lam nhi xuyên tới thời hiện đại

Lam nhi xuyên cho tới thời tân tiến – Chu Hiểu Nhiễm
~Editor: Hề Tịch
~Beta: Bê
Chương 1: Xuyên qua
"Ca ca, mau tỉnh lại lên đường, ca ca...."
Giọng rằng con trẻ con cái vang lên giàn giụa lo ngại, thêm thắt tiếng động khóc nức nở dội vô màng tai, Tiêu Duyệt Vân mê mẩn sau đó 1 hồi nhăn nhíu ngươi ngay lập tức nhìn thấy, đó là giọng của tè đệ đệ Tiêu Nhạc Dương, cậu nỗ lực khiến cho phiên bản thân ái banh đôi mắt tỉnh dậy, loại trước tiên đập vô đôi mắt là khuôn mặt mày nhỏ nhắn tinh ma xảo bám giàn giụa vết không sạch của đệ đệ, thời điểm này vẫn coi chả không giống gì một chú mèo nhỏ nem nép.
"Tiểu Dương ngoan ngoãn, chớ khóc, ca ca ở trên đây, ca ca trên đây nhưng mà." Tiêu Duyệt Vân nhức lòng gạ dành riêng đệ đệ.
Từ nhị năm trước đó khi cả nhị bạn bè ôm linh bài vô kể từ lối chính thức lưu giữ đạo hiếu cho tới thời điểm hiện tại, đệ đệ mới mẻ tứ tuổi hạc đột nhiên một tối cứng cáp, cá tính trở thành càng trầm ổn định nhu thuận, càng hiểu chuyện rộng lớn, ko khi nào khóc rộng lớn như thế.

Bàn tay nhỏ nhỏ nhắn không ngừng nghỉ vuốt ve sầu mặt mày ca ca, cẩn trọng coi coi, xác lập ca ca không tồn tại gì sai trái, tè phái mạnh tử hán sáu tuổi hạc Tiêu Nhạc Dương mới mẻ yên tĩnh tâm ngừng than khóc, lấy lại lòng tin áy náy coi Tiêu Duyệt Vân.
Tiêu Duyệt Vân một vừa hai phải khôi hài một vừa hai phải nuốm khăn vệ sinh mặt mày cho tới đệ đệ, một vừa hai phải để ý thực trạng xung xung quanh.
Đây là 1 vùng đồi núi cổ, cây trồng xung xung quanh đều kể từ bên trên đôi mươi cho tới 30 năm tuổi hạc, vài ba nhánh cổ thụ xa cách xa vươn cao nghiền lá, tia nắng mặt mày trời chiếu xuyên qua chuyện tạo nên trở thành một sản phẩm vệt sáng sủa đều nhau trải lâu năm bên trên mặt mày khu đất, ganh đua phảng phất lại nghe rì rào rì rào.

Bạn đang xem: lam nhi xuyên tới thời hiện đại

Một vài ba vệt sáng sủa gửi trở thành màu sắc hồng theo đòi giờ dông tố hoạt động lao xao, bên trên cao mơ hồ nước truyền cho tới giờ nổ vang rền, ko khi nào nghe thấy.
Tiêu Duyệt Vân nhíu ngươi, cậu lưu giữ trước lúc mê mẩn, cậu nằm trong đệ đệ đang được ngồi bên trên thuyền lênh đênh thân ái biển cả, nhưng mà điểm này rõ nét là châu lục.
Không lẽ, chúng ta bị tóm gọn về rồi??? Nếu vậy, tại vì sao lại fake thần fake quỷ đem chúng ta thả thân ái rừng cây thế này?????
Sự tình đặc biệt kì quái, nghĩ về mãi ko rời khỏi, Tiêu Duyệt Vân đành cù sang trọng căn vặn đệ đệ: "Tiểu Dương, kể từ Lúc tỉnh lại đệ sở hữu thấy người nào là không?"
Tiêu Nhạc Dương nhấp lên xuống đầu, nói: "Không sở hữu nha, đệ tỉnh lại chỉ thấy ca ca ở lân cận, đệ kêu hoài ko tỉnh, ko thấy ai không giống."
"Ta ngủ bao lâu rồi?"
Tiêu Nhạc Dương nhăn mũi ngẫm nghĩ về, ko xác lập rõ: "Hình như...!khoảng...!một phút đồng hồ thời trang nha?"
Tiêu Duyệt Vân sờ sờ đầu cậu, lại để ý xung xung quanh một hồi, ở đầu cuối đưa ra quyết định lên đường về phía sáng sủa nhất.
Vốn dĩ cậu quyết định cõng Tiêu Nhạc Dương lên, tuy nhiên tè tử này lo ngại cậu một vừa hai phải mới mẻ tỉnh lại, nên nhất quyết ham muốn tự động bản thân đi dạo, Tiêu Duyệt Vân nối tiếp coi xung quanh, xác lập điểm này chỉ mất nhị người chúng ta, ngay lập tức đồng ý.
Đi phỏng nửa giờ, cậu phân phát hiện tại một con phố tự tạo không thực sự rộng lớn, chỉ đầy đủ cho tới nhị con xe kéo trải qua đồng thời, tuy nhiên đối với toàn bộ những con phố nhưng mà cậu nhận ra còn cân đối và xinh tươi rộng lớn.

