tiểu thanh mai phật hệ

Ánh Nắng sớm mai xuyên qua loa cửa ngõ thủy tinh ma nhập xuyên suốt phản vào chống, với cùng một sợi nắng và nóng chiếu trực tiếp nhập đôi mắt tôi, rất là không dễ chịu, tôi sau cùng cũng tỉnh lại kể từ cơn say.

Chỉ cảm nhận thấy đầu nhói nhức, tôi loạng choạng rời khỏi kéo rèm hành lang cửa số.

Bạn đang xem: tiểu thanh mai phật hệ

Mấy ngày này ni trời mưa, rất khó gì ngày hôm nay mới nhất với chút tia nắng, tôi đứng cạnh hành lang cửa số hít một tương đối thiệt sâu sắc, tầm đôi mắt lướt qua loa hoa viên ở đàng sau thì tạm dừng.

Vợ tôi, Ôn Thời Nghi đang được hạn chế tỉa cây hoa, tia nắng chiếu lên phía trên mặt cô thực hiện làn domain authority nhường nhịn như càng Trắng.

Tôi đùng một cái không thể tâm tình hương thụ tia nắng êm ấm này nữa, kéo rèm cửa ngõ lại rồi trở lại nệm.

Chẳng được bao nhiêu hồi, ngoài cửa ngõ buồng ngủ vang lên giờ đồng hồ gõ cửa ngõ, tiếp sau đó giờ đồng hồ Ôn Thập Nhất truyền cho tới.

“An ca, anh dậy chưa?”

Tôi đáp một giờ đồng hồ, ko Open.

Tôi thay đổi ăn mặc quần áo rồi xuống lầu, bàn ăn bên dưới lầu bày đầy đủ món ăn sáng sủa thanh đạm, Ôn Thời Nghi đứng sát bên bàn ăn đợi tôi.

Tôi mua sắm lại cúc ống tay áo, rảnh rỗi nhạt nhẽo nói: “Không ăn đâu, công ty lớn còn tồn tại việc, tôi chuồn trước đó.”

Mặt Ôn Thập Nhất tràn trề tuyệt vọng, tôi rốt cuộc cũng ko ở lại, chuồn lướt qua loa cô.

Kết thơm mươi năm, Shop chúng tôi phân chia buồng ngủ mươi năm, rốt cuộc thương hiệu của phu nhân tôi là Ôn Thời Nghi hoặc là Ôn Thập Nhất, đến giờ tôi cũng ko rõ rệt.

Tôi không thích cưới cô tớ, đó là điều xác định.

Nhưng nếu như tôi ko thể ko cưới cô tớ, phía trên nhường nhịn như thể số phận của nhị Shop chúng tôi rồi.

Chín giờ sáng sủa, nhân viên cấp dưới công ty lớn sớm đã đi vào tương đối đầy đủ, tôi trải qua chống thao tác của chúng ta, chúng ta đều lảng tách, không đủ can đảm ngước đầu lên nhìn.

Công ty vừa phải niêm yết lên sàn kinh doanh chứng khoán, thường ngày đều phải sở hữu việc thực hiện ko không còn, buổi họp phanh ko hoàn thành, còn tồn tại đầy đủ những loại xã gửi gắm nữa.

Nhưng sự tất bật đó lại thực hiện tâm tư tôi được buông lỏng, chỉ mất vùi nguồn vào việc làm, tôi mới nhất ko nghĩ về lộn xộn, rất hay.

Bạn nằm trong bàn trước đó của Lý Thanh Nhiễm- Nguyễn Nguyễn đang được là cánh tay tâm đắc của tôi, cô dẫm bên trên song giầy gót cao mươi phân đứng gõ cửa ngõ rồi tiến thủ nhập, đặt điều một ông xã văn khiếu nại trước mặt mày tôi.

“Tổng giám đốc An, đó là phương án chống plan vừa phải phân tích rời khỏi, mời mọc ngài liếc qua.”

Có lẽ vừa phải mới nhất tỉnh rượu, hoặc cũng hoàn toàn có thể là vì niềm mơ ước kỳ kỳ lạ tê liệt, anh ko gấp rút coi văn khiếu nại luôn luôn.

Anh đùng một cái căn vặn Nguyễn Nhuyễn một câu: “Con cô bao nhiêu tuổi hạc rồi?”

Nguyễn Nhuyễn ngẩn rời khỏi, cô ko nghĩ về cho tới Tạ Ánh An tiếp tục căn vặn cô yếu tố này.

Khuôn mặt mày được make up tinh ma xảo nở một nụ mỉm cười thường xuyên nghiệp: “Sáu tuổi hạc rồi.”

Đầu ngón tay tôi ko kiểm soát được khẽ lập cập, con cái của Lý Thanh Nhiễm bởi vì tuổi hạc con cái cô ấy, tôi còn ghi nhớ rất rõ ràng ràng, vậy nhưng mà vẫn sáu tuổi hạc rồi sao?

