khế ước đàn ukulele

Sa Lâm nom chằm chằm nhập cô rộng lớn nửa ngày mới nhất chỉ lên bên trên lầu, “Ở buồng nghỉ.”

Phòng ngủ…

Bạn đang xem: khế ước đàn ukulele

Từ ngữ đen ngòm tối làm thế nào.

Nếu thay đổi lại mái ấm cô thì nhì kể từ bại vô cùng nghe vô cùng êm ấm.

Cô xoay đầu tăng trưởng lầu, Sa Lâm suy nghĩ suy nghĩ rồi cũng theo đuổi lên lầu.

Phòng ngủ phía trên tầng nhì ko khó khăn mò mẫm, sau thời điểm đẩy cửa ngõ chống đi ra, Trang Noãn Thần chỉ cảm nhận thấy một cơn chóng mặt quay cuồng. Ngoài hành lang cửa số là bóng tối huyễn hoặc, kể từ phỏng cao này nom xuống hoàn toàn có thể đơn giản và dễ dàng trông thấy cảnh tối nằm mê ảo của Bắc Kinh. Ánh đèn kể từ những toà mái ấm cao tầng liền kề đầy đủ nhằm tạo cho cảm giác của mắt rung rinh động, tuy nhiên cảnh tối dù cho có rất đẹp thế nào thì cũng ko thể đối chiếu được với việc rung rinh động tuy nhiên người nam nhi bên trên chóng đưa đến.

Bên nhập tràn trề mùi hương mùi hương của anh ý, các mùa quấn lấy cô, đầy đủ nhằm khiến cho cô nhức nhối cho tới nấc thay đổi ko nổi.

Còn đem thông thoáng mùi hương rượu.

Chẳng lẽ…

Trang Noãn Thần suy nghĩ cũng còn chưa kịp suy nghĩ ngay tắp lự bước tiến bộ lên, đứng ở đầu chóng, kể từ bên trên cao nom xuống Giang Mạc Viễn. Anh đang được ngủ một cơ hội áp lực, đầu ngươi nhíu chặt lại, cái chăn mỏng tanh bao phủ cút 50% thân thuộc người anh, tương đối thở theo đuổi lồng ngực tuy nhiên phập phồng tăng lên và giảm xuống, lồng ngực dày rộng lớn rắn kiên cố khiến cho người không giống cần lưu giữ nhung. Quần áo bên trên người đã biết thành túa sạch sẽ, toàn bộ đều được đặt điều bên trên sô trộn ở ở bên cạnh, nhất là áo sơ-mi được xếp Gọn gàng, xinh xắn đi ra là vì Sa Lâm thực hiện.

Bởi vì như thế người tài xuất sắc như anh, tuy nhiên trong cuộc sống thường ngày hằng ngày lại ko học tập được cơ hội vội vã áo sơ-mi thế nào, do đó cô luôn luôn ở trước mặt mày anh kiêu ngạo về đặc điểm đó, trả áo sơ-mi đã và đang được vội vã Gọn gàng tuy nhiên khoe khoang vùng với anh.

Anh ngủ ở nhập buồng nghỉ của Sa Lâm, trong cả đồng hồ thời trang cũng túa xuống đặt điều bên trên tủ đầu chóng, đương nhiên như thể đang được ở nhập chống của tớ.

Trang Noãn Thần nhẹ dịu ngồi xuống, khẽ vuốt lên nhì má anh, trái ngược tim nhức nhối, tuồng như anh ngủ lâu rồi, vô cùng say sưa.

Là vì thế say rượu sao?

Anh vẫn tu thật nhiều rượu?

Anh tu say rồi làm những gì với Sa Lâm?

Bình thông thường anh vẫn hoặc cho tới điểm này Hoặc là cũng tương tự cô đấy là lượt trước tiên tới?

“Anh ấy tu nhiều rượu lắm sao?” Cô biết Sa Lâm đứng ở cửa ngõ.

