quy lộ truyện full

Chương 1: Đêm tuyết ở biên thuỳ (1)

Mở đầu

Bạn đang xem: quy lộ truyện full

Lúc tái ngộ tình đầu là vô tám, chín năm tiếp theo, tôi đứng ở trạm xăng, thấy anh bước rời khỏi kể từ cửa hàng.

Tôi coi anh không đủ can đảm tin cẩn, demo chất vấn, anh đem còn lưu giữ em là ai ko. Tay anh cố chai nước khoáng suối, coi tôi rồi điềm tĩnh vấn đáp, lưu giữ, mặc dù có hóa trở thành tro tôi cũng tiếp tục lưu giữ em.

Có một câu hát như vầy: “Hẹn ước kiếp này, thiếu thốn nhau một chuyến tái ngộ, kể từ ni về sau, chỗ bị thương ko thể lành lẽ như khi đầu”.

***

Ngày này cũng ko cần vô tình chạm mặt, hôm ấy là cuộc họp bạn làm việc thời cấp cho nhì.

Quy Hiểu nghe các bạn cũ Bạch Đào nhắc cho tới thương hiệu anh, phát biểu anh đang được ở tạm thời trạm xăng bại liệt cơ hội ko xa thẳm, sau khoản thời gian nghe thấy cái brand name này, lòng cô lại chính thức khơi dậy, ko quan hoài cho tới bất kể điều gì nữa, cô phát biểu tôi cũng mong muốn gặp gỡ “bạn cũ”…

Bạn học tập bại liệt cũng ko nghĩ về nhiều, tài xế chở cô lên đường.

Đoạn đàng chỉ năm phút đồng hồ đeo tay lại lâu như vậy kỉ. Xe của Bạch Đào còn ko phanh lại, cô tiếp tục vội vàng nhảy ngoài ghế sau xe cộ, phiền lòng coi xung quanh.

Ánh đôi mắt phí mang…

Mãi cho tới Khi phát hiện ra anh đem áo sơ-mi White và quần lửng thể thao tự kaki color sóng vai nằm trong bao nhiêu người các bạn cũng vô phục trang tương tự động tiếp cận, cô như thể nằm mê du, nghênh đón…

Rồi cho tới Khi anh phát biểu câu bại liệt.

Quy Hiểu cứng người, xoa xoa cánh tay cần, ko phát biểu gì.

Bạch Đào vờ vĩnh ngốc, đem chuyện gì à? Nợ tình hả?

Nhìn mặt mũi anh Thần vẫn khá mặc nhiên, không phải như đem số tiền nợ tình gì quá tương khắc cốt ghi tâm, có lẽ rằng chỉ là 1 lời nói đùa thôi. Nhưng nhì người vô cuộc lại ko hề mỉm cười với nhau? Rốt cuộc thiệt fake thế nào là, người ngoài như Bạch Đào cũng ko thể nào là nắm được, mặc dù sao cũng lăn kềnh lộn ở xã hội lâu rồi, năng lực hòa giải đương nhiên là có: “Anh Thần, sao anh cứ ở đoạn trạm xăng mãi thế, đem việc à?”

Lộ Viêm Thần trả tay vỗ gáy Bạch Đào: “Trạm xăng này thì đem việc gì chứ. Tối phát biểu anh cậu sang trọng thám thính anh”.

Bạch Đào thở một hơi: “Anh của em đang được ở Lão Câu, nhì ngày nữa rồi gọi anh ấy tới”.

“Thế thì xong xuôi, nhì ngày nữa anh về Nội Mông rồi”.

Nói xong xuôi, anh hé nắp bình, tợp không còn nhì phần chai.

Quy Hiểu thông thoáng thoáng nghe được nhì kể từ này thì tỉnh hẳn, chuyến này lên đường có lẽ rằng rộng lớn nửa đời người cũng ko tái ngộ.

Vì thế cô mặt dạn mày dày ngươi dạn coi anh, coi cảnh giác yết hầu giao động tăng lên giảm xuống Khi hấp thụ nước.

Dường như ko hề thay cho thay đổi.

