thế tử phi cá muối

Nhóm FB: Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày - VietWriter

*********************************

Bạn đang xem: thế tử phi cá muối

Bước nhập miêu tả viện, Mai di nương đem list sang: “Du Du, lại coi này, list của hồi môn nhưng mà thái thái cho
con đấy.”
Ai nhưng mà 3chẳng mến tiên, huống hồ nước đó là điểm dựa nhằm về sau bản thân ăn cơm trắng, Đàn Du Du tức khắc xông lên đón lấy
danh sách của hồi môn rồi hớn hở 1xem. Người phụ vương cặn buồn chán và Chu thị, tuy rằng biết thực hiện ăn tuy nhiên vốn liếng liếng nhập nhà
lại mỏng mảnh, lấy được không nhiều nếu không muốn nói là rất ít, của hồi môn nhưng mà Đàn Du Du c9ó được đa số đều là ruộng vườn cửa ngõ tiệm góp
được nhập trở nên Thu bao nhiêu trong năm này.
Cô lướt cực kỳ thời gian nhanh, lật cho tới cuối, đùng một phát trô3ng thấy với tất cả cửa hàng nhập kinh trở nên, cô ngạc nhiên: “Sao lại sở hữu cái
này?”.
Người phụ vương cặn buồn chán ko cần người kinh trở nên, x8uất thân mật hàn môn, căn nhà u Chu thị thì là kẻ kinh trở nên, thế
nên trên đây rõ nét là sản nghiệp của hồi môn của Chu thị.
Mai di nương cũng không thể tinh được, bà trầm tư một lúc rồi ngấc đầu nom Đàn Du Du: “Du Du, di nương với chuyện
muốn thương lượng với con cái. Cửa tiệm này…”
“Chúng tớ ko thể nhận! Phải ko ạ?” Đàn Du Du biết Mai di nương mong muốn rằng gì, cô giành trước: “Đây là của
hồi môn của tam tỷ tỷ.”
Mai di nương đáp: “Phải, thải thải bồi thông thường mang lại con cái đấy. Nhưng tất cả chúng ta ko thể yên ổn lòng nhưng mà sẽ có được.”
Nếu đối phương tàn khốc vô sỉ ko đi ra gì, ko mang lại cũng cần suy nghĩ cơ hội moi đi ra, tuy nhiên đối phương rõ nét thản
nhiên thoáng rộng, thể đó lại ko tiện nhận.
Huống hồ nước Mại di nương còn băn khoăn lấy số của hồi môn này rồi thì sẽ gây ra thêm thắt phiền toái mang lại Đàn Du Du, suy cho
cùng thì về sau vẫn còn đấy cần nhờ vào căn nhà u đẻ nữa, bao nhiêu người con cái của Chu thị suy nghĩ cho tới cửa ngõ tiệm ê là tiếp tục thấy
khó Chịu đựng trong tâm.
Đàn Du Du cực kỳ giã trở nên.
Hôm sau, nhị u con cái lịch sự công ty viện, Chu thị đang được tiếp khách hàng nhập chống, Mai di nương bèn ấn định những kể từ, Trương
ma quái vừa phải cười cợt vừa phải ra đi bảo: “Thái thải mời mọc di nương nhập vào tề.”
Không gọi Đàn Du Du, cô cũng tương đối biết ý, cáo kể từ “Thế thì con cái về trước đó.”
Mai di nương nhập nhập, nhìn thấy nhị bà mối đang được ngồi ở ê chat chit hạnh phúc với Chu thị, hóa đi ra là tìm kiếm được nhà
chồng mang lại Đàn Như Ý rồi, mong muốn bà nằm trong nhận xét tường tận.
Đây cũng là 1 trong việc sung sướng, Mai di nương vừa phải cười cợt tủm tỉm vừa phải đứng hâu phương Chu thị, lắng tai bà nguyệt lão trình làng.

