hào môn tranh đấu

Editor: Thùy Trang Nguyễn

Vườn nho!!

Bạn đang xem: hào môn tranh đấu

Tiểu Vi nằm trong Tiểu Hà, dẫn Đỗ Uy nằm trong người xem bước thời gian nhanh qua loa khu đất nền cát dày nhập vườn nho hướng ra phía phía bên ngoài, bắt gặp bao nhiêu chục vệ sĩ đang được để ý bảo đảm an toàn nhì người đứng vị trí số 1 là Tưởng Vĩ Quốc và Trang Tĩnh Vũ, còn tồn tại những member nhập hiệp hội cộng đồng rượu đỏ tía, bao hàm Vitas, Laurence và một trong những người không giống. Hai u cô sắc mặt mũi không bao giờ thay đổi vấp mặt mũi người xem, thứ nhất là kính trọng gật đầu xin chào chất vấn, tiếp sau đó mới mẻ tương đối nở nụ mỉm cười nói; “Chủ tịch Tưởng, quản trị Trang, vừa phải rồi Cửa Hàng chúng tôi có được thông tin kể từ tổng cỗ bảo rằng nhì vị quản trị mong muốn cút tham lam quan liêu vườn nho. Công việc của nhân viên cấp dưới tất cả chúng ta đang được đánh giá so sánh tư liệu của người xem nên nài đợi một chút!”

Tưởng Vĩ Quốc nghe điều này, nhì tròng đôi mắt tức tương khắc lóe đi ra điểm ko tự do nói; “Lá gan lì của những ngươi càng ngày càng rộng lớn, trong cả tất cả chúng ta cũng dám ngăn cản!”

Chủ tịch hiệp hội cộng đồng rượu đỏ tía với mọi member, bao hàm phu nhân George và người xem cũng tò lần nom. Vitas đứng một phía, nhì tròng đôi mắt tương đối giá buốt lùng lưu đem, biết học tập trò bản thân đang được ở mới đây.

Đôi tuy nhiên sinh vẻ mặt mũi tương đối thể hiện sự từ tốn mỉm cười, thiên về phía Tưởng Vĩ Quốc tương đối gật đầu, nói; “Chủ tịch Tưởng. Chúng tôi cũng chính là tuân theo quy tắc tuy nhiên thao tác làm việc. An toàn của Đường đái thư là chuyện cần thiết nhất! Nếu như ngài với ngẫu nhiên chủ kiến gì, tôi ngay tắp lự báo với Đỗ Uy báo với ủy viên Trương và thủ tướng tá, nhằm chúng ta cho những vị cút. Trách nhiệm này... Tôi thực sự ko đảm đương nổi.”

“.........” Tưởng Vĩ Quốc trầm mặt mũi giá buốt lùng, nhì tròng đôi mắt rạm thúy nghiêm cẩn lại quan sát về phía song tuy nhiên sinh!

Lúc này nhì tròng đôi mắt Trang Tĩnh Vũ lưu đem nghĩ về nghĩ về, ngay tắp lự sinh ra một chút ít thoải mái nằm trong bao dong, mỉm mỉm cười nói: “Không với việc gì. Chúng tớ ngay tắp lự đợi một thời gian cút. Dù sao an toàn và tin cậy của Khả Hinh cũng vô nằm trong cần thiết.”

Tưởng Vĩ Quốc có lẽ rằng cũng nghĩ về cho tới điều này, mặc dù thế nhằm người xem của hiệp hội cộng đồng rượu đỏ tía đứng phía trên, có vẻ như rất rất ko tôn trọng và ko lễ phép tắc. Ông lại ngấc đầu, trầm giọng đem theo dõi vài ba phần khí thế ko thể kháng cự nói; “Tôi cho tới bao nhiêu người năm phút, ngay tắp lự rước người rút tới lui tôi!! Nếu như ko cút, tôi tiếp tục đích thân thích gọi năng lượng điện cho tới thủ tướng tá phân tích chuyện này!! Mặt mũi của người nào cũng sẽ không còn cho!

“Vâng!” Đôi tuy nhiên sinh tức tương khắc mỉm mỉm cười, tương đối nâng tay nom thời hạn, tròn trĩnh một giờ năm mươi lăm phút, nhì tròng đôi mắt những cô nhanh gọn lẹ lưu đem, hít nhập.

Một góc không giống của vườn nho.

