tôi thực sự không muốn

Cửu Chấn vô cỗ vest lịch sự, Tuê Mạn vô cái váy blue color domain authority trời, đầu team 1 cái nón rộng lớn vòng, lấp lên đường tia nắng. Hôm ni sư đi ra trường bay nằm trong anh, tiến thủ anh lên đường công tác làm việc. Chiếc máy cất cánh riêng rẽ của Mục tổng vẫn hé sẵn cửa ngõ, anh khoan lên, quay trở lại ôm cô thiệt chặt, hít lên trán cô, thủ thỉ:
– Hãy đợi anh về
Khuôn mặt mũi Tuê Mạn cười cợt nhẹ nhõm. Cửu Chân bước lên máy cất cánh, cửa ngõ đóng góp lại, đựng cánh. Tuê Mạn coi theo dõi cái máy cất cánh đang được cất cánh bên trên khung trời cao xa vời bại liệt, khuôn mặt mũi nhẹ nhõm nhẻ ban nãy của cô ý quay về lạnh lẽo nhạt nhẽo. Người vệ sĩ nhắc nhẹ:
– Chị Đàm, về thôi
Cô gật đầu nhẹ nhõm.
Đêm ấy, vô căn chống rộng lớn, cô ngủ một cách tự do, giấc mộng thiệt ngon tuy nhiên sâu sắc vô nằm trong, cả khung người cô giãn nở ra.
Sáng bữa sau, Tuê Mạn dậy cực kỳ sớm, cô lên đường vòng xung quanh tòa nhà, để ý từng ngóc ngóc nhỏ, nhằm ý những camera và tầm nhìn của bọn chúng. Người vệ sĩ tất tả chạy đi ra, hơ hải nói:
– Ôi chị ơi, em tưởng chị lên đường đâu thất lạc, sao chị dậy sớm vậy?
Tuê Mạn cười cợt nhẹ nhõm, nói:
– Tôi lưu giữ Chấn nên ko ngủ sâu sắc lắm. À tôi cũng đói rồi, vô bữa sáng thôi
Người vệ sĩ tươi tắn cười cợt đáp:
– Vâng
Lại một ngày trôi qua quýt, Tuê Mạn trước lúc lên phòng nghỉ, nhắn gửi toàn bộ người xem vô nhà:
– Sáng mai tôi dậy muộn nhé, tầm trưa chiều hẵng lên gọi, tôi ham muốn sẵn sàng không nhiều đồ vật riêng lẻ, người xem cứ thao tác làm việc, ko cần thiết quản lí tôi nhé
Nói rồi cô cười cợt tươi tắn lên chống, không người nào mảy may nghi vấn, hạnh phúc đùa nhau:
– Chị Mạn đang được sẵn sàng bắt ngờ mang lại Mục tổng đây…
– Thôi cứng cáp mai cứ nhằm chị tự động nhiên
Tuê Mạn tăng trưởng chống, môi chỉ nhếch lên nhè nhẹ nhõm. Cô di chuyển phía ban công, ngắm nhìn và thưởng thức khung trời lênh láng sao, bão táp tối thổi nhè nhẹ nhõm qua quýt mái đầu cô. Tuê Mạn gọi năng lượng điện cho tới một số ít điện thoại thông minh kỳ lạ, vì thế 1 chiếc Smartphone viên gạch ốp, sim nhái. Người đầu mặt mũi bại liệt nhấc máy, cô rằng nhỏ:
– Trác Tâm, 12 giờ tối nay…
Người phụ nữ thương hiệu Trác Tâm hạnh phúc đáp lại:
– Lâu lắm rồi mới nhất bắt gặp mi, hứa tối nay…
Đi vô bên phía trong, cô lấy domain authority 1 bộ đồ quần áo đen giòn, bó sát khung người, mái đầu 乃úi gọn gàng lên, lên đường 1 song giầy thể thao mạnh mẽ, nhì bàn tay treo cái căng thẳng tay vì thế domain authority, black color. Chạy lại nệm, cô quấn lên cái gối ôm 1 lớp chăn, lấy đâu đi ra cỗ tóc fake, nhằm lên đầu gối, coi như một người đang được ở ngủ.
11 giờ tối, toàn bộ người xem kể từ người thực hiện, đầu phòng bếp hoặc vệ sĩ cũng đều có vẻ vẫn ngủ không còn rồi. Không khí xung quanh tòa biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang yên bình, lối vắng vẻ ko bóng người. Tuê Mạn chính thức bước đi ra ban công, dịch rời một cách nhanh nhẹn, cố ẩn bản thân ngoài những camera đang được chĩa từng phía, cho tới sản phẩm rào phủ bọc,

Xem thêm: Hướng dẫn nạp tiền tài khoản Vin777 chỉ trong vài bước

Bạn đang xem: tôi thực sự không muốn

Xem lênh láng đủ