Đôi tuỳ nhi to hơn ví với những người thông thường, thêm vào đó khóe đôi mắt nhếch lên, khuôn mặt mũi gầy còm gầy còm, đem cái áo sơ-mi đồng phục lòi ra cần thiết cổ cong cong, một vẻ bên ngoài đàng hoàng ngạo ngược. Đường cong khóe mồm cũng tương đối êm ả dịu dàng, tựa như thể đang được cười…

Bây giờ cũng vậy.

Từ chuyến thứ nhất biết anh năm chục thân phụ tuổi hạc, đem người chất vấn Quy Hiểu, cậu mến một nam giới sinh thế nào?

Cô rất có thể vấn đáp được ngay: “Ánh đôi mắt phài thế này thế này…”, tựa như tiếp tục tương khắc thâm thúy vô tâm thức, cô vẫn nghĩ về, một người nam nhi tuấn tú thì góc nhìn cần rất đẹp, qua chuyện chục, nhì mươi, thân phụ mươi, tư mươi năm nữa, đánh giá này vẫn thế.

Bạch Đào vốn liếng quyết định trả Quy Hiểu cho tới gặp gỡ “bạn cũ”, ko ngờ chúng ta lại gặp gỡ người này, cho nên vì thế cũng kéo Lộ Viêm Thần theo đuổi, thỉnh phảng phất còn nói chuyện song câu.

Lộ Viêm Thần cũng tình cờ đáp điều.

Cách phát biểu của anh ấy rất rõ ràng ràng, rất có thể tách thì giảm sút.

Rất thời gian nhanh, đem nhì con xe việt dã quân dụng lái cho tới, tạm dừng cơ hội bao nhiêu người đặc biệt ngay sát.

Giữa trời nắng nóng chang chang, sương xe cộ nhả rời khỏi khét lẹt tuy nhiên khó khăn ngửi, hun mà đến mức người tớ mong muốn tách không còn lên đường.

Người bên trên ghế lái gọi anh lên xe cộ, Lộ Viêm Thần vỗ vô sườn lưng Bạch Đào: “Đi đi”.

Anh nhảy lên ghế phụ xe cộ jeep, bao nhiêu người bại liệt cũng thứu tự lên theo đuổi, từ trên đầu cho tới cuối, anh ko quay trở về coi cô. Hai con xe jeep tách ngoài trạm xăng, sườn lưng Bạch Đào cũng ướt đầm không còn cả, cậu thấp giọng hỏi: “Cậu với anh Thần đem chuyện gì à?”

Quy Hiểu nhấp lên xuống đầu.

Buổi tối, cô trong nhà dì Hai, người như mất mặt tim mất mặt phổi, lo lắng không yên.

Hơn chục giờ, cô cố lấy điện thoại cảm ứng, gọi sang trọng mái ấm chúng ta Hoàng.

“Cậu gặp gỡ anh chúng ta bản thân rồi à?” Hoàng Đình nghe bao nhiêu câu cô kể khi chiều thì thất thanh hét lên: “Mẹ tôi cũng ko biết anh ấy về, sao cậu gặp gỡ được?”

Hoàng Đình quá phấn khích, người con bị thức tỉnh thì giật thột khóc oang oác.

“Cậu đợi chút nhé, bản thân lên đường gạ gẫm thằng nhóc này đã”. Cô ấy bịa ống nghe xuống, cả buổi mới mẻ xoay quay về, “Mình ko biết cần phát biểu với cậu thế nào là, Quy Hiểu, cậu còn thám thính anh ấy thực hiện gì? Lúc trước anh ấy van cậu thực hiện hòa bao rất nhiều lần, cậu quên rồi à? Cậu đem biết cậu ác lắm không? Vất vả lắm anh ấy mới mẻ về được một chuyến, mong muốn họp mặt cậu một chuyến cậu cũng ko Chịu đựng. Quy Hiểu… Aiz, Quy Hiểu, cậu thám thính anh ấy làm những gì đây?”

Đêm bại liệt, Hoàng Đình vẫn trả mang đến cô một sản phẩm số điện thoại cảm ứng.