Đường Khả Hinh bị Nhã Tuệ nằm trong Trần Mạn Hồng lấy ra, thứ nhất là trình bày với cô chuyện Tiểu Nhu xuất nước ngoài, lại nói đến việc người xem nhập hiệp hội cộng đồng rượu đỏ tía đang được tụ tập luyện ở phía bên ngoài vườn nho của Chu gia, đang được sẵn sàng tiến thủ nhập tham lam quan liêu. Hiện ni Tiểu Vi nằm trong Tiểu Hà đã từng đi cản ngăn, mặc dù thế tổng giám đốc Trang cần nhanh chóng tách ngoài, mặc dù sao anh cũng chính là quan liêu công ty khảo của mùa tranh tài loại nhì.

Đường Khả Hinh nghe điều này, trong thâm tâm ê rần, theo dõi bóng mát một cây nho không giống quan sát về phía Trang Hạo Nhiên!!

Tưởng Thiên Lỗi cũng ở một biên hào hển quan sát về phía Trang Hạo Nhiên, rỉ tai đều cao giọng lên bao nhiêu phần, khó tính rống lên: “Coi như cậu đắm đuối nghịch tặc cũng cần có khoảng mực!! Hiện bên trên là khi nào? Ngày ngày qua tôi còn tưởng cậu đơn thuần tức thời tách cút một khi tiếp tục tảo quay về nên không tồn tại ngăn cản!! Không nghĩ về cho tới cậu cư nhiên ở lại phía trên lâu như vậy!? Chẳng lẽ cậu quên tất cả chúng ta còn tồn tại trách nhiệm trọng yếu đuối sao? Lỗ mãng trở nên như vậy!?”

Trong lòng Trang Hạo Nhiên áp bức tâm tình, đơn thuần đường nét mặt mũi mệt mỏi đứng một phía, nhì tròng đôi mắt lóe đi ra lợi e ko lên tiếng!!

“Bây giờ cậu ngay tắp lự theo dõi tôi!! Tôi đang được chất vấn Chu gia nằm trong Mặc Hàn lần một con phố không giống nhằm tách khỏi! Vệ sĩ của thân phụ tôi và chú Trang sớm đang được phong lan toàn cỗ con phố ê rồi!! Nếu nhằm cho những người này trị hiện nay cậu ở điểm này, toàn bộ đều hư đốn hết!!” Tưởng Thiên Lỗi nhanh chóng giục anh!!

Trang Hạo Nhiên nghe điều này, trong thâm tâm tự nhiên ê rần, tuy vậy vạn phần không thích tuy nhiên cũng biết sự tình khẩn cấp cho, tương đối nghiêng mặt mũi mong muốn nom người phía mặt mũi ê..

Tưởng Thiên Lỗi thông thoáng dòng sản phẩm tóm chặt cánh tay anh, khẩn trương nóng tính nom anh nói: “Cậu còn vì thế dự dòng sản phẩm gì? Cũng ko cần quay về ko thấy được!!! Thời gian ngoan hạn chế, song tuy nhiên sinh ê ko chống hứng được lâu đâu! Tính tình của thân phụ tôi ko cần cậu ko biết! Người của hiệp hội cộng đồng rượu đỏ tía tất cả chúng ta ko thể đắc tội!!”

Trang Hạo Nhiên nghe điều này cũng biết tình thế nguy hiểm, ngay tắp lự tương đối dừng trọng gật đầu, lại cúi đầu trầm giọng nói: “Tôi biết. Anh cho tới tôi một chút ít thời hạn, tôi trình bày với cô ấy vài ba câu ngay tắp lự cút tức thì.”

Tưởng Thiên Lỗi lại nóng tính quan sát về phía anh, vẫn cảm nhận thấy thời hạn ko kịp!!

Trang Hạo Nhiên lại thỉnh cầu bàn vươn tay nhẹ nhàng ấn xuống vai Tưởng thiên lỗi một chiếc, thời điểm hiện tại mới mẻ áp bức bao nhiêu phần tâm tình ung dung xoay người đựng bước tiến về phía Đường Khả Hinh...

Hai tròng đôi mắt Đường Khả Hinh ngấn lệ nom thiệt sâu sắc về phía anh.