Sa Lâm đang được đứng ở cửa ngõ, cũng nghe thấy thắc mắc này của cô ý, lượt này cô tớ ko vấn đáp thắc mắc của Trang Noãn Thần và lại rằng, “Trang Noãn Thần, tất cả chúng ta nên thì thầm cùng nhau.”

Trang Noãn Thần xoay đầu nom đi ra cửa ngõ, ánh đèn sáng ngoài hiên chạy như thực như ảo, trong vòng xung khắc bại cô như mơ hồ nước thấy được chủ yếu bản thân.

***

Phòng khách hàng lầu một, không gian đem chút lạnh giá.

Không biết là vì sức nóng phỏng phía bên ngoài hạ xuống hoặc sao tuy nhiên Trang Noãn Thần cảm nhận thấy như đem gió máy rét mướt lùa nhập, từng chút làm mòn trái ngược tim cô, thực hiện cơ hội nào thì cũng ko rét lên được.

Toàn cỗ phòng tiếp khách được tô điểm vô cùng rất đẹp, mọi nơi tràn ngập mùi hương phụ nữ giới.

Mối mối quan hệ của cô ý với Sa Lâm trước giờ vốn liếng ko chất lượng tốt, căn chống này tất cả đều sang chảnh, còn mái ấm cô việc tô điểm lấy white color thực hiện chủ yếu, chính vì cô mến sự giản dị, càng giản dị càng chất lượng tốt.

Trên bàn trà được đặt điều nhì ly trà rét, mùi hương trà rét phả đi ra, thanh nhã tịch mịch, chỉ tiếc là ko phù hợp với tòa nhà này.

Trang Noãn Thần ko am tường về trà, tuy nhiên kể từ khi gả mang đến Giang Mạc Viễn thì cũng chính thức biết một chút ít, thông thường những khi rảnh rỗi Giang Mạc Viễn cũng hoặc dạy dỗ cô về trà đạo, cứ thường ngày lại sở hữu người giảng dạy dỗ như vậy thì rất nhiều cũng hiểu rõ vài ba phần.

Trà ở trước đôi mắt này là loại trà tuy nhiên Giang Mạc Viễn mến tu nhất.

Trang Noãn Thần vẫn lạng lẽ, cầm cố lấy tách trà lên khẽ nhấp một ngụm, đắng chát…

Đắng chát này sẽ không cần ở trà, tuy nhiên là ở tim.

Còn Sa Lâm là kẻ hé mồm trước đánh tan không gian căng thẳng mệt mỏi, tiếng nói ko hề khoe khoang vùng, ngược lại điềm đạm kể, “Mạc Viễn vẫn ra quyết định ở ở bên cạnh tôi, công ty chúng tôi tiếp tục nhanh gọn lẹ tách ngoài Bắc Kinh.”

Ngón tay cầm cố tách trà của Trang Noãn Thần tương đối cứng lag, đùng một cái đem chút nhức nhối xẹt qua loa ngón tay, là bị trà rét sánh đi ra thực hiện rộp một chút ít. Sau khi Sa Lâm rằng đoạn tiếng này thì ko rằng tiếp nữa, chỉ để ý biến đổi bên trên mặt mày cô.

Hàng mi nhiều năm vừa khít lép vế ánh nhìn chợt đổi khác, khi giương đôi mắt lên thì Trang Noãn Thần vẫn điềm đạm quay về, “Tôi suy nghĩ nếu như Mạc Viễn thực sự đem ra quyết định này thì anh ấy tiếp tục rằng với tôi, những chuyện xứng đáng khinh thường như vậy này anh ấy sẽ không còn thực hiện.”

“Đây cũng chính là chuyện anh ấy vừa vặn ra quyết định.” Sa Lâm tu ngụm trà, sau thời điểm buông tách trà lại rằng một câu, “Tôi và anh ấy đã và đang từng lên chóng, giờ cô cũng thấy anh ấy ngủ ở nhập mái ấm tôi tuy nhiên.”

“Nếu quả như tiếng cô rằng thì thiệt đi ra tôi hoàn toàn có thể tin cẩn.” Trang Noãn Thần gắt gao áp dụng sự nhức nhối trong trái tim, tâm sự nghe thiệt nhẹ dịu, “Nhưng tuy nhiên tôi lại sở hữu xúc cảm rằng đấy là ảo giác của tớ cô.”