Dãy số này được lưu vô danh bạ, tách Khi thông thường chạm với, cô đánh dấu tự thương hiệu ZZZ, như vậy nó sẽ bị trả xuống sau cuối, tuy nhiên thực rời khỏi cô chỉ coi qua chuyện tiếp tục lưu giữ.

Bịt tai trộm chuông cũng chính là vì vậy.

Hai năm tiếp theo.

Quy Hiểu ngồi vô phòng ngủ mộc mạc của trạm xăng, kính thủy tinh nghịch phủ giàn giụa tương đối nước, phía bên ngoài, tuyết rơi nhiều như lông ngỗng.

“Người tớ thân ái tối ôm bà xã, bao nhiêu người tất cả chúng ta lại cần ôm tay lái thân ái đêm”. Hai tài xế chuyển vận chở sản phẩm đứng phàn nàn, “Đêm ni tuyết rơi nhiều đấy, mai đường trơn trượt lắm mang đến xem”.

Cô ngồi phía trên rộng lớn nửa giờ đồng hồ đeo tay cũng ko Chịu đựng thêm thắt được nữa, vùng dậy đẩy cửa ngõ mộc phòng ngủ rời khỏi, tiếp cận bậc thang phủ giàn giụa những tuyết.

Anh đem tới không?

Cổ áo bộ đồ quần áo kháng rét black color kéo cho tới bên dưới chóp mũi.

“Bạn cô tiếp tục cho tới sao?” Sau sườn lưng, Tiểu Thái cũng đuổi theo lập cập rẩy chất vấn.

“Có lẽ thế”. Quy Hiểu ko xác lập.

Cuộc điện thoại cảm ứng vừa phải rồi cô phát biểu năng đặc biệt lộn xộn, mặt mũi bại liệt chất vấn vị trí xong xuôi thì tắt.

Cô đợi cho tới nút thật tâm mộc rồi vẫn nuôi hy vọng sau cuối, coi ra phía bên ngoài cửa ngõ rộng lớn. Lại thêm thắt nửa giờ nữa, đầu ngón tay không thể tri giác, mong muốn vô vào tuy nhiên lại không can tâm. Lúc Tiểu Thái chạy cho tới chuyến loại tư, ánh sáng của đèn xe cộ White nhạt nhẽo phản vào kể từ mùng tuyết, con xe việt dã phủ giàn giụa tuyết chạy cho tới, ko vòng lại tuy nhiên dựng trực tiếp trước bậc thang.

Nửa hành lang cửa số ghế lái hạ xuống, người bên trên ghế lái áp lực vô cỗ phục trang chiến tranh cảnh giới đặc biệt quan trọng tự vải vóc bông black color, team nón nằm trong color, vô bóng tối, khuôn mặt ko rất rõ nét, cô chỉ biết này đó là anh.

“Lên xe”.

Đây là lời nói thứ nhất sau 2 năm ko gặp gỡ.

Quy Hiểu chạy sang trọng cửa ngõ xe cộ mặt mũi cạnh: “Ông mái ấm trạm xăng phát biểu bọn em cho tới thảo nguyên vẹn phần bên trước coi xem…”

“Lên xe”. Lộ Viêm Thần mức giá lùng tái diễn.

Quy Hiểu ngập ngừng quay trở về gọi Tiểu Thái và thân phụ người nam nhi đứng sát bên tách bão táp rời khỏi.

Mọi người lên xe cộ, tư người ngồi đàng sau, đương nhiên Quy Hiểu cần ngồi xuống ghế phụ. Cô tự dự lên xe cộ, kéo thừng đáng tin cậy lại, còn ko cài đặt được Lộ Viêm Thần tiếp tục nhấn ga lái lên đường.

Anh vẫn lưu giữ thói thân quen bại liệt, mặc dù xuân hạ thu sầm uất đều hạ hành lang cửa số xe cộ.

Gió sầm uất lùa vô, thổi bao nhiêu người đàng sau lập cập rẩy tuy nhiên nào là dám lắm điều.

“Có thể tạm dừng hoạt động bong lại ko ạ?” Quy Hiểu ướp lạnh mà đến mức vị giác cũng khó khăn tuy nhiên uốn nắn trực tiếp.

