gả vào hào môn

                                    
                                              

Note kể từ mị: trước lúc hiểu, mời mọc kéo xuống cuối chương.

Chương 1: Liên hít.

Bạn đang xem: gả vào hào môn

Sân cất cánh X mươi một giờ trưa dòng sản phẩm người nối đuôi ko dứt. Lãnh Nguyệt Lam vừa vặn hiểu tập san vừa vặn liếc mắt hòn đảo xung quanh, theo gót như điều người bạn tri kỷ thuở nhỏ rằng "Cậu vừa vặn hạ khu đất chắc chắn tiếp tục bắt gặp tớ." Và cái 'nhất tấp tểnh tiếp tục nhìn thấy' bại liệt kéo dãn lại gần nhì giờ đồng hồ đồng hồ thời trang.

Cô vừa vặn cất cánh một chuyến đầy đủ lâu năm nhằm trở về quê nhà, mệt rũ rời quấn thân thích lại còn nên ngồi ngóng ngay sát nhì giờ đồng hồ thì cho dù là kẻ đảm bảo chất lượng tính cho tới bao nhiêu cũng tiếp tục nổi điên.

"Sở Đình, cậu vẫn cần thiết cặp lông mày bại liệt chứ?" Lãnh Nguyệt Lam thảnh thơi nhạt nhẽo gõ chữ nhắn tin cậy.

 Tin nhắn vừa mới được gửi thì xa cách xa vẫn thấy bóng người tất bật chạy cho tới. Sở Đình kháng nhì tay lên gối, cỗ dạng như bị chó dí vừa vặn thở vừa vặn rối rít nói: "Xin lỗi xin xỏ lỗi, doanh nghiệp lớn đem việc đột xuất."

Lãnh Nguyệt Lam thấy vóc dáng chật vật của Sở Đình nên cũng ko truy cứu vãn, chỉ thảnh thơi nhạt nhẽo liếc đôi mắt nhìn Sở Đình sau này lại liếc nhìn tư trang.

Sở Đình đương nhiên hiểu ý ngay tắp lự lễ mễ mách bảo gò tư trang của Lãnh Nguyệt Lam. Cô một đàng giậm guốc thoát ra khỏi cổng trường bay, đem kệ Sở Đình 1 mình với mớ tư trang.

Từ trường bay chạy cho tới doanh nghiệp lớn Sở gia rơi rụng vỏn vẹn tư mươi phút, kể từ khi lên xe pháo Lãnh Nguyệt Lam đều giữ lại tình trạng nhắm đôi mắt chăm sóc thần, theo gót lý nhưng mà rằng với cùng 1 người nhiều năm ko về nước thì nên đem sự tò lần với toàn bộ tất cả, tuy nhiên thái chừng của Lãnh Nguyệt Lam lại ko bao nhiêu đậm nhưng mà với việc thay cho thay đổi này.

Xe giới hạn trước cửa ngõ doanh nghiệp lớn, Sở Đình rằng vội vàng với cô vài ba câu, fake cô chìa khoá mái ấm sau này lại thân phụ chân tư cẳng chạy nhập. Lãnh Nguyệt Lam hạ kính xe pháo, liếc mắt nhìn Sở Đình khuất núi khoé môi thảnh thơi nhạt nhẽo ý mỉm cười tiếp sau đó treo lên kính mát, giậm chân ga.

Xem thêm: Giải Mã Giấc Mơ Người Yêu Cũ Có Người Yêu Mới Cùng MB66

Chiếc xe pháo theo gót thân phụ mươi phút đàng đèo thì ngừng lại ở điểm lãng phí vắng tanh, Open xuống xe pháo mùi hương biển lớn thông thoáng tấn công nhập mũi, ánh mặt mày trời ban trưa mùa này không khiến gắt còn tồn tại chút tương đối non mức giá của đầu tấp nập. 

Lãnh Nguyệt Lam liếc mắt nhìn chân mây hoà nằm trong biển lớn cả, hít sâu sắc một tương đối căng chống phổi rồi nện bước lên những bậc thang.

Cầu thang dài ra hơn nữa trăm mét dẫn trực tiếp nhập quần thể nghĩa trang cũ, cỏ đâm chồi cao cho tới nửa thân thích người. Những mộ phần ở điểm này niên kỷ ngày xưa, nhịn nhường như chẳng bao nhiêu khi đem người cho tới chở che, cô đứng ngay người nhìn nhập mộ phần trước mặt mày.

Lấy khăn tay vệ sinh lên đường vết mờ do bụi bẩm bên trên sườn hình, ngón tay thon lâu năm vuốt ve sầu khuôn mặt mày người nhập hình ảnh.

"Ba u, con cái về rồi phía trên." Giọng của Lãnh Nguyệt Lam cực kỳ nhẹ nhàng, nhẹ nhàng cho tới rơi rụng như bão táp phảng phất ngày hè. 

Cô ngửa đầu nhìn khung trời vời vợi khoé đôi mắt lúc nào cũng ẩm ướt tuy nhiên bên trên mặt mày lại không tồn tại giọt nước đôi mắt này. Giống như trước đó bại liệt từng thứ tự ghi nhớ mái ấm, cô đều ngửa mặt mày lên trời ngăn chủ yếu bản thân nhảy khóc. 

Tiếng chuông điện thoại cảm ứng vang lên, cô liếc mắt nhìn người gọi, thở lâu năm một tương đối nhấn nút nghe: "Dì, con cái cho tới điểm rồi."

Xem thêm: hai vạn dặm dưới biển

....

"Con biết, dì ko cần thiết lo ngại, ở phía trên còn tồn tại Sở Đình nhưng mà."

....