Sa Lâm sửng nóng bức, nhíu ngươi, “Cô đem ý gì?”

Trang Noãn Thần tương tự như nhàn nhã nhã đùa nghịch ngợm tách trà, thản nhiên rằng, “Chỉ hoảng sau thời điểm anh ấy say coi cô là tôi, chuyện này cũng ko cần là ko thể xẩy ra.”

Cho cho dù nhức lòng, cô cũng ko thể yếu ớt ở trước mặt mày kẻ địch được, phụ nữ giới nếu như đem đâu lòng cũng tiếp tục trực tiếp sườn lưng không chỉ có thế trước mặt mày tình địch, thực sự đích lý phù hợp tình cũng rất được hoặc là vì người bày trò cũng vậy, tối thiểu ko thể nhằm đối phương được tự do trong trái tim. Tình địch quyết đấu, rằng White đi ra đó là thách thức tập luyện tư tưởng tuy nhiên thôi.

Ai thỏa sức tự tin cho tới sau cùng thì tiếp tục là kẻ thắng lợi, đạo lý này như 1 câu nói: ‘Lời dối trá rằng mươi ngàn lượt đó là sự thật’.

Cho nên, thời điểm này, Trang Noãn Thần nỗ lực khiến cho bản thân thiệt thỏa sức tự tin, mặc dầu cô rằng bừa bãi, tuy nhiên Giang Mạc Viễn tu rượu là thiệt, nam nhi khi say rượu thì có lẽ ai hoàn toàn có thể hiểu rằng tâm tư tình cảm của mình chứ?

Quả nhiên, sau thời điểm Sa Lâm nghe được những tiếng vì vậy thì sắc mặt mày đùng một cái trở thành khó khăn coi, khoé môi nhếch lên, qua loa một, nhì phút mới nhất hừ rét mướt, rằng một câu, “Trang Noãn Thần, nhượng bộ như cô vượt lên trước tôn vinh bạn dạng thân thuộc bản thân rồi, với tình cảnh giờ đây của Mạc Viễn thì cô thực sự chẳng canh ty được gì mang đến anh ấy cả.”

Như hình hình họa ở nhập vượt lên trước khứ lại một đợt nữa xuất hiện tại trước đôi mắt, tiếng rằng của Sa Lâm thời điểm này khiến cho cô suy nghĩ cho tới Hứa Mộ Giai.

“Cô ham muốn rằng gì?” Tuy là căn vặn vậy tuy nhiên cô đã và đang mơ hồ nước đoán đi ra được tiếp theo sau Sa Lâm tiếp tục rằng gì.

Sa Lâm chỉnh lại điệu ngồi, sắc mặt mày khó khăn coi vừa vặn rồi cũng khá nhanh chóng được kiểm soát và điều chỉnh lại, ko khó khăn để xem đi ra cô tớ vẫn sẵn sàng kỹ lưỡng buổi thì thầm này, tối thiểu là giờ đây cô tớ vẫn không thể xấu xa hổ và thụ động như lượt trước tiên chạm mặt mày với Trang Noãn Thần, “Cô ở ở bên cạnh Mạc Viễn căn bạn dạng là không hỗ trợ gì được mang đến anh ấy, tuy rằng lúc này cô là tổng giám đốc của Vạn Tuyên tuy nhiên nói đến năng lực cô ko bởi vì tôi, nói đến quyền lực thì cô đương nhiên ko thể nào là bởi vì mái ấm chúng ta Nam. Tuy hiện nay chúng ta Nam bị Tiêu Duy kiềm hãm, tuy nhiên lạc đà gầy guộc vẫn to hơn ngựa, tía tôi vẫn luôn luôn ước muốn tôi và Mạc Viễn hoàn toàn có thể ở với mọi người trong nhà, đem sự tương hỗ kể từ tía tôi suy nghĩ Mạc Viễn tiếp tục vô cùng nhanh chóng tái hiện từ trên đầu.”

