dược ngọt truyện

Chương 95: Phiên nước ngoài và lắng đọng 23

Kể kể từ khi Lương Dược ký thích hợp đồng phát triển thành người dẫn công tác mang lại phầm mềm đang được cần nghe thật nhiều điều phát biểu ko êm dịu tai, tuy vậy giờ đây mang lại mặc dù có ở lâu năm một ngày dài thì cô vẫn hoàn toàn có thể dò xét đi ra chi phí, đơn giản tìm được nhiều hoặc không nhiều mới nhất là yếu tố.

Bạn đang xem: dược ngọt truyện

Nói cách tiếp, vẽ đang được không thể là việc làm có một không hai hỗ trợ cho cô tìm được chi phí nữa rồi, giờ đây cô ko cần thiết vẽ nhưng mà thường ngày chỉ việc phân phát sóng thẳng rỉ tai với người yêu thích hâm mộ cũng hoàn toàn có thể tìm được cả khối chi phí.

Mục đích nhưng mà Lương Dược vẽ tranh giành luôn luôn là vì như thế mong muốn dò xét chi phí, tuy nhiên giờ đây đang được hoàn toàn có thể dò xét chi phí dễ dàng và đơn giản vì vậy, ngược lại cô với chút u ám, ko biết cần thực hiện ra sao, phát hiện ra thời buổi này Sở Trú cũng siêng năng thao tác, cô càng ngày càng cảm nhận thấy cuộc sống đời thường của tôi trở thành trống trải trống rỗng.

“Này, đợi đến thời điểm tìm được nhiều chi phí, anh mong muốn thực hiện gì?”

Sau một hồi chuyển động kịch liệt qua quýt cút, Lương Dược lười biếng nói chung biếng ở ì bên trên ngực của Sở Trú, nhướng mi căn vặn anh: “Bao nuôi người loại tía sao?”

“Nói bậy cái nào đấy.” Giọng phát biểu chan chứa kể từ tính của Sở Trú khẽ trầm xuống, lưu luyến nhưng mà trêu ghẹo, anh khẽ vuốt ve sầu tấm sống lưng trần của cô ý, những ngón tay chầm chậm rãi dịch chuyển dọc từ sinh sống sống lưng cô: “Anh tiếp tục chỉ bao nuôi 1 mình em.”

Anh khá tạm dừng rồi miễn chống phát biểu thêm: “Còn với con cháu của tất cả chúng ta nữa.”

“Giỡn với anh chút xíu thôi nhưng mà sao anh tính xa thẳm vậy chứ.” Lương Dược bắt lấy bàn tay đang được làm mưa làm gió bên trên người cô: “Em chỉ mong muốn căn vặn anh coi anh với ước mong muốn Hoặc là nguyện vọng gì ko, thổ lộ nhằm em tìm hiểu thêm một ít.”

Sở Trú nhìn cô một cơ hội tráng lệ và trang nghiêm, bởi dự nói: “Đối với anh nhưng mà phát biểu, có lẽ rằng là cởi một tiệm cafe sách.”

Lương Dược ko mến gọi sách: “Còn gì nữa không?”

Sở Trú tâm lý một chút: “Khi anh còn trẻ con thì mong muốn ghi chép tè thuyết.”

“Cái này cũng ko tệ!” Hai đôi mắt Lương Dược sáng sủa lên: “Sau ê thì sao?”

Sở Trú: “Chỉ mong muốn vậy thôi.”

“…” Quá thực tiễn.

Sở Trú thấy cô cụp đôi mắt ko phát biểu gì thì cúi đầu hít lên trán cô: “Hồi phục lại rồi sao?”

“Hả?” Lương Dược đang được nghĩ về về nỗi do dự trong tâm địa nên cũng qua chuyện đáp lại điều anh.

Sở Trú tự động hóa coi giọng điệu nghi ngờ vấn của cô ý trở nên câu vấn đáp xác định, bế cô lên rồi nghiêng người cô lại, đè lên trên người cô một phiên nữa: “Vậy thì tất cả chúng ta thực hiện thêm 1 đợt tiếp nhữa.”

Khi Lương Dược kịp phản xạ thì đã biết thành anh người sử dụng mồm ngăn lại, hai con mắt trợn to lớn vì như thế xấu xa hổ: “Đồ khốn… thôi cút, chớ với đụng… a, anh thiệt là… đầy đủ rồi…”

Không cho tới một khi sau, nhập chống truyền cho tới một trận tiếng động khiến cho cho những người nghe cần mặt mũi đỏ au tim lập cập, xen lộn nhập này là giờ khóc thút thít của những người phụ phái nữ.

