khi nam thần hoá nam trà xanh

Trans: Cola

Trong phòng tự học, một phái nam một nữ ngồi đối diện nhau mà chẳng nói một lời.

Bạn đang xem: khi nam thần hoá nam trà xanh

Trong vòng bán kính chục mét xung xung quanh nhì người cũng lặng ngắt như tờ, tuy nhiên lại cuộn trào những đợt sóng ngầm.

Có người đánh mắt rời khỏi hiệu cho tới người mua mình, có người giả bộ hiểu biết sách tuy nhiên thực chất đang được rời khỏi sức nhìn trộm, còn thêm người lẳng lặng gõ điện thoại, gọi người mua mình tới trên đây.

Thậm chí có người còn viện cớ lên đường lấy nước, lặng lẽ đi qua nhì người họ, âm thầm quan lại sát ở khoảng cách gần.

...

Nhan Thư ko nhịn được ngẩng đầu lên, “Bạn gì ơi, nhập vòng mười phút người mua đã lên đường lấy nước sáu lần rồi đấy.”

Bạn nữ ê lập tức ngượng chín mặt, “Mình mình, buổi tối ăn lẩu mặn quá!”

Nói xong xuôi là lấp mặt chạy mất.

Bạn nữ ở sau sống lưng cô tao hoảng hốt cầm cốc nước, chột dạ giải thích: “Tôi mới lấy cốc thứ nhì thôi.”

Nhan Thư: “...”

Túm váy lại là bây giờ cô vô cùng hối hận.

Đáng lẽ cô phải sớm nghĩ đến chuyện tới phòng tự học cùng Hứa thần, sẽ xuất hiện tình huống như thế này mới phải.

Chỉ trách lúc nhận lời cô vẫn còn ko tỉnh ngủ, đầu óc cứ như đống hồ nhão vậy.

Nhan Thư còn đang được thầm ảo não, định uống miếng nước lấy lại tinh anh thần, vừa mới duỗi tay rời khỏi chạm vào cốc nước, cô đã ngây rời khỏi.

Hứa Bùi cũng ngây người.

Anh nhìn về bàn tay khác bên trên cốc nước, lên tiếng nhắc nhở: “Hình như trên đây là cốc nước của anh.”

Nhan Thư cuống quýt nói: “Ngại quá, em cứ mãi ko điều khiển được cánh tay trái này.”

Nói xong xuôi, cô lập tức nghe thấy một tiếng “Tách”.

Kèm theo gót tiếng chụp hình họa của điện thoại còn thêm luồng ánh sáng lóe lên.

Nhan Thư từ từ xoay đầu lại, mặt mày trái có một cậu phái nam sinh lặng lẽ giơ điện thoại, ấp a ấp úng nài lỗi: “Xin, nài lỗi ạ, em quên, quên tắt đèn flash.”

Nữ sinh mắt đồ sộ cạnh đó trách cứ: “Đèn flash mà cũng ko tắt! Chẳng được nước gì!”

Nhan Thư: “?”

Đậu xanh lơ, trên đây là vấn đề của đèn flash sao???

Còn đang được cạn lời, lại nghe thấy một tiếng “Tách” nữa.

Nữ sinh mắt đồ sộ vừa chê bai cậu phái nam sinh “chẳng được nước gì” ngượng ngùng thu điện thoại lại, gãi tai, “... Em quên tắt âm.”

Nhan Thư: “...”

Cô đứng dậy, bình tĩnh nói: “Em lên đường vệ sinh.”

Sau đó, cô không xoay lại nữa.

Sau Khi chuồn khỏi đó, Nhan Thư buồn chán trốn nhập rừng cây nhỏ dưới tòa nhà. Mười phút sau, cuối cùng cô cũng đợi được Hứa Bùi đến họp hội.

Cô nhìn dáo dác xung xung quanh, sau khoản thời gian xác nhận ko có người cô mới yên lặng tâm oán thán với anh: “Em đã coi lịch rồi, thời điểm hôm nay ko hợp để học hành, anh cứ cố định bắt em học. Nếu nghe lời em để mai học, tuyệt đối sẽ ko xảy rời khỏi những chuyện như vừa rồi.”

