sau ly hôn chồng cũ lại muốn theo đuổi tôi du ân

Nếu ko nên bởi anh xem sét sự tổn thất liên hệ ko thông thường của Du Ân, nếu như không nên công an xua cho tới đúng lúc và nếu mà chuyện này xẩy ra thiệt đúng thật lời nói nhị người tê liệt phát biểu thì anh ko biết nên đương đầu với Du Ân thế nào nữa.

Bới vì thế so với Du Ân, cả cuộc sống của cô ý đã biết thành tiêu diệt.

Bạn đang xem: sau ly hôn chồng cũ lại muốn theo đuổi tôi du ân

Lời phát biểu của Phó Đình Viễn tạo nên Phó Thiến Thiến nhảy khóc, cô tao vừa vặn khóc vừa vặn phỏng vấn Phó Đình Viễn: “Vì sao khi nào là anh cũng chở che cho tới Du Ân? Có nên anh yêu thương cô tao rồi hoặc không?”

“Cô tao đó là người phu nhân cũ nhưng mà anh luôn luôn ghét bỏ quăng quật. Phó Đình Viễn, sau thời điểm anh ly hít lại yêu thương cô tao, anh ko biết là tổn thất mặt mày lắm sao?”

Phó Thiến Thiến cố ý sử dụng những lời nói phát biểu khó khăn nghe đế kích ứng Phó Đình Viễn đó là ham muốn Phó Đình Viễn không đồng ý anh yêu thương Du Ân.

Thế tuy nhiên cô tao tiếp tục lầm rồi, ko ngờ anh lại nom trực tiếp vô đôi mắt cô tao và quá nhận một cơ hội bình tĩnh: “Em phát biểu đích, anh yêu thương cô ấy.”

Chỉ vô nháy đôi mắt, chúng ta kho yên lặng tĩnh.

Nhóm công an cũng ko ngờ lại nghe được thông tin chấn động vì vậy nên khi này cũng ko biết phản xạ lại thế nào.

Bọn chúng ta cứ tưởng rằng người em gái ko hiếu chuyện tê liệt xúi giục người không giống bắt cóc tuy nhiên chúng ta cũng ko ngờ rằng người Phó Thiến Thiến bắt cóc lại là phu nhân cũ của Phó Đình Viễn.

Điều nhưng mà chúng ta càng ko ngớ cho tới đó là Phó Đình Viễn lại quá nhận bản thân yêu thương phu nhân cũ trước mặt mày quý khách.

Còn về thương hiệu tóc vàng và đồng bọn của anh ấy tao tiếp tục kinh hãi suýt tè rời khỏi quần vì thế nghe được Du Ân là phu nhân cũ của Phó Đình Viễn.

Một khi lâu sau, tự nhiên một giờ đồng hồ cười cợt vang lên thân thích sự yên bình ở trong nhà kho.

Trong giờ đồng hồ cười cợt tê liệt tràn ngập sự giễu cọt và bi thương, này đó là của Du Ân.

Ánh đôi mắt của quý khách đều khuynh hướng về phía giờ đồng hồ cười cợt của cô ý, chúng ta thấy cô cười cợt cùng theo với những giọt nước đôi mắt rơi xuống.

Giây tiếp theo sau, cô hất cái áo khoác bên ngoài của Phó Đình Viễn rơi xuống khu đất, cô khoác kệ các chiếc cúc áo sơ-mi bị rơi thực hiện lộ toàn thân miếng mai của cô ý trước mặt mày quý khách.

Dù sao khoác đồ lót ở đổi mới còn rét phỏng không dừng lại ở đó này nên đem gì nhưng mà nên quan ngại ngùng chứ.

Cô cút trực tiếp cho tới trước mặt mày của Phó Đình Viễn rồi tát lên phía trên mặt Phó Đình Viền một chiếc.

Trong khi góc nhìn của quý khách lênh láng vẻ lo âu, cô phát biểu lênh láng vẻ giễu cợt với Phó Đình Viễn: “Phó Đình Viễn, ai thèm thương yêu của anh ấy.”

Nói xong xuôi, cô vòng qua loa anh rồi sải bước ra phía bên ngoài.

