muốn em la của riêng truyện full

Dụ Khang Trạch thoải mái làm càn trên cơ thể Mễ Nhiên, bàn tay hắn rắn rỏi nắm chắc nhị bên eo cô, sớm thôi, thớ domain authority nơi đây đã in hằn các vệt bầm đỏ. Tiếng m*t mát trên nhị gò bồng đào vang lên chùn chụt, d*ch bọt chảy dọc từ khe ng*c xuống khuôn bụng phẳng lì của nữ nhân. Bên dưới nhị chân đã tê cứng, mỏi nhừ các cơ nhưng vẫn buộc phải nhấp lên xuống để hoa*m nhỏ nhắn cơ thu nạp lấy vật hùng vĩ của hắn. Tiếng rên khe khẽ của nữ nhân vang lên thỏ thẻ:

- A~..ha..ah..ah...

Bạn đang xem: muốn em la của riêng truyện full

Mễ Nhiên hơi ngửa cổ lên cao, đốt cổ rướn lên nhìn cô như một đài hoa loa kèn đang được nở rộ và đầy kiêu ngạo. Cơ thể ửng đỏ, các vòng nảy nở mê người khiến phái nam nhân đã muốn th*o một lần thì càng sau càng muốn, không có ý định dừng lại. Ngay cả Khi hắn biết bảo bối của hắn đang được rất mệt nhưng con cái thú vô hắn quá lớn, không cho tới phép hắn dừng lại mà ngược lại còn hung hăng hơn.

A Nhiên từ nãy đã cầu xin cầu đến khàn cổ, nhị mắt ngấn lệ cũng chưa đổi lấy được sự dừng lại của Khang Trạch, cô hổn hển chút sức lực cuối cùng, thều thào:

- Trạch...hức..hức..ah..dừng lại mà...ah...

Nam nhân bây giờ mới để ý đến lời cô nói, hắn ngửng mặt lên nhìn cô, vô màn đêm tối tăm duy có ánh mắt sáng rực như một bầu trời sao thu vào vô mắt hắn. Nam nhân ngậm lấy ngón tay run rẩy rẩy của cô, ánh mắt vẫn hau háu nhìn vào khuôn mặt non nớt ấy, không rõ tâm tình đi ra sao. Bỗng Khang Trạch nhẹ nhàng ôm cô ngửa đi ra rồi đặt xuống giường, các đốt xương như được giãn đi ra thoải mái, kêu rắc nhẹ. Hắn lùi dịch xuống dưới, nâng nhị bên đùi non lên cao, chiếc lưỡi luồn lách vào hoa ng**ệt, nơi đây đã đỏ lử và ấm nóng vô cùng. Nam nhân đầy kinh nghiệm luồn lách sâu vào bên vô, m*t mát sạch mật d*ch như sợ tiếc chuồn một thứ ngon hảo hạng. Lưỡi dài quấn lấy hạt tr*n trâu hồng nhỏ rồi ngậm lấy như viên kẹo, có vẻ tham lam lam mà hắn vẫn cố ý tác động mạnh lên nơi này. Chiếc lưỡi đưa đi ra rồi ấn mạnh vào nộn ng**ệt, dòng d*ch ấm nóng lại được trực trào rỉ đi ra. Hai bên đùi non Mễ Nhiên run rẩy lên bần bật, muốn khép chặt lại nhưng cánh tay rắn chắc của hắn đã chế ngự

Một lúc sau, tư m*t trở nên khô thoáng, Khang Trạch yên tâm trườn lên, hắn kê lấy đầu cô nằm trên tay mình, cơ thể cả nhị rin rít vì mồ hôi nhưng có hơi lạnh không khí nên đã sớm hết. Hai mắt nữ nhân nhắm nghiền, không biết đã mấy giờ, chỉ biết tâm mi đã không còn sức mở mí, cơ thể toàn thân đã rã rời

