sổ tay thuần phục chim hoàng yến

Nhóm dịch: Chiêu Anh Các

Cơ thể Tề Nhiên cứng lại, động tác bên trên tay cũng tạm dừng.

Bạn đang xem: sổ tay thuần phục chim hoàng yến

Lưu Sở Họa nhìn thấy: “Bàn tay rất đẹp như vậy này em chỉ ham muốn treo song căng thẳng trắng tay nhập rồi mang đi đựng trong gầm tủ kính tuy nhiên thôi. Thế tuy nhiên anh lại nỡ lòng nào là bẻ nó?” Cô mỉm cười, dán chặt đôi mắt bản thân nhập những ngón tay thon lâu năm của anh ý.

Ngón tay Tề Nhiên tương đối động che, nỗ lực ko đút tay vào bên trong túi áo: “Cậu chớ quan hoài nhiều như vậy, tay của tôi, tôi mến làm những gì thì thực hiện.”

“Được rồi, anh mến làm những gì thì thực hiện, em cũng đơn giản nhắc nhở một câu thôi, anh chớ tức dỗi.” Miệng cô thì gạ gẫm dành riêng anh, tuy nhiên đường nét mỉm cười bên trên mặt mày cô ngày càng rõ rệt.

“Tôi ko tức dỗi.” Tề Nhiên cảm nhận thấy bầu không khí không dễ chịu bại liệt ngày càng nặng nề rộng lớn. Nói vậy là, giờ đây chỉ việc người phụ nữ này chuồn lại gần anh là anh tiếp tục cảm nhận thấy khung người bản thân sở hữu chút kỳ lạ: “Cô rốt cuộc ham muốn theo đòi tôi đến thời điểm nào?”

“Anh thông thường ko cần là tiếp tục tiếp cận tủ sách sao? Trùng hợp ý, em cũng vậy.” Lưu Sở Họa lấy điện thoại cảm ứng thông minh đi ra coi chú giải của mình: “À còn nữa, group nhằm thực hiện bài xích tập luyện của anh ý đầy đủ người chưa? Cho em nhập với.”

Tề Nhiên tương đối cau mi, còn ko rằng gì thì vẫn trông thấy người phụ nữ trước mặt mày bản thân tỏ vẻ như đang được cầu van lơn. “Anh cũng biết, sở ngôi trường của em là tích lũy những tư liệu và dò xét vấn đề.” Cô vỗ tay lên trên bề mặt bản thân, chớp chớp đôi mắt với anh.

Vậy nên, anh cố ý nhìn đi ra nơi khác, nhẹ dịu “Ừ” một giờ.

Đến tủ sách, Lưu Sở Họa ngồi đối lập anh, ko phiền phức anh, tự động bản thân đi tìm kiếm sách, thỉnh phảng phất còn biên chép đồ vật gi bại liệt nhập vào bong. Từ đầu cho tới cuối cô thậm chí là còn ko thèm nhìn anh lấy một chiếc. Chỉ là Tề Nhiên, chỉ nhập thân phụ mươi phút vẫn liếc nhìn cô ko biết từng nào lượt. Lâu sau mới mẻ triệu tập xem sách, trong thời điểm tạm thời quên không còn toàn bộ tất cả xung xung quanh.

Đến khi anh cố gắng ly nước chanh cốt lên húp một tương đối mới mẻ giật thột, nhìn người ngồi đối lập tôi đã không thể ở nhập trại thái học hành nữa rồi. Ghế cô ngồi tương đối nghiêng đi ra đàng sau một chút ít, vô cùng tự do thoải mái coi điện thoại cảm ứng thông minh.

Ở bên trên bàn của cô ý cũng đều có một ly trà sữa thương hiệu y sì của anh ý.

“Cậu mua sắm mang lại tôi?”

Lưu Sở Họa ngửng đầu lên nhìn anh một cái: “Ừ.”