Lộ Viêm Thần quay đầu sang một bên coi cô, rồi tạm dừng hoạt động bong lại.

Lúc hành lang cửa số thủy tinh nghịch kể từ từ thổi lên, vấp vô đỉnh tối đa, ngăn bão táp tuyết ở phía bên ngoài, bao nhiêu người ngồi sau mới mẻ thở rời khỏi một tương đối. Nhưng ko kìm được nhâm nhẩm, “bạn” của Quy Hiểu thực sự quá tàn bạo rồi…

Mấy người Tiểu Thái thực hiện ăn kinh doanh phía bên ngoài, đem góp vốn đầu tư CP ở công ty lớn của Quy Hiểu.

Lần này còn có một lô hàng rộng lớn, sản phẩm & hàng hóa mang tới điểm tập trung sản phẩm ở biên thuỳ, tiếp sau đó thể hiện ngoài Mông Cổ. Mấy người Tiểu Thái mướn xe lên đường, nhân tiện bàn về sự việc kinh doanh dược phẩm lông dê. Quy Hiểu ko tương quan gì cho tới bao nhiêu chuyện này, tuy nhiên cô nghe được nhì chữ “Nội Mông” thì lo lắng không yên.

Vì thế cũng theo đuổi.

Tối ngày qua bão tuyết ập cho tới, chúng ta cần lánh tạm thời ở trạm xăng, con xe việt dã của Tiểu Thái cũng thất lạc.

Ông mái ấm trạm xăng không thể cơ hội nào là không giống, vẫn hăng hái nghĩ về biện pháp canh ty chúng ta, ở điểm này cũng đều có bao nhiêu quy củ bất trở thành văn. bầy trộm xe cộ thông thường trộm rồi ỉm xe cộ địa điểm thảo nguyên vẹn cơ hội bại liệt ko xa thẳm, hải dương số kể từ A cho tới H, vất giàn giụa ko người coi lưu giữ, đợi cung cấp lên đường.

Xem thêm: hiền thê xui xẻo

Ông mái ấm trạm xăng nhằm chúng ta tự động đi tìm kiếm xe cộ bản thân, tiếp sau đó tiếp tục gọi công an nằm trong cho tới nhận.

Đây là cách thức sớm nhất có thể.

Tiểu Thái thấy phương pháp này cũng rất được, Quy Hiểu phát biểu bản thân rất có thể nhờ một người các bạn, anh ấy cũng ở cạnh phía trên.

Quy Hiểu ko hiểu ra, rốt viên anh tiếp tục xuất ngũ ko, vẫn chính là quánh công Hoặc là công an vũ trang?

Tóm lại là 1 nghề ngỗng rất có thể canh ty được chúng ta.

Xe chạy thân ái mùng tuyết, lên đường được rộng lớn nửa giờ đồng hồ đeo tay thì tạm dừng bên trên thảo nguyên vẹn tuyết White, không những đem thật nhiều xe cộ ngập trong mùng tuyết, ở bại liệt còn tồn tại từng lô cỏ thô rộng lớn nhỏ, coi qua chuyện, toàn bộ đều là tang vật…

“Chờ một thời gian, nhằm các bạn tôi chất vấn phương phía đã”. Anh giới hạn xe cộ, phát biểu lời nói loại nhì.

Sau bại liệt thì đẩy cửa ngõ trở lại.

Tiểu Thái đang được ngồi đàng sau ngửng đầu lên, nhích cho tới sau bẫy vai Quy Hiểu rồi hỏi: “Bạn của cô ý mức giá lùng quá, thực hiện tôi hoảng hốt cho tới nút không đủ can đảm phát biểu cảm ơn”. Qua lớp cửa ngõ kính, Quy Hiểu coi anh đứng ở đầu mui xe cộ, thân ái mùa bão táp tuyết, anh cúi đầu trả tay xung quanh lại nhảy lửa châm dung dịch, cô đáp: “Anh ấy cứ thế đấy”.

Trong tối, độ sáng yếu đuối ớt thân ái lòng bàn tay anh lướt qua chuyện tức thì.

