ngang ngược độc chiếm

                                    
                                              

Xin dành riêng thời hạn reviews những cỗ truyện không giống của tác giả:
- Tắc mật cất giấu kín (Hoàn)
- Dụ rủ nhà vua (Hoàn)
- Phu nhân thất sủng của trở thành căn nhà đại nhân (Hoàn)
- Thuần phục Bad boy (Đang sáng sủa tác)
- Yêu và Hận (Đang sáng sủa tác)
- Yêu âm thầm tía chúng ta (Đang sáng sủa tác)
- Ái phi của bạo vương vãi (Đang sáng sủa tác)
~> Hoặc những chúng ta có thể theo dõi dõi bản thân <3
--------------------------------------------------------------

Lãnh Đông chũm bó hoa đứng trước mộ. Cơn gió máy nghĩa trang khó khăn nhưng mà ko khiến cho cho tất cả những người tớ cảm nhận thấy bại liệt buốt sinh sống sườn lưng. Người dửng dưng đứng bên trên cao ngọn ụ lãng phí, toàn thân kiên toan, ko chút lung rung rinh. Khoé đôi mắt khẽ trùng xuống.
"Thiên Thiên, tôi lại cho tới đây" - Hắn cố nén giờ thở nhiều năm - "Mười sáu năm rồi! Mật Nhi tiếp tục rộng lớn rồi... Tôi cũng nên bước tiếp thôi".
Mười sáu năm nên dốc tâm bảo vệ một đứa con trẻ thiệt ko dễ dàng và đơn giản. Mối tình đầu này, còn nếu không xung khắc cốt ghi tâm, hắn hà vớ nên cay đắng sở gánh vác như thế?
"Thiên Thiên, tất cả chúng ta đã không còn nợ nần rồi! Mật Nhi... Cũng nên nhận u thôi!".
Trong trong thời hạn qua quýt, hắn tiếp tục sinh sống với đứa bé nhỏ cơ thế này. Hắn thiệt sự ko thể hiểu nổi. Bản đằm thắm hắn nhập năm cơ, mươi tám tuổi hạc, cũng chẳng qua quýt vừa vặn mới mẻ bay thoát ra khỏi cái tuổi hạc trẻ em, tiếp tục đèo bồng một đứa con trẻ không giống. Sự xuất hiện nay của Mật Nhi, tiếp tục thay cho thay đổi hắn.
Dù tình thương đằm thắm hắn và con cái bé nhỏ ko hề tệ 1 chút nào, tuy nhiên vì thế con cái bé nhỏ, hắn tiếp tục mươi sáu năm ko hề lấy một ai. Hắn... Đã nhằm Huyền Thư đợi quá lâu rồi! Cần nên phân tích với Mật Nhi, hắn ko nên thân phụ ruột của con cái bé nhỏ, nhằm con cái bé nhỏ gật đầu Huyền Thư chuồn. Hắn đã từng không còn nhiệm vụ của một người thân phụ rồi!
"Cậu căn nhà, chuẩn bị muộn rồi, tất cả chúng ta mau về thôi, kẻo đái thư và lão phu nhân đợi cơm trắng lâu" - Ông quản lí gia đứng lân cận sớm đã biết thành bầu không khí điểm phía trên doạ cho tới đứng ko vững vàng rồi!
"Được" - Hắn sau cùng Chịu dứt khoát xoay đầu.
Dù chuyện này thiệt khó khăn trình bày, tối ni tiếp tục là một trong những thời cơ thiệt tuyệt hảo nhằm thực sự được trình diện. Hắn luôn luôn trằn trọc chuyện này kể từ rất mất thời gian vì thế Mật Nhi hãy còn quá nhỏ bé nhỏ. có vẻ như là vì được cưng chiều chiều, tính cơ hội nó khi nào thì cũng như 1 đứa trẻ em ko Chịu rộng lớn vậy.
Hắn chỉ mong muốn con cái bé nhỏ tiếp tục tiêu thụ chuyện này thiệt chất lượng. Huyền Thư sau thời điểm cưới hắn, chắc chắn là tiếp tục đảm đương tầm quan trọng người u nuôi này chất lượng rộng lớn ai không còn. Đó cũng là một trong những sự bù che giành cho Mật Nhi.