Xem thêm: Game bài poker là gì? Luật chơi poker cơ bản cho tân thủ

Xem thêm: Tải App Okvip - Hỗ Trợ Người Chơi Truy Cập Dễ Dàng

Đàn Du Du chầm chậm rì rì bước những bước đi còn chẳng giẫm bị tiêu diệt nổi con cái con kiến, chuồn men theo đuổi bóng râm rời ánh
mặt trời nhằm về miêu tả viện, chuồn mãi chuồn mãi, cơ hội ê ko xa thẳm chợt với người la hét ầm ĩ: “Ái Rắn!” Rắn? Đàn Du Du thắc
mắc, đang được yên ổn đang được lành lặn sao lại sở hữu rắn?
Cô nghỉ chân rồi ngó đầu về phần bên trước coi, nhìn thấy nhị người Đàn Như Tuệ và Đàn Như Ngọc đang được đứng
trước cửa ngõ nguyệt, nom cô một cơ hội hoảng hãi, Đàn Như Ngọc còn đang được chỉ tay nhập cô, run rẩy lẩy bẩy.
Đàn Du Du ngoài đầu lại nom theo đuổi ánh nhìn nhị người.
“Á!” Cùng với giờ đồng hồ hét điên loạn của Liễu Chi, quả đât nhập đôi mắt cô nhanh gọn lẹ co hẹp, người cứng đờ. Một
con rắn màu xanh da trời ngọc bích đang được treo bản thân ở cây cỏ bên trên đỉnh đầu cô, hình mẫu đầu tam giác cơ hội cô chưa tới 5cm.
Đôi đôi mắt rắn với quả đât dưng ngược đỏ tía tiết đang được nom cô chằm chằm một cơ hội lạnh lẽo lùng, cổ nó chứa chấp lên, là tư thể
chuẩn bị tiến công. Là trúc diệp thanh cực kỳ độc!
Máu toàn thân mật Đàn Du Du lạnh lẽo ngắt, với 1 thông thoáng chốc, cô ko thể động che ko thể thay đổi ko thể suy
nghĩ, cô cứ đứng ngờ ngạc ở ê đối lập với con cái rắn ê, nhị mặt mày đứng yên ổn ko hề nhúc nhắc.
“Chạy đi! Ngũ tỷ tỷ, mau trảnh đi!” Đàn Như Ngọc hét lên, giọng khàn đặc khó khăn nghe.
Liễu Chị ấn định thần lại rồi vung cánh tay, ấn định bắt lấy con cái rắn.
Nhưng đúng vào lúc này, con cái rắn đang được rủ đầu chợt tiến công thời gian nhanh như chớp, lao trực tiếp cho tới chóp mũi vểnh của Đàn
Du Du! “Á!” Tiếng những nữ giới hài tử hét ầm lên vang rền cả mây xanh rì, Đàn Như Ngọc ko nỡ nom, đem tay lên bịt
mắt lại. Một giờ đồng hồ “bụp!” vang lên, chắc chắn rằng là giờ đồng hồ Đàn Du Du trượt xuống sau khoản thời gian bị rắn cắm rồi! Đàn Như Ngọc
ôm đôi mắt hét lên: “Ngũ tỷ tỷ! Ngũ tỷ tỷ! Có ai không! Cứu với!” “Bụp! Bụp! Bụp!” Lại là vài ba giờ đồng hồ động, Đàn Như
Ngọc khóc òa: “Ngũ tỷ tỷ! Ngũ tỷ tỷ!” “Đừng hét nữa!” Đàn Như Tuệ khàn giọng, kéo thẳng cánh áo nàng: “Muội
xem kìa!”
Đàn Như Ngọc khóc to: “Muội không đủ can đảm xem!”
“Bụp bụp bụp bụp bụp!” Âm thanh kỳ kỳ lạ vang lên không ngừng nghỉ, giờ đồng hồ càng ngày càng rộng lớn như với cái gì ê bị đập
mạnh xuống khu đất.
“Lục tè thư chớ hoảng, ko có gì nữa rồi!” Ma quái nghe thấy giờ đồng hồ chạy cho tới đang được khuyên răn Đàn Như Ngọc, giọng
ma quái cũng tương đối kỳ lạ, vừa phải áp chế vừa phải khàn khàn như nhận ra chuyện gì gớm ghê lắm.
Lúc này Đàn Như Ngọc mới mẻ buông bàn tay đang được bịt đôi mắt đi ra, quan sát về phía ê với hai con mắt lù mù nước. Nàng thấy Đàn
Du Du “chắc là đã trở nên rắn cắm rồi trượt xuống đất” đang được đứng yên ổn lành lặn ở ê, tay nuốm một loại rồi đập mạnh xuống
đất, là loại đập trái ngược rồi lại đập cần, động tác vừa phải thời gian nhanh vừa phải kinh hoàng. Mỗi đợt cô đập xuống, loại này lại vẽ lên không
trung một đàng vòng cung màu xanh da trời lục, tiếp sau đó một giờ đồng hồ “bụp” lại vang lên.
Thế này là…
Đàn Như Ngọc không hiểu biết nhiều.
“Là con cái rắn rết ban nãy.” Đàn Như Tuệ nuốt nước miếng, sắc mặt mày white bệch.
Đàn Như Ngọc ngấc đầu quan sát về phía giã cây, con cái rắn màu xanh da trời ngọc bích vẫn mất tích.