Ánh sáng sủa bại liệt vấp vô đầu dung dịch, lóe lên vô tối tối, cũng cháy cả đôi mắt cô.

“Tôi xuống… phát biểu với anh ấy bao nhiêu câu”.

Quy Hiểu đẩy cửa ngõ xe cộ, nhảy xuống.

Bởi vì thế ko ngờ lớp tuyết bên trên đồng cỏ lại dày vì vậy, cô bị rún thâm thúy xuống, suýt nữa trượt chân, tay vội vàng kháng vô cửa ngõ xe cộ. Lộ Viêm Thần coi theo phía giờ động vạc rời khỏi, bóng tối đen kịt phủ kín lấy cô, cái áo khóa ngoài lông không lành bệnh nổi bão táp bão, song giầy đem vết đầm đìa rõ ràng ràng: “Không mức giá à?”

Cô tá hỏa.

Lúc mới mẻ ở bên cạnh nhau, nhì người vẫn thông thường đứng cạnh bên trên kênh xẻ thân ái ngày đông vì vậy, có những lúc cô ngồi bên trên mu trước xe cộ anh, tựa vô ngực anh tách bão táp, ríu rít cả buổi lại ko thấy anh phát biểu gì: “Anh nghĩ về gì thế?”

Anh sờ vô ống ống tay áo cô: “Nghĩ gì chứ? Nghĩ sao ăn mặc quần áo em không khô ráo thế này?”

“Hả”. Cô xấu xí hổ, “Cô em giặt đấy, cứng cáp cô ko nghe em, nên giặt rồi…”

“Chưa thô tuy nhiên em đem thực hiện gì? Không mức giá à?”

Sao ko mức giá được, mỉm cười cũng chuẩn bị cứng môi rồi này.

Nhăn nhó cả buổi, cô thở rời khỏi một làn tương đối White, nhỏ giọng nói: “Cái này mới sắm bại liệt, mong muốn đem mang đến anh xem”. Mặc một bộ đồ quần áo mới chỉ thô 1/2 cho tới gặp gỡ anh thân ái ngày đông, ngẫm lại cô cũng thấy cảm động mong muốn bị tiêu diệt.

Cô cúi đầu mỉm cười.

Khi bại liệt sát bên kênh xẻ mang 1 cánh rừng già nua bao nhiêu chục năm, bão táp rộng lớn, không tồn tại ai ngang qua chuyện, thỉnh phảng phất vang lên bao nhiêu giờ tiếng xe lách cơ hội, cũng không có bất kì ai rảnh rỗi coi nhì người chúng ta nói chuyện yêu mến thân ái mua đông lạnh giá.

Quy Hiểu yên tĩnh tâm nấp vô trước người anh tách gió: “Anh thấy coi được không?”

“Cũng được”.

Cũng được? Sắp bị tiêu diệt cóng tuy nhiên thay đổi được một câu cũng được? Cô tóm cổ áo len ấm của anh: “Từ trước cho tới ni anh trước đó chưa từng tuyên dương em đâu nhé, tuyên dương em xinh lên đường, thời gian nhanh, tuyên dương em xinh”.

Anh mỉm cười, hai con mắt bên dưới ánh trăng càng sáng sủa bừng bùng cháy.

Lộ Viêm Thần dời đôi mắt, nối tiếp thuốc lá.

“Cám ơn anh đã hỗ trợ em”. Quy Hiểu trở ngại phát biểu câu này.

“Khách khí rồi”.

Hơi mức giá theo đuổi bão táp len vô xương tủy, cô bất giác lập cập rẩy, “Anh ở phía trên bao nhiêu năm rồi?”

Hai ngón tay anh lưu giữ lấy đầu dung dịch, hít thâm thúy một tương đối, làm cho sương dung dịch lan vô truất phế phủ: “Chín năm”.

“Chưa xuất ngũ sao?”

“Năm nay”.

“Trở về không?”

“Trụ sở chi team công an quánh công quánh biệt”. Đột nhiên anh coi cô, “Erlian Nội Mông”.

Sau bại liệt anh cũng ko đứng nhiều nữa.

