thịnh thế phong hoa

Quyển 1 - Chương 14: Đánh chúng ta, đã và đang lợi cho tới chúng ta rồi!

Trở lại quá tướng tá phủ, bọn thị vệ tía chân tứ cẳng fake loại vô viện của Phong Hoa vô một chống. Phong Hoa luôn luôn phân tích cơ hội phối dược, quay về chống ở, triệu tập niềm tin phân thảo dược liệu, Tử Mặc gọi nường cũng ko phản xạ.

Bạn đang xem: thịnh thế phong hoa

Tử Mặc bĩu môi, đành đứng một phía ko làm phiền nường. Tiểu Thúy luôn luôn cạnh bên lặng ngắt đợi.

“Tiểu Thúy, gọi người group lửa cho tới ta!” Phong Hoa nom nửa ngày, ra quyết định chủ yếu bản thân động thủ.

“A!” Bạch Tử Mặc trừng đôi mắt, vẫn động thủ dọn dẹp và sắp xếp canh ty Tiếu Thúy.

Rất thời gian nhanh, lửa chính thức cháy, Tử Mặc lệ rơi lênh láng mặt mũi nghe thông tư của Phong Hoa, kiểm soát lửa rộng lớn nhỏ. Phong Hoa đứng mặt mũi lò luyện dược (dược đỉnh), thỉnh phảng phất cho tới dược vô.

Dần dần dần từng mùi hương hương thơm dược nhẹ dịu cất cánh rời khỏi. Tử Mặc phanh to tát nhị đôi mắt nom Phong Hoa vẻ mặt mũi rét nhạt nhẽo đứng mặt mũi dược đỉnh, sau này lại nom dược đỉnh, giật thột lắp đặt bắp trình bày “Tỷ…tỷ …tỷ ko nên là… ‘chó ngáp nên ruồi’ chứ!”

Bạch Tử Mặc há to tát mồm giật thột ko thôi.

Quả thiệt đem người học tập luyện dược tình cờ thành công xuất sắc một đợt, nhung này đó là tình cờ, khác người tình cờ. Ngẫu nhiên một đợt, tuyệt không tồn tại đợt loại nhị. Tử Mặc đương nhiên nhận định rằng tỷ bản thân là tình cờ thành công xuất sắc.

Phong Hoa ko kịp vấn đáp, một giờ quát lác rộng lớn cất cánh cho tới.

“Bạch Tử Mặc, thằng nhóc bại, lăn kềnh rời khỏi phía trên cho tới ta!” Thanh âm Bạch lão gia tử giọng điệu chục phần bá đạo tràn ngập tức giận dỗi cất cánh cho tới. Tử Mặc run rẩy lên nom Phong Hoa cầu cứu giúp.

Phong Hoa cùn tà liếc Tủ Mặc, thản nhiên trình bày “Lửa nhỏ một ít, khoác kệ gia gia, một hồi gia gia tiếp tục đến!”

Tử Mặc nom Phong Hoa điềm đạm thì nhe răng, hạ lửa. Bạch lão kế tiếp rít gào tuy nhiên không tồn tại người lên giờ đáp lại. Bạch Lão rốt cuộc ko nhịn được, phía viện Phong Hoa tiếp cận. Hắn sớm biết Tử Mặc tại đoạn của Phong Hoa. Trước bại chỉ việc ở đằm thắm Sảnh rít gào, Tử Mặc tiếp tục tự động chạy cho tới Chịu đựng tội, ngày hôm nay Tử Mặc cư nhiên lại vững vàng như núi Thái Sơn ko Chịu đựng rời khỏi là cớ gì?

Tử Mặc nuốt nước miếng, trong tâm địa ko yên lặng, ngước đầu nom tỷ tỷ, Phong Hoa lại nếm nếm thêm dung dịch vô đỉnh, phía Tử Mặc đứng một phía chỉ định và hướng dẫn hắn kiểm soát và điều chỉnh lửa rộng lớn nhỏ.

“Tỷ tỷ…!” Tử Mặc trình bày run rẩy run rẩy, giản dị là vì như thế phổ biến bước đi tiếp cận. Bạch lão gia tử sẽ tới phía trên tiến công hắn bị tiêu diệt.

Mi đôi mắt Phong Hoa cũng ko chớp, kế tiếp nom lửa, thản nhiên trình bày “Đừng rầm rĩ, cũng chuẩn bị được rồi.”

“Tỷ thì chất lượng, tuy nhiên tao mặt mũi này…” Tử Mặc nghe giờ bước đi đang đi đến ngay gần, chỉ mong muốn thời gian nhanh chạy lấy người.

Nhưng tiếp tục muộn, Bạch lão gia tử tiếp tục tiến bộ vô chống, nom Tử Mặc rống giận dỗi “Thằng nhãi con con cái, ngươi ăn mật gấu rồi đích không?”