Nhiệt phỏng dần dần tạo thêm.

Lương Dược được Sở Trú truyền hứng thú, đưa ra quyết định lấy lại ý muốn lúc đầu là vẽ chuyện tranh và thao tác một cơ hội với ước mơ hơn!

Mỗi ngày sau năm giờ phân phát sóng thẳng, cứ lúc nào với thời hạn rảnh rỗi thì cô tiếp tục vẽ chuyện tranh, khi đầu chưa xuất hiện thạo nên cứ cần tô rồi lại vệ sinh cút, làm mất đi thật nhiều thời hạn.

Sở Trú bận rộn một khi lâu, thiệt rất khó mới nhất với thời hạn ngồi xuống, việc thứ nhất mong muốn thực hiện là đi kiếm bà xã sẽ được xoa nhẹ nhàng, tuy nhiên lại phân phát sinh ra cô ngày càng dành hết thời gian, thường ngày thời hạn ghi biên chép chép hoàn toàn có thể ngang với thời hạn của anh ấy.

Buổi tối khi mươi nhị giờ, Sở Trú nhìn cái đầu đang được triệu tập để ý nhìn nhập screen vi tính, trải qua coi những loại cô học tập nhưng mà cô đang được phát biểu với anh trước đó, nói: “Mỗi mon anh tiếp tục mang lại em nhị mươi ngàn tệ, chớ vẽ nữa nhưng mà ở mặt mũi anh cút.”

“Cút.” Lương Dược nghĩ về cũng ko thèm nghĩ về nói: “Đi đi ra nơi khác đùa đi!”

“…”

Sở Trú cố kỉnh một cái ghế ở đầu không giống cho tới ngồi ở ngay lập tức đàng sau cô, kể từ ở phía đằng sau vòng nhị tay về phía đằng trước ôm eo cô, vùi mặt mũi nhập gáy của cô ý, khẽ nói: “Nếu như em ko Chịu cút ngủ, vậy thì anh cũng sẽ không còn ngủ.”

Lương Dược ko thèm xoay đầu: “Vậy thì anh chớ ngủ nữa.”

“…”

Sao điều cô đáp lại lại rất khác với những gì nhưng mà anh tưởng tượng vậy?

Sở Trú không nói nhưng mà gặm mút cổ cô, người sử dụng mức độ nút mạnh.

Cuối nằm trong vẫn cần đợi cô đến tới khuya.

Xuân lịch sự thu cho tới, thời hạn thông thoáng vút qua quýt, chúng ta đã và đang chất lượng nghiệp ĐH, sự nghiệp của Sở Trú cũng kể từ từ cút chính phía, số chi phí 1 năm tìm được đang được băng qua của Lương Dược, đang được hoàn toàn có thể người sử dụng sản phẩm thực tiễn minh chứng tiềm năng của tôi với tía Sở.

Ba Sở rất rất vui vẻ và kiêu hãnh khi phát hiện ra nam nhi bản thân với chi phí loại vì vậy, ông ấy gọi mang lại anh một cuộc điện thoại thông minh và bảo rằng ông ấy đồng tình nhằm anh về tiếp quản ngại doanh nghiệp của mái ấm gia đình, chủ yếu nên là cần tranh giành thủ thời hạn trở lại trợ giúp.

“Không cút.” Sở Trú thẳng cụp điện thoại thông minh.

Điều này rõ rệt ràng ràng là “Hôm ni chúng ta phớt lờ tôi, ngày mai tôi tiếp tục khiến cho chúng ta ko thể trèo cao.”

“…”

Ba Sở không thể cơ hội này không giống, đành cần làm cho Thư Hựu Mạn cút thuyết phục nam nhi bản thân, nỗ lực tạo nên Sở Trú đồng ý trở lại.

Thế là ngay lập tức sau thời điểm vừa phải chất lượng nghiệp kết thúc, Sở Trú trả Lương Dược về mái ấm ngay lập tức.

