tiên nghịch truyện full

- Chín trăm chín mươi chín "huyễn", chỉ từ thiếu thốn một "huyễn" là tao ngay lập tức tu trở thành Thiên huyễn. Vương Lâm, không còn thảy những điều này ở đâu? Nếu ngươi chỉ mất tiềm năng như vậy này, ko dùng Tôn Hồn Phiên thì ko thể kháng cự. Như thế thì ngươi đang được khiến cho tao rất rất tuyệt vọng. Vốn khi tao bắt gặp ngươi lượt thứ nhất rời khỏi tay ở Luyện Hồn Tông đang được mong muốn xuất thủ. Nhưng khi cơ ngươi quá yếu ớt, ý cảnh cũng ko đạt cho tới Hoá Thần đại thỏa mãn, ko thể dừng thiệt, cho nên vì vậy tao luôn luôn mong chờ.
 
Hiện bên trên, ý cảnh của ngươi đang được đạt cho tới Hoá Thần đại thỏa mãn, rất có thể xuất hiện tại thực ra. Nhưng vì thế sao lại như vậy?! Ngươi chỉ mất tiềm năng như vậy này thì thời điểm hôm nay ko thể khiến cho tao tạo hình một "huyễn" sau cùng được.
 
Sắc mặt mũi của Vương Lâm vẫn như thông thường, ngấc đầu nhìn lên Hoạ trục bên trên khung trời, trầm đem ko phát biểu.
 
Trong Hoạ trục, sắc đẹp bảy màu sắc nồng đậm, không hề trọn vẹn là nhị white color thâm nữa. Bức giành thuỷ mạc nước chảy kể từ bên trên núi xuống từ từ đang được nhìn tương tự thiệt rộng lớn. Không phát biểu đạt thêm sắc tố, trong cả cây cỏ bên trên núi cơ vốn liếng chỉ mất nhị màu sắc giờ này cũng đã biết thành màu sắc lục chứa đựng.
 
- Trong mồm ngươi phát biểu sinh sống là nó tồn bên trên, phát biểu bị tiêu diệt là nó tan biến. Nhưng trong thâm tâm ngươi thực sự rất có thể đạt được sao?! Vương Lâm, tao thiệt ko ngờ, ý cảnh của ngươi lại còn tồn bên trên một sơ hở rộng lớn như vậy. Khó trách cứ ngươi vẫn ko thể áp dụng ý cảnh nhằm công kích… Thì rời khỏi chỉ mất thế!
 
Thanh âm của Liễu Mi chứa chấp lênh láng vẻ tuyệt vọng.
 
Ánh đôi mắt của Vương Lâm vẫn rét mướt như băng, tay nên vung lên, một đám sương loà red color kể từ vào trong túi trữ vật của hắn nhanh gọn lẹ cất cánh rời khỏi, loé lên một chiếc ngay lập tức cất cánh nhập vào Hoạ trục sống chết luân hồi bên trên ko trung.
 
- Nên bị tiêu diệt, ngẫu nhiên tiếp tục tan biến. Tuy nhiên, nếu như nên sống và lại tan biến thì tao vô cùng ko đồng ý! Liễu Mi, một "huyễn" sau cùng, tao tiếp tục đem mang lại ngươi!
 
Âm thanh của Vương Lâm rét mướt như băng.
 
Giờ tương khắc này, phía bên trong Hoạ trục sống chết thân thiết ko trung tự nhiên xuất hiện tại một ít hồng nhạt nhẽo, phía bên trong hồng nhạt nhẽo này mơ hồ nước lòi ra một hỏng hình họa của một thân thiết thể quyến rũ. Hư hình họa này sẽ không nên là Lý Mộ Uyển tuy nhiên là tiên tử tè muội như nhập lời nói của Hứa Lập Quốc.
 
Năm cơ, Tam tổ của Tiên Di Tộc hoá thân thiết phát triển thành tu sĩ, tu luyện rời khỏi một tia ý cảnh. Sau khi quay về Tiên Di Tộc, Tam tổ kể từ quăng quật tu luyện ý cảnh làm cho nguyên vẹn thần sụp ụp tuy nhiên một tia ý cảnh cũng vô cùng cứng cỏi, ko ngờ vẫn ko chân chủ yếu tan biến.
 
Sau khi bị Vương Lâm chiếm được, vẫn nhằm vào trong túi trữ vật, phía trên mới nhất chân đó là sát chiêu tuy nhiên hắn dành riêng nhằm ứng phó với Liễu Mi.
 
Trong thời hạn Tính từ lúc khi chiếm được ngọc giản của Chu Vũ Thái sở hữu tương quan cho tới ý cảnh của Liễu Mi, trong thâm tâm Vương Lâm đang được kế hoạch. Kế hoạch này tuy rằng phát biểu là độc ác tuy nhiên nếu như Liễu Mi vẫn tiếp tục chấp say sưa bất ngộ thì Vương Lâm cũng ko bởi dự lấy rời khỏi dùng.
 
Sau khi liếc qua ngọc giản của Chu Vũ Thái, tâm tư Vương Lâm càng tăng xác lập, ý cảnh này rất rất thích hợp nhằm ứng phó với Liễu Mi.
 
