người yêu cũ em đừng hòng chạy thoát khỏi tôi

Sau khi Lăng Lập Cảnh tách chuồn, Tịnh Nhu cũng vực dậy múc món ăn rời khỏi chén mang lại Diệp Tuệ. Bà con quay thanh lịch gọi khẽ.

“Tịnh Nhu?”

Bạn đang xem: người yêu cũ em đừng hòng chạy thoát khỏi tôi

“Vâng, con cái nghe”

Tịnh Nhu trả chén canh hầm mang lại Diệp Tuệ, bà cũng thuận tay thể hiện đón lấy mặt khác rằng.

“Tư Thành không tồn tại ở trên đây, u mong muốn chất vấn con cái một chuyện”

“Mẹ chất vấn chuồn ạ”

Diệp Tuệ đăm chiêu coi khuôn mặt của Tịnh Nhu, tâm lý hồi lâu mới nhất đựng giờ.

“Con với chắc hẳn rằng không thích về tập đoàn lớn Diệp thị thao tác hoặc không?”

Tịnh Nhu gật đầu cứng rắn.

“Con chắc hẳn rằng, thưa mẹ!”

“Suy mang lại nằm trong tất cả chúng ta ko thể nào là thay cho thay đổi những chuyện tiếp tục qua chuyện, con cái học tập kiến thiết chứ không hề học tập quản lý và vận hành doanh nghiệp. Tư Thành đã và đang phấn đấu thật nhiều mới nhất hoàn toàn có thể tại vị ở địa điểm tổng giám đốc nhiều năm như thế. Dù tâm lý theo phía nào là thì không thay đổi thực trạng đều là lựa lựa chọn rất tốt. Con biết u quan hoài con cái, cảm nhận thấy thua kém mang lại con cái, mong muốn bù đắp điếm mang lại con…nhưng con cái thiệt sự ko nhằm ý bao nhiêu loại này”

Tịnh Nhu gục đầu xuống ở yên ổn vị ở trong thâm tâm của Diệp Tuệ thủ thỉ.

“Có thể nhận lại u là tiếp tục đầy đủ với con cái rồi”

Diệp Tuệ thở nhiều năm, bà cũng ko thể bắt xay phụ nữ tuân theo ý bản thân, thôi thì bà đành thuận theo đòi cô vậy.

“Thôi được rồi, con cái không thích thực hiện ở Diệp thị thì thôi, tuy nhiên con cái cần tạm thời lưu giữ chức, nhằm người tao biết trường hợp thời điểm hiện tại ở trong nhà bản thân. Chờ thực hiện kết thúc giấy tờ thủ tục ly hít, u tiếp tục chuyển nhượng ủy quyền toàn cỗ gia tài mặt mũi mái ấm bọn họ Tống thanh lịch mang lại con cái, và cả của u nữa…”

Tịnh Nhu nghe cho tới trên đây bất thần nhổm người dậy, tóm chặt lấy bàn tay của u bản thân, cô thiệt sự mong muốn lên giờ kể từ chối tuy nhiên còn ko ngỏ được lời nói Diệp Tuệ tiếp tục ngăn lại.

“Không được kể từ chối, đó là những loại con cái nên có!”

“Nhưng…”

“Chẳng tuy nhiên nhị gì không còn, quy tắc giới này là vậy, chỉ mất những loại này mới nhất không biến thành người không giống coi thông thường. Hơn nữa về sau lấy ck cũng mạnh mẽ và tự tin hơn”

Đang yên ổn đang được lành lặn, tâm đang được tịnh đột nhiên Diệp Tuệ nói tới chuyện lấy ck, Tịnh Nhu đùng một phát lại ghi nhớ cho tới Sở Hạo Dương. Cô tức thời hoảng sợ, lúng túng, má đỏ lòe lựng lại mặt khác trả tay rời khỏi xua xua trước mặt mũi.

“Mẹ, u rằng gì vậy? Con với Hạo Dương vẫn chưa…”

Diệp Tuệ như nhìn xuyên qua hồng trần, khoé mồm cong lên tạo ra trở thành một nụ cười cợt phúc hậu.

“Có gì tuy nhiên cần giắt cỡ với u chứ. Con với Hạo Dương thân quen biết từng nào năm, trải qua chuyện khoảng tầm thời hạn thăng trầm của tình thân, chia tay rồi lại tái mét phù hợp, giờ cũng nên tính cho tới chuyện đính ước rồi. Chờ giải quyết và xử lý kết thúc chuyện mái ấm bọn họ Tống, thì tất cả chúng ta cũng nên qua chuyện họp mặt phụ thân u Hạo Dương là vừa”

Tịnh Nhu ngượng nghịu cúi mặt mũi xuống không đủ can đảm ngước đầu lên, Diệp Tuệ biết phụ nữ đang được lo ngại, nụ cười cợt bên trên môi bà lại càng rõ ràng rộng lớn. Bà còn bông đùa.

