trấn quốc chiến thần

Chương 6: 6: Vị Khách Tôn Quý Nhất

“Ô, những người dân dám cho tới thiệt sao?”
Lần theo đuổi tiếng động phách lối, group người Lý Thiên Hạo cũng cho tới trên đây.
Bọn bọn họ cầm theo đuổi vỏ hộp vàng, nào là là rượu quý trà ngon và nhân sâm.
Mục đích của Lý gia vô cùng giản dị, không chỉ là cho tới nhập cuộc tiệc tối, mà còn phải mong muốn xu nịnh thần vị tướng mạo quân này.
Lý Mộng Nguyệt đặt chân vào trước mặt mày của Lý Tử Nhiễm, mỉm mỉm cười nói: “Em gái à, thiệt ko ngờ bao nhiêu người cũng hoàn toàn có thể cho tới, thư chào của bao nhiêu người hoàn toàn có thể cho tới chị coi một ít không? Đầu trong năm này dễ dàng mua sắm cần hàng nhái lắm đấy!”
Bọn Lý Mộng Nguyệt và Trương Tùng vốn liếng dĩ ko tin tưởng bọn họ hoàn toàn có thể tìm kiếm ra tư chào.
Bọn bọn họ với thân thích phận gì chứ?
Không với khả năng!
“Tôi…”
Lý Tử Nhiễm vì thế dự.
Bởi vì thế căn bạn dạng không tồn tại thiệp chào.
Lý Mộng Nguyệt mỉm cười cười: “Sao còn cất giấu chứ? Lẽ nào là thiệp chào của bao nhiêu người thực hiện bởi vì vàng sao? Nhìn một ít cũng ko được à?”
Lý Tử Nhiễm cúi đầu ko rằng gì.
Vợ ông chồng Lý Văn Uyên cũng tủ cất giấu.
Giọng rằng Lý Thiên Hạo vang lên: “Văn Uyên, lấy thiệp chào của bao nhiêu con cái rời khỏi.”
“Cha, con…”
Lý Văn Uyên luýnh quýnh.
“Thế nào? Đến thân phụ cũng không sở hữu và nhận nữa? Đưa thiệp chào ra!”
Lý Thiên Hạo tức giận dỗi rằng.
Lý Văn Uyên thở hào hển, chỉ hoàn toàn có thể ăn ngay lập tức rằng thật: “Cha, bọn chúng con cái không tồn tại thiệp mời… là Diệp Quân Lâm trả bọn chúng con cái sắp tới.”
“Ha ha ha ha…”
Bọn người Trương Tùng, Lý Mộng Nguyệt xoàng xĩnh chút mong muốn mỉm cười bị tiêu diệt ngất.

