, xấu xí tăng đã và đang ngập trong luân hồi, đại vương đòi hỏi duyên phận, xấu xí tăng ko thể này hiểu rằng.”

“Một chút kỳ vọng cũng không tồn tại sao?” Long Huyền rằng.

“Bần tăng vẫn bắt gặp chúng ta.” Phất Y Đại Sư nói: “Bọn chúng ta lúc này vô cùng khá, tối thiểu kiếp này không lo ngại cơm trắng áo gạo chi phí, bình an bên cạnh nhau vượt lên.”

“Cho nên?” Long Huyền buồn buồn chán nói: “Bọn chúng ta được xem là đời đời kiếp kiếp kiếp kiếp sao?”

“Bệ hạ.” Phất Y Đại Sư nhập đôi mắt lòi ra thương xót: “Duyên phận trời lăm le, chuyện kiếp sau, kiếp này vì sao cần suy nghĩ quá nhiều?”

“Ta chỉ…” Long Huyền thở lâu năm một giờ, nói: “Ta chỉ ham muốn cầu một kiếp của hắn, là tao quá tham lam lam sao?”

Phất Y Đại Sư nom tuyết rơi ngoài cửa ngõ sổ: “Lòng người luôn luôn vô cùng tham lam lam, thưa đại vương.”

“Đúng vậy.” Long Huyền nhẹ nhàng giọng nói: “Chỉ là tao kiếp này tham lam lam rất nhiều, cho nên vì thế mới mẻ tiến công tổn thất hắn.” “

Mẹ nó chứ tham lam lam. Mày mong chờ cầu rất nhiều, trước bày đặt điều kêu xứng đáng, ko hối hận hận, giờ lại như nào? Mày lăm le cầu hẳn 1 kiếp? Ối giời ơi như thể con cái ả công chúa ghê tởm ha. Cầu 1 kiếp thôi 🙂 Đm nhỡ đ đem kiếp sau thì sao? Mày chắc chắn là đem kiếp sau, ngươi tham lam lam ích kỷ lại rằng như thể ăn ý tình hợp lí. Nếu đấy là truyện ko huyễn tưởng thì kiếp sau ở đâu ra? Trơ trẽn White trợn. Đm nhắc tới lại ghét bỏ con cái ả cơ.

—–

Tóm lại đấy là một mẩu truyện chôn vùi niền vui mừng và tuổi hạc thanh xuân. Mình tổn thất 2 ngày nhằm bình ổn định xúc cảm, tuy nhiên cứ suy nghĩ cho tới là lại sôi huyết lên! Trong truyện đứa đ nào thì cũng ghét bỏ, kết thúc nguỵ biện sự tàn ác huyết rét mướt của tôi vị nguyên do hoa mỹ: vì như thế yêu thương, vì như thế vương vãi vị, vì như thế “mượn ck 1 kiếp thôi, duy nhất đời này thôi”. Hãm cả thằng anh lẫn lộn con trẻ. Đm ai nhưng mà bênh với hiểu rõ sâu xa thông cảm cho tới 2 đứa này thì thôi luôn luôn đấy! Cái lý lẽ của con cái ả phu nhân đ thể Chịu đựng được, ngươi là công chúa ngươi ham muốn gì suy nghĩ gì rằng gì rồi cũng trúng á? Ôi thụ quá là thánh thiện ý! Đến cuối hoà thôi với người xem, ko hận ai, còn hoà bình với công1, cho tới công 1 ôm, quản lý và vận hành triều chủ yếu hùn công 1??? Ôi người sáng tác này điên rồi! 

Mn ca ngợi là cung đấu vô cùng mãn nhãn 🙂 Nhưng với loại nội dung như shit trôi sông thế này thì… 

Tóm lại ai ham muốn thách thức trái ngược tim thì gọi, bản thân KHÔNG BAO GIỜ KHUYẾN KHÍCH MN ĐỌC BỘ CỦLOL NÀY! Mình người sử dụng nhiều 🙂 như này là mn biết tâm lý của tôi như này rồi đếi!!!

– Link:

. Nhà edit: https://daamlac(.)wordpress(.)com/2014/03/03/trong-sinh-chi-nghiet-no-nguoc-bao-quan/

. Vài bài xích review khác:

https://reviewtruyendammy(.)wordpress(.)com/2018/04/11/review-truyen-trong-sinh-chi-nghiet-no-nguoc-bao-quan-cua-tac-gia-mai-qua/

Xem thêm: ninh tiểu nhàn ngự thần lực

https://limchanblog(.)wordpress(.)com/2019/04/30/trong-sinh-chi-nghiet-no-nguoc-bao-quan-mai-qua-duyen-mot-doi-han-mot-doi/

https://tieuthannongbaymau(.)wordpress(.)com/2018/02/07/review-trong-sinh-no-nguoc-bao-quan/