thời tiểu niệm

Editor: shinoki

“...”

Bạn đang xem: thời tiểu niệm

“Đây là 1 trong những đường phố vui chơi nội địa, phía bên trong với Sảnh đua ngựa, rạp hát, câu lạc cỗ, dành riêng cho những người thượng lưu, mục tiêu đa số là dùng để làm mách bảo mối liên hệ, tuy nhiên lợi tức đầu tư cũng ko tệ lắm, con cái ko cần thiết vận hành, chỉ việc nhằm ý lấy chi phí.”

“...”

“Còn mảnh đất nền này tất cả chúng ta tiếp tục lấy được quyền khai thác, sẵn sàng khai quật mỏ khoáng sản vô bại, lợi tức đầu tư kha khá khá, tao tiếp tục thêm thắt thương hiệu con cái bên trên văn khiếu nại, đến thời điểm bại những loại này là con cái và Cung gia phân chia nhau thực hiện.”

“...” Thời Tiểu Niệm trợn tròn trặn đôi mắt, không thể tinh được coi La Kỳ, ko biết bà đó là đang khiến gì, “Mẹ, những loại này quá quý giá bán, con cái ko thể nhận.”

“Sao ko thể nhận, bám theo truyền thống lâu đời của Trung Quốc, kết duyên cưới bà xã, ko nên ngôi nhà trai đều fake sính nghi mang lại ngôi nhà gái sao? Đây đó là sính nghi của Cung gia tất cả chúng ta.”

La Kỳ vẻ mặt mũi trung thực phát biểu.

“...”

Ai tặng sính nghi loại này, quá phô trương, vừa vặn tặng nông trại rượu lại tặng một gò ngôi nhà.

“Đúng rồi, bám theo truyền thống lâu đời Trung Quốc, còn nên tặng vàng nữa đích không?” La Kỳ vội vàng quan sát về phía nữ giới hầu một phía, “Ngươi lên đường phát biểu với Charles, bảo ông ấy sẵn sàng một hòm trang sức đẹp tự vàng, nên là, là... vòng đeo tay long phượng.”

Một hòm?

Thời Tiểu Niệm vội vàng thả gò thẻ vô tay vô vỏ hộp, ngăn La Kỳ lại, “Thực sự ko cần thiết, u, con cái ko có nhu cầu các loại này, thực sự. Có Cung Âu, con cái đầy đủ ăn.”

Những phần quà này thực sự rất nhiều rôi.

“Đây ko nên là yếu tố đầy đủ ăn hay là không, phụ nữ giới với chút gia sản bên trên danh nghĩa mới nhất với cảm hứng đáng tin cậy, lại phát biểu tính năng này là tiến thưởng.” La Kỳ phát biểu, “Ừm, nhằm tao suy nghĩ coi, không đủ vật gì ko.”

“...”

Còn thiếu?

Thời Tiểu Niệm xoay đầu quan sát về Cung Âu ý bảo hắn ngăn La Kỳ điên loạn tặng tiến thưởng, Cung Âu phía cô thực hiện cỗ tiếp tục hiểu, môi mỏng tanh hé banh, phát biểu, “Mới tặng một nông trại rượu? Mẹ, người cũng quá hẹp hòi.”

“...”

Thời Tiểu Niệm bắt gặp trở quan ngại.

“Ta vốn liếng mong muốn mang lại nhị cái, tuy nhiên nhị một chiếc không giống cơ hội ngôi nhà những con cái quá xa vời, tao kiêng dè Thời Tiểu Niệm chạy lên đường đánh giá, con cái cũng đuổi theo, ko thực hiện chuyện đứng đắn.” La Kỳ làm rõ đứa nam nhi này.

“Ok.”

Cung Âu kể từ bên trên nệm xuống, nhún vai, phía trên coi như thể La Kỳ thuyết phục hắn.

Hắn tiếp cận, kể từ sau bao bọc lấy Thời Tiểu Niệm, Thời Tiểu Niệm lặng lẽ lấy cùi chỏ huých hắn, cô lấy nhiều đồ dùng Cung gia vì vậy trong tâm địa rất rất thấp thỏm dành được hay là không.

“À, thiếu thốn chút nữa tiếp tục quên rồi, còn nên mang lại con cái vài ba người thu tuột sách xứng đáng tin cậy.” La Kỳ phát biểu, “Ta tiếp tục mang lại con cái nữ giới hầu, còn có cai quản gia, Charles bám theo tao nhiều năm, rất đáng để tin cậy, con cái đem ông ấy lên đường a!.”