Mà Lương Dược cứ liên tiếp vẽ chuyện tranh, lúc đầu vốn liếng chỉ định và hướng dẫn vẽ đùa đùa, tiếp sau đó bị người yêu thích hâm mộ cổ động giục rất nhiều, nên kể từ từ nó dần dần phát triển thành một trong những phần không thể không có nhập cuộc sống đời thường của cô ý, còn ký tăng thích hợp đồng đăng nhiều kỳ mang lại phầm mềm chuyện tranh.

Trong năm này, cô đang được vẽ thật nhiều cỗ truyện, tuy vậy người yêu thích hâm mộ kêu gào ca tụng rất đẹp, tuy nhiên sau thời điểm kết cổ động thì lại bị quăng đi ra sau đầu, kín tiếng nằm tại một góc.

Lương Dược cũng ko quan hoài, cô không thiếu thốn chi phí, vẽ chuyện tranh cũng chỉ coi như 1 thú vui vẻ.

Nhưng rốt cuộc với cùng 1 loại ko ngờ cho tới là sau thời điểm chất lượng nghiệp, một cỗ truyện bách thích hợp bởi cô vẽ lại đột ngột hot quay về.

Tựa như, bách thích hợp với ở mọi nơi.

Trước phía trên cô từng vẽ năm sáu cỗ về chuyện thương yêu tuyệt rất đẹp của cô ý với Sở Trú tuy nhiên tiếp sau đó cô đang được thay cho thay đổi vấn đề, sau cùng là sản phẩm ko tiếp cận đâu, ko ngờ rằng cô chỉ thuận tay vẽ một cỗ chuyện tranh không tồn tại nam giới nhưng mà chỉ mất thương yêu tinh khiết của nhị phái nữ sinh lại bất thần trở thành nổi tiếng!

Lượt coi cán nút một triệu con người, hàng trăm ngàn phản hồi, sẽ là cuốn sách thần thánh về bách thích hợp của phụ nữ.

Nhưng điều khiếp sợ nhất là nó vượt lên thoát khỏi vòng trấn áp của cô!

Trong lòng Lương Dược vô nằm trong phức tạp, tuy vậy còn tồn tại người phức tạp hơn hết cô.

Sau khi Sở Trú người sử dụng PC nhằm gọi điều bình của cuốn sách truyền thuyết này thì trầm đem rất rất lâu rồi mới nhất quay trở lại nhìn cô hỏi: “Vì vậy sau đây anh không những ngừa con trai mà còn phải cần ngăn chặn cả phụ nữ?”

“Thế nào?” Lương Dược chớp đôi mắt nói: “Em chỉ tùy tiện vẽ đùa chơi thôi, chớ nhằm ý nó quá, với lại em đã và đang lôi anh nhập, trong những chương truyện, anh ko thấy em thân thiện với phái nữ chủ yếu rộng lớn đối với phái nữ loại nhị sao.”

Sở Trú nói: “Vậy tại vì sao anh lại ko thấy nó?”

Lương Dược: “Trước tiên anh lật coi chương thứ nhất cút.”

Sở Trú tuân theo.

Lương Dược nâng cằm chỉ nhập screen mang lại anh xem: “Anh nhìn nhập dù loại tía này.”

Sở Trú nhìn lịch sự, là cảnh phái nữ chủ yếu về cho tới mái ấm, một con cái Teddy gray clolor chạy cho tới vẫy đuôi nghênh đón, phái nữ chủ yếu cũng cúi người xuống ôm và hít nó.

“…”

Sở Trú quá mưu trí, anh ngay thức thì xem sét điều gì ê, nhấp con chuột cho tới chương loại nhị.

Có một cảnh phái nữ chủ yếu ôm Teddy trong tâm địa nhưng mà cút ngủ.

Chương ba: Thời kỳ động dục của Teddy, nó đang được xoa chân phái nữ chủ yếu.

Chương bốn: Teddy liếm ngón chân của bà mái ấm.

Chương năm: Móng vuốt của Teddy cào trúng ngực của phái nữ chủ yếu.

Bất kể với ra sao, Teddy chắc chắn vẫn tiếp tục xuất hiện nay, tương tác nghiêm ngặt với phái nữ chủ yếu.

Lần thứ nhất phát hiện ra nó Sở Trú cũng ko cảm nhận thấy với yếu tố gì cả, tuy nhiên giờ đây nhìn lại thế này thì cũng thấy ko phù hợp lắm, còn Lương Dược ở lân cận thì như lửa cháy tăng dầu.