Trang Noãn Thần nhẹ dịu mỉm cười, “Điều khiếu nại trước tiên này là tôi cần tách ngoài Mạc Viễn.”

“Cô thực sự người lanh lợi.” Sa Lâm gật đầu.

Trang Noãn Thần mỉm cười mỉm cười, lại tự động bản thân sụp đổ thêm 1 tách trà, động tác thong dong, điềm đạm.

“Trang Noãn Thần, sự nghiệp của Mạc Viễn gặp gỡ cần nguy hại, cô cũng không hỗ trợ được gì, tôi không hiểu biết cô còn bám lấy anh ấy thực hiện đồ vật gi.” Sa Lâm tương đối cao tiếng nói.

Xem thêm: cuộc hôn nhân đẫm nước mắt

Mùi trà vẫn thom như trước đó.

“Tôi suy nghĩ chuyện thế này vẫn nên đợi sau thời điểm Mạc Viễn tỉnh lại chủ yếu mồm rằng với tôi thì chất lượng tốt rộng lớn.”

“Trang Noãn Thần, cô đem ý gì!”

“Ý tứ vô cùng giản dị, tiếng này kể từ mồm Mạc Viễn tâm sự thì tôi tiếp tục tin cẩn, tuy nhiên kể từ mồm cô tâm sự thì tôi ko tin cẩn.” Ánh đôi mắt Trang Noãn Thần điềm đạm.

Sa Lâm đùng một cái cầm tay trở nên quả đấm, “Cô là vượt lên trước thỏa sức tự tin Hoặc là bị váng đầu rồi? Chẳng lẽ tin cẩn tưởng Mạc Viễn cho tới vậy? Cô một chút ít cũng không phải lo ngại lắng đấy là ý của anh ý ấy, chẳng qua loa là anh ấy ko biết nên hé mồm rằng với cô thế nào?”

“Mạc Viễn là kẻ nam nhi vô cùng đem phương pháp, anh ấy từng rằng với tôi, anh ấy và cô vĩnh viễn cũng ko thể nào là ở ở bên cạnh nhau, khi bại tôi vẫn tin cẩn rồi. Anh ấy là kẻ nam nhi kiêu ngạo sao hoàn toàn có thể ở trước mặt mày phụ nữ giới giở trò chân đứng nhì thuyền xứng đáng khinh thường vì vậy chứ?” Trang Noãn Thần nói đến việc anh cảm nhận thấy lưu luyến, “Tôi không hỗ trợ được Mạc Viễn gì nhiều, tuy nhiên tôi cảm nhận thấy, là bà xã chứ không cần cần là siêu nhân kiểu gì rồi cũng thực hiện được, miễn sao khi anh ấy gặp gỡ chuyện tôi ko thực hiện trọng trách của anh ý ấy là được rồi. Tính tình Mạc Viễn thế nào tôi suy nghĩ cô cũng hiểu rất rõ ràng, nếu như anh ấy thực sự mệt rũ rời, thực sự ham muốn buông quăng quật đoạn hôn nhân gia đình này, hoặc là vì như thế quyền lợi tuy nhiên ra quyết định buông quăng quật đoạn tình yêu này thì tôi suy nghĩ với thái phỏng thực hiện người của anh ý ấy chắc chắn tiếp tục rằng trực tiếp, như tiếng tôi rằng bại, trong cả cho tới việc biểu lòi ra cũng không tồn tại thì chỉ hoàn toàn có thể bệnh bản thân rằng, cô đang được dối trá.”

“Cô…”

“Về việc thời điểm ngày hôm nay vì như thế sao anh ấy ở trong nhà cô, thiệt đi ra ngóng sau thời điểm anh ấy tỉnh rượu thì tôi tiếp tục biết thôi, đem vài ba chuyện anh ấy tiếp tục cảm nhận thấy không cần thiết phải cất giấu tôi.” Trang Noãn Thần rằng đoạn vực lên, “Tóm lại, vẫn cần cảm ơn cô vẫn che chở mang đến ck tôi, tuy nhiên nhưng mà cho tới phía trên thôi, tôi cho tới là để mang anh ấy về.”