Lần này, Thời Tiểu Niệm tin cậy La Kỳ là thiệt tâm chân thành suy nghĩ mang lại cô, mang lại cô một gò người hầu.

Thời Tiểu Niệm cười cợt nhoẻn phát biểu, “Mẹ, thực rời khỏi cho tới giờ đây con cái vẫn ko quen thuộc cảm hứng với 1 đám người bám theo, con cái quí tự tại tự động bên trên, 1 mình mong muốn lên đường đâu thì lên đường bại. Charles ở cạnh u nhiều năm vì vậy, nhằm ông ấy kế tiếp ở mặt mũi u đi!.”

La Kỳ nhíu ngươi, “Nhưng...”

“Mẹ, sót lại con cái đều nhận, Charles u chắc chắn nên hội tụ lại.”

Quản gia so với Thời Tiểu Niệm tuy nhiên phát biểu cũng ko qaun trọng, tuy nhiên so với La Kỳ tuy nhiên phát biểu rất rất cần thiết, tương tự như Charles, Phong Đức cơ hồ nước là xử lý toàn bộ côn việc người chủ sở hữu phó thác, người chủ sở hữu ko thể tách ngoài chúng ta.

Thấy Thời Tiểu Niệm kiên trì, La Kỳ cũng chỉ đành lùi một bước, “Vậy được rồi, tao lên đường coi mang lại ai cho tới S thị với mọi con cái.”

Nói xong xuôi, La Kỳ xoay người rời khỏi ngoài.

Đám người hầu nhằm không còn vỏ hộp vô tay lại.

Rực rỡ, mắt chói.

“Mẹ lên đường thư thả.”

Chờ chúng ta lên đường, Thời Tiểu Niệm liếc mắt coi những châu báu và văn khiếu nại bại, khó khăn rất có thể tin cậy phát biểu, “Độ hảo cảm của em cũng quá đột đập phá chân mây rồi.”

Quá kinh người.

La Kỳ lại tặng cô nhiều đồ dùng vì vậy.

“Cái này gọi là đột đập phá chân trời? Còn ko va vấp chạm xã hội.”

Cung Âu đùa cợt phát biểu.

Thời Tiểu Niệm mím môi, dè dặt banh từng cái vỏ hộp, “Đây là đợt thứ nhất em được trao nhiều tiến thưởng quý như này.”

“Lần đầu tiên? Anh tặng em thì tính là gì?”

Cung Âu bất mãn căn vặn.

Thời Tiểu Niệm cẩn trọng đóng góp vỏ hộp lại, trở nên thực phát biểu, “Anh tặng em độ quý hiếm nằm trong lại cũng ko nhiều hơn nữa khu vực này.”

Riêng độ quý hiếm của những loại rubi tiếp tục đầy đủ kinh sợ.

“Anh ko tặng em rubi sao? Anh còn tặng em người máy! Anh còn...” Cung Âu đứng ở điểm bại chỉ cô phát biểu.

Thời Tiểu Niệm quan sát về phía hắn.

Sắc mặt mũi Cung Âu trầm xuống, chính vì hắn trị hiện tại độ quý hiếm những khoản đồ dùng bản thân tặng mang lại Thời Tiểu Niệm đích xác không nhiều nếu không muốn nói là rất ít tự khu vực này, hắn tặng mang lại nữ giới nhân của tớ còn không nhiều nếu không muốn nói là rất ít tự u tặng.

Cung Âu sinh lòng thất bại, coi cô chằm chằm phát biểu, “Sao em ko đòi hỏi anh? Cái gì anh cũng rất có thể mua sắm mang lại em, sao em ko nói?”

“...”

Cái này cũng rất có thể trách móc cô?

Thời Tiểu Niệm cúi người thu bao nhiêu cái vỏ hộp, Cung Âu tức thời ngồi xổm mặt mũi người cô, hai con mắt đen kịt nhánh coi cô thiệt sâu sắc, “Nói mau, em mong muốn cái gì? Mẹ anh mang lại em một đường phố fake trí, anh mang lại em nhị con cái phố!”

“Em ko nên thấy ngôi nhà anh với chi phí mới nhất gả mang lại anh.”

Thời Tiểu Niệm cực chẳng đã phát biểu.

