trêu chọc dữu chỉ

Mùa hè trong năm này trải qua loa khá lâu năm, tia nắng chói sáng, giờ ve sầu kêu không ngừng nghỉ, bên trên tảng đá bên dưới gốc cây hòe già cả đầu hẻm, mang trong mình một, nhị còn mèo ngay lưng nhác đang được ở trườn ở cơ.

***

Bạn đang xem: trêu chọc dữu chỉ

[Cậu coi luyện mới mẻ của “Trò đùa” chưa?]

[Cậu quí A Kim hoặc là Giang Trực Thụ?]

[Tớ siêu quí Giang Trực Thụ! Lớn lên vừa vặn trai vừa vặn đem chi phí, then chốt là kẻ tao còn là một học tập bá đỉnh của chóp, sau này vô nằm trong xán lạn nha.]

Ánh nắng nóng ngày hè nướng chảy cả thành phố Hồ Chí Minh, mặt mày lối vì chưng vật liệu nhựa vì chưng đôi mắt thông thường cũng hoàn toàn có thể thấy được một tầng sóng sức nóng, lá cây hòe già cả bị dông rét thổi qua loa đung fake đại diện vài ba cái.

Cùng với giờ loa đài trừng trị thanh, giờ tiếng xe buýt ngừng ở phần bên trước ngõ hẻm lâu năm, kinh động cho tới bao nhiêu con cái chim đậu phía trên cây, phành phạch vỗ cánh cất cánh lên trời xanh lơ vô ngần.

Nghe thấy giờ, Trì Hạ nhanh gọn tịch thu bàn tay đang được sờ mèo, kể từ gốc cây hòe già cả chạy nhanh chóng cho tới trước trạm giao thông vận tải công nằm trong.

Lên xe cộ buýt, quẹt thẻ trả chi phí.

Trì Hạ cố điện thoại cảm ứng thông minh coi lướt qua loa, vừa vặn trở về phía đuôi xe cộ vừa vặn vấn đáp tin cẩn nhắn: [Tớ ko quí Giang Trực Thụ, cậu tao quá lanh lợi, thực hiện người tao đoán ko đi ra, quí loại người này cực kỳ mệt rũ rời.]

Trịnh Dung Dung đối lập vấn đáp cực kỳ nhanh: [Thế là A Kim đem chút ngây ngô à, tuy rằng là cậu tao đẹp mắt trai thiệt, tuy nhiên trọn vẹn ko thể đối chiếu với Giang Trực Thụ nha.]

Trì Hạ thám thính một vị trí rỗng ngồi xuống: [Tớ cũng ko quí A Kim.]

Trịnh Dung Dung: [Vậy cậu quí ai?]

Ánh mặt mày trời ngoài hành lang cửa số xuyên vô vào xe cộ, mạnh mẽ cho tới lóa mắt.

Nhiệt khí xung quanh thân thiết còn ko tan, Trì Hạ giơ tay vén tóc cái mướt các giọt mồ hôi thanh lịch một phía, lòi ra cái trán bóng bóng no đầy đủ, khuôn mặt mày white nõn của cô nàng nhỏ bị bầy cho tới đỏ lòm bừng, vừa vặn sử dụng tay quạt vừa vặn nhắn tin cẩn trả lời: [Tiểu khả ái]

Trịnh Dung Dung: [?]

Trịnh Dung Dung: [Bộ phim này còn có soái ca nào là thương hiệu đái khả ái sao? Sao tớ không tồn tại tuyệt hảo gì thế?]

Trì Hạ thật thà gõ chữ: [Chính là, con cái chó white rộng lớn căn nhà Giang Trực Trụ ấy.]

Trịnh Dung Dung: “…”

Đại khái là cảm nhận thấy ko biết cần phát biểu gì, Trịnh Dung Dung ko vấn đáp lại, Trì Hạ rước điện thoại cảm ứng thông minh nhét vô vào trong túi.

Xe buýt cực kỳ nhanh chóng hòa vô vào trung tâm thành phố Hồ Chí Minh.

Thời tiết thì nóng nực, rất nhiều người dịch chuyển ở khu vực này còn rất nhiều, lối xe cộ um tùm người nào cũng ko nhường nhịn ai, giờ bé vang lên không còn mùa này cho tới mùa không giống, chiếc xe buýt già cả đem rạm niên nhiều năm này chạy cho tới lảo hòn đảo rung lắc lư.

Hơn chục phút sau, chiếc xe già cả rốt cuộc cũng nguy hiểm cho tới trạm.