“Gia, gia gia, ngài trình bày khuôn gì?” Tử Mặc trưng rời khỏi khuôn mặt mũi mỉm cười tươi tỉnh, tiếp tục hiểu ra còn căn vặn.

“Chuyện gì? Ngươi còn mỉm cười, ngươi vứt ngay lập tức khuôn mặt mũi mỉm cười bại cho tới ta!” Bạch lão gia tử cuốn ống tay áo xông lên.

“Tốt lắm!” Phong Hoa khẽ quát lác một giờ, cụ nắp dược đỉnh lên, hương thơm dược nhẹ dịu cất cánh rời khỏi. Phong Hoa vươn tay vỗ vô dược đỉnh, vô dược đỉnh cất cánh rời khỏi 3 viên đan dược, Phong Hoa hãy nhanh tay lẹ đôi mắt bắt lại, tức thời vứt vào trong bình sứ tiếp tục sẵn sàng. Động tác nường trôi chảy thực hiện Bạch lão gia tử nằm trong Tử Mặc coi cho tới chóang váng.

Xem thêm: đọc truyện lan rùa

“Phong, Phong Hoa, con cái, con cái đang được luyện dược!” Bạch lão gia tử chớp chớp đôi mắt, sau chừng nhị đợt, hắn thiếu tín nhiệm dễ thường tôi đã già cả nên xuất hiện nay ảo giác sao.

“Thành, trở nên công?” Bạch Tử Mặc cũng trình bày lắp đặt theo dõi.

“Vâng, đó là dung dịch hạ bức. Thực không mong muốn, chỉ luyện được tía viên. Ta mong muốn luyện tám cho tới chín viên bại.” Bạch Phong Hoa tiếc hận trình bày. Loại dược sơ cấp cho đó lại nhờ vào dung dịch nhưng mà ra quyết định thời hạn. Dược này, ko chi tiêu phí nhiều thời hạn vậy.

Tử Mặc cứng họng, biểu tình tiếc hận của Phong Hoa, vô đôi mắt hắn thiệt xứng đáng tiến công đòn. ‘Chó ngáp nên ruồi’, tiếp tục thành công xuất sắc còn ghét bỏ vứt vì như thế thực hiện vượt lên không nhiều là sao.

“Con, luyện dược? Cho tao xem!” Bạch lão quên luôn luôn việc của Tử Mặc, bước lên đoạt bình sứ vô tay Phong Hoa, ngửi test rồi sụp rời khỏi tay coi.Sau bại, sắc mặt mũi Bạch lão thay cho thay đổi, đan dược này cư nhiên còn nằm trong loại thượng phẩm.

Đan dược cũng phân level bao gồm thượng phẩm, trung phẩm, hạ phẩm. Đan dược nhưng mà Nam Hoa Vương fake cho tới là trung phẩm thiên tâm đan. Nếu là thượng phẩm thì chỉ với sau 2 canh giờ Phong Hoa tiếp tục mạnh bạo như thông thường. Mà Phong Hoa luyện được cư nhiên là đan dược thượng phẩm .

“Phong Hoa, con cái học tập luyện dược Lúc nào?” Bạch lão thanh âm đem chút run rẩy run rẩy, khích động căn vặn. Thượng phẩm hạ bức, ko nên tình cờ hoàn toàn có thể luyện rời khỏi dược.

“Vừa rồi bại.” Bạch Phong Hoa tiếp cận cuốn sách mua sắm ở dược điếm đặt tại một phía, cụ lấy, ko cho rằng đích trình bày, “Con còn không thật nhuần nhuyễn, còn thiệt nhiều loại ko sở hữu, tiếp sau hẳn là nên rèn luyện nhiều một ít.”

Bạch lão gia tử vừa vặn nghe câu nói. này của nường ngay tắp lự thiếu thốn chút nữa ngất xỉu. Bạch Tử Mặc trừng rộng lớn đôi mắt nom đan dược vô tay Bạch lão gia tử, hắn cũng nom rời khỏi được đan dược vô tay Bạch lão gia tử tựa hồ nước đem chút rất khác với thông thường.

“Hảo, chất lượng lắm, thiệt chất lượng quá!” Bạch lão gia tử khích động trằm trồ tán tụng ngợi triền miên. Bởi vì như thế Bạch Phong Hoa tư hóa học thấp xoàng xĩnh, chiến khí luôn luôn trực tiếp bên trên nhị cấp cho ko thể lên được. Nhưng là ai ai cũng ko nghĩ về cho tới Bạch Phong Hoa khi luyện dược cư nhiên lại sở hữu thiên phú vì vậy . Hiện bên trên chiến khí ko thể kế tiếp tu hành cũng không phải lo ngại, trở nên luyện dược sư thì ngay tắp lự hoàn toàn có thể mưa mây thất thông thường, từng nhân kính ngưỡng! Lần trước tiên luyện dược tiếp tục hoàn toàn có thể luyện chế rời khỏi sơ cấp cho dược vật thượng phẩm, không dừng lại ở đó lại là tự động học tập trở nên tài. Thiên tài, ai trình bày Phong Hoa mái ấm tao là truất phế vật chứ? Phong Hoa mái ấm tao mới mẻ là nhân tài chân chính! Bạch lão gia tử khích động ko thôi.