Nàng ngơ ngẩn liếc mắt, ở đầu cuối cũng nhận ra loại nhưng mà Đàn Du Du đang được nuốm nhập tay rồi đập lên đập xuống
là gì.
Là con cái rắn rết bị tiêu diệt người ê.
Không biết nó vẫn rớt vào tay Đàn Du Du thế nào, nó bị cô túm lấy đuôi rồi đập cả ngàn cả trăm vạn đợt, vô
cùng thê thảm. Cuối nằm trong Đàn Du Du cũng tạm dừng, vứt con cái rắn xuống khu đất rồi cúi người thở hào hển.
Con rắn xứng đáng thương ê ở mượt oặt bên trên mặt mày khu đất, ko nhúc nhắc, rất rõ ràng ràng, nó đã trở nên đập gãy rồi.
Đàn Như Ngọc kể từ từ hé to tướng khuôn mồm nhỏ đỏ tía tươi tắn, nường ngờ ngạc nom Đàn Du Du, ko thể thốt lên một câu
nào.
Chuyện vừa phải rồi vẫn vượt lên quá phạm vi rất có thể phân tích và lý giải của nường. Đàn Như Tuệ thở cấp rồi lao về phía Đàn Du Du:
“Ngũ muội muội vẫn ổn định chứ? Có bị thương ở đâu không?” “Có.” Đôi đôi mắt thâm thẫm của Đàn Du Du xoay về phía
nàng tớ, nước đôi mắt tràn bờ mi: “Muội, muội hoảng quá… Oa!”
Âm thanh chấn động tầng mây, vô số chim chóc giật thột vỗ cánh.
Đàn Như Tuệ cứng người, bao bọc lấy Đàn Du Du đang được khóc la um sùm, nhằm khoác cô dụi không còn nước đôi mắt nước mũi lên
chiếc áo ngày thu mới mẻ may của tôi.
Một tè tư tiếp cận rồi tấn công bạo nuốm can gảy con cái rắn bị tiêu diệt bên trên mặt mày khu đất, tiếp sau đó quan sát về phía Đàn Du Du tự ánh
mắt hoảng sợ.
Đàn Du Du ko nhằm ý, chỉ bám chặt lấy Đàn Như Tuệ như 1 con cái bạch tuộc, chỉ hận ko thể đu hẳn lên người
Đàn Như Tuệ.
Đáng hoảng quá, hu hu… Cái loại động vật hoang dã thân mật mượt lạnh lẽo lẽo… Cô lại nuốm nó đập lâu như thế

Nghe rằng bản thân rắn nhiều ký sinh trùng lắm! Không biết tay cô với bị bám hình mẫu loại kinh sợ ê ko nữa!
Đàn Du Du phụ vương tay thiệt mạnh lên cỗ áo mới mẻ của Đàn Như Tuệ.
Ngày trước Đàn Như Tuệ nhằm ý ăn mặc quần áo của tôi nhất, nhất là ăn mặc quần áo mới mẻ thì ko thể chạm nhập, ngày hôm nay lại khan hiếm khi im re,
để khoác mang lại Đàn Du Du giày xéo. “Chuyện gì thế?” Chu thị và Mai di nương vội vàng cho tới điểm, nhìn thấy vậy thì dại dột cả domain authority đầu, luôn
miệng hỏi: “Có bị thương không? Có ai bị cắm không?” Tất
Du vẫn còn đấy đang được vệ sinh nước đôi mắt.
mọi người đều ko rằng gì, quý khách hàng loạt quan sát về phía Đàn Du
Mai di nương như nhũn cả nhị chân, bà trượt quỳ xuống khu đất, răng bên trên chạm nhập răng bên dưới, miễn chống trở nên nhịp: “Du… Du…”