Hứa Bùi bình thản thể hiện thắc mắc: “Học hành có tội tình gì sao? Đây rõ ràng là vấn đề địa điểm.”

Nhan Thư vội vàng đồng tình: “Đúng, chúng tao tránh việc đến phòng tự học! Rốt cuộc địa điểm này là ai chọn vậy ko biết!”

Trách móc xong xuôi, đột nhiên cô nhớ rời khỏi một chuyện —

Mẹ nó hình như là cô tự chọn mà!

Đang tự trách mình thì nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Hứa Bùi: “Quan Văn Cường chọn.”

Nhan Thư: “?”

“Đàn anh Quan cũng chỉ đề nghị vậy, hình như là em...”

Hứa Bùi nhíu mày, nhìn cô bằng ánh mắt ko đồng tình, “Sao lại là em được, chính là Quan Văn Cường.”

Nhan Thư ngây ngẩn một hồi, bắt đầu chối tội một cách thành thục: “Đúng, ko phải em, là đàn anh Quan!”

Hứa Bùi gật đầu, “Về phòng anh sẽ nói cậu ấy.”

Nhan Thư gật đầu, “Bảo anh ấy lần sau ko được như vậy nữa nhé.”

Cũng vào lúc đó, Quan Văn Cường đang được ở nhập phòng ký túc cách đó mấy trăm mét bỗng hắt xì một cái rất mạnh.

“Ông Cường, ông bị cảm rồi hả?” Bạn cùng phòng họ Lý lên tiếng hỏi han.

“Thể chất này của tôi, bị cảm thế nào được.” Quan Văn Cường day mũi, cười he he rồi nói: “Không chừng có người đang được nhớ tôi đấy.”

...

Trong rừng cây nhỏ.

Nhan Thư và Hứa Bùi vào hùa với nhau, thời gian nhanh chóng định tội cho tới Quan Văn Cường, tuy nhiên kế hoạch học Toán thời điểm hôm nay ko thể ko tan thành bong bóng.

Đang chuẩn bị thảo luận về địa điểm học lần sau, điện thoại của Nhan Thư chợt reo lên.

Cô vừa mới mở khuông chat nhập Wechat thì giọng của Điền Tư Điềm đã vang lên: “Nhan Nhan, các bạn vẫn ở phòng tự học à? Mau vào coi, trang chủ bên trên diễn đàn đã lên phụ thân bài đăng về các bạn và Hứa thần đấy.”

Ngay sau đó cô ấy nhờ cất hộ mấy đường links qua chuyện, bài đăng đứng bên trên đầu sắp sửa lên đến rộng lớn trăm bình luận.

Nhan Thư lướt tay bên trên điện thoại coi một lúc, cảm thán từ tận đáy lòng: “Bạn khỏi phải nói, vừa nãy người ê chụp đẹp phết, vững là nhiếp hình họa gia thành thạo nhỉ?”

Chủ thớt này ko những chụp hình họa đẹp mà còn rất có tâm giúp họ chỉnh màu, xung xung quanh đều mơ hồ, chỉ có nhì người họ rõ nét đến ko thể rõ rộng lớn.

Hứa Bùi liếc qua chuyện một cái.

Anh ko chú ý đến hình họa ọt lắm, trái lại mặt mày dưới có nhì chữ thu hút sự chú ý của anh.

—Trà xanh lơ.

Hứa Bùi nhìn chằm chằm nhì chữ đó mấy giây, mí mắt chợt giật lên một cái, khẳng định vững nịch như đinh đóng cột: “Anh tuyệt đối ko thể nào là trà xanh!”

Nhan Thư: “?”

Cô ko thể hiểu rõ mạch suy nghĩ của Hứa Bùi, lấy làm lạ nhìn anh, “Anh đang được nói gì vậy?”

Hứa Bùi lấy lại bình tĩnh, “Ý của anh là, họ nói ai là trà xanh lơ vậy?”