Trang Hạo Nhiên cút trực tiếp cho tới trước mặt mũi Đường Khả Hinh, nhì tròng đôi mắt lóe đi ra tâm tình luyến tiếc quan sát về phía cô nàng trước mặt mũi, thiên ngôn vạn ngữ lại ko biết nên trình bày ra sao trở nên điều..

Đường Khả Hinh nom góc nhìn của anh ấy, trái ngược tim nhức nhối, lại nở một nụ mỉm cười ôn nhu nói: “Sáng ni thức dậy, khi ko bắt gặp anh, em theo dõi hương thơm hoa ê, ý chí kiên lý thuyết về mặt mũi này tiếp cận... Có lẽ em đang được nắm rõ, khi ê anh đi tìm kiếm em rốt cuộc với từng nào vất vả. Bởi vì thế hương thơm hoa lửng lơ ê xác thực rất rất khó khăn lần. Cảm tạ tất cả chúng ta cũng đều có khứu giác tương đương nằm trong trái ngược tim nhất quyết. Thời gian ngoan quen thuộc biết anh, hoa nhập vườn nho mới mẻ vẫn đang còn nhỏ, tuy nhiên thời điểm hôm nay trái ngược nho đang được rộng lớn... Em tin tưởng, chỉ việc kiên trì, tình thương yêu nhập sau này của tất cả chúng ta cũng chắc chắn tiếp tục nở hoa thành quả. Em ko nhức lòng vì thế một đợt tiếp nhữa phân tách rời khỏi, trải qua loa việc nhì đôi mắt ko bắt gặp tuy nhiên em thiệt sâu sắc cảm tạ ông trời hoàn toàn có thể cho tới em một thời cơ hoàn toàn có thể một đợt tiếp nhữa bắt gặp anh! Ngày mai là trận tranh tài rộng lớn, ao ước anh dốc không còn toàn bộ trí tuệ tuy nhiên đối đãi em! Giống như dốc không còn toàn bộ tình thương yêu tuy nhiên đối đãi với em! Mặc kệ thắng hoặc thua thiệt, em đều quý trọng từng một chuyến thời cơ hoàn toàn có thể nom nhau!”

Trang Hạo Nhiên nhức lòng quan sát về phía cô nàng này.

Hai đôi mắt Đường Khả Hinh đang được bâng khuâng, lại nở một nụ mỉm cười nom anh nói; “Trở về cút tiếp sau đó em tiếp tục cho tới. Em ko nhức lòng, em cũng không tồn tại buông tha bổng... Bởi vì thế rất rất thời gian nhanh hoàn toàn có thể gặp gỡ lại!

“.........” Hai tròng đôi mắt Trang Hạo Nhiên lại lóe lên tia nhức lòng, trầm khoác quan sát về phía cô nàng trước mặt mũi.

“Trở về đi!” Đường Khả Hinh cảm hứng lồng ngực của tớ như bị một khối đá rộng lớn đè lên trên u ám, ngay tắp lự xoay người u ám thở hào hển, ý chí nói; “Đi thôi...”

Trái tim Trang Hạo Nhiên nhói nhức nom thiệt sâu sắc theo dõi bong sườn lưng của cô ý, hái tròng đôi mắt rốt cuộc cũng ngấn lệ, tóm chặt tay sâu sắc rộng lớn rạm tâm nhức quan sát về phía cô nhỏ bé này bóng sườn lưng, nhì tròng đôi mắt rốt cuộc tràn trề lệ quang quẻ, tóm chặt tóm tay kìm nén nói: “Đứa ngốc. Bất luận em ở điểm này anh cũng tiếp tục tìm ra em... Bất luận anh ở điểm này em cũng hoàn toàn có thể tìm ra anh. Em biết trong thâm tâm anh nghĩ về gì, sao anh lại hoàn toàn có thể ko biết trong thâm tâm em nghĩ về gì?”

Hai tròng đôi mắt Đường Khả Hinh run rẩy rẩy ngấn lệ, khuôn mặt mũi khích động đem sườn lưng về phía anh ko nhúc nhích!

Tưởng Thiên Lỗi đứng một phía, trái ngược tim cũng thấy đau nhức khi nom cảnh này, vì thế dự một hồi, rốt cuộc cũng nhanh gọn lẹ đựng bước tiến cho tới trước mặt mũi Trang Hạo Nhiên, tay tóm chặt cánh tay anh cổ động giục: “Đi thôi!!!”