Hai huynh đệ cù sang trọng coi nhau, đưa ra quyết định lên đường tiếp lối cũ, quá cơ hội trăng còn ko lên chạy thời gian nhanh cho tới điểm.
Vô luận thế nào là, rất cần phải nhìn thấy người không giống thì mới có thể hiểu rằng đó là điểm nào là.
Lại lên đường thêm thắt nửa giờ nữa, ở đầu cuối cũng rời khỏi cho tới lối rộng lớn, bên rìa lối sở hữu một thanh sắt kẽm kim loại lâu năm khoảng tầm nhị thước, bên trên bại liệt sở hữu tấm bảng sắt kẽm kim loại màu xanh lá cây.

Nương theo đòi ánh trăng, Tiêu Duyệt Vân nhận ra bên trên bại liệt là loại chữ white color ghi: "Núi Lưu Dương", "Độ cao kể từ......", lân cận còn ghi vài ba loại chữ nhỏ "...đại biểu tập đoàn lớn Quang Vinh....!kho sản phẩm số...", ở thân ái còn xen lộn vài ba tín hiệu xa lạ, cậu coi không hiểu nhiều, giông kiểu như kí tự động của những người Tây Vực.
Tiêu Duyệt Vân cau ngươi coi chằm chằm loại chữ "Quang Vinh" bại liệt, lúc này vua Đại Chu đang được đặc biệt kiêng cữ kị "Quang Vinh", không có bất kì ai rất có thể đem chữ bại liệt công khai minh bạch nhưng mà ghi chép rời khỏi.

Người này sẽ không sợ hãi chúng ta có khả năng sẽ bị thất lạc đầu vì thế tột bất kinh sao? Hơn nữa loại chữ "Dương" bại liệt ghi chép loại gì vậy nhỉ? Cậu lật tung cả kho chữ vô đầu lên cũng ko thể dò thám rời khỏi kể từ này.

Cái gì nhưng mà "Hải bạt", "Tập đoàn"??
Hắn sở hữu danh là a ma tơ Đại Chu, học tập sâu sắc hiểu rộng lớn, ko ngờ sở hữu ngày lại bị bao nhiêu chữ nhỏ này thực hiện khó khăn.
Đi theo phía mũi thương hiệu đi đường, ko lâu sau ngay lập tức cho tới một ngã tư đường gửi gắm lộ, đèn đuốc sáng sủa trưng, kể từ xa cách coi lại thấy sở hữu rất nhiều người đang được ở bại liệt.
Tiêu Duyệt Vân cõng Tiêu Nhạc Dương lên, đề khí vận coi thường công, bóng hình nhị người quá cơ hội lá cây xung xung quanh nhiều dễ dàng và đơn giản phủ vệt, thoắt loại ngay lập tức cất cánh cho tới sau cây cổ thụ mặt mày rìa một bản vẽ xây dựng kỳ lạ, lặng lẽ ẩn ỉm khí tức.
Trước cửa ngõ bản vẽ xây dựng hình vuông vắn, nhị group người ăn diện kì quái, tóc tai ngắn ngủi cũn đang được gườm gườm coi nhau, giương cung bạt dò thám.
Tiêu Duyệt Vân yên lặng nghe ngóng, tuy rằng rằng cả nhị group người rằng giờ phổ thông, khẩu âm khá kiểu như, tuy nhiên cách sử dụng kể từ lại thực hiện khó khăn cậu, khiến cho cậu như rớt vào sương loà, thực sự đàn gảy tai trâu.
Giống như thể, nhị phe cổ thương (phe thay mặt đại diện cho tới doanh nhân, thương tộc, người buôn bán) đang được trổ tài, Tiêu Duyệt Vân âm thầm nghĩ về.
Phe ở bên phải lên án đối phương hiếp bức phiên bản thân ái cho tới táng gia bại sản, tuyên tía cần báo thù hằn, phía bên trái kể tội ở bên phải thường xuyên thao tác làm việc xấu xí, gieo dông tố gặt bão, ngôn kể từ đều hiện tại rõ rệt sự căm dỗi tuy nhiên lại sở hữu chút kiềm nén.
Không bao lâu, Tiêu Duyệt Vân ngay lập tức hiểu vẹn toàn nhân, phe ở bên phải ôm rời khỏi một nhỏ nhắn gái chừng năm, sáu tuổi hạc.