Thật đi ra trình bày hắn ham muốn rũ vứt trách móc nhiệm này càng cấp tốc càng chất lượng thì đem chút ko đích. Hắn thiệt sự thương con cái bé nhỏ, như con cái đẻ của tớ vậy.
Mật Nhi kể từ nhỏ tiếp tục thất lạc u, rất rất đáng thương, lại ko được mưu trí mang đến lắm. Hắn tự động hứa sau thời điểm ổn định toan thất gia đoạn, hắn tiếp tục lần mang đến con cái bé nhỏ một việc làm chất lượng, một người ông chồng chất lượng, bố trí thiệt ổn định thoả.
Chỉ là hắn ko thể cứ rữa dở cả đời vì thế người con nuôi này được.
"Bố!" - Giọng trình bày không xa lạ kéo hắn thoát ra khỏi trầm tư.
Hắn tiếp tục về cho tới căn nhà kể từ lúc nào. Mật Nhi đang được ngóng hắn phía bên ngoài xe cộ, gõ gõ nhập dù cửa ngõ kính, gọi. Trên môi con cái bé nhỏ khi nào thì cũng đem nụ mỉm cười túc trực. Thói quen thuộc của con cái bé nhỏ này thiệt là rất khó vứt, mong muốn sau ngày thời điểm ngày hôm nay, hắn vẫn hoàn toàn có thể thấy nó phấn chấn mỉm cười hồn nhiên như thế.
Hắn bước xuống ngoài xe cộ. Cái bóng to lớn nhiều năm bao lấy con cái bé nhỏ. Đang ở thế khum người, con cái bé nhỏ lại fake sang trọng thế chỉnh tề ngước nom hắn.
"Mật Nhi!" - Hắn bao phủ lấy toàn thân nhỏ nhắn, rồi thơm lên trán nó.
Vẫn là thói quen thuộc hằng ngày.
"Mau nhập thôi! Bà nội đang được ngóng tía đó!".
Nghĩ cho tới người u già nua này của tớ, Lãnh Đông ko nén được nhưng mà nhảy mỉm cười. Ngày trước, khi hoặc tin yêu anh tiếp tục nhận nuôi Mật Nhi, bà thề nguyền sinh sống thề nguyền bị tiêu diệt nhằm ngăn ngừa, thậm chí còn đem thứ tự còn doạ đến mức độ nhảy ra bên ngoài ban công ham muốn tự động tử. Vậy nhưng mà vừa vặn trông thấy Mật Nhi, tâm bà ngay tắp lự dẻo quẹo đi ra, ko thấy la lối gì nữa. Mật Nhi kể từ nhỏ thất lạc u, anh kể từ nhỏ thất lạc thân phụ, nhì người có thể nói rằng là một trong những luật lệ bù trừ tuyệt đối.
Anh còn ghi nhớ ngày cơ, Mật Nhi đem hai con mắt nâu to lớn sáng sủa ngời, song má white phúng phính, ai nom cũng quí. Giờ phía trên tiếp tục trổ mã trở thành một cô nàng đem phần tương đối nhỏ nhắn, tuy nhiên cũng ko thể trình bày là ko xinh đẹp nhất.
"Sao giờ này mới mẻ về?".
Trên đời này, người có thể nói rằng chuyện với anh vì thế cái giọng cơ chỉ mất u anh nhưng mà thôi.
"Con chuồn thăm hỏi mộ u Mật Nhi một lát!".
Bữa ăn cứ thế ko chính thức nhưng mà tiếp tục như bị đập nát nhừ. Hàm của bà Kim như ham muốn rớt xuống chiếc dĩa cá phía trên bàn. Mật Nhi banh rộng lớn đôi mắt kinh ngạc.
"Mẹ con cái sao? Sao con cái ko nghe tía nói tới bao giờ?" - Con bé nhỏ căn vặn rất rất nhỏ nhẹ nhàng, nó đương nhiên biết yếu tố này còn có tương đối mẫn cảm.
"Lãnh Đông, mi chớ trình bày nữa, ngóng tao ăn đoạn rồi hẵn nói!".