“Em chứ ai, chẳng lẽ còn nói anh được sao?”

Hứa Bùi: “...”

Anh cau mày, “Ai nói em như vậy?”

“Người nói em nhiều thế, sao em biết là ai được chứ?” Nhan Thư thấy Hứa Bùi thay cho đổi sắc mặt, vội vàng ngậm miệng, xoay thanh lịch trấn an anh: “Chuyện này đã là cái gì, những người này chính là vì ghen tị tị với vẻ đẹp của em. Yên tâm, em sẽ ko để nhập lòng đâu.”

Hứa Bùi rơi sầm mặt mày, một lúc sau anh xòe tay rời khỏi.

Nhan Thư: “?”

Anh chụm mấy ngón tay lại, ngoắc ngoắc, “Đưa anh coi mấy người ê ghen tị tị với vẻ đẹp của em rời khỏi sao nào.”

Nhan Thư ko muốn để anh nhìn thấy mấy lời xàm xí này, thấy tình hình ko ổn cô định giấu điện thoại lên đường, ai dè cô một tay khó địch lại nhì tay, ngay lập tức tức khắc đã bị người nào đó giật mất điện thoại một cách thuận lợi.

Cô hốt hoảng muốn giành lại, tuy nhiên lại bị anh khoan thai giữ chặt cổ tay.

Hứa Bùi thuận lợi giữ cổ tay cô bằng một tay, cánh tay còn lại giơ cao, để mặc cô nhảy lên nhảy xuống cũng ko với tới điện thoại.

Anh nghiêng đầu, nhìn siêng chú vào màn hình một lúc, sắc mặt càng lúc càng trở nên u ám.

Chủ thớt để tiêu xài đề: [Aaa cô hoa khôi nào đó và Hứa thần bị chụp tự học với nhau! Có hình họa là có chân tướng! (Hình ảnh) (Hình ảnh) (Hình ảnh)]

Chủ bài đăng ê thuật lại những gì mình đã chứng kiến, sau đó còn đăng mấy hình hình họa chất lượng cao.

Bình luận phản hồi cực kỳ nhiều chiều, có người xuýt xoa vì nhan sắc, có người hóa thân thiện thành chú gà la hét, còn thêm người sốc đến rớt tròng kính rồi bắt đền chủ thớt.

Nhưng ngoài những bình luận này rời khỏi, dưới bài đăng còn xen lẫn một số bình luận ko mấy hoặc ho:

[Thủ đoạn của cô hoa khôi này đúng là liên tục ko dứt, phục luôn! Rõ ràng đã học dốt Toán rồi còn cố tình chọn môn Toán mà Hứa thần làm trợ giảng, lại giả vờ đáng thương bắt Hứa thần dạy kèm cho tới mình, giả vờ cầm nhầm cốc nước để tạo rời khỏi màn đụng chạm thân thiện mật, quá ư là trà xanh lơ rồi, cánh chị em học lên đường nhá!]

[Không học nổi, ko học nổi, người phàm trần như chúng tao làm gì có hiểu rõ thế giới của trà xanh lơ chứ (đầu chó)]

[Ơ đậu, cô hoa khôi trà xanh lơ này bị sao vậy? Tay đã bị thương rồi mà còn ko biết dừng lại, thân thiện tàn tuy nhiên lòng ko lụi à?]

[Mấy chị em nhập trên đây vẫn ko coi bài đăng về buổi dã ngoại nhỉ? Nghe nói tay bị thương cũng là mánh khóe thôi, đáng tiếc Hứa thần là thánh soi trà xanh lơ, hoàn toàn ko quan hoài cô tao hahaha]

[...]

Nhan Thư giương mắt nhìn khuôn mặt Hứa Bùi u ám như bị mây đen giòn giăng kín, lại giương mắt nhìn anh lấy điện thoại rời khỏi, có vẻ định tải phầm mềm diễn đàn ngay lập tức tại trên đây.

“Anh làm gì thế?”

Hứa Bùi ko đáp lại cô, ngón cái dứt khoát ấn vào nút tải xuống.