Trang Hạo Nhiên lại nhức lòng quan sát về phía cô nàng trước mặt mũi, hiểu được từng chuyến gặp gỡ đều ko hề đơn giản dễ dàng, phân tách rời khỏi sao với dễ dàng... Khó giành được cô ý chí như thế trong thâm tâm lại tự nhiên đau nhức, tuy nhiên cũng biết mặc dù có trình bày nhiều hơn thế nữa có lẽ rằng đối phương càng đau nhức rộng lớn đành cần theo dõi Tưởng Thiên Lỗi mách bảo, xoay người trở về phía một con phố nhỏ không giống.

Xem thêm: nói chuyện với thế giới của người

Điệp Y chợt xuất hiện nay, khuôn mặt mũi giá buốt băng theo dõi Trang Hạo Nhiên tách cút cũng mất tích ở thân thích vết mờ do bụi cây!!

Đường Khả Hinh nhập nháy đôi mắt xoay người, nước đôi mắt rơi xuống nhức lòng quan sát về phía bong sườn lưng lớn rộng lớn của Trang Hạo Nhiên, theo dõi bao nhiêu người Tô Lạc Hoành nằm trong Lâm Sở Nhai nằm trong tách cút, kể từ từ mất tích thân thích núi rừng, Trái tim cô nhức nhối nghẹn ngào kêu một tiếng: “Hạo Nhiên...”

“Khả Hinh!” Nhã Tuệ thông thoáng dòng sản phẩm đi đi lại lại sát Đường Khả Hinh, mong muốn yên ủi cô.

Đường Khả Hinh lặng yên nhức lòng rơi lệ, đón cơn gió máy trong xanh của vườn nho, chợt ghi nhớ cho tới Trang Hạo Nhiên vừa phải vì thế bản thân đem lên đóa hoa tô trà, kỳ thực cô biết huyết sắc tô trà là hoàn hảo yêu!! Anh chắc chắn tiếp tục vì thế triển khai xong tâm nguyện của thân phụ tuy nhiên dốc không còn toàn bộ, nếu mà ko được thân phụ được cho phép, có lẽ rằng tiếp tục phân tách rời khỏi như thế, không ngừng nghỉ xuất hiện nay, thậm chí là từng một chuyến cũng hoàn toàn có thể là chuyến li biệt cuối cùng! Trái tim cô nhói nhức khi nghĩ về cho tới vừa phải rồi khi Trang Hạo Nhiên xoay người tách cút, với từng nào thống khổ sở lộn nỗi sầu ly biệt.

“Hạo Nhiên...” Đường Khả Hinh ngay tắp lự vươn nhì tay túm chặt làn váy lục tơ tằm, rơi lệ xua đuổi theo dõi về phần bên trước, trong thâm tâm yên lặng khóc: “Hạo Nhiên! Không được!! Anh chắc chắn ko thể buông tha!! Nhất quyết định ko thể buông tha! Em thiệt ko thể Chịu được anh và em tách ra!! Mong anh vì thế em tuy nhiên kiên trì!!”

Trong khu rừng rậm um tùm, Điệp Y 1 mình cút phần bên trước ngỏ lối, Trang Hạo Nhiên đường nét mặt mũi mệt mỏi, nhì tròng đôi mắt vẫn như cũ lóe đi ra sự nhức lòng theo dõi từng bước của Tưởng Thiên Lỗi giẫm lên những nhập rừng vết mờ do bụi tua nhỏ, từng bước nhất quyết trở về phần bên trước...

“Hạo Nhiên...” Đường Khả Hinh một khóc một phía xua đuổi theo dõi nhập cho tới rừng, ngấc đầu quan sát về phí thân thích hình họa bao nhiêu người Trang Hạo Nhiên nằm trong Tưởng Thiên Lỗi đã từng đi cho tới ven lối Đồng Du, Lãnh Mặc Hàn đang được đứng một phía tự động bản thân xuất hiện x echo nhì người. Tưởng Thiên Lỗi ngồi xuống xe pháo trước, tiếp sau đó Trang Hạo Nhiên cũng ngồi xuống, cô nom một mùng đó lại nhức lòng khóc trở nên giờ, nâng làn váy nhiều năm lên nhanh gọn lẹ xua đuổi theo dõi về phần bên trước, vừa phải khóc vừa phải gọi: “Hạo Nhiên —————— Hạo Nhiên —————— “

Cửa xe pháo rầm một giờ đóng góp lại!!