“Từ kể từ.” Thấy cô ham muốn lên lầu, Sa Lâm gọi cô lại.

Trang Noãn Thần giới hạn bước, xoay đầu nom Sa Lâm.

Sa Lâm ngồi bên trên vị trí, vô cùng nhanh chóng ánh nhìn sâu sắc thẳm cũng ko thể nào là bao phủ cút được sự mệt rũ rời, thở nhiều năm một tương đối, cô rằng, “Cô tránh việc căn vặn anh ấy vì như thế sao lại ở nhà đất của tôi, vì như thế tức thì chủ yếu anh ấy cũng ko biết.”

Trang Noãn Thần giật thột.

“Anh ấy ở câu lạc cỗ tu thật nhiều rượu, tôi cho tới câu lạc cỗ nhằm gặp gỡ chúng ta vừa vặn khi thấy anh ấy, khi bại anh ấy vẫn tu cho tới say mèm, tôi quen thuộc biết Mạc Viễn nhiều năm vì vậy đấy là lượt trước tiên tôi thấy anh ấy tu say cho tới thê.” Sa Lâm dựa người nhập ghế, lẳng lặng đối lập nằm trong cô, “Là tôi trả anh ấy về bên, chính vì tôi ko biết địa điểm nhà đất của nhì người giờ đây ở đâu, càng ko thể căn vặn anh ấy được, Smartphone của Châu Niên thì gọi ko được, do đó tôi chỉ hoàn toàn có thể trả anh ấy về mái ấm tôi trước.”

Giọng rằng của cô ý tớ vô cùng nhẹ nhõm, như thể mặt mày hồ nước ko đẩy sóng, yên bình như mặt mày gương, bao hàm hai con mắt của cô ý tớ.

Một mặt mày này của Sa Lâm lại khiến cho Trang Noãn Thần trong thời điểm tạm thời giới hạn bước ko lên lầu nữa, cô một đợt nữa ngồi xuống, biết Sa Lâm hẳn là còn tồn tại tiếng ham muốn rằng.

“Nói không tồn tại ý vật dụng là dối trá, khi nhằm Mạc Viễn phía trên chóng bản thân tôi thực sự vô cùng ham muốn tận dụng thời cơ này nhằm anh ấy phạm sai lầm đáng tiếc, chỉ tiếc, nhập mồm anh ấy toàn gọi thương hiệu cô.” Khoé đôi mắt Sa Lâm tương đối đỏ hỏn, tuy nhiên vô cùng nhanh chóng lại quật cường ngăn cùng với nước đôi mắt chảy xuống, giương đôi mắt lên nhign nhập đôi mắt cô, “Thật đi ra lượt bại Mạc Viễn cút công tác làm việc tôi cũng khá ham muốn mò mẫm thời cơ này, tôi thực sự theo đuổi Mạc Viễn, thậm chí còn còn ở nằm trong chống với anh ấy.”

Trang Noãn Thần biết cô ấy nói đến việc chuyện nào là, lại nghe cô ấy quá nhận ở nằm trong chống với Giang Mạc Viễn thì trong trái tim rất nhiều đem chút ko phấn chấn.

“Cô tin cẩn không? Tôi quá khi anh ấy đang được ngủ thì túa không còn ăn mặc quần áo rồi nhào nhập trong trái tim anh ấy.” Sa Lâm rằng đoạn thì mỉm cười đau khổ, “Buồn mỉm cười đó là anh ấy vô cùng nhanh chóng tỉnh, biết tôi ko cần là cô thì thiếu hụt chút nữa vẫn sử dụng nước rét mướt xối bị tiêu diệt tôi.”

Trang Noãn Thần choáng ngợp, cô cũng ko biết đem chuyện vì vậy xẩy ra.

Sa Lâm vẫn tồn tại khóc.

Cô nom Sa Lâm, đem chút nhức lòng.