Cô nhỏ nhắn sợ hãi hãi khóc thê thảm, không ngừng nghỉ giãy giụa giụa, liên mồm gọi một người con trai ở phe mặt mày trái: "Cậu ơi, cậu ơi..."
"Ninh Tắc Chiến, trên đây tuy rằng ko cần con cháu ruột của ngươi, tuy nhiên tao nghe rằng, ngươi nuông chiều chiều chuộng nó ko không giống gì con cái ruột, chính không?"
Người con trai trung niên đứng đầu phe ở bên phải thương hiệu là Lý Vinh Thái, hắn sờ sờ khuôn mặt mày non nớt của nhỏ nhắn gái, ko hề quan hoài cho tới giờ khóc của cô ý nhỏ nhắn, nở nụ mỉm cười vặn vẹo coi Ninh Tắc Chiến: "Tao ham muốn coi coi, ngươi vì thế cứu vãn con cái nhóc này, rất có thể nhượng cỗ cho tới nấc nào là, ngụy quân tử, phi!"
Lúc mặt mày bại liệt đang được sợ hãi ném con chuột vỡ đồ*, phe Lý Vinh Thái lại đùng một phát xuất hiện tại nhị thương hiệu phản, ôm siết lấy nhỏ nhắn gái rồi quăng quật chạy, thấy cọng rơm cứu vãn mạng chuẩn bị bị người mang theo thất lạc, Lý Vinh Thái nhanh gọn lẹ phái nằm trong hạ cướp người quay về, tình hình láo lếu loàn vô nằm trong.

Xem thêm: hệ thống ép tôi làm kiều thê

Hai phe rớt vào láo lếu chiến, phe phía bên trái rõ nét là kẻ từng được đào tạo và giảng dạy quy củ, hạ chực tiết chế, hoặc tấn công ngất hoặc trói người, ko hề rời khỏi sát chiêu, nhưng mà phe ở bên phải tương tự ham muốn thục mạng bị tiêu diệt, rời khỏi tay không áp theo chiêu số, bạ đâu tấn công bại liệt, thắng ở đoạn chiêu chiêu tướng mạo ác, nào là côn Fe, rìu, đao thay cho nhau lựa chọn thân ái người nhưng mà chém.
*ném con chuột vỡ đồ: ham muốn tấn công kẻ xấu xí tuy nhiên còn e ngại
Trong đôi mắt Tiêu Duyệt Vân xuất thân ái căn nhà võ, trận tấn công nhau này chẳng không giống gì đám dù phù hợp ganh đua nhau cắm xé, mức độ võ thuật còn ko đầy đủ hạ gục nhị huynh đệ căn nhà cậu, như thế ngay lập tức yên tĩnh lòng.

Lại thấy nhỏ nhắn gái và đã được cậu nường ôm vô lòng bảo đảm, tình thế cũng nghiêng dần dần về sự việc kiểm soát của phe phía bên trái, cậu ngay lập tức thở phào.

