giáo sư em có thể tốt nghiệp chưa

Chương 1: Bắt đầu suy nghĩ

“Thầy giáo, chúng ta, van nài kính chào, ngày hôm nay mình đang có nhu cầu muốn tranh giành cử chức vị lớp trưởng” nữ giới sinh cột tóc đuôi ngựa đứng phía trên bục giảng, quan sát về những học viên đang được ngồi ở phía bên dưới, khom người cúi kính chào, tiếp sau đó cô chính thức thao thao bất tuyệt, tổ chức thao diễn thuyết: “. . . . . . không dừng lại ở đó, người xem đều biết rõ, bản thân không chỉ là biết tiến công đàn dương cố kỉnh, còn ghi chép chữ đặc biệt đẹp mắt, không chỉ ghi chép chữ đặc biệt đẹp mắt mà còn phải năng nổ hỗ trợ chúng ta, ko không còn. . . . . .Cho nên bản thân là 1 người dân có thật nhiều điểm mạnh, nhân tố nhiều mẫu mã, hoàn toàn có thể thỏa mãn nhu cầu vừa lòng đầy đủ loại đòi hỏi của từng người! Đến đấy là kết thúc giục, kỳ vọng người xem tiếp tục cỗ vũ mình!”

Bạn đang xem: giáo sư em có thể tốt nghiệp chưa

“Có thể vừa lòng yêu cầu của người xem nha” Lâm Nhất Nhiên ngồi phía bên dưới thì thì thầm nói: “S,M. . . . . “

“Xì” một phái mạnh sinh ngồi sau sống lưng cô ko nhịn được nhảy mỉm cười, Lương Thần chọc cô, nhỏ giọng nói: “Cậu chất lượng thiệt đấy!”

“Tớ cũng cảm nhận thấy vậy.” Lâm Nhất Nhiên nom nữ giới sinh tóc đuôi ngựa tràn trề thoải mái tự tin đang được bước xuống bục giảng, khá quay đầu sang một bên, nhỏ giọng nói: “Chúc tớ suôn sẻ đi!”

Nói hoàn thành, cô ngay lập tức vùng dậy, nhấc ống tay áo, đàng hoàng ung dung bước lên bên trên bục giảng.

“Xin kính chào, bản thân là kẻ tranh giành cử ở đầu cuối của ngày ngày hôm nay, Lâm Nhất Nhiên.”

Cô đứng bên trên bục giảng, khuôn mặt mũi đem theo đuổi nụ cười: “Hôm ni mình đang có nhu cầu muốn nhập cuộc tranh giành cử chức vị, cũng chính là chức trưởng lớp, mới mẻ vừa phải nghe một bạn làm việc thao diễn thuyết hoàn thành, bản thân cảm nhận thấy năng lượng của cô ý ấy thiệt mạnh mẽ và tự tin.” cô tạm dừng một chút ít, khá quay đầu sang một bên, bắt gặp vẻ mặt mũi ko chút thay cho thay đổi của công ty nhiệm lớp đang được đứng dựa sống lưng lên sườn cửa ngõ, “Tôi ham muốn rằng là, tuy vậy năng lượng của tôi ko được mạnh như cô ấy, ko tài giỏi năng như cô ấy, ko thể vừa lòng yêu cầu của toàn bộ người xem, tuy nhiên tuy nhiên. . . . . “ Lâm Nhất Nhiên kéo dãn tiếng động, nụ mỉm cười bên trên mặt mũi càng thâm thúy hơn: “Nhưng tuy nhiên đối với cô ấy, tôi còn biết tự động reviews thương hiệu của tớ, tôi rằng hoàn thành rồi, cảm ơn người xem.”

Cô lùi về hâu phương nhì bước, khom người cúi kính chào.

Bên bên dưới, người xem lạng lẽ nhì giây rồi chính thức mỉm cười haha, tiếp sau đó vỗ tay, Lâm Nhất Nhiên ngửng đầu lên vừa phải bắt gặp Lương Thần giơ ngón tay loại với cô, mồm phân phát rời khỏi khẩu hình “Hay lắm”.

“Như vậy, mùa tranh giành cử chuyến này cho tới đấy là kết thúc giục.” Người nam nhi Lúc nãy đứng tựa sống lưng vô sườn cửa ngõ đang được bước lên bục giảng, nom xuống bên dưới, đem theo đuổi vẻ mặt mũi tò mò, anh khẽ mỉm cười: “Mọi người chính thức quăng quật phiếu!”

Những người tranh giành cử ko thể bỏ thăm, do đó Lâm Nhất Nhiên chống cằm, cảnh giác để ý công ty nhiệm lớp đang được đứng bên trên bục giảng. Người nam nhi này còn có hai con mắt đặc biệt lớn, sinh sống mũi cao trực tiếp, còn tồn tại song môi đặc biệt đẹp mắt, tóc ngắn ngủi lấp chuồn vầng trán, nếu mà mái đầu tê liệt thực hiện gia tăng bao nhiêu phần trẻ em con cái thì gọng kính bịa đặt bên trên sinh sống mũi lại hoàn hảo nhất lấp lấp liếm chuồn hai con mắt sắc bén của anh ấy.

