thời đại sau tình yêu

                                    
                                              

Dịch: Duẩn Duẩn


Lời thỉnh cầu của mỹ phái đẹp luôn luôn đem lực sát thương vô cùng rộng lớn, đặc biệt quan trọng còn là một mỹ phái đẹp với vẻ rất đẹp level nữ vương thì thiu thôi không hề gì nhằm rằng. Tóm lại, trên đây chắc rằng là đợt trước tiên Tô Hồng Liên, phái đẹp thần nhập đôi mắt người Trung Quốc, thể hiện thỉnh cầu với cùng 1 nhân viên cấp dưới quèn như cô.

Bạn đang xem: thời đại sau tình yêu

Hà Đinh Đương nhấc điện thoại thông minh và liên kết với chống thao tác của quấn.

Tô Hồng Liên ko lúc nào suy nghĩ một thời buổi này ê bản thân tiếp tục thực hiện thế này. Chỉ vì thế ham muốn gặp gỡ được Mông Qua tuy nhiên cần nhờ cậy cô nhân viên cấp dưới khi nào thì cũng đem thái phỏng cừu địch với bản thân.

Tô Hồng Liên cũng ko ngờ Mông Qua tiếp tục điều cô tao cho tới Pháp. Du học tập Pháp nghe dường như oách đấy, tuy nhiên rõ rệt đấy đơn thuần cơ hội lưu giữ chân ngụy trang tuy nhiên thôi. Anh thay đổi người thay mặt đại diện của cô ấy tao, tứ người trợ lý giờ chỉ từ lại một. Sở phim tuy nhiên thời điểm cuối năm cô tao chuẩn bị đóng góp trong thời điểm tạm thời thay đổi vai. Mà thôi, bao nhiêu loại ấy cô tao vốn liếng dĩ chẳng nhằm bụng, điều cô tao không dễ chịu nhất là anh ko Chịu đựng vấn đáp điện thoại thông minh của cô ấy tao. Đến Lúc cô tao hứa gặp gỡ Mông Qua trải qua trợ lý của anh ý thì cảm nhận được câu vấn đáp là ko quan trọng.

Tuyệt thực hiện sao!

"Mông tổng mang đến chào cô nhập." Hà Đinh Đương trưng một vẻ mặt mũi công thức hóa: "Ông công ty rằng cô chỉ mất nửa giờ."

Nửa giờ? Tô Hồng Liên ko biết bản thân còn rất có thể thảm kinh khủng đến mức độ nào?

"Cà phê hoặc trà?" Câu mồng đầu sáo trống rỗng biết bao.

Giọng Mông Qua khẽ khàng lạnh lẽo nhạt nhẽo, như đang tiếp đãi một vị khách hàng thông thường.

Xem thêm: truyện trân quý em như mạng

Tô Hồng Liên ngồi ê, ngước đôi mắt nom tình nhân cũ của tớ. Vẻ mặt mũi thực hiện vô số phụ phái đẹp ở thủ đô cần ao ước thiết tha giờ trên đây lại khiến cho cô tao thấy vô vọng.

"Sao anh ko vấn đáp điện thoại thông minh của em?" Cô tao cố nhằm giọng bản thân như là một oán thù phụ.

"Cô hẳn biết chứ." Mông Qua ko hề nom cô tao tuy nhiên nhằm ánh nhìn lơ đãng rơi bên trên những tòa cao tầng liền kề ngoài cửa ngõ sổ: "Tôi đang được tự động nhủ, trong tương lai sẽ không còn lúc nào thực hiện chuyện khiến cho A Nhật nhức lòng."

A Nhật, A Nhật! Người con trai này trước đó chưa từng gọi cô tao vị kiểu giọng êm ả dịu dàng và nuông chiều như vậy? Thậm chí, cô tao cần tổn thất một thời hạn rất rất lâu mới mẻ rất có thể khiến cho anh lược bớt được chữ Tô nhập thương hiệu của cô ấy tao.

"Cô ấy ko mang đến anh gặp gỡ em, cũng ko mang đến anh tiếp điện thoại thông minh của em ư?"

"Không, là tự động tôi. Tôi thấy tất cả chúng ta ko tương thích nhằm gặp gỡ nhau."

"Thế ư, Mông Qua." Tô Hồng Liên kích động: "Anh kinh khủng em cần không? Sợ gặp gỡ em, điều này đã cho chúng ta biết anh vẫn còn đó tình thương với em. Nếu ko, sao anh lại kinh khủng gặp gỡ em?"'

Xem thêm: quy tắc nữ quan

Mông Qua điềm đạm nom Tô Hồng Liên. Anh càng điềm đạm, Tô Hồng Liên càng kinh khủng hãi. Cuối nằm trong, cô tao nhảy khóc.

"Vậy sao năm năm vừa qua anh còn ăn ở với em vì vậy..."

"Cô hẳn biết tại vì sao tôi lại thực hiện vậy. Có những loại tôi ko cơ hội này mang đến cô, tuy nhiên đem một trong những loại tôi rất có thể mang đến cô, ví dụ như sự có tiếng hoặc chung cô triển khai xong niềm mơ ước thực hiện biểu diễn viên, tuy nhiên toàn bộ chỉ tạm dừng ở đấy..."