“Người bạn” tuy nhiên anh phát biểu đang đi đến, trả gửi gắm mang đến công an địa hạt xong xuôi thì tài xế tách lên đường. Cảnh sát lái trực tiếp xe cộ sắp tới, gửi gắm mang đến Tiểu Thái rồi trả chúng ta về thực hiện giấy tờ thủ tục.

Bởi vì thế đem mối quan hệ với Lộ Viêm Thần, vị công an bại liệt đặc biệt khách hàng khí với chúng ta.

Gấp bong biên chép lại, chúng ta còn tándóc vài ba câu.

Mấy người Tiểu Thái đều là dân kinh doanh phía bên ngoài, đặc biệt biết phương pháp xử lí, ko cho tới chục phút nói chuyện, đương nhiên chủ thể tiếp tục lượn xung quanh người nam nhi mức giá lùng khó khăn ngay sát bại liệt.

“Thêm năm nữa, team trưởng Lộ tiếp tục trả sang trọng team đào tạo và giảng dạy công an kháng xịn thân phụ rồi”.

“Sau này từng năm anh ấy tiếp tục đào tạo và giảng dạy sản phẩm ngàn công an quánh công, team trưởng Lộ vô team kháng xịn thân phụ, tháo dỡ quân trang rời khỏi lại nối tiếp bảo đảm an toàn quần chúng, thực sự hán tử”.

“Có chưng sĩ vô khám đa khoa công an vũ trang phát biểu, đem chuyến anh ấy giao tranh với thành phần đặc biệt đoan xài giáo nhiều năm đâm trực tiếp vô mồm, khi trả cho tới từ đầu đến chân đều là tiết. Sau này tôi còn đùa với cậu tớ, bên trên mặt mũi team trưởng Lộ của bao nhiêu cậu đem kí hiệu như vậy, về sau cũng dễ dàng nhận ra”.

“…Trong team chúng ta đều là quân nòng cốt kháng xịn thân phụ, bao nhiêu chục con người xuất ngũ đều phải có điểm giành hết”.

“Lúc ấy team trưởng Lộ nhắm thân phụ mươi giây là ra quyết định phun, các giọt mồ hôi cũng ko chảy một giọt, đem cần đóng góp phim đâu, kinh thật”.

Những điều này đều là chuyện cô ko hề biết.

Thực rời khỏi kể từ sau khoản thời gian tách rời khỏi, từng chuyện của anh ấy cô đều ko hiểu ra.

Bởi vì thế chuyện trước lúc chia ly quá ko tự do, cho nên vì thế cô cũng ko thể mặt dạn mày dày ngươi dạn lên đường chất vấn em chúng ta anh Hoàng Đình, chỉ rất có thể thỉnh phảng phất nghe được người cô vô mái ấm phát biểu, mái ấm Hoàng Đình mang 1 con cháu trai, học tập ĐH xong xuôi thì lên đường chiến sĩ. Cuối nằm trong cứ mơ hồ nước như vậy, nghiêng dần dần lên đường, giờ quay trở về cũng thấy trở ngại.

Đến Khi tách ngoài viên công an, bao nhiêu công an mới mẻ phát biểu, thực rời khỏi cũng chính vì chuyến này vô team chúng ta đem người thực hiện trọng trách bị thương, cho tới trị liệu ở khám đa khoa công an vũ trang vùng phụ cân nặng, cho nên vì thế Lộ Viêm Thần mới mẻ rất có thể cho tới phía trên một chuyến.

Cuối nằm trong công an còn trả số điện thoại cảm ứng của tớ mang đến Quy Hiểu, phát biểu Lộ Viêm Thần ở trung team công an vũ trang, ko cần khi nào thì cũng ra phía bên ngoài được, nếu như chuyện tương tự động lại xẩy ra, vi phạm quy quyết định thì cũng tương đối phiền toái, cứ thám thính anh tớ là được.

Quy Hiểu cố, phát biểu cảm ơn, tuy nhiên đơn giản phát biểu thôi, có lẽ rằng sẽ không còn lúc nào phiền anh tớ lần tiếp nữa.

Dù sao, cô cũng ko thể nghĩ về được về sau còn thời cơ nào là cho tới Mông Cổ nữa ko.