Nhan Thư: “... Anh định lên đường bình luận để đính chính sao?”

Thấy Hứa Bùi ko phủ nhận, cô tương đối cuống lên, “Anh đừng rep lại, anh lấy thân thiện phận gì mà đính chính?”

Tay Hứa Bùi tương đối khựng lại, ngước mắt nhìn về phía cô.

Nhan Thư: “Anh nghĩ mà coi, một người ko từng quan hoài đến những bài đăng xàm xí bên trên diễn đàn, thậm chí ngay lập tức cả phầm mềm diễn đàn cũng ko tải, đột nhiên nhảy rời khỏi đính chính cho tới em, người khác sẽ nghĩ nhì chúng tao rời khỏi sao? Nếu bị người tao phát hiện manh mối gì...”

“Bị người tao phát hiện, thì làm sao?” Hứa Bùi chợt ngắt lời cô, giọng nói vô cùng hờ hững nhập màn tối.

Nhan Thư ko hiểu biết vì sao anh bỗng dưng lạnh lùng, cô tương đối ngơ ngác: “Tất nhiên sẽ đem đến những phiền phức ko đáng có cho tới anh rồi! Em làm thế ko phải là vì nghĩ cho tới anh sao?”

Xem thêm: truyện tiên hiệp xuyên không

Hứa Bùi nhìn thâm thúy vào mắt cô, ko nói thêm thắt điều gì nữa.

Mãi một lúc sau, một tiếng cười khẽ đem theo gót khí lạnh từ vùng mũi vang lên rồi thời gian nhanh chóng tan vào nhập cơn gió tối đặc quánh, giọng anh xen lẫn một chút bất đắc dĩ: “Em tốt thật đấy.”

- -

Lúc về đến phòng ký túc thời gian giảo vẫn còn sớm, Nhan Thư giở sách rời khỏi, ôn tập bài học phát thanh ngày mai, rồi tắt đèn lên đường rửa ráy từ sớm.

Tay phải của cô ko được dính nước nên ko tắm được. Cô lấy một chậu nước đồ sộ, kỳ cọ cơ thể kỹ càng nhì lượt rồi thay cho thanh lịch áo ngủ, lên giường ngả sống lưng xuống là ngủ thiếp lên đường ngay lập tức.

Sáng rời khỏi, Nhan Thư mơ màng nghe thấy ai đó cười phụt một tiếng.

Cô nhắm mắt ngủ thêm thắt một lúc nữa, đầu óc dần dần tươi tỉnh lại mới chậm rì rì trèo xuống dưới.

Điền Tư Điềm đang được cầm điện thoại cười hề hề, thấy cô đã dậy, cô ấy lập tức vẫy tay gọi cô: “Nhan Nhan, mau đến coi này, quả dưa* đồ sộ nhất năm đấy!”

*Tin đồn, drama...

Nhan Thư cầm bàn chải đánh răng, hỏi: “Ai với ai công khai minh bạch thế?”

“Không phải nghệ sĩ, là diễn đàn nhập trường bọn mình. Đêm ngày hôm qua, bên trên diễn đàn có người bị lộ mã SV đấy! Bị lộ tận mấy phút cơ!” Điền Tư Điềm nói bằng giọng phấn khích.

Nhan Thư xoay phắt đầu lại, “Hả?”

Tài khoản bên trên diễn đàn nhập trường đại học Lan trước giờ đều là tài khoản ẩn danh, những bài đăng linh tinh anh bát nháo cực kỳ nhiều. Nếu bị lộ mã SV, chẳng phải cũng đồng nghĩa với việc mất tài khoản gián tiếp sao.

Đây đúng thật là dưa siêu đồ sộ.

Điền Tư Điềm chạy đến, nháy mắt với cô, “Mặc dù tối qua chuyện chỉ bị tung rời khỏi mấy phút tuy nhiên sáng ni đã có rất nhiều người bị đào rời khỏi, đúng là thú vị! Quý Khách còn nhớ cái tài khoản suốt ngày kêu gào ‘Là bạn bè đâm tui một dao’ bên trên diễn đàn không?”