Muốn huỷ vô tình đạo, quan trọng nên sở hữu ý cảnh chí âm chí dâm nhập thiên hạ, lấy dâm dục khêu lên dục tình, bởi vậy diệt trừ vô tình.
 
Hơn thế, nhập Hoạ trục mặt khác truyền rời khỏi một trận giờ mỉm cười dâm tà!
 
Bóng dáng vẻ yêu thương dị của Mị Cơ từ từ dừng thiệt phía bên trong Hoạ trục sống chết thân thiết ko trung. Mé nhập Hoạ trục, nữ giới tử hạ thân thiết ko đem gì, địa hình, tiếng động như rên rỉ, hạ giọng nói:
 
- Tâm địa thiệt gian ác. Đem tao vây khốn lâu vì vậy thời điểm hiện tại mới nhất người sử dụng cho tới người tao, mới nhất thả tao rời khỏi. Vương Lâm, tâm của ngươi dễ thường là Fe đá sao!? Tuy nhiên, thân thiết thể này tao quả thực rất rất thích!
 
Nàng phát biểu xong xuôi, mỉm cười yêu thương kiều. Tiếng mỉm cười này, rớt vào nhập tai Vương Lâm cũng khiên tinh thần hắn ko ngoài chấn động, thất lạc một khi mới nhất Phục hồi lại.
 
Bên bên trên lần tiên, lại một mùng sương thâm xuất hiện tại. Hứa Lập Quốc đổi thay ảo rời khỏi, đứng trực tiếp nhìn lên Mị Cơ, nhị đôi mắt vạc rời khỏi dục vọng mạnh mẽ.
 
- Đây là… Mé nhập Khổng Tước truyền rời khỏi thanh âm chần chờ.
 
Trong đôi mắt Vương Lâm ko hề có vẻ như thương kiêng dè, nhập mồm thốt nhẹ:
 
- Sinh tử đạo, luân hồi!
 
Hoạ trục thân thiết ko trung tự nhiên thu lại, kể từ nhị hướng phía nam bắc cuốn lại nhập nhau. Nó vạc rời khỏi một giờ bang rồi khép lại trọn vẹn.
 
Sau khi thích hợp lại, khả năng chiếu sáng màu sắc hồng tức thời vỡ tan, khả năng chiếu sáng bảy màu sắc tức thời bị bức rời khỏi.
 
Nhưng tức thời, Hoạ trục tức thời khẽ động, lại theo dõi nhị hướng phía bắc nam giới hé rời khỏi. Chẳng qua loa nhập tranh ảnh cũng ko nên là cảnh nước chảy kể từ bên trên núi xuống nữa tuy nhiên chỉ mất bóng hình của một nữ giới tử.
 
Nữ tử này tướng mạo mạo tuyệt mỹ, nhị đôi mắt thông gian. Nàng phủ mồm mỉm cười khẽ, thân thiết bản thân nhảy lên, kể từ phía bên trong hoạ trục nhảy rời khỏi, khắp cơ thể hoá trở thành vết mờ do bụi phấn, kể từ bên trên ko trung gào thét lao xuống, hướng trực tiếp cho tới con cái Khổng Tước thật to lớn phía bên trên Liễu Mi.
 
Trong hai con mắt của Khổng Tước lòi ra một tia bởi dự. Loại ánh nhìn này thẳng truyền cho tới tâm tư của Liễu Mi. Kiểu bởi dự này không nhiều nếu không muốn nói là rất ít khi xuất hiện tại bên trên thân thiết bản thân nường.
 
- Liễu Mi, ko nên là ngươi mong muốn một "huyễn" sau cùng sao?
 
Vẻ bởi dự nhập ánh nhìn của Khổng Tước chợt loé lên, bặt tăm, lại Phục hồi vẻ rét mướt lùng, thanh âm kể từ phía bên trong truyền ra:
 
- Vương Lâm, ngươi thiệt đê tiện!
 
Thần sắc của Vương Lâm vẫn như thông thường. Giờ phút này Mị Cơ hoá trở thành vết mờ do bụi phấn, như sao đổi ngôi nháy đôi mắt lao cho tới. Gần cho tới nó phân thực hiện nhị theo dõi nhị đôi mắt của Khổng Tước đâm vào, bặt tăm phía bên trong.
 
Toàn thân thiết con cái Khổng Tước tức thời tản đuối rời khỏi từng trận vết mờ do bụi phấn, nhập vết mờ do bụi phấn này chứa chấp lênh láng ý vị nhục dục. Thân thể của Khổng Tước chấn động, sụp ụp, hoá trở thành nhiều điểm sáng sủa, tan biến trọn vẹn, lòi ra Liễu Mi đang được khoanh chân ngồi phía trên Tế Đàn.
 
Giờ phút này, bên trên khuôn mặt mũi xinh đẹp nhất của nường kéo lên một cỗ màu sắc hồng, làm cho tướng mạo mạo của nường vốn liếng đang được tuyệt mĩ lại càng tăng tươi tỉnh đẹp nhất, càng thực hiện cho những người tao động tâm.
 
