phim nếu có kiếp sau xin đừng gặp gỡ

Phần 1ll NẾU CÓ KIẾP SAU, XIN EM ĐỪNG NÓI CÂU XIN LỖI ! Câu chuyện kể của một người Phụ phái đẹp Saigon trước năm 1975 – Một mẩu truyện tình đẫy cảm động của chị ý nhập thời li loàn. Lần đầu gặp gỡ anh, chị mới mẻ 16 tuổi tác, tí xíu, tóc bó đuôi gà, song môi mỏng dính bẻm mép . Hôm ấy tía chị fake về mái ấm một thanh niên con trẻ người Mỹ, ra mắt người phụ tá của tôi với mái ấm gia đình, anh tiếp tục coi chị ko chớp đôi mắt Đến Khi chị vênh mặt mũi chất vấn anh : “ Tôi đem ở đâu không đúng ...? Anh mới mẻ ngượng ngùng sực tỉnh, nhi nhí ... trình bày câu nài lỗi ! Không biết sao anh bị chị lôi cuốn, cho tới mất mặt hồn, mất mặt vía, còn chị thì tỉnh rụi, chẳng nhằm ý gì cho tới chàng trai người Mỹ người cùng cơ quan của tía bản thân . Sau tê liệt anh chất vấn tía chị mướn hẳn một tầng lầu bên trên nằm trong nhằm ở, thì chị và anh gặp gỡ nhau thường ngày... Sống cộng đồng mái ấm tuy nhiên đàng ai nấy chuồn, so với chị, anh là người cùng cơ quan của tía, người rộng lớn rồi, nên chị ko coi anh như bạn hữu của tôi . Nhưng rồi chị cũng biết anh mới mẻ 24 tuổi tác, tới từ Washington DC. nhiêm sở ở Vietnam này là việc làm thứ nhất của anh ấy sau khoản thời gian chất lượng tốt nghiệp Đại học tập. Tuy còn kinh ngạc với xã hội Vietnam, tuy nhiên kỳ lạ một điều là anh trình bày giờ Việt giọng Bắc rất rất chuẩn chỉnh và trôi chảy như được Đào tạo ra qua chuyện ngôi trường lớp tử tế . Anh không nhiều trình bày, nghiêm khắc nghị, tuy nhiên từng phiên gặp gỡ chị, anh lúng túng, mặt mũi đỏ rực gay, thực hiện chị nổi tính tinh nghịch, mong muốn trêu anh .Có phiên nhập bữa tiệc, chị fake cho tới anh trái khoáy ớt tròn xoe đỏ rực, rất rất đẹp nhất, chị quăng quật nguyên vẹn một trái khoáy vô mồm và trình bày với anh “: Ngon lắm ...!" Và bảo anh ăn test ... Anh tưởng thiệt, làm theo chị, quăng quật vô mồm nguyên vẹn trái khoáy, nhai rốt rột .., rồi anh sặc, anh ho, anh khóc còn chị nhả trái khoáy ớt đi ra, ôm bụng cười cợt ngặt nghẹo. Anh cay quá, đem ý tức giận, nuốm ly nước đặt lên trên lầu một mạch . Đến tối ko thấy anh xuống, thấy cũng Tội nghiệp, chị sai cậu em bưng lên đến anh ly nước đậu nành tạ tội, tuy nhiên cậu em xuống trình bày anh ấy không tồn tại phía trên lầu, chuồn đâu rồi . Chị đem ý đợi, mong muốn test coi sau khoản thời gian ăn trái khoáy ớt, mặt mũi mũi anh đi ra sao. Nhưng bao nhiêu ngày ngay tắp lự anh ko về, nghe tía trình bày với u là anh chuồn công tác làm việc. Cả tuần ko gặp gỡ, chị đột thấy thiếu thốn thiếu thốn, chị nghĩ về có lẽ rằng bên trên bản thân nghịch tặc ác với những người tớ nên bản thân thấy đem lỗi, áy náy tê liệt thôi . Tuần sau anh về, bước vô mái ấm thấy chị, còn tức nên vờ vĩnh như ko thấy, anh xách Vali chuồn trực tiếp lên lầu, kể từ tê liệt anh luôn luôn lưu giữ vẻ mặt mũi rét lùng thực hiện chị thấy tự động ái gớm ghê . Một hôm chị đang được học tập thi đua tú tài, đêm hôm ở ngôi trường thày Hai Ngô về, kể từ đàng Nguyễn Huệ giẫm xe pháo về cho tới mái ấm chị cũng thấy khá xa xôi . Vừa cho tới góc trượt tía tối vừa phải, xe pháo chị bất ngờ trở bệnh, cần dắt cỗ về, đàng tối chị thấy kinh hoảng ma mãnh . Vừa chuồn một vừa hai phải lập cập, vậy tuy nhiên xui khiến cho sao gặp gỡ anh đang được Lái xe pháo chuồn ngang mặt mũi, tài thiệt, anh quan sát chị tức thì và " de " xe pháo ngược lại . Dù đang được tức giận, tuy nhiên chị cũng nhằm anh hùn, đem xe pháo về mái ấm, Trên đàng về anh ko trình bày, chị cũng ko ( đang được hờn đuối tuy nhiên ) . Gần cho tới mái ấm, anh con quay qua chuyện nhẹ nhõm giọng chất vấn chị : " Sao em ghét bỏ tôi quá thế ?" Bị chất vấn thình lình, chị giá buốt ở : " Tôi đem ghét bỏ anh đâu !" Anh coi nhập đôi mắt chị : " Thế sao em vẫn mong muốn tôi khóc, nhằm em cười cợt ?" Tự nhiên chị thấy lúng túng. May quá cho tới mái ấm, chị cảm ơn rồi vội vàng xuống xe pháo vào trong nhà, nhằm anh ngơ ngẩn coi theo gót... Đêm ấy kỳ lạ gớm ghiếc, ko ngủ được, chị cứ thấy hai con mắt như nhì ánh sao của anh ấy chấp chới trước mặt mũi, phiên thứ nhất chị bị mất mặt ngủ vì thế một chàng trai. Sáng đi ra, trước lúc tới trường, chị cố ý ngóng coi đem gặp gỡ anh ko, tuy nhiên ko gặp gỡ, cho tới giờ chị cần tới trường rồi . Chiều về chị cũng ko gặp gỡ . Ba chị trình bày, anh về nước đem chuyện cấp, bao nhiêu ngày anh không tồn tại trong nhà, chị như người mất mặt hồn, cứ rời khỏi chuồn vô, ăn ngủ ko yên tĩnh Đến Khi anh về, một vừa hai phải thấy anh bước vô kể từ cửa ngõ, chị mừng như bắt được vàng, ánh nhìn lộng lẫy, chị cười cợt trình bày huyên thuyên . Anh quăng quật Vali xuống, chăm sóc coi chị và sau cùng chất vấn chị một câu :" Em ghi nhớ tôi lắm hả ?" Câu chất vấn bất thần thực hiện chị khựng lại bao nhiêu giây, đỏ rực mặt mũi, xấu xí hổ ... như ăn trộm bị tóm gọn trái khoáy tang ! Chị vờ vĩnh đem việc tìm hiểu cớ loại bỏ . Sinh nhật 17 tuổi tác của chị ý, chị mời mọc bạn hữu cho tới mái ấm nghịch tặc, một đám choai choai trẻ em, trình bày cười cợt rầm rĩ . ( còn nữa, coi bài bác đăng sau) #noonana #xuhuong #viral