Nhan Thư bóp kem đánh răng, nhìn về phía Điền Tư Điềm một cách vô cùng hứng thú, “Mã SV của anh tao bị đào rời khỏi à? Là anh chàng dũng mãnh nào đó?”

Điền Tư Điềm cười phì một tiếng, “Dũng mãnh cái gì! Em này là đàn em cao ngạo nổi tiếng của khoa múa, hình tượng sụp đổ tan tác rồi hahaha thương quá.”

Cô ấy vừa cười vừa đấm thùm thụp xuống bàn, “Còn có ‘Bé dễ thương chỉ biết kêu ứ ừ” cũng bị đào rời khỏi rồi, các bạn còn thân quen người này đấy.”

“Ai thế?”

“Quan Văn Cường, đàn anh Quan hahahaha.”

Nhan Thư sửng sốt, “Bạn nói đàn anh Cường là, là ‘quái vật ứ ừ’* á?”

*Chỉ những người cố tình bắt chước giọng điệu nũng nịu, tỏ rời khỏi dễ thương của con cái gái, nói câu nào cũng có mấy từ “ứ ừ” ở cuối câu, khiến người khác nổi domain authority gà (Baidu)

Điền Tư Điềm chỉ vào bài đăng mới toanh bên trên diễn đàn, cười hố hố như gà trống gáy, “Đúng, vừa bị đào rời khỏi đấy, mã SV là xxxx615, chẳng phải chính là anh ấy sao hahaha!”

Một ông anh đồ sộ cao như Quan Văn Cường, Nhan Thư thực sự ko thể tưởng tượng nổi dáng vẻ Khi anh tao nói “ứ ừ ư”, cô ko nhịn được cười rộ lên cùng Điền Tư Điềm.

Khó khăn lắm nhì người mới ngừng cười được. Một lúc sau, Điền Tư Điềm lại than thở vãn với vẻ tiếc rẻ: “Haii, nếu tối qua chuyện tụi mình ngủ muộn rộng lớn tí thì ngon rồi, còn thêm thể nhìn coi rốt cuộc những ai đã bôi nhọ các bạn.”

Vừa nói xong xuôi, điện thoại Nhan Thư kêu nhì tiếng, Tiểu Ưu nhắn vào nhập nhóm: [@ Nhan Thư, mau đến câu lạc bộ Báo chí, chuyện lớn!]

Nhan Thư và Điền Tư Điềm sửa soạn đơn giản rồi vội vàng chạy đến câu lạc bộ Báo chí.

Vừa mới đẩy cửa vào thì tiếng của Tiểu Ưu đã vang lên: “Nhan Nhan, các bạn biết bài đăng bôi nhọ người mua bên trên diễn đàn là ai đăng không! Là Lâm Tuyết Mẫn đó!”

Nhan Thư vẫn ko kịp phản ứng lại: “Lâm Tuyết Mẫn? Bài đăng nào cơ?”

Những người khác nhập câu lạc bộ cũng xúm lại, mồm năm miệng mười:

“Đâu chỉ có một bài, có mấy bài đều là chị tao đăng đấy!”

“Chị tao còn giả vờ là người qua chuyện đường, dùng tài khoản phụ sắm vai người khác thường xuyên lên đường bình luận “dắt mũi” ở dưới bài đăng của người khác. Trong bài đăng ở thư viện vào tối qua chuyện, quá nửa bình luận mắng người mua đều là tài khoản phụ của chị ta!”

“Bảo sao lại có nhiều người nói nhăng nói cuội như vậy, hóa rời khỏi đều là bởi chị tao giở trò quỷ. Thật ko ngờ chị tao lại là loại người như vậy, nhìn bề ngoài cũng đâu đến nỗi, đằng sau lại giở mấy trò tiểu nhân như thế...”

“May mà tối qua chuyện diễn đàn bị lag, làm mã SV của chị tao bị lộ rời khỏi, nếu không người nào có thể ngờ được những chuyện này chứ!”