Trang Hạo Nhiên ngồi cạnh bên hành lang cửa số, ghi nhớ cho tới vừa phải rồi Đường Khả Hinh ý chí tươi tắn mỉm cười, tim của anh ấy nhói nhức, u ám thở hào hển, nhắm đôi mắt lại dựa nguồn vào sau ghế.

Tưởng Thiên Lỗi trầm khoác nom anh một chiếc, thời điểm hiện tại mới mẻ phân phó bác tài nói; “Lái xe!!”

Chiếc xe pháo Rolls-Royce màu sắc bạc lờ lững rãi dọc từ con phố Đồng Du sâu sắc thẳm từ từ chạy cút...

Đường Khả Hinh thời điểm hiện tại mới mẻ chạy cho tới ven lối Đồng Du, trừng rộng lớn nhì con cái đôi mắt quan sát về phía con xe ê kể từ từ ra đi, vừa phải khóc vừa phải kêu Hạo Nhiên, lại nâng váy một phía giẫm lên những vết mờ do bụi tua một phía khóc gọi: “Hạo Nhiên ———— “

Cô gái này nom con xe ê dần dần ra đi, lại giẫm lên những vết mờ do bụi tua đuổi theo con xe ê, tùy ý làm cho làn váy nhiều năm quẹt xuống, mọi nơi bên trên khung người bị những cành cậy nhập rừng quẹt nhập thực hiện đau nhức... Hai người vẫn như thế, yêu thương nhau ko thể yêu thương, lại vẫn như cũ như 1 đường thẳng liền mạch tuy nhiên song kể từ xa xăm nom đối phương.

Tài xế một phía tài xế, khi sẵn sàng rẽ ngược lại bắt gặp nhập rừng cây um tùm với cùng 1 phàn nàn hình họa white color gấp rút đuổi theo, vô thức anh chạy xe pháo trì trệ dần, nhắc nhở Tưởng Thiên Lỗi và Trang Hạo Nhiên; “Hai vị tổng giám đốc. Hình như hâu phương với người đuổi theo tất cả chúng ta...”

Trang Hạo Nhiên nghe điều này tức tương khắc xoay người, kéo cửa ngõ xe pháo xuống bắt gặp nhập rừng cây um tùm, với cùng 1 thân thích hình họa mung lung gấp rút xua đuổi theo dõi, tim của anh ấy chợt nhói lên, cấp cho thiết gọi; “Khả Hinh!!”

Tưởng Thiên Lỗi cũng ngay tắp lự xoay người quan sát về phía phía bên ngoài hành lang cửa số xe pháo thấy một bóng hình đang được cuồng loạn xua đuổi theo dõi, nhì tròng đôi mắt lanh ập tức cũng lóe đi ra sự nhức lòng.

Đường Khả Hinh cảm hứng xe pháo ra đi như thế có lẽ rằng an toàn và tin cậy, ngay tắp lự nhanh gọn lẹ nghĩ về cơ hội chạy như cất cánh đi ra con phố nhỏ phía bên ngoài vết mờ do bụi tua, ai biết bị một cây cỏ cản ngăn, khắp cơ thể vấp váp trượt ————

“Khả Hinh!!!” Trang Hạo Nhiên quan sát về phía Đường Khả Hinh vấp váp trượt, nhức lòng quan sát về phía bác tài, quát lác lớn một tiếng: “Dừng xe!!!”

“Tiếp tục đi!!” Tưởng Thiên Lỗi đành cần nỡ phân phó bác tài, nhì tròng anh đôi mắt lóe đi ra, vẻ mặt mũi thể hiện ê sự nhức lòng cũng cần nỗ lực nói: “Một lát nữa sẽ có được người cho tới đỡ đần cô ấy!! Hiện bên trên cần lấy đại sự thực hiện trọng!”

Cả người Đường Khả Hinh ở trườn bên phía trong rừng rậm rạp, nước đôi mắt chảy xuống, vẫn khẩn cấp cho trườn dậy chính vì cút quá thời gian nhanh coi như không tồn tại giầy cho tới bởi vì ngay tắp lự túa đi ra, cứ như thế nhằm chân trần chạy như cất cánh về phần bên trước.