Lý Thiên Hạo trừng đôi mắt nhìn Lý Văn Uyên một cái: “Con thiệt sự là vượt lên trước ngu ngốc! Có đứa nam nhi như này thiệt sự là vượt lên trước mất mặt mặt!”
Cảm thấy những góc nhìn giễu cợt và góc nhìn quét dọn qua loa bản thân, thời điểm hiện nay Lý Văn Uyên vô nằm trong hận Diệp Quân Lâm.
Lần này chút uy nghiêm sau cuối của Lý gia đã và đang vứt cút.
“Thiệp chào cũng không tồn tại, tuy nhiên mong muốn nhập cuộc yến hội?”
“Tôi rằng cho tới bao nhiêu người biết, chúng ta ấy người cả đời này cũng ko thể tiến thủ nhập góc cửa này được!”
Trương Tùng mỉm cười giá thành rằng.
Lý Mộng Nguyệt níu lấy cánh tay cua Lý Thiên Hạo nói: “Ông nội, tất cả chúng ta giành thủ thời hạn cút nhập cút, chớ nhằm chúng ta bọn họ tác động cho tới tất cả chúng ta.”
“Đúng, biết bọn bọ thiệt sự vô cùng mất mặt mặt mày.”
Bọn người Lý gia ghét bỏ quăng quật nhìn Diệp Quân Lâm, rồi hấp tấp vàng cho tới cửa ngõ.
Lý Văn Uyên vừa phải mong muốn rằng gì cơ, Diệp Quân Lâm lại mỉm cười nói: “Cha, người xem nhìn coi, bọn họ ko nhập được đâu.”
Trước cửa ngõ biệt thự cao cấp Bạch Vân có tầm khoảng mươi người đứng nhìn coi.
Bọn bọn họ đều là quánh công được chuẩn bị súng ống không thiếu thốn.
Trương Tùng thể hiện nhì mươi bao nhiêu tấm thiệp mời: “Làm phiền rồi.”
Trương Tùng dựng trực tiếp eo, mỉm cười kiêu hãnh.
Dù sao thì một phen hoàn toàn có thể thể hiện nhì bao nhiêu tấm thiệp chào thì với bao nhiêu người chứ?
Nhưng một giây sau, sắc mặt mày quánh công bất biến nói: “Các ngươi bị giới hạn nhập, bị huỷ quăng quật tư cơ hội khách hàng chào.”
“Cái gì?”
Nhóm người Trương Tùng tưởng là bản thân nghe sai.
Lý Thiên Hạo giành luận: “Không thể nào! Đây là ngày hôm qua thư ký Tiểu Ngô ở mặt mày mái ấm rộng lớn văn chống Thị Chính ra mắt.”
Trương Tùng lên trên bề mặt cao ngạo: “Đây là thiệp chào của tôi, ngay tức khắc làm cho tôi cút vào! Tôi… bao nhiêu người ko thể trêu vào!”
Lạch cạnh….
Đột nhiên một khẩu pháo đè bên trên đầu Trương Tùng.
“Nghe thiếu hiểu biết nhiều giờ đồng hồ người sao? Các người bị giới hạn cút nhập, chớ với làm cho tôi cần động thủ!”
Đối diện với họng súng giá thành lùng, Trương Tùng bị đe nẹt mà đến mức chuẩn bị đái rời khỏi quần.
Nhưng có tương đối nhiều người Lý gia đang được nhìn như vậy, Trương Tùng cũng lấy lại dũng khí: “Mày demo động cho tới tao một ít coi, ngươi biết tao là ai không? Một đám bộ đội tuy nhiên dám va cho tới tao? Tao biết cấp cho bên trên của bọn chúng ngươi đó!”
Bốp…
Một giây sau, quánh công sử dụng báng súng đập cho tới Trương Tùng té nhào bên trên mặt mày khu đất.
“Đùng!”
Bắn một vạc súng nhập thân thích nhì chân Trương Tùng.
Sợ tè rời khỏi quần!
Trương Tùng triệt nhằm bị đe nẹt cho tới tè rời khỏi quần.
Trong đũng quần với cùng một dòng sản phẩm hóa học lỏng rét rộp chảy ra…
Người Lý gia bị doạ cho tới ngại chóng váng.
“Còn ko mau cút!”
Giọng rằng giá thành lùng của quánh công.
Người Lý gia kéo nhau mong muốn chạy.
“Thật thực sự bị cậu rằng trúng, bọn họ thiệt sự ko nhập được.”
Lý Văn Uyên bị tiền cảnh đôi mắt đe nẹt ngại.
Diệp Quân Lâm mỉm cười mỉm cười, dìu đi Lý Tử Nhiễm: “Đúng rồi, tất cả chúng ta nhập thôi!”
“Đừng, cậu ko ngại bị tiêu diệt sao? Đến bọn Trương Tùng còn ko nhập được, tất cả chúng ta hoàn toàn có thể nhập sao?”
Vợ ông chồng Lý Văn Uyên bị đe nẹt lùi về sau.
Lý Tử Nhiễm khá run: “Đúng, tất cả chúng ta hoàn toàn có thể nhập sao? Đến thiệp chào còn không tồn tại.”
“Em ko cần rằng cho tới anh thời cơ sau cuối sao? Không demo một ít, làm thế nào biết được?”
Diệp Quân Lâm mỉm cười mỉm cười.
“Được, em tin tưởng anh!”
Lý Tử Nhiễm mắm chặt tay Diệp Quân Lâm.
Lúc tư người cho tới trước cửa ngõ đánh giá bình an, tiếng nói Lý Mộng Nguyệt vang lên: “Các vị trưởng quan liêu, tuy nhiên bọn họ cũng chính là người của Lý gia, tuy nhiên cũng trở nên ông nội công ty chúng tôi trục xuất rồi, không tồn tại mối liên hệ gì với công ty chúng tôi đâu.”
Lý Thiên Hạo cũng hấp tấp vàng nói: “Đúng, những vị trưởng quan liêu, bọn họ không tồn tại mối liên hệ gì với Lý gia chúng tôi, vô cùng tránh việc giận dỗi chó tiến công mèo tuy nhiên sụp lên trên người Lý gia công ty chúng tôi.”
Diệp Quân Lâm xoay đầu nhìn thông thoáng qua loa.
Trái tim giá thành giá bán.
Lúc anh cởi mồm rằng với phong cảnh, Lý Tử Nhiễm còn nhắm đôi mắt lại.
Hôm ni bị tiêu diệt cũng bị tiêu diệt rồi, đối với mất mặt mặt mày còn chất lượng rộng lớn.
Vợ ông chồng Lý Văn Uyên cũng đều có ý như thể nhau.
Nhóm người Lý Thiên Hạo ko tách cút, núp ở phía xa xăm, sẵn sàng nhìn tư người Diệp Quân Lâm mất mặt mặt mày.
“Diệp tiên sinh, Lý đái thư, chào tư vị vào! Các ngài là vị khách hàng quyền quý nhất, ko cần thiết thiệp mời!”
Một giây sau, một tiếng nói truyền cho tới mặt mày tai.
Lý Tử Nhiễm cởi to tát đôi mắt vạc hiện nay, mươi bao nhiêu người quánh công xếp trở nên nhì mặt hàng, cúi đầu xin chào bọn họ.
Ba người Lý Tử Nhiễm cứ mơ hồ nước tiến thủ vàobBiệt thự Bạch Vân.
Bên ngoài group người Lý Thiên Hạo sẵn sàng hóng nhằm giễu cợt lại ngây người.
“Bọn họ… bọn họ nhập được? Sao với thể?”
Nói thiệt nhìn góc nhìn nghi vấn của bao nhiêu người Lý gia ngoài cơ, trong tâm Lý Tử Nhiễm vô cùng tự do thoải mái.
Lý Văn Uyên nhìn trái khoáy nhìn cần, vẫn cảm nhận thấy ko thể tin tưởng được: “Việc này, Quân Lâm, sao con cái hoàn toàn có thể thực hiện được thế?”
Lúc này bọn họ cảm nhận thấy người con rể này cũng đều có chút ứng dụng.
Chí không nhiều hoàn toàn có thể cứu vãn về một ít mặt mày mũi.
Triệu Nhã Lan mỉm cười nói: “Trước trên đây Quân Lâm ở Tô Hàng cũng đều có mối liên hệ tuy nhiên.”
Diệp Quân Lâm mỉm cười cười: “Mẹ rằng vô cùng đích thị, với đồng chí.”
Lý Tử Nhiễm nghi vấn nhìn Diệp Quân Lâm, cô cảm nhận thấy chuyện ko giản dị như vậy.
Cô lưu giữ trước khi Diệp Quân Lâm bắt gặp chuyện, nhập gò đồng chí cũng không tồn tại một ai đứng rời khỏi.