“Mà tuồng như u nghe Hạo Dương bảo rằng thằng bé bỏng đã mang con cái về tung ra mái ấm gia đình rồi đích thị không? Vậy rời khỏi chỉ việc u rời khỏi mặt mũi nữa thôi là hoàn toàn có thể kết duyên rồi nhỉ?”

Bàn tay Tịnh Nhu cứ rối r quấn nhập nhau, rằng thi công bắp.

“Mẹ à, u chớ trêu con cái nữa được không? Con ko Chịu đựng nổi đâu”

“Hahaha…con gái tôi nó ngượng kìa”

Biệt thự mái ấm bọn họ Diệp, Tống Hưng và Đinh Minh Huệ đang được hăng say tưới cây rồi đỡ đần chim cảnh, ngay lập tức khi bại Lăng Lập Cảnh đã và đang đứng trước cửa ngõ mái ấm bọn họ Diệp. Ông trả tay ấn chuông, đợi một khi lâu mới nhất thấy Tống Ngạo rời khỏi Open.

“Luật sư Lăng? Anh cho tới đây…?”

Lăng Lập Cảnh thế tệp làm hồ sơ nghiêm chỉnh nghị đứng trước mặt mũi Tống Ngạo rằng.

“Tôi thay cho mặt mũi cô Diệp cho tới trên đây gửi văn phiên bản này mang lại anh”

“Vất vả mang lại anh rồi, trả mang lại tôi đi…”

Tống Ngạo vốn liếng mong muốn lấy tệp tư liệu kể từ tay Lăng Lập Cảnh tuy nhiên suôn sẻ thay cho Lăng Lập Cảnh tiếp tục thời gian nhanh rộng lớn, rụt tay lại khiến cho Tống Ngạo với chút bất thần. Thái phỏng của Tống Ngạo bày rời khỏi trước mặt mũi với song phần không dễ chịu.

“Anh đó là với ý gì?”

Lăng Lập Cảnh vẫn lưu giữ vững vàng thái phỏng bại của tớ, ngỏ lời nói ý kiến đề nghị.

Xem thêm: ve sầu mùa thu

“Thay vì thế đứng ngoài này, tôi suy nghĩ nên nhập vào ngồi rồi thủ thỉ thì rộng lớn. Trừ phần văn khiếu nại này, tôi cần được truyền đạt vài ba lời nói của cô ấy Diệp cho tới với anh”

Tống Ngạo lặng lẽ siết chặt tay trở thành quả đấm, đôi mắt ông tao thiên về phía tệp tư liệu ấy đem thập phần sự tò mò mẫm, ko biết nhập bại chứa chấp cái gì tuy nhiên ngày thời điểm ngày hôm nay Lăng Lập Cảnh lại sử dụng thái phỏng cao ngạo cho tới thủ thỉ với ông tao như thế. Nhưng sau nằm trong, Tống Ngạo điềm nhiên xoay người nhập vào thuận mồm rằng.

“Vậy thì nhập đi”

Lăng Lập Cảnh ngồi bên trên sofa ngoài phòng tiếp khách, trả tư liệu mang lại Tống Ngạo.

“Anh ngỏ rời khỏi coi demo đi”

Tống Ngạo kể từ tốn ngỏ tệp tư liệu, xuất hiện nay thứ nhất đó là phiên bản văn bản ly hít tiếp tục có trước chữ kí của Diệp Tuệ. Lúc này, tự nhiên tiểu đồng ông tao ngỏ to lớn không còn cỡ mặt khác rộng lớn giọng.

“Thoả thuận ly hôn? Chuyện này là sao? Tại sao Tuệ Tuệ lại bảo anh trả tôi cái này? Cô ấy mong muốn ly hít với tôi sao?”

Giọng rằng rộng lớn của Tống Ngạo tiếp tục thành công xuất sắc tạo ra sự lưu ý cho tới Đinh Minh Huệ và Tống Hưng ở ngoài vườn. Hai người này cũng tức tốc chạy nhập vào mái ấm. Lăng Lập Cảnh đương nhiên ko bất thần trước phản xạ này của Tống Ngạo, ông vẫn bình ổn định đựng giọng.

“Đúng vậy, cô Diệp Tuệ mong muốn anh rời khỏi chuồn tay trắng”

Đúng thời điểm này, Đinh Minh Huệ và Tống Hưng thoang thoáng nghe được cũng hơ hải chạy nhập.

“Cái gì? chỉ đàn ông tôi rời khỏi chuồn trắng tay, cô tao phụ thuộc vào vật gì chứ?”

Lăng Lập Cảnh nghe cho tới trên đây, chợt nâng khoé mồm cười cợt khẩy.

“Dựa nhập vật gì à?”

