thương thiếu diễn

Rõ ràng Lê Tiêu ko hê mong muốn bàn tăng chuyện Thương Lục kể từ hít.

Chuyện thi công ước kể từ nhỏ nhắn ko biết ở đâu rời khỏi, đem kể từ hít cũng chính là thuận theo đuổi ý mong muốn.

Bạn đang xem: thương thiếu diễn

Lúc này, Lê Thừa đang khiến ổ bên trên ghế bắt tréo sống động thanh trang, nhất là tầm dáng chây lười biếng cơ nhìn hắn hệt Lê Tiếu.

Anh ngửng đầu, bên trên khuôn mặt quyết đoán hiện thị nụ cười cợt cưng chiều: “Không mong muốn phát biểu sao?”
Lê Tiếu nhìn Lê Thừa, thuận thể ném súng về lại cho tới anh rồi ngồi xuống góc nệm, chống nhì tay sau sống lưng, đường nét mặt mũi lạnh lẽo nhạt: “Phải.


Hầu như chỉ ở trước mặt mũi anh Ba Lê Thừa thì các tâm trí thiệt sự của Lê Tiếu mới nhất rất có thể thể hiện rời khỏi.

Lê Thừa híp hai con mắt lạnh giá, lòng đôi mắt chứa đựng tàn nhẫn: “Vậy thì ko cần thiết phát biểu, nhằm anh Ba đòi hỏi lại những uất ức tuy nhiên em vẫn Chịu đựng ở đoạn cậu tao.


Lê Tiếu ngồi mặt mũi nệm đá mũi chân, góc nhìn rơi bên trên áo khoác bên ngoài thâm sau ghế, nhập đầu lại hiện thị bóng hình black color của một người không giống.

Cô nỗi buồn, lờ lững rãi hỏi: “Từ biên cương về mang trong mình 1 ko anh?”
“Không mệt mỏi, mong muốn thực hiện gì?” Từ trước cho tới giờ, Lê Thừa luôn luôn cưng chiều chiều Lê Tiếu không tồn tại số lượng giới hạn.

Thấy vậy, nhập hai con mắt luôn luôn ghẻ lạnh như phủ mùng sương lờ mờ chợt hiện thị vẻ mau lẹ không giống biệt: “Quy tắc cũ?”
“Được, lên đường thôi!”
Lê Thừa vừa phải phát biểu vừa phải đứng lên, thuận tay xoa đầu Lê Tiếu, tiếp sau đó nhì bạn bè lên đường trực tiếp rời khỏi kho bãi đỗ xe pháo.

Qua khoảng tầm năm phút, nhì cái Ferrari lái thoát ra khỏi căn nhà chúng ta Lê.

Đường đường nét uyển fake của thân thiết xe pháo hạn chế qua loa sương loà hoàng hít, giờ nổ mô tơ như rất có thể lấp liếm lên đường không còn từng phiền muộn trần thế.

!
Bảy giờ tối, bên trên ngôi trường phun Bác Lan.

Lê Tiếu treo kính tin cậy và nút bịt tai, đứng trước kho bãi phun đơn, phục trang phun súng black color thực hiện nổi trội làn domain authority white như tuyết của cô ấy, tóc buộc đuôi ngựa rũ sau gáy, khí hóa học lạnh lẽo lùng hiên ngang như mai ngấm không khí lạnh ngày đông.

Dường như chỉ Lúc đứng ở Sảnh phun, tính tùy tiện của Lê Tiếu mới nhất rất có thể bặt tăm trọn vẹn.

Xem thêm: hoạn phi thiên hạ truyện chủ full

Cô cúi đầu nhìn súng sáu gia dụng bên trên bàn, cố kỉnh báng súng ước chừng, cho dù trọng lượng hoặc xúc cảm tay đều khác hoàn toàn loại sản xuất bên dưới trướng của anh ấy Ba.

Lê Tiếu cố kỉnh tự đạn, thuần thục thi công ráp xong xuôi thì giây tiếp đến nệm trực tiếp tay, phun thân phụ vạc đạn về phía đằng trước.

Hai vạc ghim ở vòng mươi, một vạc ở vòng tám.

Với kết quả này, Lê Tiếu híp đôi mắt tỏ vẻ bất mãn.

Cô rung rinh giật cổ tay, lại phía hồng tâm phun tăng bao nhiêu vạc.

Xung lượng đạn tách ngoài băng rất rộng, xen lẫn lộn với giờ nổ bầu không khí vang từng ngôi trường phun cá nhân.

Chưa cho tới một giờ đồng hồ đeo tay, Lê Tiếu vẫn phun trăm vạc, cho tới Lúc hổ khẩu bàn tay bại ngây ngô, cô mới nhất kể từ từ buông súng xuống.

Một tay vịn bệ phun, một tay xoa đầu, cô đựng giọng vừa phải u ám vừa phải khàn khàn: “Không phun nữa…”
Từ đầu cho tới cuối, Lê Thừa ngồi bên trên ghế nghỉ ngơi sau sống lưng cô doạng trực tiếp chân, cồ bàn chân bắt tréo thỉnh phảng phất rung lắc lư.

Nghe Lê Tiếu phát biểu thế, anh nhìn phiên bản biên chép, liếm răng, cười cợt như ko cười: “Em phun trúng vòng tắm nhì mươi thân phụ phen.

Nếu kết quả này ở biên cương thì đầy đủ cho tới em bị tiêu diệt cả trăm phen rồi.

Xem thêm: bút ký phản công của nữ phụ pháo hôi full


Lê Thừa vô cùng hiểu em gái bản thân, sản phẩm phun tối ni rất có thể nắm rõ một chuyện: lòng cô ko yên tĩnh.

Lúc này, Lê Tiếu xoa cổ tay, xoay người nhìn Lê Thừa, lòng đôi mắt hằn tơ máu: “Lê Tam, anh biết Thương Thiểu Diễn không?”
Cô chất vấn trực tiếp, khả năng chiếu sáng nhập hai con mắt nai như bị sương sương chứa đựng, ko trông thấy sự tức phẫn nộ nào là.

“Thương Thiểu Diễn?” Lê Thừa rụt chân lại, chống khuỷu tay lên đầu gối, khá nghiêng người: “Người của Tập đoàn Diễn Hoàng ấy à?”
Lê Tiếu tiếp cận trước mặt mũi anh, cố kỉnh nước bổ sung cập nhật tích điện bên trên bàn, nốc một ngụm rộng lớn, nhướng mi đáp: “Phải, đó là anh tao, anh đem biết không?”.