Lão Phật gia tiếp tục hiểu ý của con cái bản thân, tuy nhiên ko ngờ anh tớ lại dám nhập vấn đề nhanh chóng như vậy.
Mật Nhi nghe vậy, lại cắm đầu ăn, con cái bé nhỏ nghe lão bụt gia trình bày vậy, còn dám trình bày thêm thắt gì, là thánh chỉ đấy!
"Mẹ, thứ tự này con cái trình bày thiệt đấy, con cái tiếp tục cưới Huyền Thư, đem kệ u đem được chấp nhận hoặc không!".
Mật Nhi nuốt khan, thời điểm ngày hôm nay tía ăn gan dạ hùm rồi.
"Mày trình bày lại lần tiếp nữa xem!".
Không khí đằm thắm nhì người rất rất căng. Dù biết khẩu lệnh của bề bên trên là ko được tạo ngược, tuy vậy Mật Nhi hiểu tính tía, Khi tía điên lên rồi thì còn cứng đầu rộng lớn đá.
"Tối ni, đem thịt viên oi cà, số bà quí nhất nè. Bà ăn một chút ít đi!" - Mật Nhi là ham muốn canh ty tía hạ hoả bà một chút ít.
Không ngờ tía trực tiếp tay đập bàn, mạnh cho tới nỗi bao nhiêu cái chén bát dĩa bên trên bàn đều lập cập lên.
"Mật Nhi, người rộng lớn thủ thỉ, ai mang đến con cái xen vào?".
"Chuyện của mi tương quan gì cho tới con cái bé nhỏ nhưng mà mi chửi nó?" - Bà bênh cô - "Vừa về cho tới căn nhà là mi tiếp tục ham muốn phun súng nhập mặt mũi hồ nước yên tĩnh ả đem nên không?".
Hai người chính thức to lớn giờ cùng nhau, ko kết quả cuối cùng.
"Thôi được, u khước từ thì thôi. Con chỉ việc chủ ý của Mật Nhi" - Nói rồi, tía đột ngột kéo tay cô - "Đi theo dõi bố".
"Này, mi ham muốn phản nghịch đem nên không? Để yên tĩnh mang đến con cái bé!".
"Mẹ, sớm hoặc muộn gì nó cũng phải ghi nhận thôi!".
Tai cô ù chuồn. thạo... thạo chuyện gì...
Linh cảm cô mách nhau nói rằng tiếp tục chẳng đem chuyện gì chất lượng lành lặn cả đâu!
"Mày... Mày..." - Bà gần như là tức bị tiêu diệt, ham muốn đuổi theo tuy nhiên ko đuổi theo kịp tía.
Chẳng bao nhiêu chốc, tía tiếp tục lôi cô nhập chống xem sách, chốt cửa ngõ.
Cô đứng, nom theo dõi song người mẫu, khuôn mặt tuấn tú cơ, khó khăn thốt nên lời nói. Cha thiệt điển trai. điều đặc biệt là ở cái góc mặt mũi nghiêng nghiêng thế này. Ánh nắng và nóng kể từ hành lang cửa số hắt nhập tôn vinh lối đường nét xương hàm vuông vắn, cái cằm nhiều năm giàn giụa uy thế, sinh sống mũi cao, cái đôi mắt kính tương đối ngả về phía đằng trước. Mật Nhi chỉ ước giá bán như bản thân chũm theo dõi cái máy hình họa, để mà chụp lại khoảnh xung khắc này.
"Mật Nhi" - Cha đằng hắng, xoay đầu thức tỉnh cô.
Mỗi thứ tự tía đằng hắng, cô ngay tắp lự hiểu, tía đang được rất rất trang nghiêm.
"Bố ham muốn trình bày với con cái một chuyện".
Cô hoàn toàn có thể mù mờ đoán đi ra.
"Liên quan lại cho tới u con cái sao?".
Bố lẳng lặng gật đầu.
"Ừ".
Mẹ cô là hero độc nhất bên trên đời, nhưng mà cô biết chắc chắn là là đem tồn bên trên, tuy nhiên ko lúc nào được biết, ko lúc nào được nghe kể, ko biết ở đâu, nom ra làm sao. Nhờ lời nói ban nãy của tía, cô mới mẻ biết, té ra u thất lạc rồi. Cũng không tồn tại gì quá kinh ngạc.