Sáng hôm sau

Mễ Nhiên lục đục tỉnh trước, cô định với tay lấy điều khiển rèm nhưng chợt với không tới, Dụ Khang Trạch nằm sau lưng mà ôm quá chặt. Tâm trí cô vẫn mệt mỏi, rõ là sẽ ngủ thêm nhưng tỉnh sớm hóa đi ra một phần tự tên ác quái này. Hắn trùm cơ thể mình dịch sát lại cô, vòng tay ôm cô chặt cứng như sợ cô chạy mất, tức thì cả vật hùng vĩ cơ..hình như vẫn trương lớn và ấm nóng áp sau nhị bầu mông mịn của Mễ Nhiên... cô nghĩ thầm rồi xấu hổ

Mễ Nhiên khó nhọc ẩn cánh tay Khang Trạch đi ra, mè nheo:

- Ưm... anh... chặt quá rồi..

Nam nhân bật tỉnh, hắn thả lỏng cánh tay rồi dụi dụi mắt. Mễ Nhiên nhân cơ hội nằm lăn dịch đi ra xa xăm, thở hổn hển rồi trách cứ:

Xem thêm: kế hoạch xuyên không của vật hi sinh cải tạo nhân vật phản diện

- Anh muốn em chết đúng không? Anh muốn o ép em đến ngạt thở mà chết nhỉ?

Nữ nhân giận dỗi, kéo mạnh tấm chăn về phía mình. Đang sáng nên khí lạnh lùa vào sẽ cực run rẩy buốt, Khang Trạch toàn thân lại ko khoác ăn mặc quần áo, dù có khoẻ khoắn vạm vỡ như nào cũng bị lạnh mà run rẩy lên, hắn nheo mày, khàn khàn:

- A Nhiên... sao em kéo hết chăn.. Lạnh lắm

Hắn hùng hồn tiến sát lại, chỉ với một tay mà xê dịch cả cơ thể cô đang được quấn chặt vô lớp chăn bông lại sát mình, chui tọt vào vô rồi cọ xát cơ thể ấm nóng của cả nhị. Nam nhân nhắm nghiền mắt dễ chịu, bỉ ổi mà cười đùa. Mễ Nhiên dù tức cũng đành bỏ qua quýt, cô để tay hắn ôm hờ hờ rồi lại lơ mơ chuẩn bị ngủ lại giấc. Bỗng phái nam nhân dí sát lại vành tai cô, thầm thỉ:

- Em mới nói... tôi o ép em đến ngạt thở mà chết ư?

Mễ Nhiên nhíu mày, phải cẩn thận với lời nói của tên này, chắc định xỏ xiên cô điều gì tiếp. Nữ nhân thận trọng đáp:

- Ừ... không lẽ không phải sao?

Ánh mắt hắn nhắm lại như khóe mắt nâng lên vì hàm răng đang được cười tươi, hắn phì cười rồi bỉ ổi nói:

Xem thêm: nghịch tập sủng nhanh còn kịp dị bản

- Tôi nghĩ nếu em chết vì tôi.. thì là tự tôi th*o em đến kiệt sức... Đấy là lí tự xác đáng nhất1

Mễ Nhiên biết tức thì, hắn nói một câu nghiêm túc là chêm một câu cợt nhả. Mễ Nhiên bịt tai lại, xoay mặt chuồn mặc hắn nhăng cuội. Sau cùng cô cũng vào lại giấc, cả nhị chắc đương còn mỏi mệt thêm trời mùa đông, không khí se se rất hợp cho tới việc ngủ nướng. Vòng tay Dụ Khang Trạch quàng nhẹ lên vòng bụng cô, như thói quen thuộc để yên tâm cô vẫn bên hắn

P/s: sáng sủa ni sở hữu chúng ta này dự lễ Khai giảng ko nhỉ? Thời gian tham trôi thời gian nhanh vượt lên trên, lại sẵn sàng 1 năm học tập mới nhất rùi chúng ta ơi🥳🥳🥳