“Vậy, gia gia, người cho tới đem chuyện gì?” Bạch Phong Hoa hiểu ra còn cố căn vặn lấy tâm trí của Bạch lão gia tử kéo lại.

“A? Sao! Tử Mặc! Ngươi, thằng nhãi con này ngươi mong muốn thế này hả?” Bạch Lão Tử đã và đang lấy lại niềm tin, nom Bạch Tử Mặc đang được mong muốn chuồn êm êm rời khỏi môn, tức giận dỗi rống to tát, cảnh giác vứt đan dược vào trong bình sứ, tiếp sau đó mặt mũi ko thay đổi sắc điềm đạm vô nằm trong bỉ vô hà bao của tôi, sau này lại nhéo lỗ tai của Bạch Tử Mặc kéo lại. Bạch Tử Mặc đau tới nhe răng trợn đôi mắt, cũng không đủ can đảm phản kháng. (S: =)) trời ơi khuôn mái ấm này tỉnh rụi vượt lên =))

“Nói rõ rệt cho tới tao, ngày hôm nay đem chuyện gì xảy ra? Trước mặt mũi dân bọn chúng, ngươi cư nhiên cùng theo với con cái của hình cỗ thượng thư tiến công nhau. tại sao lại là vì xe pháo ngựa của những ngươi chắn đàng của xe pháo chúng ta, người tao thỉnh cầu những ngươi tách rời khỏi, những ngươi lại ko cho tới. Chuyện này cũng ko nhắc, tuy nhiên những ngươi cư nhiên còn động thủ tiến công người!” Bạch lão gia tử tức giận dỗi quát lác rộng lớn .

Câu trình bày “thỉnh cầu tách ra” bất ngờ là vì hình cỗ thượng thổ lộ, chỉ kinh hồn khi ấy cũng ko nên khách hàng khí vì vậy. Nhưng là nhị huynh muội Lương gia cỗ dáng vẻ thê thảm về lại nhà, không dừng lại ở đó hình cỗ thượng thơ lại luôn luôn trực tiếp than khóc kể lể, Bạch lão gia tử bất ngờ là nên về mái ấm dò la Bạch Tử Mặc tính tuột, lúc này phát hiện ra Bạch Tử Mặc hoàn hảo nhất ko thương tích gì, thì hắn biết ngay lập tức khi bại xung đột, nhị huynh muội Lương gia Chịu đựng thiệt rất lớn rồi.

Mà Kiều Kim Hạo thì cứ như “người câm nghễnh ngãng ăn hoàng liên”* , đem cực khổ nhưng mà trình bày tránh việc câu nói.. Thế nên, Bạch lão gia tử chỉ biết là chuyện của nhị huynh muội Lương gia nhưng mà thôi.

(*) (hoàng liên là 1 trong vị thuốc sắc rất rất đắng, người câm nghễnh ngãng ăn vô cũng ko phản xạ gì được, ý là đem nỗi cực khổ nhưng mà ko thổ lộ được, ngậm đắng nuốt cay)

Bạch Tử Mặc vẻ mặt mũi cầu van nài, hắn chỉ biết Bạch lão gia tử mong muốn tiến công bản thân. Ngay vào đúng thời điểm Bạch Tử Mặc mong muốn nhận sai nhằm van nài khoan hồng, Bạch Phong Hoa lại quát lác khẽ một giờ “Đánh chúng ta là lợi cho tới chúng ta rồi!”

Xem thêm: truyện đam mỹ hài

“Cái gì?” Bạch lão gia tử sửng bức, xoay đầu nom vẻ mặt mũi trầm trọng của Bạch Phong Hoa, trái khoáy thực ko thể tin yêu được vô lỗ tai của tôi nữa.

“Con trình bày, tiến công chúng ta là lợi cho tới bọn họ!” Bạch Phong Hoa lại gằn từng giờ phân tích ràng , “Hơn nữa, là con cái kêu Tử Mặc tiến công người .”

Bạch lão gia tử há to tát mồm, nom Bạch Phong Hoa trước đôi mắt, vẻ mặt mũi nường điềm đạm, từ đầu đến chân tản rời khỏi một cỗ khí phách khó khăn hoàn toàn có thể người sử dụng kể từ ngữ nhằm trình diễn miêu tả.