Trì Hạ treo cặp xách xuống xe cộ, nhắn tin cẩn cho tới Trịnh Dung Dung: [Tớ cho tới trạm rồi.]

Đợi vài ba phút.

Trịnh Dung Dung gọi năng lượng điện qua loa trên đây.

Đầu mặt mày cơ điện thoại cảm ứng thông minh cực kỳ tiếng ồn ào, thanh âm như giờ ca hát trừng trị đi ra kể từ loa được phóng đại vô hạn, thực trạng tiếng ồn ào náo động khiến cho Trịnh Dung Dung cần gân cổ lên nhằm nói: “Hạ Hạ, cậu chuồn cầu thang máy lên lầu 5 nhé, tiếp sau đó nhìn thấy cái KTV thương hiệu Mạch tì ý, bọn chúng tớ ở…”

Sóng âm tạm thời, tít một giờ, may tuy nhiên nghe được số chống 1232.

Trì Hạ siết quai cặp sách, giương đôi mắt do dự quét tước qua loa phong cách thiết kế hình chữ U cơ hội cơ ko xa cách, “Được.”

Trì Hạ là kể từ ngôi trường cấp cho nhị ở trấn bên trên ganh đua vô Nhất Trung Giang Thành.

Nhất Trung ở Giang Thành này, 1 năm chiêu sinh ở cả vô và ngoài thành phố thường rất không nhiều, hoàn toàn có thể từ là một thôn trấn nhỏ ganh đua đậu qua loa bài bác ganh đua chiêu sinh đợt này, đương nhiên đề ganh đua vô nằm trong khó khăn, cũng bởi thế nên chuyện Trì Hạ ganh đua đỗ Nhất Trung đang được khiến cho khu vực điểm cô ở oanh động không hề nhỏ.

Cơ hồ nước là toàn bộ thân thiết quí bọn họ mặt hàng đều tuyên dương Trì Hạ lanh lợi, phát biểu cô đang được tương tự với việc đặt điều nửa bước đi vô cửa ngõ rộng lớn Quý giá.

Ba năm học tập cấp cho phụ vương, Trì Hạ cho tới ở nhờ căn nhà cô ở Giang Thành.

Giang Thành là 1 trong tỉnh thành phố Hồ Chí Minh rộng lớn, trước lúc khai học, u đang được nhắn thám thính cô thật nhiều đợt, chắc chắn cần nghe điều cô, ở ngôi trường cần học hành cho tới đảm bảo chất lượng, cần hòa đồng với bạn hữu.

Cho nên khai học lớp 10 không được bao lâu, thật nhiều bạn làm việc cũng xa lạ biết nhau, loại bảy, vô lớp ham muốn tổ chức triển khai tụ họp ở KTV, Trì Hạ cũng thật thà đăng kí nhập cuộc.

Chỉ là hiện nay tại…

Trì Hạ coi cái trung tâm thương nghiệp hình chữ U cơ, ko thấy cái cửa ngõ nó nằm tại vị trí nơi nào, ngay lập tức rơi vào tình thế trầm tư.

Sau này vẫn chính là nên không nhiều nhập cuộc loại tụ hội này chuồn.

“Cậu phát biểu coi thời điểm ngày hôm nay tớ khoác như vậy này, anh ấy tiếp tục quí chứ?”

Trì Hạ ôm cặp trở về phía phong cách thiết kế hình chữ U, ở lân cận gặp gỡ thông thoáng qua loa một cô nàng, khoác một chiếc váy nhị chạc black color, làn váy rung rinh động tản đuối đi ra hương thơm nước hoa khá nồng, cô nàng cơ đang được rỉ tai với 1 phái đẹp sinh không giống ở lân cận.

Trong thanh âm lòi ra một tia khẩn trương rất rõ ràng ràng.

Cô gái này, Trì Hạ biết, hoa khôi lớp 11 Nhất Trung, Tưởng Sân Sân, khi khai học kính chào tân SV, cô tao đem lên bục tuyên bố.

Chỉ là ngày cơ Tưởng Sân Sân khoác đồng phục của Nhất Trung, cột tóc đuôi ngựa cao, mê hoặc vô số ánh nhìn của phái nam sinh, đối với việc thời điểm ngày hôm nay uốn nắn xoăn lọn tóc, khoác một chiếc váy black color trở thành thục sexy nóng bỏng, cỗ dáng vẻ tương tự nhị người không giống nhau.

“Đương nhiên rồi, cậu chớ phiền lòng nữa, cậu xinh xắn như vậy, là con trai thì đều tiếp tục quí thôi.” Nữ sinh lân cận Tưởng Sân Sân trấn an cô tao.