Trước mặt mày chúng ta là nhị ly nước mua sắm và một vị trí tuy nhiên ko hề kiểu như nhau. Vì vậy anh mới mẻ hiểu được ly nước chanh cốt này là cô cố ý mua sắm mang lại anh. Kỳ thực, trong mỗi mùa hè oi bức, anh ko mến húp những loại quá ngọt như trà sữa. Cũng ko biết vì sao cô lại biết điều này, dễ thường cô khảo sát anh? Nhưng cho tới những người dân chúng ta nhập trọ tại trường cũng ko biết anh mến húp vị này.

Xem thêm: tiểu thuyết đam mỹ hoàn

Đôi môi mỏng manh của anh ý tương đối động che, dữ thế chủ động gửi công ty đề: “Cậu mua sắm lúc nào vậy? Sao tôi ko biết?”

Lưu Sở Họa ko thèm ngửng đầu lên, nhẹ dịu trả lời: “Anh á, xuyên suốt ngày thế này, chỉ việc thao tác làm việc tráng lệ, thì tiếp tục coi tất cả phía bên ngoài như ko tồn bên trên.” Vậy nên nhiều khi cô rón rón rén ra đi ở phía đằng sau sống lưng anh, đến thời điểm cắm nhập tai anh thì anh mới mẻ giật thột. Sau này sẽ rụt cổ lại, thấp giọng bảo cô nhả đi ra.

Thái phỏng của cô ý quá tự do thoải mái và thân thuộc, ngược lại như vậy lại càng trở thành mập lù mù.

Tề Nhiên cảm nhận thấy tim của tớ đang được đập loàn lên. Anh cố gắng ly nước chanh cốt ở lân cận lên húp một ngụm nữa nói: “Đi thôi.”

“Ừ, chuồn thôi.” Lưu Sở Họa đựng điện thoại cảm ứng thông minh, vực dậy.

Từ bại liệt về sau, vì thế cần học tập group nhằm nằm trong thực hiện bài xích tập luyện nên Tề Nhiên vẫn tăng cô nhập group nhằm tiện đàm đạo. Lúc tuyên bố nhập group, cô vô cùng tráng lệ, thái phỏng của cô ý với anh cũng tương tự người không giống. Nếu ý kiến của cô ý rất khác của anh ý thì cô chắc chắn là tiếp tục phản bác bỏ lại, ko nể tình gì không còn.

Nhưng sau từng lượt phản bác bỏ và thủ thỉ bên trên group như vậy cô đều nhắn tin cẩn riêng rẽ với anh. Trạng thái tráng lệ nhanh gọn lẹ được thay cho vày thái phỏng trêu đùa.

“Lúc anh bàn chuyện với chúng ta nhập group thiệt sự vô cùng rất đẹp trai. Cách cái màn hình hiển thị tuy nhiên em vẫn rất có thể cảm biến được.”

“Thấy một chiếc gif rất đơn giản thương nên gửi mang lại anh. [Tặng anh một ngược tim.jpg]”

“Mấy ngày thời điểm hôm nay đi học, đều thấy vị trí lân cận anh đều vẫn sở hữu người ngồi rồi nên vô cùng buồn. Lần sau liệu có phải là em nên chuồn sớm rộng lớn không?”

Tề Nhiên như cũ, ko vấn đáp lời nhắn của cô ý, thậm chí là còn tồn tại chút sợ hãi. Anh ko nhằm ý chuồn lướt mạng, coi video clip, rồi tự động dưng tạm dừng một chút ít, nhấp vào cuộc truyện trò của tớ với Lưu Sở Họa. Nhìn chằm chằm nhập những lời nói sến súa của Lưu Sở Họa, vạc ngốc.

Xem thêm: sống thử trước khi kết hôn

Lại một đợt nữa, khi lên lớp, anh đang được lấy giấy má cây viết đi ra thì sở hữu giọng nữ giới nhẹ dịu vang lên chất vấn anh lân cận sở hữu người ngồi ko, anh vô thức gật đầu.

"Xin lỗi, sở hữu người rồi."

Cô gái bại liệt tuyệt vọng, ra đi nơi khác.