sau ly hôn chồng cũ lại muốn theo đuổi tôi phó đình viễn

Đến giờ đây, Phó Đình Viễn cảm nhận thấy bản thân ko thể này chịu đựng đựng được nữa.

Vì vậy, anh bịa song đũa nhập tay xuống, tráng lệ coi Du Ân đang được ngồi đối lập, trịnh trọng tuyên bố: “Du Ân, tôi không thích nhẫn nhịn nữa.”

Bạn đang xem: sau ly hôn chồng cũ lại muốn theo đuổi tôi phó đình viễn

Du Ân ngẩn ra: “Cái gì?”

Phó Đình Viễn rằng năng mạnh mẽ: “Tôi ham muốn xua đuổi bám theo em.”

Du Ân tương đối giật thột.

Lần trước nhập kho điểm cô bị tóm gọn cóc, anh tiếp tục quá nhận anh yêu thương cô.

Nhưng khi bại toàn đằm thắm cô hiện nay đang bị vây nhập tình trạng thấp thỏm lo lắng vì thế bị tóm gọn cóc, trọn vẹn không tồn tại tâm lý nhằm suy nghĩ về những gì anh rằng. Thậm chí cô còn vạc tiết thật nhiều xúc cảm xấu đi lên trên người anh vì thế người tiếp tục bắt cóc cô là Phó Thiến Thiến.

Tại hotel thủ đô, anh rằng nên trói cô thẳng chuồn tái mét hít, cô chỉ suy nghĩ anh say nên rằng càn.

Lần này anh lại rằng trực tiếp ham muốn bám theo xua đuổi cô…

Sau Lúc Du Ân quyết định thần lại thì nhẹ dịu đáp: “Hiện bên trên tôi tiếp tục đem các bạn trai.”

Phó Đình Viễn chỉ giản dị vấn đáp cô một câu: “Vậy thì sao?”

Du Ân: “…”

Phó Đình Viễn tức phẫn nộ nói: “Chúng tớ kết duyên rồi còn hoàn toàn có thể ly hít, em đem các bạn trai thì thực hiện sao? Sớm muộn gì rồi cũng phân tách tay!”

Cho cho dù ko chia ly thì cũng nên tạo cho bọn họ phân tách tay! Trong lòng Phó Đình Viễn bất bình tuyên thệ như thế.

Du Ân tức phẫn nộ cho tới ko rằng nên câu nói.. Tuy rằng cô và Chung Văn Thành đơn thuần các bạn trai bạn nữ bên trên danh nghĩa, tuy nhiên Phó Đình Viễn lại trù người không giống chia ly như thế, anh còn là một người sao?

Vốn dĩ cô khá cảm động vì thế anh tặng cô một con cái mèo, tuy nhiên thời điểm hiện tại cô chống bàn ăn đứng lên, rằng với giọng ko vui: “Anh ăn nhanh chóng chuồn. đớp hoàn thành rồi nhanh chóng chuồn chuồn.”

Phó Đình Viễn bắt lấy tay cô, vẻ mặt mũi tráng lệ tuy nhiên nói: “Tôi ko rằng đùa với em.”

Du Ân rút tay bản thân về, tráng lệ coi anh nói: “Phó Đình Viễn, tôi cảm nhận thấy anh cần được trí tuệ lại một đợt nữa tình yêu của anh ấy giành riêng cho tôi.”

Phó Đình Viễn nhíu ngươi, Du Ân trực tiếp thắn nói: “Tôi cảm nhận thấy hẳn là anh ko yêu thương tôi. cũng có thể chỉ xuất phát điểm từ một tâm lý “thứ ko thu được là loại chất lượng tốt nhất” vì thế sinh đi ra ảo giác so với tôi tuy nhiên thôi.”

Phó Đình Viễn: “…”

Nói cho tới nằm trong đó là cô ko tin tưởng anh một chút ít này.

Đầu lưỡi chống nhập răng cấm sau, anh áp chế lửa phẫn nộ đang được bốc lên, chất vấn ngược lại cô: “Một người phụ thân mươi nhì tuổi hạc như tôi còn hoàn toàn có thể thiếu hiểu biết nhiều lòng bản thân sao?”

Du Ân ko rằng, tuy nhiên hai con mắt cô thể hiện nay rõ rệt từng thứ: thực sự anh thiếu hiểu biết nhiều.

Ngay Lúc Phó Đình Viễn quyết định rằng thêm thắt gì bại, Du Ân tiếp tục tiếp: “Còn mang 1 kỹ năng không giống.”