“Nhưng tuy nhiên lân cận anh ấy tương đối đầy đủ mỹ phái đẹp.” Tưởng Sân Sân rõ nét là không tồn tại đầy đủ mạnh mẽ và tự tin.

“Thế thì sao chứ, đợt sinh nhật này của anh ấy ấy, bao nhiêu cô nàng cơ đem ai được mời mọc đâu, ban đêm còn ham muốn tổ chức triển khai ở Duyệt Vịnh, một tối tốn mất mặt vài ba vạn, tớ còn là một bám ánh hào quang quẻ của cậu nên mới mẻ hoàn toàn có thể nhập cuộc cơ.”

Tưởng Sân Sân mỉm cười khẽ, lại ko cất giấu được vẻ kiêu ngạo: “Một đám phái nam sinh bọn họ xác minh tiếp tục nghịch ngợm cho tới điên, còn may là cậu chuồn nằm trong tớ cho tới, vì chưng ko đến thời điểm này sẽ không tồn tại ai rỉ tai với tớ.”

***

Trung tâm thương nghiệp hình chữ U quá rộng, tựa như cái say đắm cung, Trì Hạ dựa trên bảng hướng dẫn chuồn một khi lâu mới mẻ lên được lầu 5, sau này lại mất mặt một khi mới mẻ tìm ra cái KTV thương hiệu Mạch tì.

Bên vô rất là sang chảnh, trước bục KTV đem bao nhiêu nhân viên cấp dưới phái nam khoác chế phục công tác làm việc đang được nô đùa cùng nhau.

“Xin căn vặn chống 1232 chuồn phía nào là ạ?” Thanh âm cô nàng nhỏ mềm mịn và mượt mà, tựa như tơ liễu mùa xuân nhẹ dịu uyển fake.

Nhân viên phái nam nghe vậy thì ngừng mỉm cười, tùy tiện xem qua Trì Hạ rồi xoay đầu chuồn, giây tiếp theo sau lại coi qua loa đợt tiếp nhữa. Đáy đôi mắt khó khăn nén được ngạc nhiên, ngây người một lúc mới mẻ hỏi: “A hoặc là B?’

Xem thêm: đã lâu không gặp

Trì Hạ lộ vẻ khó khăn hiểu.

Nhân viên lại review cô nhiều thêm thắt vài ba đợt.

Thiếu phái đẹp trước mặt mày khoác một chiếc quần cao bồi, phối phù hợp với một chiếc áo thun white color, phần ống quần đùi không thực sự đầu gối, lòi ra ống chân tuyết white tinh xảo xinh đẹp mắt, mắt cá chân chân miếng mai white nõn tư tưởng một chiếc vòng xích thằng, vòng chân nhè nhẹ nhàng quấn xung quanh, không hiểu biết nhiều sao lại sở hữu chút độc đáo và khác biệt.

Rõ ràng là ăn mặc quần áo cực kỳ thông thường, tuy nhiên khoác phía trên người cô lại sở hữu cảm xúc kinh diễm, tựa như tinh ranh linh hạ phàm vậy.

Tinh linh mang trong mình một khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp mắt, thời điểm hiện tại hai con mắt vô trẻo sâu sắc thẳm không có tội chớp chớp, nhân viên cấp dưới cực kỳ nhanh chóng ngay lập tức liên tưởng cho tới đồ vật gi cơ, làm rõ mỉm cười nói: “Tới nhập cuộc tụ hội sao?”

Trì Hạ gật đầu.

“A1232, mời mọc ngài trở về phía mặt mày tay cần, tiếp sau đó rẽ ngược ở phía cuối.” Nói hoàn thành, nhân viên cấp dưới lại phát biểu vô phía bên trong cỗ đàm, “Khách chống A1232, cho tới một người, đi ra tiếp đón chuồn.”

“Đã cảm nhận được.”

“Cảm ơn, tuy nhiên tự động tôi vô là được rồi.”

Cô gái nhỏ cong con cái đôi mắt, rỉ tai cực kỳ nhẹ dịu.

Nhân viên phái nam đứng ở lân cận vẫy vẫy trước đôi mắt người cùng cơ quan của mình: “Còn coi nữa là tròng đôi mắt tiếp tục rớt xuống luôn luôn đấy.”

Nhân viên cơ trả hồn, thấp giọng cảm thán: “Ánh đôi mắt của Bùi đái thiếu hụt gia thiệt thực sự cao tuy nhiên, người sau chuồn vô còn đẹp tuyệt vời hơn người trước nữa.”

Lúc này.

Phòng bao A1232.

Loa ngỏ cho tới rung rinh trời, âm thanh cực kỳ high, tuy nhiên ko một ai hát, một đám người ngồi ko đi ra ngồi vây ở một vị trí xóc xúc xắc.

Một phái nam sinh rước cái lọ đập thiệt mạnh lên bàn đá đá hoa, trừng trị đi ra giờ vang rộng lớn, tiếng ồn ào nói: “20 ăn 6? Không nghịch ngợm xấu! Hôm ni ông đó cũng ko tin cẩn là ko ăn được, con cái u nó!”

“Tống Khải, ngươi túng cho tới cái nấc cơ luôn luôn à? Không được nha.”

“Anh Sí dường như không nghịch ngợm nữa rồi, ông trên đây ko tin cẩn còn tồn tại ai hoàn toàn có thể 5 ăn 6 nữa, ván này tuy nhiên bại nữa thì thằng nào là đang được ngồi đều là tía tao.”

“Ai! Vậy thằng con cái này tao nhận trước nhé.”

“Đệt, ngươi u nó dám cướp tiện nghi ngờ của ông đây?”

Mọi người ha ha mỉm cười rộ lên, ánh nhìn Tưởng Sân Sân thiệt cẩn trọng chuyển sang bên trên người phái nam sinh lân cận ko hề lên khẩu ca điều nào là.

Dưới độ sáng u ám, vòng nón lưỡi trai của phái nam sinh nghiền cực kỳ thấp, đứng sau mặt mũi, coi như một phía mặt mày, chỉ hoàn toàn có thể nhận ra cái cằm sắc bén rét lùng, cái đèn tròn trĩnh thân thiết chống bao đang được xoay nghiền loàn, bao nhiêu vệt độ sáng tình cờ xẹt qua loa mặt mày mặt anh, miễn chống hoàn toàn có thể nhận ra phỏng cung khóe môi đang được ngay lưng biếng câu lên.

Nam sinh ngay lưng nhác phụ thuộc bên trên sofa vì chưng domain authority, một tay cặp điếu dung dịch ko nhảy lửa, một tay không giống tùy ý gác phía trên vai cô tao, cỗ dáng vẻ ko chút nhằm ý.

Rất nhanh chóng, phái nam sinh thu lại cánh tay đang được gác phía trên vai cô tao xuống, kể từ vào trong túi lôi ra một chiếc nhảy lửa vì chưng bạc.

Tưởng Sân Sân nhanh gọn tiếp lấy nhảy lửa vô tay phái nam sinh, ngón tay ấn một chiếc, ngọn lửa color lam nhạt nhẽo nhảy lên vô bóng tối.

“Rất nhuần nhuyễn ha, học viên ngoan ngoãn.”

Nam sinh kề sát điếu dung dịch vô nhảy lửa, thanh âm trầm trầm kể từ tính, ở vô thực trạng tranh giành tối tranh giành sáng sủa này còn có một loại say đắm hoặc lòng người ko phát biểu nên điều.

Tim Tưởng Sân Sân đùng một phát nhảy lên vài ba cái: “Bùi Sí, trong tương lai anh cứ gọi em là Sân Sân chuồn.” Lời phát biểu của cô ý tao đem ý tứ thực hiện nũng rất rõ ràng ràng, “Như vậy thân thiết thiết rộng lớn.”

Trầm khoác vài ba giây, Bùi Sí coi qua loa, bỗng nhiên cười: “Được thôi.”

Cho cho dù đang được gặp gỡ qua loa vô số đợt, đùng một phát ko kịp phòng tránh đương đầu với anh, tâm Tưởng Sân Sân vẫn chính là lung rung rinh chuẩn bị ụp.

Tưởng Sân Sân biết, loại phái nam sinh đem chức vị cao như Bùi Sí này, trời sinh vô xương cốt vô nằm trong hư hỏng hư hỏng, trước ni đều quí mỹ phái đẹp yêu thương diễm ngực to tát người mẫu, tuy nhiên hình tượng của cô ý tao kém cỏi với với mẫu hoàn hảo của anh ấy xa xôi, vì vậy thời điểm ngày hôm nay cô tao cố ý make up ăn mặc trở thành cỗ dáng vẻ tuy nhiên anh quí nhất.

Nghĩ cho tới cho dù sao tôi cũng là nữ giới của anh ấy, thở Tưởng Sân Sân bình ổn định rẽ sát cho tới sát anh một ít.