“Tôi yêu thương Mạc Viễn nhiều năm, kể từ lượt trước tiên trông thấy anh ấy ngay tắp lự yêu thương, tôi vẫn suy nghĩ cho tới chuyện ở mặt mày anh ấy, rồi tiếp tục phát triển thành bà xã ck, khi yêu thương với anh ấy tôi ngay tắp lự mong đợi cho tới ngày anh ấy cầu hít với tôi, không mong muốn toàn bộ đều sai rồi. Trong lòng anh ấy, nặng trĩu nhất vẫn chính là tình bằng hữu, tuy nhiên có lẽ rằng là vì tôi ko thể cướp trọn vẹn địa điểm cần thiết trong trái tim anh ấy. Mạc Thâm yêu thương tôi, anh ấy vì như thế không thích nhằm em trai bản thân tuyệt vọng nên vẫn dữ thế chủ động buông tay tôi và nuông chiều quăng quật tình yêu này, thân thuộc bằng hữu và phụ nữ giới thì anh ấy vẫn lựa chọn anh em…” Nói cho tới phía trên tiếng nói của Sa Lâm càng nghẹn ngào.

Trang Noãn Thần khẽ thở nhiều năm một tương đối, lấy khăn tay trả mang đến cô ấy, cô lạng lẽ.

“Cho nên tôi vẫn thông thường hoặc suy nghĩ, nếu như khi ấy thay đổi lại là cô thì anh ấy hoàn toàn có thể đẩy cô đi ra hoặc không?” Sa Lâm nhận lấy khăn tay, vệ sinh nước đôi mắt bên trên mặt mày, nức nở vài tiếng đồng hồ rồi tức thì nhấp lên xuống đầu, khoé đôi mắt đuôi ngươi lòi ra đau khổ sở, “Không, anh ấy sao hoàn toàn có thể thực hiện thế với cô? Tôi ko thể ko quá nhận rằng, Mạc Viễn thực sự yêu thương cô.”

Trang Noãn Thần lạng lẽ lắng tai, cô nên van lơn lỗi không? Không, nhập tình thương yêu thì cả nam nhi lộn phụ nữ giới thường rất ích kỷ.

“Lúc tôi biết đem tồn bên trên một người là cô, cô đem biết tâm lý của tôi thế nào không?” Sa Lâm như thể tự động căn vặn tự động đáp, “Tôi thiệt đi ra vô cùng hạnh phúc, chính vì cỗ dáng vẻ phía bên ngoài của cô ý vô cùng tương đương tôi, tôi cứ tưởng Mạc Viễn luôn luôn nhớ được tôi nên mới nhất lựa chọn cô. Thực đi ra, nhiều năm vì vậy tôi ko lúc nào ngừng quan hoài cho tới chuyện của anh ý ấy, tôi biết cô là tình nhân của anh ý ấy, thông thường xuyên theo đuổi anh ấy tham gia những buổi tiệc xã kí thác, tôi cũng biết anh ấy vì như thế ham muốn hứng đần tài chính mang đến cô nên dấm dúi sau sườn lưng cô liên hệ với nhì cửa hàng trình độ thâu tóm về những cỗ váy lễ phục tuy nhiên cô rao cung cấp bên trên mạng, do đó một xung khắc bại tôi đem chút hoảng hãi, chỉ cảm nhận thấy Mặc Viễn tuồng như đang được tráng lệ và trang nghiêm.”

Lời rằng của Sa Lâm ngoài dự liệu khiến cho cô giật thột, rộng lớn nửa ngày mới nhất nhảy thốt đi ra được thắc mắc, “Cô nói… Hai cửa hàng thường xuyên thâu tóm về lễ phục của tôi là vì Mạc Viễn liên lạc?”

“Cô ko biết chuyện này?” Lần này cho tới lượt Sa Lâm ngây ngẩn từ đầu đến chân.