Thủ đoạn bắt trẻ em thực hiện khí cụ uy hiếp đối phương thiệt vô nằm trong hèn nhát, khiến cho người tao coi thường thông thường, nhị phe nhân thủ hành sự theo đòi nhị phong thái trọn vẹn ngược ngược, tuy nhiên cậu không thích tạo nên thị phi, tuy nhiên trong tâm đã dần dần nghiêng hẳn về một phía.
Bỗng "đoàng" vang lên một giờ thật to lớn, một người phía bên trái hét lên rồi gục xuống, tràng diện tức thời yên tĩnh tĩnh, người xem coi lại, vô tay Lý Vinh Thái ko biết lúc nào vẫn xuất hiện tại một cây súng.
Ngay tiếp sau đó liên tục vang lên giờ nổ súng, Ninh Tắc Chiến thời gian nhanh kháng ôm con cháu gái rời né lối đạn, tuy nhiên tay anh mặc dù sao cũng đã biết thành bao nhiêu viên đạn lạc sượt ngang, huyết ngấm đỏ tía ống tay áo sơ-mi.
Sau một hồi đạn ghé, phe ở bên phải điên loạn xả súng cũng không còn tinh khiết sản phẩm dự trữ, Lý Vinh Thái quăng súng lên đường, móc vô ngực rời khỏi một cây không giống nằm trong một chiếc tinh chỉnh kể từ xa cách, hét lớn: "Tất cả đứng yên tĩnh, con cháu ngoan ngoãn của ngươi bị tao gài lựu đạn bên trên người, Ninh Tắc Chiến, ngươi không thích bị tiêu diệt thì kêu người ngừng tay!"
Mọi người không thể tinh được.
Ninh Tắc Chiến thất sắc, nhẹ dịu kéo áo khoác bên ngoài của cô ý nhỏ nhắn rời khỏi, ngược nhiên bên trên bụng nường bị cột một ngược bom hứa giờ, chính vì là dạng mini nên nãy giờ không có bất kì ai phát hiện, tuy nhiên Ninh Tắc Chiến biết, uy thế của chính nó đầy đủ nhằm nổ tung đập nhừ từng thớ khu đất trong khoảng chục thước xung xung quanh.
Lý Vinh Thái thiệt tàn ác, dám cả gan góc thực hiện vậy.
"Ôm cho tới cẩn trọng a, chớ sở hữu lỡ lập cập tay nhưng mà vấp váp té nha, tao nhưng mà sẩy tay bấm sai sót, là ngươi và cả con cháu gái nhỏ nhắn phỏng của ngươi tiếp tục huyết-nhục-tung-tóe, lên đường gặp gỡ Diêm Vương ngay~" Nhân cơ hội nhị phe võ thuật ban nãy, ko biết lúc nào Lý Vinh Thái vẫn tháo lui rời khỏi một phạm vi an toàn và tin cậy, thủ hạ của hắn đang dần từ từ thoái lui, lại ngày càng tận nơi bắt đầu cây nhị huynh đệ Tiêu gia đang được ẩn núp.
Ninh Tắc Chiến cũng nhanh chóng gọi người phe bản thân thoái lui, mặt khác nhỏ giọng yên ủi con cháu gái.
"Nhưng, tuy nhiên nhưng mà...!đại thiếu hụt gia, ngài và tè thư thì sao?" Thủ hạ coi Ninh Tắc Chiến, lo ngại căn vặn.
"Nghe câu nói., nhanh chóng thoái lui, rời cho tới quyết tử ăn hại, thời gian nhanh."
Nhìn động tĩnh trước đôi mắt, Lý Vinh Thái giễu cợt: "Tới thời điểm này nhưng mà ngươi còn ham muốn khoác tấm domain authority quân tử, vờ vịt cho tới Lúc nào? Chậc chậc, xứng đáng thương thiệt, đến thời điểm chuẩn bị bị tiêu diệt mà còn phải không tồn tại ai chôn nằm trong, hahaha."
"Súc sinh, ngươi rằng loại gì?" Một thanh niên nhị đôi mắt đỏ tía ngầu quát mắng.
"A Quang, tháo lui lại."
Trên nhị gốc cây xa cách xa cách, nhị tay súng phun tỉa nhắm trực tiếp vô Lý Vinh Thái, ham muốn phun nhưng mà không đủ can đảm rời khỏi tay, sợ hãi phun sai sót vô cái tinh chỉnh.