Bật lửa tắt chuồn, cô tao một đợt tiếp nhữa rước nó nhét quay về túi quần black color của anh ấy, động tác mượt nhẹ nhàng từ tốn, đầu ngón tay lơ đãng cọ một ít ở vào trong túi quần của anh ấy, chạm cho tới vòng eo hữu lực săn bắn có thể.

Đánh bạo demo kế tiếp sờ xuống, tay cô tao đùng một phát bị kìm chế lại.

Bùi Sí lấy tay cô tao đi ra, lòng bàn tay anh giá rét, khóe môi vẫn ngay lưng biếng câu lên như cũ, xúc cảm lại cực kỳ nhạt: “Tay sờ vị trí nào?”

Thanh âm ko rộng lớn, tuy nhiên lại bị Tống Khải ngồi mặt mày cơ nghe được, hắn thẳng gào to tát lên: “Ù thối, em gái Tưởng đang được nóng tính cho tới thế rồi sao, còn nếu như không thì anh Sí, nhị người thanh lịch hotel lân cận mướn cái chống đê?”

Mặt Tưởng Sân Sân đỏ lòm bừng, tim đập mạnh, tuy nhiên cũng không tồn tại phản chưng. Bùi Sí gặm dung dịch lá, người mẫu gác ở cùng mọi người trong nhà nhấc lên, đá Tống Khải một cái: “Cút.”

Đoạn hội thoại này, bị hạn chế đứt vì chưng một giờ đẩy cửa ngõ nhẹ nhàng kể từ phía bên ngoài.

Một giờ ẽo ẹt, người xem đều coi qua loa.

Ngoài cửa ngõ mang trong mình một cô nàng nhỏ xinh đẹp mắt động lòng người đang được đứng.

Cô gái nhỏ đứng ở cửa ngõ, ánh đèn sáng ở hiên chạy dài sau sống lưng chiếu cho tới, phác hoạ họa đi ra toàn thân vai nhỏ eo nhỏ, cô cứ đứng vì vậy, xinh đẹp mắt cho tới kỳ viên hắn như búp bê sứ, khí hóa học toàn thân thiết như ko nhiễm một phân tử vết mờ do bụi, coi thế nào thì cũng ko và một trái đất với những người vô chống bao này.

Đôi tay tóm lấy quai cặp sách lập cập lên đem chút vô thố, tựa như một con cái nai con cái bị chấn kinh.

Bùi Sí ngồi thân thiết tĩnh lặng thanh nhàn nhạt nhẽo xốc mí đôi mắt lên.

Dưới sương sương lượn lờ, anh nửa híp đôi mắt lại, ngay lập tức nghe thấy cô nàng cơ cúi đầu van nài lỗi: “Rất van nài lỗi, tôi chuồn thiếu sót chống.”

Tiếng phát biểu của cô nàng nhỏ và ngọt ngào thật sạch sẽ, trong veo cho tới ham muốn mạng, khi âm cuối rơi xuống lại tựa như một sợi lông chim cào vô lỗ tai người tao, bại tê ngu ngu, tạo cho lòng người ngứa.

Ngón tay cặp điếu dung dịch của Bùi Sí vô thức động động.

Trong nháy đôi mắt Lúc Trì Hạ đẩy cửa ngõ đi ra, ngay lập tức nghe được một phái nam sinh phía bên trong tâm sự nhị chữ “thuê phòng”, mặt khác cũng nhận ra Tưởng Sân Sân đang được thân thương phụ thuộc một phái nam sinh ở lân cận, kiểu ái muội đến mức độ khiến cho cô cần nhanh gọn dời đôi mắt chuồn.

Xin lỗi hoàn thành, xa lánh tức ngừng hoạt động lại đợt tiếp nhữa, sức nóng nhiệt độ rộp thiệt vất vả mới mẻ hạ xuống một đợt tiếp nhữa lại thiêu lên.

Xem thêm: yêu hận vô tận

Trịnh Dung Dung vừa vặn khi nhắn tin cẩn tới: [Bọn tớ ở B1232, sao cậu cho tới lâu thế? Không cần là chuồn thiếu sót thanh lịch khu vực A cơ chứ? Cạnh cơ cao giá lắm cơ.]

Trì Hạ liếc đôi mắt coi A1232 bên trên cửa ngõ, lấp ngực, tim còn đập bình bịch.

Cô thở ổn định ấn định hoàn thành mới mẻ vấn đáp tin cẩn nhắn: [Qua ngay lập tức trên đây.]