Lúc cho tới hotel, Tiểu Thái nại nỉ liên tiếp, mong muốn nhân khi Lộ Viêm Thần còn ở nội thành của thành phố, rất có thể họp mặt thêm 1 chuyến rồi ăn bữa cơm trắng cảm ơn luôn luôn. Mấy đối tác chiến lược bại liệt cũng ko ngớt điều phụ họa.

Trong bao nhiêu người này, đem người sùng bái hero, đem người mong muốn thiệt lòng cảm tạ, hoặc là mong muốn về sau nhờ vả, vậy là, quý khách vượt mức hăng hái, Tiểu Thái cố điện thoại cảm ứng gọi mang đến Lộ Viêm Thần.

“Cô chớ gọi, tôi và anh ấy lạ lẫm đâu… hoảng hốt ngại”.

“Có gì tuy nhiên quan ngại, Quy Hiểu thiếu hiểu biết chuyện gì cả, người tớ bận vì vậy vẫn cho tới phía trên canh ty cô đấy”.

Vì cô người sử dụng màng lưới điện thoại cảm ứng Trung Quốc, vừa phải rồi ở trạm xăng tín hiệu ko đảm bảo chất lượng, gọi mang đến Lộ Viêm Thần cũng cần người sử dụng điện thoại cảm ứng của Tiểu Thái. Giờ Tiểu Thái tiếp tục đem số điện thoại cảm ứng, Quy Hiểu mong muốn ngăn cô ấy cũng ko được.

“Alo? Đội trưởng Lộ à?”

Trong lòng Quy Hiểu cứng đờ.

Tiểu Thái rời khỏi vết với cô, mỉm cười hỏi: “Muốn chào anh ăn cơm trắng một giở nhằm cám ơn. Anh ko biết con xe bại liệt cần thiết với tôi thế nào là đâu, là ông xã tôi tặng, nếu như mất mặt thì ngoài về mái ấm đấy. Phải cảm ơn anh lắm”.

“Vậy tối ni lên đường, nhằm Chào thân ái luôn!… Được được, lát tôi lựa chọn điểm ăn cơm trắng rồi nhắn lại mang đến anh”.

Điện thoại vừa phải dập máy, Tiểu Thái vô nằm trong mừng sướиɠ: “Nhanh nào là, thay cho ăn mặc quần áo lên đường, ăn bữa cơm trắng thôi”.

Quy Hiểu lấy bao nhiêu cỗ ăn mặc quần áo đem theo đuổi, ngồi xổm trước vali cũng ko biết đem cỗ nào là, từng hình mẫu ông xã hóa học lên nhau. Cảm giác này chỉ mất người nào là từng yêu thương mới mẻ hiểu. Cuối nằm trong cô mang 1 cái quần nhiều năm màu xanh lá cây domain authority trời và áo len ấm White, đem thêm thắt cái áo khóa ngoài ngoài tự lông dê nhiều năm cho tới mắt cá chân chân, đem kèm cặp với song ủng cụt black color.

Nhìn qua chuyện gương, bất ngờ cô lại nghĩ về cho tới song giầy quân nhân black color tuy nhiên anh đem khi chiều.

Đến tiệm cơm trắng, đẩy cửa ngõ chống bao rời khỏi.

Xem thêm: lau súng cướp cò

Bên vô mang 1 cậu nhỏ bé khoảng chừng bảy tám tuổi hạc, ngửng đầu lên phát hiện ra Quy Hiểu thì đôi mắt cậu sáng sủa bừng, cứ coi chằm chằm vô cô, quý khách ngạc nhiên, ko biết cậu nhóc này đâu rời khỏi.

Tiểu Thái phát biểu với nhân viên cấp dưới phục vụ: “Con mái ấm ai thế, cậu chất vấn demo coi, đem đứa nhỏ bé lên đường lạc, ko thì bố mẹ lại lo”.

“Dì à, con cháu là kẻ mái ấm Lộ Viêm Thần ạ”. Cậu nhỏ bé nhếch mồm mỉm cười, “Cha con cháu lên đường thuốc lá, nên nhằm con cháu ở phía trên đón khách”.