Bạn đang xem: trấn quốc chiến thần

Xem thêm: Đá gà thomo là gì? Luật chơi đá gà thomo cho tân thủ

Ngược lại còn tồn tại một đám người quăng quật đá xuống giếng.
Sẽ với người canh ty anh ư?
Trong đập trang, tía người Lý Văn Uyên vô cùng cẩn trọng, ngại dẫm đên cành hoa ngọn cỏ.
Dù sao ở trên đây bọn họ cũng ko thể đắc tội.
“Lý Tử Nhiễm, cô cũng hoàn toàn có thể cho tới nhập cuộc yến hội này ư? Tôi không tồn tại nhìn lầm chứ?”
Bỗng nhiên sau sườn lưng truyền cho tới tiếng nói quá bất ngờ.
Lý Tử Nhiễm nhìn bọn họ, nhập đôi mắt tràn ngập sự ngán ghét bỏ.
Một đám tía, tư người khoác phục trang, cút giầy domain authority, bày rời khỏi cỗ dáng vẻ xuất sắc giang.
Người đứng vị trí số 1 đó là con cái trưởng của quản trị tân đoàn Thiên Phượng, Lục Xương Nguyên.
Hắn đang được thèm thuồng Lý Tử Nhiễm rất rất lâu rồi.
Đã từng với ý mong muốn ngủ với Lý Tử Nhiễm.
Ném bao nhiêu trăm vạn tuy nhiên Lý Tử Nhiễm cũng ko thèm nhằm ý.
Lục Xương Nguyên vì thế trả thù địch tuy nhiên tạo cho doanh nghiệp lớn của Lý Tử Nhiễm vỡ nợ.
Ban đầu doanh nghiệp lớn của Lý Tử Nhiễm cách tân và phát triển rất tuyệt.
“Sao tôi ko thể tới?”
Giọng rằng của Lý Tử Nhiễm vô cùng giá thành lùng.
Lục Xương Nguyên nhận xét Diệp Quân Lâm một chút: “Đây là ông ông chồng tội phạm hiếp dâm của cô ấy sao? Chẳng lẽ là hắn trả cô nhập đây?”
Lúc Xương Nguyên xích lại sát Lý Tử Nhiễm: “Tôi khoác kệ bao nhiêu người thực hiện thế nào là nhập được, tuy vậy với tiềm năng của tôi thì hoàn toàn có thể rước ông chồng cô nhập trại nhốt một đợt nữa đấy! Làm ko chất lượng hoàn toàn có thể nhốt anh tao mươi, nhì mươi năm.”
Lý Tử Nhiễm tin tưởng Lục Xương Nguyên hoàn toàn có thể thực hiện được.
Hắn với thủ đoạn và tiềm năng nhằm thực hiện chuyện này.
Lý Tử Nhiễm cảnh giác nhìn hắn: “Anh rốt cuộc mong muốn thực hiện gì?”
Lục Xương Nguyên kế tiếp nói: “Chỉ cần thiết cô đồng ý ngủ với tôi, tôi cam kết sẽ không còn thực hiện khó khăn anh ta! Nếu ko tôi vô cùng hoàn toàn có thể nhốt anh tao lại!”.

Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn