em đừng mong chúng ta là người dưng

Rút chiếc chìa khóa xe cộ, đang được ấn định xuất hiện, Hàn Mặc Ngôn đột nhiên vạc hình thành một người đang được đứng trước mặt mũi bản thân, người nhưng mà anh ko ngờ nhất.
Người tê liệt đứng trực tiếp lên, thu về bàn tay đang được bịa bên trên xe cộ của Hàn Mặc Ngôn, lên đường trực tiếp cho tới trước mặt mũi anh, khẽ mỉm cười: “Cô ấy vẫn luôn ghi nhớ được anh, vì vậy... tôi mang đến anh thời cơ cuối cùng”.
Sân cất cánh quốc tế.
Lục Nhiễm xách theo đòi túi tư trang hành lý nhỏ và gọn kể từ bên trên xe cộ bước xuống, ngấc đầu coi trường bay to lớn trang trọng trước mặt mũi, rồi cúi xuống coi đồng hồ thời trang.
Dòng người cho tới và lên đường ở cổng trường bay cực kỳ sôi động, giờ đồng hồ thủ thỉ tiếng ồn ào.

Vừa được bao nhiêu bước, cô đang được nhận ra Hướng Diễn.
Hướng Diễn mỉm cười cực kỳ rất đẹp, lại càng nổi trội nhập cỗ ăn mặc quần áo ngày thông thường, ko trở ngại gì hoàn toàn có thể nhìn thấy góc nhìn ngưỡng mộ coi theo đòi của những cô nàng.
Lục Nhiễm kéo tư trang hành lý lên đường tới: “Vào thôi”.
Hướng Diễn cực kỳ ngẫu nhiên nhận lấy cái chạm ly kéo kể từ tay Lục Nhiễm: “Ừ”.
Lục Nhiễm hỏi: “Hành lý của anh ý đâu?”.


Hướng Diễn: “Đã gửi hoàn thành không còn rồi, nhằm anh lên đường gửi mang đến em, nhưng mà này...”. Hướng Diễn trả mang đến cô: “Vé máy cất cánh của em, em thay cho lấy”.
Lục Nhiễm nhận lấy.
Hướng Diễn mỉm cười híp cả mắt: “Đợi anh ở phía trên, anh quay trở về ngay”.
Lục Nhiễm gật đầu.
Trong khi buồn ngán, Lục Nhiễm dò thám tìm tòi chuyến cất cánh bên trên screen.
Cô vạc thanh viên đang được thông tin từng chuyến cất cánh, giọng nữ giới êm ả hiểu lên đường hiểu lại nghe cực kỳ thoải mái.
Tại sao lại tách ngoài phía trên cùng theo với Hướng Diễn...
Xét cho tới nằm trong cũng vì thế những nguyên do tê liệt, cô vượt lên trước mệt rũ rời rồi, ham muốn dò thám một điểm nhằm chăm sóc thương.
Ngẩng lên, phía bên ngoài hành lang cửa số kính sát khu đất một chuyến cất cánh này tê liệt đang được trượt bên trên đường sân bay.
Cô chuẩn bị tách ngoài điểm phía trên.

Bạn đang xem: em đừng mong chúng ta là người dưng

Hôn lễ của cô ý và Hàn Mặc Ngôn cũng tan như khủng hoảng bong bóng xà chống.
Nghĩ cho tới phía trên, Lục Nhiễm thông thoáng một nụ mỉm cười đắng cay.
Cách tê liệt ko xa cách là 1 trong quầy sách nhỏ, Lục Nhiễm tìm kiếm được cuốn buột tay phượt, trả chi phí, đang được ấn định lật coi thì bị người không giống tích lại.
Lục Nhiễm không dễ chịu ngấc lên: “Anh...”.
Một giây sau, nguyên con người cô cứng đờ.
Rõ ràng là Hàn Mặc Ngôn cho tới cực kỳ hấp tấp, trán còn lấm tấm những giọt mồ hôi, anh tóm lấy tay cô ấn định lấy ra ngoài.
Lục Nhiễm hất tay anh đi ra, bỏ dở trái ngược tim loàn nhịp, nói: “Tôi đang được nhằm đơn xin xỏ mất việc bên trên bàn của anh ý, Tiểu An học tập cực kỳ nhanh chóng, chỉ dăm bữa nửa mon nữa là hoàn toàn có thể chính thức phụ trách một trong những việc làm, những việc làm không giống tôi đã và đang chuyển giao mang đến những người dân đem tương quan. Còn đơn xin xỏ ly hít, chắc hẳn anh đang được nhận ra... Anh còn việc gì thì có thể nói rằng ngay lập tức ở phía trên, tôi còn cần lên máy bay”.
Hàn Mặc Ngôn chỉ nhả đi ra nhì chữ ngắn ngủn gọn: “Hôn lễ”.
Lục Nhiễm: “Hôn lễ bỏ vứt rồi”. Cô phát biểu như chém đinh chặt sắt: “Nhẫn tôi cũng vứt lên đường....”.
Chưa phát biểu không còn câu, đang được thấy Hàn Mặc Ngôn lấy kể từ vào bên trong túi đi ra một loại, một loại cực kỳ thân quen... tê liệt đó là cái nhẫn của cô ý.


Cô ko ghi nhớ đang được vân vê nó từng nào thứ tự, nằm trong lòng từng cụ thể, không thể ngờ vực gì nữa, đó là cái nhẫn tê liệt.
Vì là nhẫn bịa riêng biệt, nên chắc chắn là không tồn tại cái loại nhì.
Cô sững người hỏi: “Anh dò thám ở đâu...”.
Giọng của Hàn Mặc Ngôn cực kỳ trầm: “Khi em vứt nó lên đường, anh đang được ở mặt mũi ngoài”.
Lúc tê liệt... khi tê liệt...
Cô ghi nhớ rõ rệt, ghi nhớ rất rõ ràng... tuy nhiên nhưng mà... anh đã từng đi rồi cơ mà?
Tại sao còn đứng ở này mà nhặt kiểu nhẫn.
Đôi đôi mắt đen sì thăm hỏi thẳm của Hàn Mặc Ngôn đăm đăm coi cô: “Anh đáp ứng Trang Tĩnh sẽ không còn xuất hiện tại nữa, em hoàn toàn có thể ở lại không? Hôn lễ vẫn ra mắt bình thường”.
Bình thường? Thế này là bình thường?
Bỏ qua chuyện cảm hứng của trái tim, Lục Nhiễm ngấc lên, coi Hàn Mặc Ngôn vì thế góc nhìn kỳ kỳ lạ.

Xem thêm: nữ phụ ngày nào cũng muốn ly hôn

“Anh đang được phát biểu gì thế?”.
Hàn Mặc Ngôn nhắc nhở lại một thứ tự.
Lục Nhiễm bịa trả cái nhẫn quay về lòng bàn tay Hàn Mặc Ngôn, khẽ đáp: “Điều này là ko thể”.
Cùng một lời nói, anh mới mẻ phát biểu với Trang Tĩnh, giờ cho tới lượt Lục Nhiễm trả lại mang đến anh.
Hàn Mặc Ngôn tóm lấy cái nhẫn, ko biết phát biểu gì.
Lục Nhiễm lại kiểm tra ngày giờ, coi đi ra xung xung quanh rồi nói: “Tôi chuẩn bị lên máy cất cánh rồi, nếu như anh cho tới chỉ nhằm phát biểu những chuyện này, thì... chào anh về cho”.
“Đừng đi”.
Hàn Mặc Ngôn gọi cô: “Lục Nhiễm, từ trên đầu cho tới giờ, người anh ham muốn ở sát bên trong cả cả cuộc sống này đó là em, chứ không cần cần là Trang Tĩnh”.
Lục Nhiễm giật thột, phía trên có lẽ rằng là lời nói đem xúc cảm nhất của Hàn Mặc Ngôn nhưng mà cô từng nghe..., tuy nhiên, đang được khá muộn rồi.
Cô xoay lên đường, Hàn Mặc Ngôn vẫn kế tiếp.

“Anh biết em mong ước điều gì, cũng hoàn toàn có thể thân thích tất cả chúng ta không tồn tại kiểu gọi là cao trào tình yêu, tuy nhiên, Lục Nhiễm, thương yêu không những đem thế, những tình yêu nồng nàn ko thể thiêu nhen cả cuộc sống, người hoàn toàn có thể ở sát bên anh trong cả cả cuộc sống, người quí thống nhất với anh... Anh không thể là chàng trai mươi bao nhiêu tuổi tác năm xưa, ko thể kế tiếp điên loạn say mê muội vì thế kiểu gọi là thương yêu, vì vậy, anh lựa chọn em, không những vì thế em là kẻ quí thống nhất với anh, nhưng mà vì thế Lục Nhiễm... hoàn toàn có thể là trong cả bạn dạng thân thích anh cũng ko vạc hình thành, anh yêu thương em”.
Nói đi ra những điều này thiệt khiến cho Hàn Mặc Ngôn xấu xí hổ, anh khẽ coi qua chuyện điểm không giống, kế tiếp nói: “Anh đang được qua chuyện kiểu tuổi tác phát biểu điều yêu thương, hoàn toàn có thể cả đời anh chỉ phát biểu một thứ tự này, tuy nhiên... tất cả chúng ta đang được ở cùng mọi người trong nhà tía năm, này cũng đó là những tình yêu hoàn toàn có thể theo đòi tất cả chúng ta trong cả cả cuộc sống, nhằm tất cả chúng ta mãi mãi mặt mũi nhau”.
Anh xa lạ níu lưu giữ, cũng ko biết lấy lòng phụ nữ giới.
Nhưng... từng điều của anh ý đều là những điều gan dạ ruột.
Lục Nhiễm đùng một phát xoay lại: “Nhưng, Hàn Mặc Ngôn, còn nếu như không vì thế em thực hiện rõ rệt từng chuyện cho tới nằm trong, chắc hẳn anh tiếp tục vẫn kế tiếp hồ nước đồ”.
Không cần là cô ko cảm động, cô cũng biết Hàn Mặc Ngôn cần trở ngại thế này mới mẻ thổ lộ những điều này, tuy nhiên cô không thích một đợt tiếp nhữa lại không được rõ đôi mắt vì thế thương yêu.
Hàn Mặc Ngôn lặng ngắt một lúc, rồi chậm trễ rãi lên tiếng: “Đó là lỗi của anh ý, tuy nhiên khi tê liệt... anh ko biết mình thích gì”.
Không biết, không tồn tại plan, không tồn tại bố trí, cứ ấn định như vậy nhưng mà kế tiếp cho tới không còn cả cuộc sống.
Có cần chỉ cho tới khi rơi rụng lên đường mới mẻ cảm nhận thấy quý trọng, chỉ với sau khi Lục Nhiễm nộp đơn xin xỏ mất việc và bặt tăm, anh mới mẻ dần dần thấy được vai trò của cô ý.
“Anh cực kỳ xin xỏ lỗi vì thế cho tới giờ đây mới mẻ nắm rõ từng chuyện. Lục Nhiễm, hãy mang đến anh một thời cơ, hãy ở lại lên đường em”.
Lục Nhiễm nhắm đôi mắt, rồi lại coi đi ra hun hút, ko biết đang được nghĩ về gì.
Hướng Diễn thủng thỉnh cho tới muộn, nhận ra Hàn Mặc Ngôn đứng tê liệt, cũng chẳng cảm nhận thấy sửng sốt, anh cho tới mặt mũi Lục Nhiễm nói: “Chào từ biệt chưa?”.
Lục Nhiễm gật đầu.
Hướng Diễn thay đổi thiệt sâu: “Em...”.
Lục Nhiễm kéo Hướng Diễn: “Chúng tao lên đường thôi”.
Hướng Diễn vẫn vượt lên trước sửng sốt, đã trở nên Lục Nhiễm kéo lên đường.
Hàn Mặc Ngôn ko xua theo đòi, chỉ giúi nhập tay cô cái nhẫn và phát biểu năm chữ: “Anh đợi em trở về”.
Từ trước cho tới ni anh vẫn là kẻ nhất ngôn cửu đỉnh, đơn giản... mong chờ, ko biết hoàn toàn có thể mong chờ bao lâu.
“Hành khách hàng lên đường chuyến MU551 cho tới Paris, Pháp xem xét, máy cất cánh...”.
Sau khi qua chuyện cửa ngõ đánh giá bình yên, ngồi xuống địa điểm, Hướng Diễn quay trở về, phát biểu với cô: “Lục Nhiễm, anh cực kỳ bất thần đấy”.
Lục Nhiễm: “Bất ngờ kiểu gì?”.
Hướng Diễn: “Lục Nhiễm, hôm tê liệt anh cho tới khám đa khoa nhận ra Hàn Mặc Ngôn đứng ở cửa ngõ chống em... anh cứ tưởng chắc chắn là em tiếp tục theo đòi anh tao về, đang được sẵn sàng sẵn tư tưởng lên đường 1 mình, ko ngờ...”.
Lục Nhiễm ngạc nhiên: “Không thể này, tiếp sau đó anh ấy ko hề cho tới thăm hỏi em”.
Hướng Diễn mỉm cười nhức khổ: “Anh căn vặn hắn tá mới mẻ biết, gần như là hôm này Hàn Mặc Ngôn cũng cho tới, đơn giản ko nhập vào chống thôi”.
Lục Nhiễm sững người, giờ đồng hồ loa nhắc nhở quý khách tắt Smartphone, cô coi ra phía bên ngoài hành lang cửa số, đường sân bay xa cách tít tắp, màu sắc đôi mắt cũng sẫm lại.
Hồi lâu, cô xoay lại: “Đã sẵn sàng sẵn tư tưởng lên đường 1 mình... anh đem cảm nhận thấy em quấy quả ko đấy?”.
Hướng Diễn: “Đương nhiên là ko, đơn giản...”.
Bỗng Lục Nhiễm mỉm cười thiệt tươi tắn, sáng ngời ko tì vết: “Thế thì chớ thủ thỉ tê liệt nữa, em chỉ ham muốn trải nghiệm chuyến du ngoạn này”.
Hướng Diễn giật thột, như đang được hiểu đi ra điều gì.
Bốn mon sau.
Hàn Mặc Ngôn nhận lấy tập luyện tư liệu của trợ lý mới mẻ Tiểu An mang tới, khẽ chau ngươi.
Tiểu An lo ngại coi anh, Hàn Mặc Ngôn đánh giá hồi lâu, ko phát biểu gì, xua tay bảo cô ra phía bên ngoài.
Thở phào thoải mái, Tiểu An chạy thoát ra khỏi cửa ngõ, phía bên ngoài râm ran giờ đồng hồ buôn dưa lê.
Tiếng phát biểu thì thào: “Tiểu An, thế này hả, đem bị quấn mắng không?”.
Giọng cô khá lo sợ lắng: “Hình như ko... Anh ấy xua tay thế này bảo tớ lên đường ra”.
“Haizz, cậu còn may đấy... mùa trước mới mẻ xịn tía, bạn dạng plan của chống plan góp vốn đầu tư bị phê hồ nước đồ vật, thực hiện đi làm việc lại mươi bao nhiêu thứ tự vẫn ko hoàn thành...”.
Hàn Mặc Ngôn gỡ kính đi ra, day lông ngươi.
Bản tư liệu của Tiểu An ko hoàn hảo, tuy nhiên cũng đầy đủ nhằm cảm biến phong thái của một người không giống, nên anh ko nỡ phát biểu gì.
Đã tư mon rồi.
Từ khi Lục Nhiễm loại bỏ đang được tư mon rồi.
Thích ứng với việc làm không tồn tại cô, cuộc sống thường ngày không tồn tại cô... vẫn ko thân quen, cô đem mức độ tác động quá to so với cuộc sống thường ngày của anh ý... chỉ cho tới khi cô lên đường rồi Hàn Mặc Ngôn mới mẻ nghe biết vai trò của cô ý.
Đã trở nên một thói thân quen.
Dù không thích quá nhận, cũng ko thể ko bảo rằng, anh cực kỳ ghi nhớ cô.
Bao nhiêu năm thao tác làm việc, cô ko lúc nào tách xa cách anh lâu như thế.
Cô loại bỏ, là lỗi của anh?
Hàn Mặc Ngôn cảm nhận thấy trong thâm tâm rỗng trống rỗng, ko gì hoàn toàn có thể bù che đậy được.
Đã cho tới giờ tan sở.
Các nhân viên cấp dưới theo lần lượt đi ra về. Anh gọi năng lượng điện bịa món ăn, thói thân quen của Hàn Mặc Ngôn mọi khi thực hiện thêm thắt giờ.
Cửa há đi ra, Hàn Mặc Ngôn cũng ko ngấc đầu lên: “Tiền phía trên bàn, cứ nhằm đấy là được rồi”.
Hộp món ăn được bịa xuống, tuy nhiên người này vẫn ko chịu đựng lên đường.
Anh căn vặn theo đòi phản xạ: “Không đầy đủ chi phí à? Đợi một ít nhé”. Anh sẵn sàng móc ví.
Người trả sản phẩm chợt lên tiếng: “Không cần thiết đâu, coi như thể em chào anh”.
Giọng phát biểu này, tiếng nói này... khiến cho tim Hàn Mặc Ngôn ngừng đập.
Anh ngấc lên coi cô nàng trước mặt mũi.
Chiếc quần ngố trườn cùng theo với cái áo T-shirt rộng lớn black color, đầu group cái nón lưỡi trai đen sì, nhì cái khuyên nhủ tai loại Digan sáng sủa lấp lánh lung linh thấp thông thoáng nhập làn tóc, tiếp sau đó anh nhận ra... cái nhẫn bên trên ngón thân thích của cô ý...
Chiếc nhẫn tê liệt...
Lục Nhiễm giơ tay lên, mỉm cười vẻ đầu gấu: “Đừng coi em như vậy, chủ yếu anh phát biểu tiếp tục đợi em quay trở lại nhưng mà, chắc hẳn ko cần mới mẻ đem tư mon đang không đợi nữa rồi chứ”.
Hàn Mặc Ngôn: Lục Nhiễm: “Em nghĩ về thông rồi, em quí anh, yêu thương anh điên loạn, chỉ ở sát bên bạn bè mới mẻ cảm nhận thấy hí hửng, không người nào thay cho thế được, vì vậy, đem cực khổ sở thế này em mong muốn ở sát bên anh, tối thiểu em cũng cảm nhận thấy hí hửng... Này, sao anh chẳng phát biểu gì thế, em đợi anh từng nào năm, nhằm anh đợi tư mon cũng không tồn tại gì là vượt lên trước... anh...”.
Những điều còn chưa kịp thổ lộ đã trở nên Hàn Mặc Ngôn ngăn lại.
Thành phố về tối lấp lánh lung linh ánh sáng của đèn.
Ánh sáng sủa tỏa nắng rực rỡ soi rõ rệt bóng nhì người ôm hít nhau mặt mũi hành lang cửa số, rất đẹp như 1 tranh ảnh, cực kỳ hòa hợp ý, cực kỳ êm ấm.
Ngoại truyện
Paris là 1 trong TP.HCM romantic.
Cùng người bản thân yêu thương lên đường Pháp nghe qua chuyện thiệt là 1 trong việc ấn tượng, đương nhiên, nền móng là trong thâm tâm người tao đem các bạn.
Ngoài thời hạn học hành, Hướng Diễn dẫn Lục Nhiễm lên đường không còn từng cảnh quan của Paris.
Sông Seine, tháp Eiffel, Khải Hoàn Môn...
Họ ngồi thuyền nằm trong tiếp cận những quán ăn Pháp chủ yếu tông, nằm trong tự sướng với những bức tượng phật đồng bên trên mặt phố, nghe những ca khúc của những nghệ sỹ hát rong.
Ở điểm khu đất khách hàng quê người, coi bọn họ cực kỳ tương đương một song tình nhân.
Thời gian ngoan tía mon đầy đủ nhằm bọn họ lên đường từng tất cả điểm, giờ đồng hồ mỉm cười của Lục Nhiễm đã từng anh ghi nhớ về cô thiếu hụt nữ giới hí hửng tươi tắn sáng ngời trước tê liệt.
Anh quí giờ đồng hồ mỉm cười của cô ý, quí cơ hội cô nhướng lông ngươi kiêu ngạo, quí tính cơ hội dứt khoát nhanh chóng nhẹn nhưng mà chấp nê kiên trì của cô ý, trước tê liệt, anh trước đó chưa từng xúc tiếp với ai như vậy.
Không biết kể từ khi này anh vô tình ghi nhớ cho tới cô, coi hóng thời hạn phụ đạo, để ý coi cô mọi khi cô cắm 乃út trầm dìm học tập bài bác.
Chỉ rất rất lâu tiếp sau đó, anh mới mẻ vạc hình thành, anh đang được vô tình bị vướng vào một trong những thương yêu đơn phương.
Trong vượt lên trước khứ anh chỉ biết tiết kiệm ngân sách, thực hiện mướn, chịu khó học tập, dò thám một việc làm, tuy nhiên toàn bộ những vấn đề đó đều là việc coi mong chờ của phụ huynh, anh ko thể nhằm phụ huynh tuyệt vọng vì thế bản thân.
Nhưng khi người thiếu hụt nữ giới hí hửng tươi tắn tê liệt xuất hiện tại, thứ tự thứ nhất anh nhìn thấy rằng, đem những khi khoảng cách thân thích người với những người tiếp tục khiến cho người tao vô vọng.
Bao bao gồm khắp cơ thể nhưng mà cô ấy quí, cũng hoàn thiện xuất sắc ưu tú cho tới nỗi anh ko thể này theo đòi kịp.
Anh luôn luôn nhận định rằng, nếu như anh cũng xuất sắc ưu tú như vậy, cũng hoàn toàn có thể Lục Nhiễm tiếp tục quí anh.
Nhưng cho tới thời điểm ngày hôm nay, anh mới mẻ vạc hình thành rằng tính cơ hội của Lục Nhiễm thiệt khiến cho người tao vô vọng.
“Hướng Diễn, sao thế?”.
Hướng Diễn mỉm cười nhấp lên xuống đầu: “Không đem gì, em ấn định trở lại dò thám anh tao thiệt đấy à?”.
Lục Nhiễm nghênh mặt mũi cười: “Vâng, cảm ơn anh đang được chở che em tía mon vừa vặn rồi”. Cô ngừng lại: “Em luôn ghi nhớ được, trước đó vì thế em đang được tự động đem gông lên cổ bản thân, còn giờ đây em nghĩ về thông rồi, chi vì thế cử dứt khoát tuân theo tâm nguyện của mình”.
Hướng Diễn: “Vậy thì... anh chúc mừng hạnh phúc mang đến em”.
“Em còn cứ tưởng anh tiếp tục la rầy em cơ”. Lục Nhiễm mỉm cười vang, một giây sau, cô quay trở về ôm siết lấy Hướng Diễn: “Em xin xỏ lỗi, tuy nhiên em đang được nỗ lực, nhưng mà ko thể quí anh”.
Hướng Diễn mỉm cười nhức khổ: “Anh biết rồi”.
Quá biết chứ.
Ba mon sớm tối cùng mọi người trong nhà, tuy nhiên từ trên đầu cho tới cuối giống như nhì người các bạn nằm trong đi dạo.
Thậm chí kẻ cho tới trước người cho tới sau cũng chẳng tương quan gì, cô ấy quí Hàn Mặc Ngôn, chỉ quí 1 mình Hàn Mặc Ngôn.