“Chính là phụ thuộc vào chuyện anh Tống Ngạo phủ lấp liếm cô Diệp Tuệ chuyện hôn nhân gia đình thiệt sự của anh ấy tao với bà Đường Lệ. Hơn nữa lại còn tráo thay đổi nhì đứa trẻ con. Từng chuyện từng chuyện khiến cho cô Diệp Tuệ ko thể tin tưởng tưởng được nữa, cơ hội độc nhất đó là dứt cuộc hôn nhân gia đình lênh láng lời nói gian sảo này”

Đinh Minh Huệ nằm trong Tống Hưng và Tống Ngạo nghe kết thúc đều sững sờ, ko ngờ Diệp Tuệ lại biết chuyện này sớm như thế. Họ tiếp tục đựng công phủ lấp liếm từng nào năm tuy vậy. Lúc này trên đây, tiếng nói của Đinh Minh Huệ chợt ngập ngừng, thi công bắp.

“Chuyện này…chúng tôi đơn giản giả dối thiện chí thôi…ai bảo cô tao ko sinh được đàn ông chứ…”

Lăng Lập Cảnh đem kệ biểu cảm khó khăn coi của phụ thân người bọn họ, ông tư thế đứng trực tiếp dậy, thực hiện hành vi phủi phủo bớt lớp bụi bên trên áo, nhếch môi cười cợt giá tiền.

“Hừ, hành vi tráo thay đổi nhì đứa trẻ con của những người tiếp tục cấu trở thành tội vứt quăng quật con cái. Những lời nói nguỵ biện bại bà đợi rằng bên trên toà đi”

Tống Hưng luýnh quýnh thủ công, tiếng nói lập cập rẩy đem thập phần sự lo phiền kiêng dè.

“Trên…trên toà? Không cần đang được nói đến việc chuyện ly hít sao?”

Lăng Lập Cảnh phía đôi mắt coi Tống Ngạo đanh giọng.

“Đúng là đang được nói tới chuyện ly hít, nếu như anh Tống Ngạo trên đây chắc chắn ko Chịu đựng ký nhập văn bản ly hít, đồng ý rời khỏi chuồn trắng tay thì Shop chúng tôi chỉ đành tố tụng ly hít theo đòi trình tự động của pháp lý, đương nhiên khi bại tất cả chúng ta tiếp tục gặp gỡ nhau ở toà rồi”

Dứt lời nói, Lăng Lập Cảnh bước qua chuyện phụ thân người ngay lập tức tức thì tách chuồn. Lúc bấy giờ nhập căn phòng tiếp khách rộng lớn này chỉ với độc nhất phụ thân người thân bọn họ Tống vẫn đang được nỗ lực cứu vớt vắng tanh tình hình.

“Con trai…”

Chưa nhằm Tống Hưng rằng không còn, Đinh Minh Huệ tiếp tục chen ngang, âm thanh rất rộng lớn.

“Không được! Không được ly hôn! Ly hít kết thúc là tất cả chúng ta cần dọn thoát khỏi mái ấm, ko lấy được một đồng luôn luôn đấy”

Tống Ngạo vắng lặng nãy giờ mới nhất lên giờ.

“Không ly hít thì còn cơ hội nào là nữa chứ, chuyện Diệp Tuệ tiếp tục quyết thì không có ai thay cho thay đổi được đâu”

Mặc kệ đàn ông với ra sao, Đinh Minh Huệ vẫn nhất quyết lắc đầu ly hít, bà tao còn thư giãn ngồi xuống ghế cạnh Tống Ngạo mặt dày mày dạn rằng.

“Không được! Tuyệt đối ko được ly hôn! Sao Diệp Tuệ hoàn toàn có thể thực hiện thế chứ? Chúng tao sinh sống cộng đồng từng nào trong năm này, sao cô tao lại huyết giá tiền, mong muốn xua không còn chúng ta bản thân ra phía bên ngoài như vậy chứ?”

Tiếp nối Đinh Minh Huệ, Tống Hưng cũng lên giờ rời khỏi mức độ thuyết phục Tống Ngạo.

“Tống Ngạo, con cái coi thủ thỉ tử tế lại với Diệp Tuệ chuồn, tất cả chúng ta ko thể ly hít được đâu. Con suy nghĩ coi, nếu mà nhì đứa ly hít thì Tư Thành tiếp tục phát triển thành con cái riêng biệt mất”

“Đúng bại, đến thời điểm bại nó làm cái gi còn vị trí nhập tập đoàn lớn Diệp thị đâu chứ! Ngạo à…”

Xem thêm: cô vợ ngang tàng của ông trùm

Chưa nhằm u bản thân rằng không còn, Tống Ngạo tiếp tục giằng rời khỏi trực tiếp thừng hất mạnh bàn tay của bà tao thoát khỏi người bản thân dằn giọng.

“Đủ rồi, chớ rằng nữa! Chuyện này tôi tiếp tục tâm lý lại, vài ba hôm nữa tôi tiếp tục trả lời”

Sau bại, Tống Ngạo trầm dìm ngồi bại hồi lâu sau nằm trong mới nhất thất thểu tăng trưởng lầu. Nhìn bóng sườn lưng cô độc của ông ấy, nhịn nhường như ông ấy với cùng 1 nỗi cực khổ riêng biệt tuy nhiên chẳng ai thấu…có lẽ cũng cũng chính vì lòng tham lam ko lòng của phụ thân u bản thân nên ông ấy mới nhất cần thực hiện như thế chăng?