Cô nhẹ dịu nhấp lên xuống đầu…

Nếu Sa Lâm ko dữ thế chủ động nói đến chuyện này chỉ hoảng là cả đời này cô cũng ko thể hiểu rằng, rõ nét là Giang Mạc Viễn không thích nhằm cô biết chuyện này, do đó tức thì từ trên đầu anh đang không biểu lòi ra, khi ấy… Cô chỉ lưu giữ anh ở trong nhà cô trông thấy cô rao cung cấp lễ phục, anh chỉ điềm đạm căn vặn cô đem cần thiếu hụt chi phí hay là không, tiếp sau đó đem nhì cửa hàng dữ thế chủ động tương tác với cô, cô mừng rỡ nhắc cho tới chuyện này trước mặt mày anh, còn anh thì đem biểu lộ gì đâu? Tự nhiên đến mức độ ko thể đương nhiên rộng lớn.

Ngực nhức âm ỷ…

Giang Mạc Viễn nhượng bộ như vô cùng mến sử dụng công thức này đối đãi với cô, nếu như vậy, còn tồn tại từng nào chuyện anh lặng lẽ thực hiện tuy nhiên cô ko biết?

Sa Lâm thấy vẻ mặt mày của cô ý ko như đang dối trá, ánh nhìn dần dần trở thành u ám, “Tôi thiệt sự vô cùng hâm mộ cô, có lẽ rằng là anh ấy hoảng cô biết sẽ không còn được đương nhiên.”

Trang Noãn Thần cầm chặt tay lại, vì như thế những quan hoài của anh ý. Đúng là nhờ số chi phí này mà số chi phí gửi ngân hàng của cô ý mới nhất dần dần tăng thêm.

“Tôi ko thể ko quá nhận là tôi đã thất bại, bại bên dưới tay Trang Noãn Thần cô.” Rốt viên Sa Lâm cũng ngừng khóc, khoé đôi mắt hồng hồng như con cái thỏ, sụt sịt hít mũi.

“Cũng khó khăn mang đến cô khi cần rằng mang đến tôi những điều này, tôi vẫn suy nghĩ cô vĩnh viễn sẽ không còn rằng những điều này với tôi.” Thật lâu sau, Trang Noãn Thần mới nhất nhẹ nhõm tiếng nói.

Sa Lâm giương đôi mắt, “Thực đi ra từ trên đầu cho tới cuối tôi ko quá nhận là bản thân thất bại, theo thứ tự luôn luôn ham muốn giành thủ thời cơ. Lần bại ở câu lạc cỗ tối tôi biết tôi đã trọn vẹn tổn thất cút Giang Mạc Viễn, tôi suy nghĩ lượt bại ở câu lạc cỗ tối, cô cũng có thể có yếu tố ham muốn căn vặn tôi.”

Trang Noãn Thần lưu giữ cho tới lượt ở câu lạc cỗ tối bại, cụp đôi mắt xuống thản nhiên rằng, “Tôi suy nghĩ vẫn không thể cần thiết nữa.”

Có thể nghe được kể từ nhập mồm một tình địch những điều này, cô trong trái tim Mạc Viễn thế nào cô một chút ít cũng ko ngờ vực.

“Đã nói đến việc vậy rồi thì cứ tâm sự không còn toàn bộ cút, đựng cất giấu một vài ba chuyện càng khiến cho tôi ko hạnh phúc gì.” Sa Lâm nhẹ dịu nhấp lên xuống đầu, thở nhiều năm một tương đối, “Khi bại Ben nhằm tôi ở ở bên cạnh Mạc Viễn, thiệt đi ra tôi biết ý của Ben, con cái cáo già cả bại ở mặt ngoài thì so với Mạc Viễn rất hay, tuy nhiên thực tiễn chẳng cần ham muốn hoảng Mạc Viễn sao? Lợi dụng anh ấy đoạn rồi lại hung hăng dẫm nhừ bên dưới chân. Lúc trước tôi, vì như thế tiếp cận Mạc Viễn nên khoác kệ tâm tư tình cảm của ông tớ, tuy nhiên thời hạn nhiều năm tôi cũng nom đi ra được, rằng thiệt, Ben cũng khá mến cô, tôi suy nghĩ Mạc Viễn cũng biết chuyện này.”

Trang Noãn Thần lưu giữ cho tới khoảng chừng thời hạn Ben liên tiếp tặng hoa mang đến cô, ngực ngay tắp lự nghẹn lại.