Tôi đùng một cái căn vặn về tuổi thọ con cháu đã nâng ngay gần khoảng cách lại, hoặc cũng hoàn toàn có thể là bạn dạng tính nhiều chuyện của cô ấy nhiều năm vì vậy rồi nhưng mà vẫn ko thay cho thay đổi.

Cô dè dặt hỏi: “Giám đốc An, anh đã và đang kết duyên mươi năm rồi, ko đo lường và tính toán cho tới chuyện sinh con cái sao?”

Tôi ngước đầu rét mướt lùng nhìn cô, cô đứng trực tiếp dậy, yên ổn bặt.

Tôi biết nhập đôi mắt cô ấy, tôi ko nên là kết duyên không thích sinh con cái thì đó là mặt mày tê liệt ko được.

Tôi cũng quá lười quản ngại bao nhiêu chuyện những cô nghị luận sau sườn lưng, chỉ việc ko truyền cho tới tai tôi, tôi tiếp tục coi như không tồn tại chuyện gì xẩy ra.

Tôi phanh văn khiếu nại rời khỏi, nhìn qua loa phương án một lượt rồi lại vội vàng nhập.

“Không được, bảo chúng ta nối tiếp sửa.”

Nguyễn Nhuyễn vẫn sớm thân quen rồi, cô ôm tập luyện văn khiếu nại ra phía bên ngoài.

Tôi day day trán, huyệt thái dương vẫn nhức như cũ.

Điện thoại nhằm bên trên bàn lắc lên, màn hình hiển thị hiện thị thương hiệu người gọi cho tới “Ôn Nhiệm”, tôi không thích nghe máy, lật úp điện thoại cảm ứng thông minh lại.

Cách một hồi, chuông điện thoại cảm ứng thông minh lại vang lên, tôi biết tính khí Ôn Nhiệm, ko gọi cho tới khi tôi nghe máy, oong tớ sẽ không còn tạm dừng.

Điện thoại được liên kết, mặt mày tê liệt truyền cho tới tiếng nói của những người nam nhi trung niên đem theo gót ý thương lượng: “Con rể à, ko nhiều chuyện con cái chứ?”

“Ha ha ha,” Ôn Nhiệm cười: “Con rể, ngay gần tay nhập tay thân phụ với chút túng thiếu thốn, hoàn toàn có thể lại……”

Tôi gõ ngón tay lên bàn, ko rằng gì.

Ôn Nhiệm đầu mặt mày nhịn ko nổi nhưng mà rằng thật nhiều, tôi vẫn ko rằng gì như cũ.

Ôn Nhiệm sau cùng cũng nhịn ko nổi nhưng mà tức giận dỗi, lão gầm lên: “Tạ Ánh An, tôi rằng mang lại cậu biết, tối ni nếu mà ko thấy chi phí trả cho tới thông tin tài khoản, tôi tiếp tục thông tin mang lại bằng hữu tôi chuồn báo công an, vật chứng năm tê liệt phụ nữ tôi bị ***còn ko bặt tăm đâu…”

Mười năm rồi, vẫn lời nói không xa lạ này, tôi cười: “Được thôi, ông chuồn báo công an chuồn.”

Xem thêm: kế hoạch xuyên không của vật hi sinh cải tạo nhân vật phản diện

Nói hoàn thành, thẳng ngắt máy.

Tôi bấm điện thoại cảm ứng thông minh nội cỗ bên trên bàn, Nguyễn Nhuyễn cực kỳ nhanh chóng vẫn tiến thủ nhập.

“Tổng giám đốc An.”

“Làm mang lại tôi một chiếc sim điện thoại cảm ứng thông minh mới nhất.” Tôi rằng.

Nguyễn Nhuyễn thỏa mãn nhu cầu rồi tháo lui rời khỏi.

Tôi tựa cào sau ghế, chỉ cảm nhận thấy thần kinh trung ương căng thẳng mệt mỏi mươi trong năm này đã và đang được buông lỏng, vô nằm trong tự do.

Con lối bảo đảm an toàn Lý Thanh Nhiễm này, 1 mình tôi gánh vác vẫn mươi trong năm này rồi.

Không ai biết, cũng ko cần thiết ai phải ghi nhận cả.

Năm tê liệt Lý Thanh Nhiễm với Hoàng Thiên Dũ kết phù hợp với An Tiêu Tiêu ko biết vì sao lại cảm nhận thấy tôi quí Ôn Thời Nghi, bọn họ lần người cho tới bắt cóc, sỉ nhục Ôn Thời Nghi.

Ôn Nhiệm lúc biết chuyện này sẽ không yêu cầu lại công bình mang lại phụ nữ ông tớ và lại khắc ghi triệu chứng cứ tội phạm của Lý Thanh Nhiễm.

Tôi ko biết vì sao ông tớ lại lần tôi, người sử dụng vật chứng tê liệt nghiền tôi lấy Ôn Thời Nghi, lão còn rằng nếu như tôi từ chối, lão tớ tiếp tục trả Lý Thanh Nhiễm với Hoàng Thiên Dũ nhập ăn cơm trắng ngục.

Không dễ dàng gì nhưng mà ứng phó được với Ôn Nhiệm.