Phó Đình Viễn nhướng ngươi đi ra hiệu mang đến cô nối tiếp. Du Ân lùi lại một bước và rằng với vẻ mặt mũi cảnh giác: “Có thể anh vẫn không đành lòng Lúc bị tôi tớ ly hít, trong tâm đang được kìm nén thật nhiều tức phẫn nộ, nên giờ đây anh ham muốn bám theo xua đuổi tôi lại một đợt nữa, tiếp sau đó tàn nhẫn đá tôi nhằm trả oán tôi.”

Phó Đình Viễn tức đến mức độ phổi chuẩn bị nổ tung: “Không nên nhập kịch phiên bản em ghi chép có khá nhiều mưu mẹo tế bào đấu đá quá đấy chứ?”

Cái gì tuy nhiên bám theo xua đuổi lại cô rồi đá cô nhằm trả oán cô?

Nếu anh ham muốn trả oán cô thì đem chan chứa cơ hội vừa phải nâng phiền toái vừa phải nâng tốn mức độ, cần thiết gì lại nên tấn công mất mặt chủ yếu mình?

Xem thêm: Cà Khịa Live Bóng Đá: Theo dõi các trận cầu đỉnh cao cùng bạn bè

“Em…” Phó Đình Viễn còn chưa kịp rằng gì thì điện thoại thông minh địa hình của Du Ân chợt sụp đổ chuông nhập thời điểm hiện tại.

Sau Lúc cô vấn đáp điện thoại thông minh, ở đầu chão mặt mũi bại điện thoại thông minh té ra là giọng của Thẩm Dao: “Du Ân, ngày mai cô đem thời hạn không?”

Có thể nghe đi ra được Thẩm Dao đặc biệt không thích gọi mang đến cô cuộc gọi này, vẫn nên nỗ lực kìm giữ phiên bản đằm thắm.

Du Ân điềm đạm trả lời: “Tìm tôi đem việc gì sao?”

Thẩm Dao mỉm cười khẩy, nói: “Sao? Cô ko biết sao? Ông Diệp Văn rằng ham muốn tôi giáp mặt mũi van lỗi cô, đòi hỏi sau thời điểm tôi có được sự bỏ qua của cô ý thì mới có thể hoàn toàn có thể buông thả mang đến tôi. Nếu ko tiếp tục thông cáo tôi và doanh nghiệp của tôi mang đến từng nhập ngành.”

Du Ân ngạc nhiên ko thôi. Trước bại, Diệp Văn bảo rằng cô tiếp tục trải qua phiên bản thảo rồi, bảo Phó Đình Viễn về bên sẵn sàng mang đến việc ký hợp ý đồng là chất lượng tốt rồi, còn thì thầm mặt mũi phía Thẩm Dao tiếp tục bởi ông ấy xử lý.

Du Ân ko ngờ rằng Diệp Văn tiếp tục đòi hỏi Thẩm Dao đích đằm thắm van lỗi cô. Không thể ko quá nhận rằng kiến nghị của Diệp Văn thực sự đặc biệt phù phù hợp với tâm trí của Du Ân.

Đối với cùng 1 người sáng tác nguyên vẹn tác tuy nhiên rằng, thiệt sự đặc biệt cần thiết một câu nói. van lỗi như thế.

Ngoài đi ra, so với một người tự tôn và tự động phụ như Thẩm Dao, đòi hỏi cô tớ van lỗi chắc hẳn rằng tiếp tục thực hiện thương tổn lòng tự động trọng của cô ý tớ. Đã thế đối tượng người sử dụng van lỗi lại đó là cô, người tiếp tục vướng vướng nhiều năm trong tâm Thẩm Dao.

Giờ tương khắc này, hãi là tâm tư Thẩm Dao tiếp tục bùng phát vì thế tức phẫn nộ rồi. Du Ân suy nghĩ thôi tiếp tục thấy đặc biệt phấn chấn sướng. Ngày không giống cô chắc chắn nên cảm ơn Diệp Văn thiệt chất lượng tốt, vì thế tiếp tục giành được một phúc lợi khiến cho lòng cô vô nằm trong tự do thoải mái.

Vì vậy, Du Ân điềm đạm đáp: “Ngày mai tôi đem thời hạn, cô ham muốn họp mặt ở đâu?”

Về công về tư, Thẩm Dao đã thử rất nhiều việc với cô, quả thực cần thả cô một câu nói. van lỗi.

