triền miên nhập cốt tổng tài yêu say đắm

Phong Hàng Lãng là bị ác nằm mê thức tỉnh.

Cơn ác nằm mê này tiếp tục treo bám hắn trong cả tía mon.

Bạn đang xem: triền miên nhập cốt tổng tài yêu say đắm

Ánh lửa cao ngút trời, xen lộn giờ đồng hồ thủy tinh anh ko Chịu đựng được áp lực đè nén nhưng mà nổ tung trở thành từng miếng.

Trong không gian tràn ngập mùi hương sương gay mũi, với đồ dùng được làm bằng gỗ, với thừng cáp năng lượng điện vị cao su thiên nhiên, thậm chí còn còn tồn tại con cái người!

Phải với cùng một đứa ở lại lưu giữ hé góc cửa nhằm chạy trốn.

“Bang, mau dẫn Hàng Lãng đi! Đừng nhằm ý cho tới tôi, còn ko chuồn, tía người tất cả chúng ta có khả năng sẽ bị vây bị tiêu diệt tại vị trí này, mau chuồn đi!”

“Hàng Lãng, ghi nhớ điều anh: chỉ việc em còn sinh sống, anh cũng tiếp tục sống!”

Chuyện tiếp tục kể từ tía mon trước, tuy nhiên lại như sờ sờ tức thì trước đôi mắt.

Phong Hàng Lãng, người nam nhi bắt vô tay rộng lớn phân nửa mạch tài chính của Thân Thành.

Có vô số gia tài và quyền thế, tuy nhiên ko thể thay đổi lại sức mạnh của anh ấy trai Phong Lập Hân!

Nam nhân kể từ từ khép lại con cái ngươi tràn trề rán hận, đem tròng đôi mắt chứa chấp hận ý ngăn cơ hội với trái đất tiếng ồn náo nhiệt độ bên phía ngoài, đôi khi đem cơn mơ cơ, đợt tiếp nhữa cẩn sâu sắc vô địa điểm sâu sắc thẳm nhất vô linh hồn.

Hàng Lãng khoác áo ngủ, nhanh chóng nhẹn thoát ra khỏi chống.

Một đoạn mặt hàng y sĩ nhiều năm mờ mịt, khiến cho mùng tối đen thui thẳm càng trở thành quỷ dị. Đến trước góc cửa đóng góp chặt, hắn tạm dừng.

Cửa hé kể từ phía bên trong, vị chưng sĩ lứa tuổi trung niên bước rời khỏi. Cùng với việc xuất hiện tại của ông là mùi hương dung dịch tiệt trùng nồng đậm nhức mũi.

“Anh ấy ngủ rồi sao?” Hàng Lãng thấp giọng căn vặn.

Xem thêm: nghe nói anh thích tôi

“Tôi một vừa hai phải vệ sinh người mang lại đại thiếu hụt gia, mùi hương dung dịch tiệt trùng vô chống còn vô cùng nồng. Nhị thiếu hụt gia, người không thích hợp với dung dịch này, trong thời điểm tạm thời vẫn chính là tránh việc vào…”

“Không bị tiêu diệt được!” Hàng Lãng hừ rét mướt, lao vào căn chống giá rét tua người.

Trong căn chống nửa tối nửa sáng sủa, mơ hồ nước hoàn toàn có thể thấy một khung người phía trên nệm.

Phong Hàng Lãng chuồn trực tiếp cho tới mặt mày người bên trên nệm, lờ lững rãi ngồi xuống, cẩn trọng đem bàn tay của những người cơ lưu giữ chặt vô nhì bàn tay bản thân.

Đó là 1 trong những bàn tay giàn giụa sẹo, lại bị cháy không còn những thớ cơ. Không sao bắt lấy, cũng ko thể hé rời khỏi.

Từ bàn tay cứng ngắc ấy phía lên là 1 trong những khuôn mặt bị lửa rộng lớn hủy diệt trọn vẹn. Trên domain authority dằng dịt những vệt sẹo, cơ hồ nước khiến cho ngũ quan lại của những người nọ trở thành vặn vẹo, vẻ bên ngoài anh tuấn ngày nay ni bị tàn huỷ cho tới ko rời khỏi hình dạng.

Rõ ràng là 1 trong những khuôn mặt vô nằm trong kinh hãi, tuy nhiên trong đôi mắt Phong Hàng Lãng, lại vẫn xuất sắc ưu tú, mến yêu như ngày nay.

Người nam nhi phía trên nệm thương hiệu Phong Lập Hân, là anh trai của Phong Hàng Lãng. Là người anh trai vì như thế hắn nhưng mà mất mát tính mạng con người bản thân.

Trời cao hẳn là thương sợ hãi Phong Lập Hân. Anh được group cứu hộ cứu nạn cứu vớt về một mạng. Nhưng giờ chỉ từ là 1 trong những thân thiết thể hỏng sợ hãi trả toàn!

“Hãng Lãng… với cần mơ màng không?” Dây thanh cai quản của Phong Lập Hân đã trở nên lửa thiêu hỏng, thưa từng chữ đều ko rõ rệt, tuy nhiên Hãng Lãng lại hoàn toàn có thể nghe nắm rõ ràng.

“Không cần.” Hàng Lãng bắt chặt lấy bàn tay dằng dịt thớ cơ cơ. “Em chỉ ham muốn anh ở với em một khi thôi.”

Xem thêm: tướng dạ truyện

Phong Lập Hân rõ rệt ý thức được: Càng là khi sinh ly tử biệt, tình bằng hữu lại càng ko thể dứt quăng quật.

Càng như thế, Phong Lập Hân càng bồn chồn lắng: Thời gian giảo của tôi không hề nhiều, nếu như một ngày cơ bản thân rời khỏi chuồn, em trai Hàng Lãng tiếp tục vĩnh viễn sinh sống vô oán hận chẳng sao khiên chế nổi, hắn tiếp tục nhằm rán hận cắm nuốt chủ yếu mình!

Cho nên trước lúc bị tiêu diệt, Phong Lập Hân cần thăm dò mang lại em trai một người phụ nữ!