Bố xử thế với cô rất tuyệt, chất lượng cho tới nỗi cô thực sự ko thấy bản thân thua thiệt rộng lớn những đứa con trẻ không giống là bao nhiêu. Cô còn cảm nhận thấy bản thân thiệt đem phúc, Khi đã đạt được một người thân phụ hoàn hảo như thế.
"Sự thiệt là..." - Cô nín thở - "Con ko nên là đàn bà tía, con cái là con cái nuôi".
Để rồi tưởng ngàng...
Lãnh Đông để ý thiệt kỹ phản xạ của đứa đàn bà bản thân. Đôi tuỳ nhi của chính nó tương tự như tấm gương, soi rõ rệt hình bóng anh nhập cơ, đem điều nhập khi anh dứt lời nói, đem vật gì cơ trong đó như ham muốn vỡ tung ra.
"Mật Nhi, tía ham muốn con cái hiểu, như thế ko tức là tía ko yêu thương con cái, con cái hiểu không?" - Anh hấp tấp vàng trị lời nói.
"Sao hoàn toàn có thể như vậy được?" - Hàng lông mi của con cái bé nhỏ kể từ từ bị bẻ cong.
Hàng mi bên dưới khẽ động che, ươn ẩm ướt. Nó bất giác lùi xa xôi thoát ra khỏi vòng đeo tay của anh ấy. Đầu nó cứ nhấp lên xuống từng khi một mạnh.
Anh bỗng nhiên thấy bản thân thiệt tàn nhẫn Khi thổ lộ thực sự này, còn chưa chắc chắn trình bày gì thêm thắt nhằm yên ủi, con cái bé nhỏ tiếp tục lại chòng chọc nom anh. Lần này nhập tia đôi mắt đem chút hờn ân oán.
"Tại sao tía trình bày với con cái những điều này? Là bởi tía chuẩn bị lấy vợ? Cha hoảng con cái tiếp tục ngáng chân tía sao?" - Giọng con cái bé nhỏ cứ nhỏ dần dần nhỏ dần dần, yếu ớt ớt, như đang được cố phủ cất giấu giờ nấc nén sâu sắc nhập trong cổ họng.
Anh còn biết trình bày gì rộng lớn, và đúng là như thế.
"Mật Nhi, con cái cũng biết tía ham muốn lấy cô Huyền Thư kể từ bao nhiêu trong năm này rồi, là vì bà cứ ngăn cản!".
Mật Nhi trầm dìm nom anh, môi mím chặt, thất lạc một khi mới mẻ thốt nên lời nói.
"Con ko quí chị ta!".
"Mật Nhi..." - Anh thấy bản thân thiệt cay đắng sở - "Con quí phong cách xây dựng nhưng mà, Huyền Thư chị ấy học tập mặt mũi thời trang và năng động, chị ấy vẽ rất rất đẹp nhất, chị ấy còn là một người mẫu chân dài nữa, con cái biết đấy, là một trong những người rất rất có tiếng, dễ thường con cái ko thấy hào hứng 1 chút nào sao?".
Mật Nhi lặng người nghe tía cô say đắm kể về chị tớ. Toàn đằm thắm bị tiêu diệt điếng. Cô ko màng cho tới những chuyện cơ. Cô không thích tía thuộc sở hữu người không giống.
Cô không thích thất lạc bố!
Như vậy đem nên quá ích kỷ ko, tía thậm chí còn hiện nay... Không nên tía của cô ấy nữa rồi...
Cô xoay mặt mũi lảng rời chuồn. Ánh đôi mắt phía xuống bên dưới nhưng mà nước đôi mắt chảy ròng rã.
"Bố quí thì tía cứ cưới chị ấy đi!"
Nói đoạn, cô vứt thoát ra khỏi chống.

Bạn đang xem: ngang ngược độc chiếm

Xem thêm: sự trở lại của chàng rể vô dụng

Xem thêm thắt bên trên Blog của Blair Sky: https://blairsky.wordpress.com/ hoặc https://www.youtube.com/channel/UCvQ4SFqXekxl8lGcCASw-BA?sub_confirmation=1