Thẩm Dao ở đầu chão mặt mũi bại nghiến răng khó tính. Cô tớ ko ngờ rằng Du Ân lại trơ trẽn đến mức độ thản nhiên chịu đựng nhận câu nói. van lỗi của cô ý tớ như vậy. Cô tớ còn tưởng rằng Du Ân tiếp tục rằng bao nhiêu câu đại loại như ko quan trọng gì đó…, như thế cô tớ còn hoàn toàn có thể mượn cớ bào trị cho bản thân trước mặt mũi Diệp Văn..

Thẩm Dao tức phẫn nộ cho tới ko rằng được câu nói. này. Phó Đình Viễn ở lân cận Du Ân rứa cây bút ghi chép thương hiệu một quán cafe lên giấy tờ. Du Ân nói: “Nếu cô dường như không rằng, vậy nhằm tôi chọn 1 điểm chuồn. Cứ vô quán cafe Thời Gian chuồn.”

Du Ân vừa phải rằng hoàn thành thương hiệu của quán cafe này, Thẩm Dao ở đầu chão mặt mũi bại tiếp tục mỉm cười chế nhạo: “Du Ân, cô đem biết quý phái của quán cafe này không? Cô chọn 1 điểm họp mặt như thế, cô đem mời mọc nổi tôi không?”

Thẩm Dao thâu tóm từng thời cơ nhằm giễu cợt Du Ân, hận ko thể người sử dụng xuất đằm thắm cao quý và gia đạo phú quý của cô ý tớ nhằm trọn vẹn giày đạp Du Ân bên dưới chân cô tớ.

Nhưng Du Ân ko từ tốn cũng ko kiêu ngạo: “Cô Thẩm, ko biết kể từ đâu mang đến cô ảo tưởng rằng tôi còn không tồn tại chi phí nhằm mời mọc cô tu một tách cafe đấy?”

Thẩm Dao giễu cợt nói: “Quán cafe Thời Gian ko tính chi phí dựa vào một tách cafe. Quán cafe Thời Gian không chỉ có buôn bán cafe, mà còn phải buôn bán một môi trường thiên nhiên thời thượng và thanh nhã. Nơi này đó là điểm thu tiền phí bám theo giờ!”

Du Ân đương nhiên nghe biết quán cafe Thời Gian, ghi nhớ ngày bại vì thế ham muốn học tập cơ hội trộn cafe ngon, cô còn chuồn nhập bại tiếp thu kiến thức bao nhiêu tuần.

Quán cafe bại bởi Dịch Thận Chi thay mặt đứng tên, còn nếu không cô cũng tiếp tục không tồn tại độc quyền chuồn bái sư học tập nghệ.

Lúc này, sau thời điểm nghe Thẩm Dao “xung phong nhận việc” reviews quán cafe Thời Gian mang đến cô, Du Ân mỉm cười khẽ nói: “Trên tay tôi đem dự án công trình “Truyền Kỳ Dung Phi”, lại giành được kịch phiên bản của ông Diệp Văn nữa, đầy đủ chi phí.”

Giọng điệu khoan thai tự mãn và âm thầm phô bày vùng việc cô có được kịch phiên bản của Diệp Văn khiến cho Thẩm Dao tức bị tiêu diệt bên trên địa điểm.

Thẩm Dao nghiến răng qua quýt điện thoại thông minh, nói: “Được, vậy mươi giờ sáng sủa mai tái ngộ.”

Du Ân kịp lúc nhắc nhở Thẩm Dao trước lúc Thẩm Dao cụp năng lượng điện thoại: “Cô Thẩm, nếu như ngày mai cô đem thái phỏng này, chớ trách cứ tôi truyền tai nhau với ông Diệp là cô không đành lòng tự nguyện đấy nhé.”

Thẩm Dao dứt khoát cụp điện thoại thông minh.

Xem thêm: Đá gà thomo là gì? Luật chơi đá gà thomo cho tân thủ

Sau Lúc kết đôn đốc cuộc gọi, Phó Đình Viễn tức thời quên mất mặt tôi vừa bị Du Ân chọc phẫn nộ. Anh cau ngươi hỏi: “Thẩm Dao dò thám em thực hiện gì?”

Du Ân kể lại chuyện Diệp Văn đòi hỏi Thẩm Dao van lỗi mang đến anh nghe. Biểu cảm của Phó Đình Viễn lag ra: “Quả là cô tớ nợ em một câu nói. van lỗi.”

Sau bại, anh rằng thêm: “Chắc hẳn em biết quán cafe Thời Gian thuộc về của Dịch Thận Chi. Về sau nếu như đem việc gì thì em cũng hoàn toàn có thể hứa hẹn với những người tớ ở bại thì thầm. Có ngẫu nhiên yếu tố gì thì nhân viên cấp dưới quán cũng tiếp tục đảm bảo an toàn em.”