Nếu nom hình dáng bên phía ngoài, người nam nhi này xứng danh với nhì chữ “Hoàn mỹ”.

“Ôi, cậu rằng coi công ty nhiệm lớp của tất cả chúng ta trong năm này từng nào tuổi?” Lâm Nhất Nhiên khá quay đầu sang một bên, quan sát về phía Lương Thần, nhỏ giọng hỏi: “Tại sao nom lại trẻ em như vậy?”

“Ai hiểu rằng.” Lương Thần bịa đặt cây viết xuống, rước tờ giấy tờ ghi chép thương hiệu Lâm Nhất Nhiên cấp lại, “Nhưng tuy nhiên tớ nghe rằng người này đặc biệt khó tính khó nết, còn nếu không, còn trẻ em vì vậy, vì sao lại gửi cho tới ngôi trường tất cả chúng ta.”

“Thật à?” Lâm Nhất Nhiên nom người nam nhi đứng bên trên bục giảng đang được cúi đầu nom cái gì tê liệt, nhịn nhường như đang xuất hiện điều tâm lý.

Lương Thần rằng ko sai, đấy là ngôi trường trung học tập trung tâm của tỉnh, không dừng lại ở đó lớp của những cô cũng chính là lớp trung tâm do đó giáo viên cũng chính là những anh hùng với level “Giáo sư”, tay nghề đa dạng và phong phú.

Mà công ty nhiệm mới mẻ chuyến đó lại gửi trực tiếp sắp tới, năm thứ nhất và được thực hiện công ty nhiệm lớp, điều này yên cầu nghề giáo rất cần phải với cùng một nền tảng vững chãi, ngoại giả cần phải có một khả năng ấn tượng.

“Kết trái khoáy thăm hỏi thám thính chủ ý và được công tía, Lâm Nhất Nhiên được xem là lớp trưởng lớp tất cả chúng ta, Đường Cẩm là ủy viên học hành, Chiêu Dương là túng thiếu thư chi cỗ đoàn, sót lại đại biểu của những môn học tập sẽ tiến hành những nghề giáo lựa lựa chọn.” Người nam nhi rước những phiếu bầu bỏ lỡ một phía, đẩy gọng kính bên trên sinh sống mũi, “Như vậy, đại biểu môn học tập của tôi tiếp tục tự lớp trưởng đảm nhận, không tồn tại yếu tố gì chứ?”

“Không với yếu tố gì, thưa thầy.” Lâm Nhất Nhiên đứng lên gật đầu một chiếc.

“Tốt lắm, ngày hôm nay cho tới trên đây thôi.” Người nam nhi gật đầu một chiếc, cố kỉnh viên phấn ghi chép lên bên trên bảng, tiếp sau đó xoay người lại: “Tự reviews một chút ít, tôi thương hiệu là Trần Tư Tầm, trong tương lai được xem là công ty nhiệm lớp của chúng ta, với yếu tố gì không?” Người nam nhi ghi chép thương hiệu bản thân lên bên trên bảng đen giòn, tiếp sau đó anh quăng quật viên phấn xuống.

Bắt đầu tâm lý, từ từ cảm nhận thấy hối hận hận.

Lâm Nhất Nhiên khoác niệm trong tâm, thương hiệu của những người này cũng thiệt là văn thơ.

“Thưa thầy, thầy từng nào tuổi tác rồi ạ?” phía bên dưới với nữ giới sinh can đảm và mạnh mẽ giơ tay lên hỏi: “Thầy tiếp tục kết duyên chưa?”

Xem thêm: Cà Khịa Live Bóng Đá: Theo dõi các trận cầu đỉnh cao cùng bạn bè

Trong lớp, người xem nở nụ mỉm cười, Trần Tư Tầm đẩy loại gọng kính, cũng mỉm cười cười cợt theo: “Chưa nói đến việc chuyện cưới van nài, hoan nghênh người xem theo đuổi xua đuổi.”

“Oaaaa ~” hâu phương sản phẩm ghế phái mạnh sinh nhao nhao lên, toàn bộ người xem la hét, vỗ tay kêu to: “Người nam nhi đặc biệt phẩm.”

Lâm Nhất Nhiên cũng ko nhịn được nở nụ mỉm cười, ngửng đầu để ý người nam nhi với khuôn mặt mũi đặc biệt đẹp mắt này, khá lắm Trần Tư Tầm, dễ dàng và đơn giản chiếm lĩnh được tình yêu của tất cả lớp vì vậy, thiệt ko giản dị và đơn giản.

“Lâm Nhất Nhiên” Trần Tư Tầm đùng một cái xoay đầu lại, đụng chạm vô ánh nhìn thám thính xét của cô ý, anh chỉ khẽ mỉm cười: “Cùng tôi cho tới chống thao tác làm việc.”

“Vâng!” Lâm Nhất Nhiên cuống quýt vàng tịch thu ánh nhìn, bắt gặp nụ mỉm cười của anh ấy, gò má cô ửng đỏ lòm.