“Nếu rằng Mạc Viễn là loại người chỉ vì như thế tiến bộ về phía đằng trước tuy nhiên ko kể từ thủ đoạn, vậy khi bại anh ấy hoàn toàn có thể đá cô cút rồi.”

Cô giật thột, ko biết tiếng rằng của Sa Lâm là thạt hoặc fake.

“Câu chuyện của tôi nhượng bộ như ra đi quá tuyệt vời rồi, tất yếu vừa vặn rồi cũng chỉ là vì tôi suy luận tuy nhiên thôi.” Sa Lâm mệt rũ rời vuốt tóc một chiếc, sau thời điểm tu một ngụm trà ngay tắp lự quan sát về phía Trang Noãn Thần, “Ngày bại ở câu lạc cỗ tối, Mạc Viễn thiệt đi ra cần cút bàn khuôn khổ liên minh với với Cao Quý, tiếp sau đó tôi lại cho tới, lại bị Cao Quý hiểu nhầm nghĩ rằng bạn nữ của Mạc Viễn, khi tôi cút lấy rượu thì cô cho tới, có lẽ rằng Mạc Viễn đang được dỗi cô mới nhất thực hiện vì vậy, người như anh ấy lại bị một người phụ nữ giới kiểm soát xúc cảm vẫn chính là lượt trước tiên, tôi chỉ biết là tôi vẫn tổn thất cút anh ấy.”

Trang Noãn Thần mỉm cười đau khổ trong trái tim.

Xem thêm: lau súng cướp cò

“Từ lâu tôi vẫn biết bản thân và Giang Mạc Viễn không thể năng lực nữa, cũng biết tôi nên kìm nén lại hành động của tớ mới nhất ko khiến cho anh ấy thấy phiền, Cát Na mắng tôi vô cùng đích, nếu mà tôi ko thực hiện điều sai quấy thì tôi hoàn toàn có thể tận dụng sự áy náy của Mạc Viễn để thay thế thay đổi viên diện, tuy nhiên nhưng mà giờ đây thì không tồn tại năng lực ấy nữa rồi. Tôi sai rất nhiều, ví như chuyện lấy trộm đá quý sinh nhật tuy nhiên anh ấy sẵn sàng mang đến cô.” Sa Lâm cắm gắp môi, ngón tay khẽ run rẩy lên, “Nhưng tuy nhiên tôi ko ngờ cho tới là cô cũng ko cần kẻ ngốc, ko hề nói đến chuyện này.”

Nghe cho tới phía trên Trang Noãn Thần rốt viên cũng sáng sủa tỏ, trong trái tim đựng cất giấu những uẩn khúc cũng đương nhiên được túa quăng quật, tuy nhiên nhưng mà cô ko rõ rệt, Sa Lâm trọn vẹn ko quan trọng cần túa quăng quật nút thắt trong trái tim canh ty cô, “Cô bẩm sinh khi sinh ra kiêu ngạo vì như thế sao cần rằng với tôi chuyện này? Nếu như cô ko rằng thì hoàn toàn có thể tôi vẫn kế tiếp hiểu nhầm, nếu như vậy thì cô mới nhất cọ hận được chứ.”

Sa Lâm hít mũi, “Cô cũng rằng tôi bẩm sinh khi sinh ra kiêu ngạo, nên chỉ có thể quá nhận 1 mình cô là phe đối lập.” Nói đoạn tiếng này cô ấy giương đôi mắt lên nom cô, ánh nhìn sáng sủa quắc, “Trang Noãn Thần, cô lưu giữ kỹ lấy, cô lấy tôi đi ra ghi bàn giẫm nhằm ở cạnh Giang Mạc Viễn, do đó niềm hạnh phúc của nhì người dân có tương quan rất rộng cho tới tôi, bất kể thế nào cô cũng ko được luật lệ tách xa thẳm Giang Mạc Viễn, nếu như trong tương lai nhì người chia ly hoặc sinh sống ko niềm hạnh phúc thì cô phải yêu cầu lỗi tôi!”