“Anh khoác kệ, em thời gian nhanh yên cầu anh.” Cung Âu bá đạo phát biểu.

“Em thiệt đầy đủ gì cả.” Thời Tiểu Niệm lấy tay đẩy hắn, góc nhìn rớt vào bên trên chân trần của hắn, phát biểu, “Anh mau ngồi lên nệm đi! Không với việc gì thì đi dạo, chớ làm phiền em nép dọn đồ đạc và vật dụng.”

Xem thêm: Cakhia - Trang web xem bóng đá trực tuyến hàng đầu Việt Nam

“Không được!” Cung Âu coi chằm chằm cô, “Anh mong muốn đứng nhất vô em! Phương diện nào thì cũng vậy!”

Thời Tiểu Niệm ngồi xổm xuống, ngước đôi mắt quan sát về phía hắn, lấy tay xoa mặt mũi hắn, hắc nhị đôi mắt vô xuyên suốt coi hắn, trang nghiêm phát biểu từng chữ từng chữ, “Cung Âu, anh được xem là nhất trong tâm địa em, sẽ không còn thay cho thay đổi.”

Cô phát biểu vì vậy, Cung Âu coi chằm chằm cô, ngực dẻo quẹo, ngứa cho tới lợi sợ hãi.

“Thực không?”

Cung Âu căn vặn.

“Đương nhiên.”

“So với cặp sinh song thì sao?” Cung Âu quí khoan hố cho chính bản thân.

“...”

Cặp sinh song, Thời Tiểu Niệm bám theo bạn dạng năng chần chừ một chút ít.

“Thời Tiểu Niệm!”

Cung Âu nghiến răng nghiến lợi.

“Anh đứng nhất vô tình thương yêu của em, bọn bọn chúng đứng nhất vô tình thân ái của em, được chưa?”

“Đứng nhất vô tình yêu? Nói nhảm, vô tình thương yêu em với bao nhiêu người, anh đứng nhất cũng cỏ thể kiểm điểm ngược!” Cư nhiên sử dụng những điều qua quýt đôi mắt hắn.

Cung Âu hắn là loại nhất kiểm điểm ngược sao?

Người con trai khó khăn phục dịch.

Thời Tiểu Niệm ngồi xổm ở kề bên hắn, thực sự không thích giành giật chấp yếu tố này với hắn. Vì vậy ngước mặt mũi lên, môi mượt cho tới ngay gần hắn.

Cô dữ thế chủ động cho tới ngay gần thực hiện mang lại con cái ngươi đen kịt của Cung Âu sâu sắc rộng lớn vô nháy đôi mắt, cúi đầu ngay tắp lự ngậm môi cô.

“Cung Âu, trước lúc em lên đường, tất cả chúng ta săn bắt... A!.”

Cung Úc hào hứng rất rất cao kể từ phía bên ngoài tiếp cận, người khoác ăn mặc quần áo thể thao, tuổi tác dường như rất rất con trẻ, vừa vặn tiến thủ cho tới ngay tắp lự thấy Cung Âu và Thời Tiểu Niệm ngồi xổm bên dưới khu đất lênh láng vali tư trang hít môi.

“Hừ!”

Cung Âu đen kịt mặt mũi, trừng đôi mắt Cung Úc phát biểu, “Không nên thường ngày những người dân đều nhấn mạnh vấn đề quy củ quý tộc sao? Bây giờ tới cả vô chống người không giống cũng quên gõ cửa?”

Một người nhị người cho tới đập phá đám hắn?

Thời Tiểu Niệm túng quẫn bách tuy nhiên che trán, ngày thời điểm hôm nay là thế này, cô và Cung Âu hít môi vớ bị đánh tan với nên không?

“Ách, anh mong muốn tìm hiểu em săn bắt thú.” Cung Úc xấu xa hổ, “Bây giờ ko có gì, những người dân kế tiếp, kế tiếp.”

Nói xong xuôi, Cung Úc xoay người tách lên đường.

Thời Tiểu Niệm suy nghĩ cho tới một chuyện, đứng lên xua cho tới cửa ngõ, “Anh.”

Cung Úc vừa vặn xoay đầu lại, Thời Tiểu Niệm đứng ở cửa ngõ khoác váy lâu năm white color, tóc lâu năm nhu thuận xoã bên trên vai, khuôn mặt mũi xinh xẻo white nõn động lòng người, nhị đôi mắt rất rất vô xuyên suốt, phía hắn mỉm cười cợt, lòi ra hàm răng white tinh ma.