Đúng vậy, cô ko thèm thương yêu của Phó Đình Viền.

Bới vì thế tiếp tục vượt lên muộn nên cô suýt nữa đã biết thành Phó Thiến Thiến phá hủy.

Du Ân vừa vặn cút vừa vặn khóc, toàn thân thích run rẩy rẩy.

Cô ngoạn mục tượng nổi nếu mà công an ko cho tới kịp thì cỏ tiếp tục nên đương đầu với chuyện gì ngay lập tức tiếp sau đó.

Xem thêm:

Cô ko thế tưởng tượng nối cuộc sống đời thường trong tương lai của tớ tiếp tục thế nào nếu mà bị nhị người con trai va vô.

Với tính cơ hội của cô ý, có lẽ rằng ko chừng cô tiếp tục bị tiêu diệt.

Nếu như trước đó trên đây Phó Đình Viễn cư xử chất lượng với cô thì Phó Thiến Thiến sẽ không còn bắt nạt cô như vậy.

Cho nên thời điểm hiện tại Phó Đình Viễn phát biểu yêu thương cô là đem ý

gì?

Hơn nữa, Du Ân cũng ko tin cẩn vô lời nói phát biểu yêu thương cô của Phó Đình Viễn, làm thế nào anh đem thế yêu thương cô được chứ?

Cái tát tê liệt của Du Ân khôn xiết gian ác vì thế cô tiếp tục lấy toàn bộ những hận oán trong trái tim so với ngôi nhà chúng ta Phó xả rời khỏi không còn vô khuôn tát tê liệt.

Sau Khi tấn công xong xuôi, lòng bàn tay của Du Ân tiếp tục tê liệt dở hơi vì vậy đem thế tưởng tượng được Phó Đình Viền nhức cho tới nấc nào là.

Trên khuôn mặt mày anh tuấn xuất hiện nay năm vệt tay đỏ tía ứng tuy nhiên có vẻ như như anh lại ko cảm nhận thấy nhức, thậm chí là còn ko hề cau mi.

Anh xoay đầu quan sát về phía Du Ân tách cút, tiếp sau đó anh phân tích và lý giải với bao nhiêu vị cảnh sát: “Cứ trả chúng ta về viên công an trước tiếp tục.”

“Không được đế cho tới bất kể ai nộp chi phí bảo hộ cho tới Phó Thiến Thiến, trong cả tía u tôi hoặc bất kể ai không giống cũng ko được.” Trước Khi cút, Phó Đình Viễn còn cố ý nhấn mạnh vấn đề một câu vì vậy.

“Anh!”

“Anh.” Phó Thiến Thiến ngồi khóc bên trên mặt mày khu đất lênh láng vẻ vô vọng mặc dù thế Phó Đình Viễn ko hề quan hoài cho tới sự nhức lòng của cô ý tao mà còn phải xua theo dõi Du Ân tiếp tục tách cút.

Phó Đình Viễn cút vài ba bước tiếp tục xua theo dõi được Du Ân. Cô tiếp tục khóc không còn nước đôi mắt.

Phó Đình Viễn tiến bộ cho tới ôm chặt cô vô trong trái tim.

“Anh van nài lỗi.”

“Đều là lỗi của anh ấy, đều là vì anh trước tê liệt ko cư xử chất lượng với em.”

Lời phân tích và lý giải của Phó ĐÌnh Viễn chỉ thay đổi lại lấy sự giãy nảy dụa của Du Ân: “Buông tôi ra!”

Phó Đình Viễn bao bọc lấy cô chặt hơn: “Không được!”

Xem thêm: hai vạn dặm dưới biển

Anh kinh hãi râng nếu mà đợt này bản thân buông tay thì cỏ thiệt sự sẽ không còn thuộc sở hữu anh nữa.

Du Ân vừa vặn khóc vừa vặn giãy nảy dụa tuy nhiên Phó Đình Viễn ko hề đem dự định ham muốn buông tay.

Cuối nằm trong, xúc cảm của cô ý trọn vẹn bùng phát, cô gào lên với anh: “Phó Đình Viễn, tôi hận anh!”