Trở về nước, Hướng Diễn bận việc làm, một thời hạn ko liên hệ gì với Lục Nhiễm.
Khi hội ngộ, cũng chính là khi Lục Nhiễm trả thiệp mời đám cưới.
Có điều thứ tự này, khuôn mặt mũi cô không thể vẻ lo ngại thứ tự trước nhưng mà trọn vẹn khoan thai tự động bên trên.
Hướng Diễn thay cho lấy thiệp chào, hỏi: “Hiện giờ em niềm hạnh phúc không?”.
Lục Nhiễm vấn đáp đơn giản: “Em xác lập ngoài Hàn Mặc Ngôn đi ra, đem ở cạnh ai ai cũng ko hạnh phúc”.
Câu vấn đáp ko lên đường trực tiếp vào việc, tuy nhiên đang được ngăn từng đàng tháo lui.
Lục Nhiễm vẫn luôn luôn là như vậy.
Hướng Diễn nở nụ cười: “Anh sẽ tới, hít lễ hạnh phúc nhé”.
Lục Nhiễm day day sinh sống mũi: “Tuy cũng khá vượt lên trước xứng đáng, đem điều... Hướng Diễn, anh là 1 trong người chất lượng tốt, tiếp tục tìm kiếm được một người phụ nữ phù hợp với anh”.
Hướng Diễn nhảy cười: “Anh đã và đang được vạc thẻ người chất lượng tốt trúng không?”.
Lục Nhiễm cũng mỉm cười theo: “Đằng này thì... ở hiền lành gặp gỡ lành”.
Ngày hít lễ, Lục Nhiễm mang trong mình một cái váy cưới tuyệt rất đẹp, cô vốn liếng đang được cực kỳ xinh, bên dưới ánh sáng của đèn lại càng thêm thắt sáng ngời.
Hàn Mặc Ngôn chỉnh tề đứng cạnh Lục Nhiễm, khuôn mặt mũi lạnh lẽo lùng cũng trở thành hiền lành hòa rộng lớn.
Không biết vì thế bầu không khí hạnh phúc hoặc ánh sáng của đèn giúp đỡ, nhưng mà nhì người tê liệt coi thiệt xứng song.
Hướng Diễn demo bịa bản thân thay cho nhập địa điểm của Hàn Mặc Ngôn coi thế này, tuy nhiên ở đầu cuối cũng cần mỉm cười xòa nhấp lên xuống đầu gạt bỏ dự định tê liệt.
Lục Nhiễm quí Hàn Mặc Ngôn.
Mà trong thâm tâm Hàn Mặc Ngôn thì cũng ko cần ko bận tâm cho tới Lục Nhiễm như vẻ bề ngoài.
Anh bất giác nghĩ về về bao nhiêu mon trước, khi anh đem bó hoa bách hợp ý nhập thăm hỏi Lục Nhiễm, nhận ra Hàn Mặc Ngôn đứng ở cửa ngõ chống dịch thủ thỉ với bác bỏ sĩ.
Tuy ko quí Hàn Mặc Ngôn, tuy nhiên khi tê liệt Lục Nhiễm là phu nhân ko cưới của anh ý tao, đương nhiên Hướng Diễn cần căn vặn coi anh tao đem nhập nằm trong hay là không.
Nhưng Hàn Mặc Ngôn khẽ nhấp lên xuống đầu kể từ chối.
Đúng là không còn sửng sốt này cho tới sửng sốt không giống.
Họ phát biểu cùng nhau vài ba câu ngoài cửa ngõ chống dịch, vì thế là tình địch, nên Hướng Diễn cũng cảm nhận thấy đôi lúc cừu địch.
Giọng phát biểu của Hàn Mặc Ngôn cực kỳ lạnh lẽo lùng, tuy nhiên trong trường hợp tê liệt, anh vẫn nhìn thấy nhập tê liệt mặc dù nhiều mặc dù không nhiều sự bất lực và ảo não: “Cô ấy ko hí hửng, cố thực hiện mang đến cô ấy hí hửng một chút”.
Nói hoàn thành, Hàn Mặc Ngôn vội vàng tách lên đường.