Bất đắc dĩ, phương án có một không hai thời điểm này là hạ gục Lý Vinh Thái, lấy lại loại tinh chỉnh kể từ xa cách, giải vây người xem.
Tiêu Duyệt Vân sớm vẫn phân phát hiện tại nhị người này, chính vì khoảng cách khá xa cách cũng ko để ý nhiều, đối phương cũng ko nhìn thấy cậu.

Tốc phỏng của sát khí black color khi nãy thực hiện cậu kinh sợ hãi ko thôi, đương đầu với việc xuất hiện tại của "lựu đạn" lại càng thêm thắt cẩn trọng, thoạt coi thì uy thế chắc chắn rằng mạnh rộng lớn loại sát khí đen ngòm khi nãy nhiều lắm, nghe thông thoáng qua chuyện người xem thủ thỉ, lẽ nào vật bên trên tay Lý Vinh Thái bại liệt là chốt tinh chỉnh "lựu đạn"????
Trước đôi mắt, Tiêu Duyệt Vân quyết định xen vô trận đánh này.
Cậu cần quá nhận, phiên bản thân ái đặc biệt hương thụ thái phỏng của Ninh Tắc Chiến, bảo đảm người yếu đuối, sát trừng trị quyết đoán, điềm tĩnh ko sợ hãi bị tiêu diệt, xử thế đàng hoàng với nằm trong hạ.

Xem thêm: quan hệ thế thân đam mỹ truyện chữ full

Tất cả đều là tố hóa học nhưng mà người tướng soái cần phải có, cậu nhận ra bóng hình phụ vương thấp thông thoáng bên trên người con trai này.
Bất quá, phụ vương sẽ không còn phạm sai lầm đáng tiếc cho tới nỗi phải để phiên bản thân ái và tướng mạo sĩ vô thực trạng trở ngại nguy hại như thế.
Nghĩ cho tới phụ vương vẫn thất lạc, trong tâm cậu ko ngoài kéo lên sự tưởng vọng thất lạc đuối, Tiêu Duyệt Vân nhanh gọn lẹ lấy lại điềm tĩnh, nháy đôi mắt một chiếc với đệ đệ, ý bảo cậu ngoan ngoãn ngoãn đứng đợi.

Tiêu Nhạc Dương trịnh trọng hiểu ý gật đầu, Tiêu Duyệt Vân lôi ra vài ba căn tú hoa châm (kim thêu), đề khí nhảy xuống.
Lý Vinh Thái chỉ cảm nhận thấy sau cổ nhức nhối, xúc cảm bại liệt đần độn ngay lập tức kéo cho tới, bên trên người cứng đờ ko thể động che, tinh chỉnh kể từ xa cách và súng chính vì thân ái thể vô lực nhưng mà rơi bộp xuống khu đất.
Bóng người lóe một chiếc, Tiêu Duyệt Vân giơ tay tiếp trọn vẹn cả nhị loại, tay còn sót lại kể từ bên cạnh hông mang ra một thanh ngôi trường tiên hắc sắc (roi lâu năm màu sắc đen), thân ái hình họa quỷ mị nằm trong giờ roi vọt vang, chỉ với sau vài giờ đồng hồ thay đổi, nước ngoài trừ Lý Vinh Thái và nhị "cọc gỗ" lân cận hắn, bảy tám người sinh sống đều té rạp bên trên mặt mày khu đất kêu rên.
Ninh Tắc Chiến nhận ra bên dưới ánh trăng, người bại liệt ăn mặc quần áo thiệt quái ác dị, cậu đang được sử dụng võ thuật kỳ kỳ lạ cho tới siêu hạng tượng nổi của tớ nhằm Cấp Tốc kết đôn đốc trận đánh.

Cậu nam nhi tóc lâu năm khoác hắc nó liên tiếp thay đổi, lòi ra khuôn mặt mày đẹp mắt như ngọc khiến cho người tao cần kinh diễm, bên trên song môi mang trong mình một nụ mỉm cười nhẹ nhõm, lúm đồng xu tiền như ẩn như hiện tại.
Cậu tò mò mẫm review nhị sản phẩm "nguy hiểm" bên trên tay, coi về phía Ninh Tắc Chiến nhưng mà hỏi: "Xin căn vặn, vật này nên gửi gắm cho tới vị nào?"