“Mình đã cap màn hình lại rồi, tính nết như này quá xấu xa xôi. Nhan Thư, người mua mau đến tìm chủ nhiệm khoa lên đường.”

Trong lúc mọi người thể hiện ý kiến, Tiểu Ưu cũng ko rảnh rỗi, gõ bàn phím lạch cạch cả một đoạn dài, cuối cùng thở phào một tương đối đầy bực bội, “Mình đã đăng hết hình họa chụp màn hình lên diễn đàn rồi, để mọi người nhìn rõ bộ mặt thật của chị ta!”

Mười phút sau, bài đăng đã tạo nên sốt xình xịch, đám SV đại học Lan bưng bít tam quan lại bị chấn động đến vỡ nát, rời khỏi sức dùng vô vàn cách chửi mắng sự khác biệt lấp phủ tòa nhà cao mấy trăm tầng này*.

*Ở nhập trường hợp này dùng để chỉ bài đăng có nhiều lượt bình luận.

...

Lúc Điền Tư Điềm rời khỏi khỏi câu lạc bộ Báo chí, vẻ mặt cô ấy vẫn đầy sự hoảng hốt.

Cô ấy kéo tay áo của Nhan Thư, nói: “Nhan Nhan, hình như lần này ko phải lần lag bình thường của diễn đàn.”

“Hử?”

“Mình vừa hỏi ‘quái vật ứ ừ” à ko, đàn anh Quan. Anh ấy nói, về cơ bản diễn đàn trường ko thể xuất hiện tình trạng giật lag như vậy, vững là bị nhân vật máu mặt nào đó hack rồi.”

Điền Tư Điềm nói bằng giọng khó hiểu: “Bạn bảo coi nhân vật máu mặt nào mà buồn chán đến mức lại rảnh rỗi lên đường hack diễn đàn nhập trường? Cơ mà cũng may là có người này, nếu ko chẳng ai biết Lâm Tuyết Mẫn lại ko biết xấu hổ như thế!”

Nhan Thư nhún vai, tỏ vẻ cô cũng ko thể hiểu rõ.

Điện thoại đột nhiên kêu lên, cô nhìn qua chuyện, thở dài thườn thượt.

Điền Tư Điềm: “Ai mà khiến các bạn nhăn nhó khổ sở vậy?”

Nhan Thư lại thở dài, “Còn ai được nữa, thầy Toán của mình đó.”

Cô nói thêm: “Thầy Hứa.”

“Có tính tự giác đấy, người mua Nhan.” Giọng phái nam ở đầu mặt mày ê dường như còn đem theo gót tiếng cười, “Hai giờ chiều, qua chuyện trên đây học ôn.”

Vừa nghe thấy nhì từ “học ôn”, Nhan Thư lại cảm thấy nhức đầu, cô viện cớ theo gót thói quen: “Chiều ni em còn thêm tiết, chi bằng...”

Hứa Bùi bái ơ ngắt lời cô: “Có cần anh nhờ cất hộ thời khóa biểu của em cho tới em không?”

Nhan Thư chột dạ: “Thôi khỏi ạ.”

“Vậy chiều ni em còn thêm tiết không?”

“... Không.”

Nhan Thư giành cho tới mình phụ thân giây mặc niệm, bỗng nhiên nhớ rời khỏi một chuyện: “Vậy thời điểm hôm nay chúng tao đến đâu học thế?”

Phòng tự học là điểm công cộng, rõ ràng ko thể đến đó được nữa.

Dường như Hứa Bùi cũng cảm thấy khó xử, một lúc sau anh mới trả lời: “Đến nhà...” anh.

Nhưng đúng vào lúc đó, Nhan Thư lại giành trả lời trước: “Em biết rồi, đến phòng làm việc của anh!”

Đầu mặt mày ê bắt đầu lặng lặng.

Nhan Thư hoàn toàn ko phát giác rời khỏi điều bất thường, cảm thán: “Thầy Hứa à, chúng tao hiểu biết nhau quá đi!”