Cô cười cợt rộ lên giống như trị sáng sủa.

Cung Úc vẻ mặt mũi cứng ngắc, Thời Tiểu Niệm cười cợt với hắn phát biểu, “Anh, anh đem Cung Âu săn bắt thú đi!, Ngày mai bọn em nên lên đường rồi, ko biết khi này mới nhất hội ngộ.”

“Anh ko đi!”

Thanh âm của Cung Âu truyền cho tới.

Thời Tiểu Niệm đứng ở cửa ngõ xoay đầu quan sát về phía Cung Âu, “Anh lên đường lên đường, còn nếu không thời điểm hôm nay em ko thu xong xuôi tư trang.”

“Anh ở phía trên sao em lại ko thể thu xong?” Cung Âu bất mãn phát biểu.

“Cung đại tổng tài, toàn bộ đều là 1 trong những bản thân em thu, anh với thu vật gì không?”

Hắn chỉ biết quấy rối.

“Anh tiếp tục sớm thu xong xuôi rồi!” Cung Âu phát biểu.

Thời Tiểu Niệm quay đầu sang một bên, “Thế à? Vậy van nài căn vặn anh nhận được vật gì rồi?”

Cung Úc ko nghe chúng ta phát biểu, chỉ coi Thời Tiểu Niệm, góc nhìn tách rộc rạc.

“Em!” Cung Âu kể từ bên dưới khu đất đứng lên, nhị tay cắm vô vào bên trong túi quần, con cái ngươi đen kịt coi chằm chằm Thời Tiểu Niệm, “Anh đem bám theo em là được rồi, còn nên thu vật gì nữa ?”

Nghe vậy, Thời Tiểu Niệm mong muốn phản bác bỏ cũng ko phản bác bỏ được, ko điều kháng nâng tuy nhiên coi Cung Âu, hài hước nhảy cười cợt, trong tâm địa lại sở hữu chút ngọt.

Cô suy nghĩ cô thực sự không còn thuốc trị.

“Anh mau ra phía bên ngoài với anh ấy sinh hoạt một chút ít đi!.”

Thời Tiểu Niệm vừa vặn phát biểu vừa vặn xoay đầu, chỉ thấy Cung Úc tiếp tục xoay người tách lên đường, tấm sống lưng bại dường như tương đối đơn độc.

...

Nắng kể từ từ tắt, chập tối, sương loà vây xung quanh cổ bảo, sương loà ngày càng dày, chứa đựng toàn cỗ cổ bảo, tầm coi quá thấp.

Đám người hầu cũng nhao nhao thao tác làm việc vô cổ bảo, ko thoát khỏi cửa ngõ.

Trong hoa viên, hương thơm hoa toả rời khỏi tứ bề vô mùng sương loà, người hầu đặt điều rượu lên bàn, bên trên bàn đặt điều một cái đèn đồng cổ, dáng vẻ là 1 trong những cái lồng chim, rất rất khác lạ.

Cung Úc ngồi bên trên ghế, tóc ngắn ngủi tương đối quăn queo nhuộm một tầng sương loà thiệt mỏng tanh.

“Đại thiếu thốn gia mong muốn tợp rượu?” Người hầu đứng ở một phía nhẹ nhàng giọng căn vặn, “Cần tôi tìm hiểu Nhị thiếu thốn gia cho tới phía trên không?”

Uống rượu đương nhiên là nhị người tợp mới nhất với ý suy nghĩ, một người tợp quá buồn.

“Không cần thiết, mới đây bận thắc mắc tang lễ chi thân phụ tương đối mệt mỏi, do đó mong muốn tợp một chút ít, ko cần thiết gọi Cung Âu. Các ngươi tháo lui xuống lên đường.”

Cung Úc giơ tay lên một chiếc, nhàn rỗi nhạt nhẽo phát biểu, nghe ko rời khỏi giọng điệu gì.

“Dạ, đại thiếu thốn gia.”

Xem thêm: Giới thiệu sảnh casino 888b - Điểm cá cược thu hút cược thủ ngày nay

Đám người hầu cúi đầu, tháo lui xuống.

Cung Úc ngồi trước bàn coi cái đèn trị rời khỏi khả năng chiếu sáng sâu sắc kín, góc nhìn với chút thất thần.

Đều tiếp tục qua quýt.