nhân vật phản diện hôm nay cũng thật ngoan

                                    
                                              

Editor: Nhất Dạ Diễm Vũ

*** ***

Bạn đang xem: nhân vật phản diện hôm nay cũng thật ngoan

"Cậu nên ngoan ngoãn, tránh việc tự động thực hiện bản thân hư hỏng hư hỏng. Cậu lanh lợi rộng lớn tôi thật nhiều, nên tiếp thu kiến thức thiệt chất lượng, về sau cậu rất có thể sinh sống chất lượng. Tôi tiếp tục luôn luôn chở che cậu, đảm bảo cậu." Phồn Tinh chậm rì rì rì rì tái diễn tiếng Nhị Cẩu dạy dỗ cô thưa, Nhị Cẩu dạy dỗ một câu, cô thuật lại một câu.

Sưu Thần Hào trong thâm tâm khóc thút thít như bão táp bão quét dọn qua chuyện.

Nó còn rất có thể thế nào là đây?

Nó cũng tương đối tuyệt vọng!

Đáy lòng Thích Hà đem chút cảm động.

Không biết tiếp tục kể từ bao lâu, hắn ko được nghe người không giống khích lệ hắn. Hắn thiệt sự, thiệt sự rất có thể chứ? Thật sự tránh việc tự động hư hỏng hư sao? Hắn còn rất có thể đem về sau, hứa hẹn sao?

Nhưng loại cảm động này sẽ không giữ lại được bao lâu.

Bởi vì như thế Phồn Tinh lại lặng yên lần cho tới cặp sách mặt mày xạnh, lôi ra một cây cây viết mực nước blue color lục...

Đại lão phía bên trên mặt mày Thích Hà vẽ rời khỏi nhì con cái rùa xanh xao, còn thuận tiện vỗ vỗ mặt mày hắn:
"Đây là chuyến loại nhì cậu phạm sai lầm đáng tiếc, cho nên vì vậy tặng cậu nhì con cái."

Ta thưa u nó!

Lần trước Thích Hà vì như thế tẩy lên đường vết tích con cái rùa ê, mặt mày bị chà cho tới sưng lên, vậy tuy nhiên chuyến này cô còn vẽ cho tới nhì con cái, hắn tức cho tới ham muốn nổ luôn luôn phổi!

Nhưng tiếp sau đó bắt gặp rõ nét vóc dáng của Phồn Tinh, thiếu hụt niên lại nhanh gọn lẹ mặt mày đỏ au.

Mới đầu là một trong tia mẩn đỏ khả ngờ vực, tiếp sau đó ngay lập tức như virus tấp nập không còn cả khuôn mặt mày, lại tiếp sau đó cho tới cổ cũng nhuộm lên một mảng hồng rực.

Cô cô cô. . . Cô vừa phải rồi vớt hắn kể từ bên dưới nước lên, đều lấy áo ngoài túa rời khỏi ném ở lân cận.

"Con ngốc ê, cô... Cô lấy ăn mặc quần áo khoác vào!" Thích Hà khan hiếm Lúc thủ thỉ thi công bắp thế này.

Chờ sau thời điểm Phồn Tinh cố ăn mặc quần áo ông chồng lên trên người, mức độ lực Thích Hà mới nhất Phục hồi một chút ít, nhì người cùng với nhau lên đường bên trên đàng.

Đại lão ko nên loại người thưa nhiều, kể từ vô cặp sách lôi ra một chân gà bột mì nhỏ, vừa phải lên đường vừa vị.

Mãi đến thời điểm nhì người chuẩn bị ai lên đường đàng nấy, Phồn Tinh mới nhất chậm rì rì rì rì thưa với Thích Hà một câu: "Cố lên, chớ xấu xí." Ta tiếp tục chở che ngươi thiệt chất lượng.

Thích Hà trong thâm tâm giật thột.

Xem thêm: nhặt được con trai hờ trong đống rác

Nói tránh việc tiếng là xúc cảm gì.

Thật tương tự như nhiều năm hắn lên đường mặt mày bờ vực, tự động tụt xuống trượt tuy nhiên ham muốn nhảy xuống, lại sở hữu người nhắm đến hắn, chìa rời khỏi 1 bàn tay.

[Bản dịch này được đăng bên trên wattpad.com/user/Nhatdadiemvu]

Từ sau chuyến ê, từng chuyến Thích Hà đến lớp đều theo gót bạn dạng năng tuy nhiên quay đầu sang một bên nom đứa ngốc Vân Phồn Tinh.

Hai người chúng ta cũng coi như đồng căn bệnh tương liên, đều ko được người tớ mừng đón.

Hắn là chính vì ngày thông thường đến lớp ko nghe giảng, học viên hư hỏng hư danh xứng với thực. Còn Vân Phồn Tinh là chính vì bẩm sinh khi sinh ra chỉ số lanh lợi thấp, nên bị người tớ tẩy chay.

Đều nằm trong người xung xung quanh... không phù hợp nhau.

Tuy rằng chỉ số lanh lợi thấp, tuy nhiên đại lão vẫn vô cùng tráng lệ và trang nghiêm nghe giảng.

Cắn đầu cây viết, rất là chuyên nghiệp chú ghi lại, lão sư thưa chục trang, cô còn chậm rì rì rì rì ở trang loại nhất sử dụng viết lách ghi lại xuống.

Thích Hà đem đôi lúc cảm nhận thấy...

Một đứa ngốc còn nỗ lực vì vậy, đem nên hắn cũng nên nỗ lực một chút ít không?

Dù Phồn Tinh vô cùng tráng lệ và trang nghiêm, tuy nhiên đã biết thành khinh thường thông thường thì vẫn nối tiếp bị khinh thường thông thường, nhất là tiết học tập của nhà giáo ngữ văn, người này trẻ con tuổi hạc lại ko kiên trì. Tính tình ko phấn khởi bạo vạc, ngay lập tức tóm đại một người nhằm mắng.

Trẻ nhỏ thông thường mắng tiếp tục ghi thù địch, vậy thì nhắm xuống một đứa ngốc, tùy tiện mắng.

Bắt nạt kẻ yếu đuối, vốn liếng là thói thường thường trông thấy.

"Vân Phồn Tinh, tâm trí cô là mang tới nhằm tô điểm sao? Đề mục giản dị vì vậy, cô vẫn rất có thể thực hiện sai. Cô cho tới ngôi trường học tập nhằm thực hiện loại gì? Lãng phí khoáng sản sao?" Giáo viên ngữ văn vừa phải vạc bài bác ganh đua kết thúc, tiếp tục ngay tức khắc bùm bùm mắng một trận.

Phồn Tinh cố bài bác ganh đua, cẩn trọng đoan trang nom nhìn số lượng '38' đỏ au tươi tỉnh.

Xem thêm: sau khi bị biến thái theo dõi

Nghiêng quay đầu sang một bên, cô trước ê trước đó chưa từng tiếp thu kiến thức, cho tới trái đất này mới nhất hiểu rằng còn rất có thể cho tới ngôi trường xem sách. Thật sự vô cùng mới nhất mẻ, cho nên vì vậy trọn vẹn khoác kệ nhà giáo ngữ văn đứng bên trên bục giảng chỉ cây dâu mắng cây hòe, đại lão trong thời điểm tạm thời ko nhằm trong thâm tâm.

Yên lặng lôi ra quyển vở nhỏ red color, tự động bản thân lờ lững viết lách lên.

'Lần thứ nhất vô đời được thi tuyển, 38 điểm.'