Lâm Nhất Nhiên theo đuổi sau sống lưng công ty nhiệm lớp, bước về phía chống thao tác làm việc.

Trần Tư Tầm khoác áo sơmi, toàn thân to lớn, xuyên suốt phần đường với vô số nữ giới sinh vây coi, Lâm Nhất Nhiên nghe thấy những nữ giới sinh tê liệt thì thào nhỏ to, ko nhịn được ngửng đầu lên, lặng lẽ nom vẻ mặt mũi của Trần đại soái ca một chút ít, thành quả phân phát hiện nay ánh nhìn của anh ấy điềm tĩnh quan sát về phần bên trước, tương tự tiếp tục quen thuộc với loại cảnh tượng này.

Lâm Nhất Nhiên nhăn nhăn mũi, cũng khó khăn trách cứ, vẻ ngoài của anh ấy chất lượng như vậy, có lẽ rằng tiếp tục quen thuộc bị người không giống nom để ý, không dừng lại ở đó anh còn tồn tại một nền tảng vững chãi vì vậy, chỉ hoảng hồn sẽ sở hữu vô số phụ nữ giới ôm ấp cơn mơ thương cảm.

Không biết loại phụ nữ giới nào là vừa mới được anh tao quý trọng đây?

“Vừa với chi phí, vừa phải giản dị, vững mạnh lại êm ả, đẹp mắt trai, người nam nhi đặc biệt phẩm vì vậy, đứng sau sống lưng anh cũng nên là 1 người phụ nữ giới đặc biệt phẩm.” Nhớ cho tới khi bỏ thăm anh rằng giỡn, Lâm Nhất Nhiên bắt gặp một nữ giới sinh chạy vô vào lớp kêu to: “Đại soái ca.” , ko nhịn được rằng khẽ: “Cho dù cho có đặc biệt phẩm như vậy nào thì cũng sẽ không còn nên là 1 nữ giới sinh nho nhỏ đâu.”

“Em rằng gì?”

Đại soái ca chợt giới hạn bước, xoay đầu lại nom những nữ giới sinh đứng xung xung quanh.

“A” Lâm Nhất Nhiên ko kịp ngừa, đυ.ng nguồn vào người anh.

“Thật van nài lỗi, thiệt van nài lỗi!” Lâm Nhất Nhiên cuống quýt vàng kể từ vô ngực Trần Tư Tầm rời rời khỏi, không ngừng nghỉ van nài lỗi: “Thưa thầy, em ko thấy rõ rệt, thiệt van nài lỗi!”

Không thấy rõ?

Trần Tư Tầm nhíu mi, nom khuôn mặt mũi đỏ lòm bừng của cô ý nữ giới sinh, cũng ko rằng gì, trả tay đẩy cửa ngõ ra: “Đây đó là chống thao tác làm việc của tôi, em ghi nhớ rõ rệt chưa?”

“Vâng!” Lâm Nhất Nhiên gật đầu một chiếc, theo đuổi Trần Tư Tầm vô chống thao tác làm việc.

“Tiểu Trần, hoàn thành rồi à?” thầy tổ trưởng vô khoa mỉm cười tươi tỉnh như hoa, năng nổ nom Trần Tư Tầm kính chào căn vặn.

“Ba giờ chiều ni toàn bộ những nghề giáo họp ở vô giảng lối, tôi cho tới thông tin mang đến cậu biết, tuy nhiên nếu như cậu với việc thì cứ rằng trước một giờ đồng hồ, không nhất thiết phải chuồn, vì vậy nhé, tôi chuồn trước.”

Lâm Nhất Nhiên liếc đôi mắt, bắt gặp một người nam nhi rộng lớn tuổi tác, vẻ mặt mũi tươi tỉnh mỉm cười phỉnh hót, đối với loại người tuy nhiên hằng ngày loại nhì vào đầu tuần đứng phía trên lễ đài quát tháo to: “Ai ko khoác đồng phục thì trở về quê hương.” trọn vẹn không giống nhau.

Lai lịch của Trần Tư Tầm này trái khoáy nhiên rất to lớn.

Xem thêm: Jun88 lừa đảo khách hàng bị đánh sập và sự thật gây choáng

“Đây là plan của tất cả chúng ta vô ngày xuân mon sau, em nhìn qua một chút ít chuồn.” Trần Tư Tầm trả một bảng thông tin mang đến Lâm Nhất Nhiên, rời đứt tâm lý ltinh tinh của cô: “Còn nữa, rước loại list này photo rời khỏi một bạn dạng, ngày mai trả mang đến tôi.”

“Vâng.” Lâm Nhất Nhiên nhận lấy loại list quăng quật trống rỗng và tờ thông tin, nhân tiện liếc đôi mắt bắt gặp bên trên bàn của Trần Tư Tầm đều là “quả táo”.

Đúng là người dân có tiền! Cùng bước thoát ra khỏi cửa ngõ, tôi mua sắm tư giỏ táo, anh mua sắm Iphone đời loại tư, suy nghĩ cho tới loại ý nghĩa sâu sắc này, Lâm Nhất Nhiên cảm thán bước thoát ra khỏi chống thao tác làm việc.