Chẳng qua loa, ánh nhìn của Vương Lâm công cộng thuỷ vẫn rét mướt như băng. Hồn phách của Mị Cơ ý cảnh sở hữu thành công xuất sắc đoạt xá, cắm nuốt Liễu Mi hay là không Vương Lâm cũng ko quan hoài. Liễu Mi sở hữu hoàn thiện một "huyễn" sau cùng của cô ý tao hay là không, hắn cũng ko quan hoài.
 
Chính xác tuy nhiên phát biểu, hắn và Liễu Mi cũng không tồn tại rạm chiên, không tồn tại đại hận. Hết thảy những điều này, công cộng quy lại tuy nhiên phát biểu này còn có chút phức tạp. Nếu ko nên Liễu Mi cứ nhất thiết tấn công một trận, Vương Lâm cũng ko dùng Mị Cơ.
 
Cũng như lời nói của Liễu Mi, dùng Mị Cơ, lấy thông gian ý cảnh diệt trừ vô tình đạo của Liễu Mi trái ngược thức quá mức cho phép ti tiện.
 
Nhưng không còn thảy những điều này Vương Lâm cũng ko nhằm trong thâm tâm. Thân hình hắn địa hình tiến bộ lên phía đằng trước.
 
Chỉ cần thiết tiến bộ nhập Tế Đàn là rất có thể truyền tống cho tới phía bên trong Chu Tước Mộ. Vương Lâm đang được nghĩ về kỹ, nếu như rất có thể tìm kiếm ra mộ của một mới Chu Tước Tử là cực tốt. Một khi lần ko thấy ngay lập tức đi tìm kiếm Linh vật chi Vương, thu lại mệnh hồn.
 
Sau khi thu lại mệnh hồn, Vương Lâm sẽ không còn cút quản ngại việc của Chu Tước Tinh nữa, tức thời tách ngoài Chu Tước Tinh, tách ngoài điểm này!
 
Những năm mới đây, lòng lòng Vương Lâm sở hữu một loại cảm hứng, Thác Lâm ở nhập Cổ Thần chi địa chuẩn bị bay ly ngoài trói buộc của Cổ Thần. Như vậy, Vương Lâm hiểu ra, khi đương đầu với đối phương, hắn kiêng dè rằng không tồn tại chút tiềm năng này nhằm tuy nhiên trả thủ.
 
Giờ tương khắc này, ở Chu Tước đại lục, phía Đông của Chu Tước quốc, điểm phía trên tràn ngập sương thâm, Nhất tổ của Tiên Di Tộc, Vân Tiên Tử, Tam tổ cùng theo với nhị mươi Diệp tổ linh khoanh chân ngồi và một điểm.
 
Giờ tương khắc này bên trên mi tâm của chúng ta đều loé lên thực vật bạn dạng mạng, tản rời khỏi quang quẻ đem yêu thương dị. Chính thân thiết chúng ta sở hữu một đầu lâu.
 
Phía bên trên đầu lâu này còn có tương khắc một phù văn. Mức phỏng phức tạp của phù văn này đối với kiểu mẫu Vương Lâm đạt được cao rạm rộng lớn vô số lượt, căn bạn dạng ko thể lấy rời khỏi đối chiếu.
 
Nhất là phía bên trên đầu lâu, một cỗ khí tức cường đại cho tới ko thể tin cậy nổi dừng tụ đậm đà.
 
- Hư tổ lão nhân gia và được Phù văn Tinh viễn Cổ Thần linh chỉ điểm, đột huỷ Thập Nhất Diệp, là kẻ loại phụ thân từ xưa cho tới ni của Tộc tao đạt cho tới Thập Nhị Diệp chú thuật sư. Phù văn bên trên đầu lâu của những người đang được chứa chấp thần lực. Lúc này, nếu như tất cả chúng ta mặt khác hiến tao hẳn là rất có thể fake được một người tiến bộ nhập Chu Tước Mộ. Ánh đôi mắt của Vân Tước Tử nhìn đầu lâu với vẻ sùng kính, trầm tiếng nói.
 
- Như vậy, ai đi?
 
Nhất tổ chậm chạp rãi phát biểu.
 
Tam tổ, nữ giới tử thiên kiều bá mị, giờ khắc này cũng không tồn tại tâm tình mỉm cười đùa, tuy nhiên là phàn nàn nhẹ nhàng nói:
 
- Nhất tổ cút ngẫu nhiên là cực tốt. Chỉ là, thân thiết thể của Nhất tổ đang được tại tầng loại nhất của Tiên Di Tộc, ngươi lấy Phù văn nhằm nguyên vẹn thần xuất năng khiếu, ko biết ở nhập Chu Tước Mộ sở hữu bị tác động hay là không, ko bằng… Nàng mới nhất phát biểu tiếp đây, tự nhiên thất sắc, quan sát về phương phía Chu Tước Mộ xa xăm xa xăm, bên trên mặt mũi lòi ra biểu tình cổ quái quỷ.
 
- Một tia ý cảnh của tao năm cơ ko ngờ đang được đoạt xá. Hừ! Ta sao rất có thể khiến cho nó như mong muốn được!