Ôn Nhiệm quí chi phí, tôi ham muốn người sử dụng chi phí nhằm ứng phó lão tuy nhiên thái chừng lão vô nằm trong rắn rỏi, rằng cả đời phụ nữ lão bị bỏ rồi, tôi cần phải cưới cô tớ. Nếu ko lão ngay tức thì chuồn báo công an.

Tôi thực hiện mang lại Ôn Nhiệm câm mồm, ko ngờ lão còn khắc ghi một tay, lão phân chia vật chứng rời khỏi thực hiện nhiều phần, lại trả mang lại bao nhiêu người các bạn của lão lưu giữ, rằng nếu như lão xẩy ra chuyện, chúng ta tiếp tục báo công an.

Sau tê liệt lão lại đẩy Hoàng Thiên Dũ nhập ngục, nên Chuyện của Lý Thanh Nhiễm, tôi không đủ can đảm cược nữa.

Tôi biết nếu như nhằm Lý Thanh Nhiễm ngồi tù, cô ấy kiêu ngạo vì vậy, chắc chắn rằng tiếp tục không dễ chịu rộng lớn đối với bị tiêu diệt.”

Tôi vừa phải thỏa mãn nhu cầu cưới Ôn Thời Nghi, vừa phải giành giật thủ nghĩ về cơ hội.

Mấy ngày sau, tôi đi tìm kiếm Ôn Thời Nghi, tôi phân tích ràng với cô tớ, tôi ko quí cô tớ, lấy tôi, cô tớ sẽ không còn niềm hạnh phúc.

Mặt Ôn Thời Nghi tái ngắt nhợt, cô tớ mỉm cười khổ: “Tôi vẫn rời khỏi nông nỗi nỗi này, còn tồn tại người tiếp tục quí tôi sao?”

Tôi ko rằng gì nữa, ra đi ngoài.

Không nghĩ về cho tới tôi ở bên dưới lầu lại bắt gặp nên Lý Thanh Nhiễm, nhận ra tôi, cô ấy ko tự động căn nhà được nhưng mà lùi về đàng sau, cái gì tê liệt nhập đôi mắt như vụn vỡ.

Cô ấy căn vặn tôi: “Ôn Thời Nghi vẫn trở thành dạng này rồi, cậu vẫn còn đấy quí cô tớ sao?”

Tại sao Lý Thanh Nhiễm từ xưa đến giờ luôn luôn nhận định rằng tôi quí Ôn Thời Nghi? Rõ ràng nhiều năm vì vậy, tôi chỉ quí bản thân cô ấy.

Không đợi tôi vấn đáp, cô ấy khóc lênh láng thống khổ sở rồi chạy chuồn.

Bạn Ôn Nhậm thực sự chuồn viên công an, công an cho tất cả những người bắt dữ Hoàng Thiên Dũ.

Tôi biết, lão đang được cảnh cáo giục giục tôi, tôi không thể thời hạn tâm trí kỹ lưỡng.

Ôn Nhiệm bao nhiêu trong năm này đều ko đứng đắn, bạn hữu lão thân quen đem lênh láng thủ đoạn dơ không sạch, trong tầm thời hạn cụt ngủi này, tôi căn bạn dạng ko thể tra rời khỏi toàn cỗ.

Tôi đồng ý cưới Ôn Thời Nghi.

Ôn Nhậm vẫn ko yên tĩnh tâm, lão nói: “Trước khi tôi kết duyên, nên thực hiện mang lại Lý Thanh Nhiễm bị gả chuồn, nhằm tách vô ý.”

Yêu cầu này, với bị tiêu diệt tôi cũng từ chối.

Ôn Nhậm đầu trọc ko hoảng hốt bị tóm tóc, nhập tay lão còn tồn tại tử huyệt của tôi, tôi căn bạn dạng không đủ can đảm manh động.

Tối tê liệt, tôi ngồi bên trên tầng uốn nắn cho tới say khướt, dông tố cực kỳ rét mướt.

Mẹ tôi Triệu Diễm chạy qua loa, ngồi cạnh tôi.

Bà căn vặn tôi: “Con trai, sao vậy con?”

Tôi trong tâm lênh láng tâm sự tuy nhiên trong cả u ruột cũng ko thể rằng.

Bóng tối che chuồn nụ mỉm cười khổ sở, tôi nói: “Mẹ, con cái chuẩn bị kết duyên rồi.”

Bà mỉm cười ha ha, vỗ vai tôi: “ Con trai thiệt với chi phí đồ vật, nhanh chóng vì vậy vẫn tóm được Nhiễm Nhiễm rồi.”

Xem thêm: quán ăn đêm kỳ lạ

Tôi nói: “Là kết duyên với Ôn Thời Nghi.”

Nụ mỉm cười u tôi cứng lại bên trên mặt mày, bà nhỏ giọng: “Ôn Thời Nghi là ai?”

Gió rét mướt như dao hạn chế qua loa mặt mày tôi, tích tắc tê liệt, bên dưới mùng tối, không một ai hoàn toàn có thể xem sét trái ngược tim tôi vẫn bị tiêu diệt lặng.