Trang Hạo Nhiên thực sự đau nhức quan sát về phía Đường Khả Hinh chạy nhập rừng cây, nhập nháy đôi mắt anh khó tính ko kiểm đếm xỉa xoay người, quan sát về phía Tưởng Thiên Lỗi, nhanh gọn lẹ nói; “Thiên Lỗi! Giúp tôi!!”

“Không được!!” Tưởng Thiên Lỗi vẫn rất rất nhẫn tâm!!

“Tôi cầu xin cầu anh!! Giúp tôi!! Thực sự! Lần kể từ biệt này thiệt sự ko nghe biết khi nào!! Có lẽ chân tướng tá nhiều lúc thiệt xứng đáng sợ!! Xin nhờ!!” Trang Hạo Nhiên quan sát về phía Tưởng Thiên Lỗi, nhức lòng nói!!

“.........” Hai tròng đôi mắt Tưởng Thiên Lỗi tương đối lưu đem, vẻ mặt mũi tràn trề xúc động, một khi lâu sau mới mẻ cùng bất đắc dĩ u ám thở dốc, nhấp lên xuống đầu vô lực ngỏ miệng: “Dừng xe!!”

Chiếc xe pháo Rolls-Royce giới hạn ven lối, con xe hâu phương Lãnh Mặc Hàn cũng tạm dừng.

Đường Khả Hinh vừa phải thở dốc sập chan chứa những giọt mồ hôi trở về phần bên trước, lại u ám và mờ mịt mệt rũ rời ngấc đầu bắt gặp con xe Rolls-Royce ê cư nhiên lờ lững rãi tạm dừng ở ven lối. Hai tròng đôi mắt của cô ý ko thể tưởng tượng được đi ra, nước đôi mắt ngay tắp lự rơi xuống, cảm hứng được toàn cỗ toàn cầu xung xung quanh đều chìm nhập tê mê, chỉ mất hình hình họa con xe ê là kha khá rõ rệt... Dần dần dần, từ từ, 1 mình cô ra ngoài đường dòng sản phẩm, trừng đôi mắt nhì đôi mắt đẫm lệ quan sát về phía con xe ê...

Rốt cuộc...

Trang Hạo Nhiên rốt cuộc bước xuống ngoài con xe ê, ngấc đầu nhức lòng quan sát về phía phàn nàn hình họa nhỏ nhắn đang được phi cho tới, búi tóc của cô ý đang được tách rộc, những sợi tóc tổn thất trật tự động rơi xuống khuôn mặt mũi, khuôn mặt mũi chan chứa nước đôi mắt phiếm hồng, anh cùng bất đắc dĩ thở nhiều năm, mới mẻ nghẹn ngào quan sát về phía cô, mỉm mỉm cười, gọi: “Đứa ngốc...”

Xem thêm: con đường bá chủ truyenfull.vn

Đường Khả Hinh bắt gặp Trang Hạo Nhiên rốt cuộc trở xuống xe pháo, cũng nhịn ko được nữa vừa phải khóc vừa phải cút chân trần chạy cho tới, tùy ý nhằm làn váy nhiều năm nhẹ dịu cất cánh lên giống như giống như các cánh bướm, nhập nháy đôi mắt vừa phải khóc vừa phải nhào nhập lòng Trang Hạo Nhiên!!

Trang Hạo Nhiên loạng choạng một chút ít, thiếu hụt chút nữa ko ôm được cô, bao phủ lấy khung người khích động này lùi về hâu phương nhì bước, tuy vậy không thể tinh được, vẫn ko nhịn được mỉm cười một giờ, cúi xuống ở mặt mũi búi tóc bất tổn thất trật tự động của cô ý hít xuống, vừa phải hít vừa phải ko trình bày gì ôm cô tiếp cận xe pháo đua của Lãnh Mặc Hàn.

Tưởng Thiên Lỗi yên tĩnh tĩnh ngồi hâu phương xe pháo, quan sát về phía phàn nàn hình họa lớn rộng lớn của Trang Hạo Nhiên qua loa cái gương phần bên trước, cứ như thế bao phủ lấy Đường Khả Hinh như con cái chim nhỏ nép nhập trong thâm tâm cút về phía con xe đua black color, biết chúng ta trong thời điểm tạm thời cần thiết một chút ít thời hạn, nhì tròng đôi mắt anh tương đối lóe đi ra quá bao nhiêu phần kìm nén tâm tình của tớ vẫn chính là cùng bất đắc dĩ thở nhiều năm, có lẽ rằng... Cũng cảm động...