Không thể ko quá nhận, khi tê liệt Hướng Diễn đang được đem đôi lúc mừng hí hửng và hóng đời.
Đến khi Lục Nhiễm phát biểu ham muốn kể từ vứt toàn bộ, cảm hứng này lại lên tới mức đỉnh điểm, và thế là anh đang được chào cô.
Nhưng khi thoát ra khỏi tê liệt, vẫn cảm nhận thấy đem gì ko cần, anh lên đường căn vặn hắn tá mới mẻ biết gần như là ngày nay Hàn Mặc Ngôn cũng cho tới thăm hỏi và căn vặn thăm hỏi bác bỏ sĩ hiện tượng của Lục Nhiễm, những khi Lục Nhiễm ngủ say còn nhập vào một lúc, tuy nhiên những khi Lục Nhiễm thức mới lớn ko hề ghé thăm.
... Anh tao quí Lục Nhiễm.
Khi rút đi ra Tóm lại, tâm lý của Hướng Diễn ko thể phát biểu là ko phức tạp.
Lục Nhiễm đang được lựa lựa chọn kể từ vứt, anh hoàn toàn có thể nhân thời cơ tê liệt nhằm tiến công, tuy nhiên nền móng của những việc này là Hàn Mặc Ngôn ko thể đem đến niềm hạnh phúc mang đến Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn ko yêu thương Lục Nhiễm. Nhưng toàn bộ đã trở nên hòn đảo ngược, Hướng Diễn thực sự đem chút trở tay ko kịp.
Cho mặc dù là xuất phát điểm từ tư tưởng này, ở đầu cuối anh cũng ko thổ lộ.
Cho mặc dù hiểu được hoàn toàn có thể Lục Nhiễm ko yêu thương bản thân, hiểu được Lục Nhiễm trọn vẹn hoàn toàn có thể lại một đợt tiếp nhữa lựa lựa chọn Hàn Mặc Ngôn, tuy nhiên một ít ích kỷ đang được khiến cho anh lưu giữ lặng ngắt cho tới trước lúc lên máy cất cánh.
Thấy Hàn Mặc Ngôn xua theo đòi cho tới điểm, trong giây lát Lục Nhiễm lựa lựa chọn lên đường nằm trong anh...
Cảm giác tội lỗi...
Hai người tê liệt thực ra là yêu thương nhau, bọn họ cần được ở sát bên nhau.
Nhưng Lục Nhiễm phát biểu với anh “Thế thì chớ phát biểu nữa, em chỉ ham muốn trải nghiệm chuyến du ngoạn này”, khoảng thời gian rất ngắn ấy Hướng Diễn đang được trọn vẹn hiểu đi ra, từ trên đầu cho tới cuối Lục Nhiễm trước đó chưa từng kể từ vứt, cô tách lên đường nhằm điềm đạm lại, nhằm những xúc cảm ko lý trí qua chuyện lên đường, nhằm cả nhì mặt mũi có tầm khoảng thời hạn tâm trí lại, chứ không cần cần vì thế anh.
Trong quan hệ yêu thương và được yêu thương này, Hướng Diễn trước đó chưa từng được lên đường cạnh trái ngược tim Lục Nhiễm. Khiến cô khổ cực, khiến cho cô vương vãi vấn, khiến cho cô ảm đạm... chỉ mất 1 mình Hàn Mặc Ngôn.
Đây đơn giản mẩu truyện của nhì người bọn họ, còn anh chẳng qua chuyện chỉ là 1 trong người qua chuyện đàng nhập cuộc sống của Lục Nhiễm.
Đáng buồn không?
Cũng đem đôi lúc.
Nhưng cũng nên cảm nhận thấy hí hửng mừng, trúng thế, phía trên mới mẻ thực sự Lục Nhiễm nhưng mà anh yêu thương, một Lục Nhiễm kiên trì cho tới chấp nê ko lúc nào thay cho thay đổi.
Cô gái như vậy nhưng mà không tồn tại được niềm hạnh phúc thì ông trời quả thực bất công.
HẾT