Mãi một lúc sau “thầy Hứa” mới thốt được một chữ: “Ờ.”

- -

Còn ko đến nhì giờ chiều, Nhan Thư đã đem sách vở đến địa điểm đã hẹn.

Hứa Bùi đứng tựa vào mặt tường ngoài tiệm cà phê, một tay lướt điện thoại. Thấy cô lên đường đến, anh bỏ điện thoại vào nhập túi, dẫn cô lên đường đến phòng làm việc.

Lúc đi qua nhì nữ sinh đang được hào hứng tám về chuyện “diễn đàn bị lag” vào tối qua chuyện, Nhan Thư sợ bị người mua bè nhập trường nhận rời khỏi, bèn thời gian nhanh chóng duỗi tay kéo thấp mũ lưỡi trai xuống.

Hứa Bùi liếc cô một cái, “Còn thắc mắc lắng gì nữa? Chẳng phải bây giờ mọi người đều biết những tin cẩn vịt đó đều bởi Lâm Mẫn gì đó bơm để rồi sao?”

“Cũng ko phải thắc mắc lắng.” Nhan Thư đang được định giải thích, đột nhiên sực tỉnh hỏi lại: “Ơ, ngay lập tức cả chuyện này mà anh cũng biết á?”

Hứa Bùi tương đối giật mình, “Quan Văn Cường nói.”

Nhan Thư há hốc miệng, “Cái tài khoản ‘quái vật ứ ừ’ của anh ấy cũng bị lật tẩy đến mức đó rồi, anh ấy còn ko thấy ngại mà nói cho tới anh sao?”

Hứa Bùi vẫn ko chột dạ một chút nào: “Hết cách rồi, cậu tao mặt dày lắm.”

Nhan Thư “ồ” một tiếng, ko còn do dự về chuyện này nữa, sau đó cô kể cho tới anh chuyện hoặc ho đống tài khoản của Lâm Tuyết Mẫn bị bóc bên trên diễn đàn vào thời điểm hôm nay.

Cô mà đã bật chế độ “máy hát” là ko dừng lại được, mãi cho tới đến Khi sắp sửa đến phòng làm việc, cô mới ngừng nói, nhăn nhó lấy sách Toán rời khỏi.

Hứa Bùi cụp mắt xuống, nhìn cô gái đang được xị mặt ở mặt mày cạnh rồi xoay đầu, ko nhịn được khẽ cười một cái.

Anh sải đôi bàn chân dài, trải qua một khúc ngoặt anh đột ngột dừng chân lại.

Nhan Thư ngờ vực hoặc hỏi: “Sao thế?”

Vừa mới hỏi xong xuôi, ngước mắt lên đã nhìn thấy ở cánh cửa cách đó ko xa xôi, có một ông chú mồ hôi nhễ nhại đứng đó, mặc áo đồng phục shipper, cầm điện thoại có vẻ như đang được định gọi cho tới ai đó.

Cạnh đó là một chiếc thùng đồ sộ vật vã, cao bằng đầu người.

Giây kế tiếp, điện thoại của Hứa Bùi reo lên.

Ông chú ê vội vàng ngắt máy, cười hỏi anh: “Cậu chính là cậu Hứa có số đuôi điện thoại là xxxx phải không!”

“Là cháu.”

“Tốt quá, đồ của cậu đến rồi trên đây, mời cậu kiểm tra một chút.”

Hứa Bùi nhìn từ bên trên xuống dưới, ngắm nghía thùng hàng này một lúc mới hỏi: “Đây là?”

Chú shipper: “Đây là –”

Hứa Bùi chợt nhớ rời khỏi cái gì đó, mặt tương đối biến sắc.

Anh định lên tiếng ngắt lời của ông chú này, tuy nhiên đã ko kịp nữa rồi.

Xem thêm: sự trở lại của chàng rể vô dụng

Ông chú shipper vỗ thùng hàng cái đụp, lấp giọng oang oang: “Đây chính là bảo tháp của cậu đó!!”

Hứa Bùi: “...”

Nhan Thư: “...”