“Em xử sự với anh với chất lượng không?” Cô nhìn anh vì như thế góc nhìn vô tội: “Mỗi một điều thoại đều mang lại anh xuất hiện nay, còn nhiều hơn nữa cả phái nữ nhị.”

“…”

Sở Trú điềm tĩnh khép bong biên chép lại: “Gần phía trên anh quá nhân nhượng em rồi sao?”

Lương Dược cảm biến được gian nguy sắp tới ngay sát, nhanh gọn lẹ vực lên trở về phía cánh cửa: “Bụng em đùng một cái khá đói, cút ăn chút gì cút.”

Tay cô còn còn chưa kịp va vấp nhập cửa ngõ thì đã biết thành anh ngăn lại rồi bế bổng lên, từ đầu đến chân đều bị ném lên nệm.

“Anh cũng thấy đói.” Sở Trú nghiêng người về phía đằng trước, phun khá thở rét mướt rực lên vòng tai cô, nhị tay ôm cô kể từ đàng sau, ko nặng trĩu ko nhẹ nhàng vân vê người cô.

“Để anh chính thức trước.”

Chương 96: Phiên nước ngoài và lắng đọng 24

Lương Dược lại bị Sở Trú thực hiện tăng vài lần nữa, sau thời điểm kết thúc việc thì gần như gục ngã, mệt mỏi đến mức ko thể mở mắt đi ra được.

Cô nằm nhập lòng của Sở Trú, mặt mày mệt mỏi, gò má ửng hồng còn tàn lưu sau thời điểm kết thúc việc, có một sự hấp dẫn khó nói thành lời, quyến rũ say đắm người.

Chiếc chăn mỏng được đắp bên trên người cô, những vết đỏ hằn kín bên trên làn domain authority trắng muốt như tuyết của cô, trải dài xuống phía dưới, khơi gợi sự tưởng tượng vô hạn.

Sở Trú ôm cô gái xụi lơ ko chút sức lực vào lòng, mỗi lần nhìn thấy cô như thế này, nhập lòng anh sẽ cảm thấy vô cùng thỏa mãn, thường hít lên tóc và má của cô, hưởng thụ thời khắc ấm áp này, dỗ dành cô như dỗ dành một đứa trẻ: “Có muốn uống một chút nước rồi hãy ngủ không?”

“Anh cút cút.” Lương Dược ko muốn uống, nhắm mắt lại ko thèm để ý tới anh, phía dưới vừa sưng vừa trướng, khiến mang lại sắc mặt cô chẳng thể tốt được.

Bây giờ nhẹ nhàng như vậy thì có ích gì chứ? Vừa rồi lúc cô khóc lóc khẩn khoản xin xỏ anh có thấy anh thương xót một phân nào đâu, ngược lại sức lực còn mạnh rộng lớn nữa.

Rốt cuộc cô đã và đang nhìn thấu loài sinh vật đàn ông này rồi.

Nói là Teddy còn ko chịu thừa nhận!

Ngày ngày sau chuông báo thức vang lên nhị đến tía lần mà vẫn ko thể đánh thức được Lương Dược, cô nằm ăn vạ bên trên giường ngủ nướng, cuối cùng vẫn là Sở Trú xách cô từ nhập chăn đi ra, đích đằm thắm hộ tống cô cút đánh răng rửa mặt, sau đó đem bữa sáng dinh thự dưỡng tới, ngồi lân cận giám sát cô ăn hết sạch tiếp tục mới nhất thôi.

Bọn họ đã dọn từ nhà họ Sở tới phía trên, sống nhập căn biệt thự hướng biển bởi Thư Hựu Mạn chuẩn bị mang lại bọn họ từ trước đó, tương tự như việc đổi một địa điểm khác nhằm tiếp tục sống cùng nhau, vì vậy cuộc sống ngày nào cũng tương đối tự bởi.

Sau khi tốt nghiệp, Lương Dược vẫn kiên lăm le làm freelancer như trước, công việc chính là Streamer, họa sĩ vẽ truyện tranh giành là việc làm tăng, tuy rằng rằng kiếm được rất nhiều tiền, tuy nhiên cô ko biết cơ hội tự động mái ấm, chủ yếu nên là thao tác với nghỉ dưỡng đều bị hòn đảo lộn cho tới rối tinh ma rối quáng gà. 

Còn Sở Trú đã tiếp quản vị trí của tía Sở, trở thành CEO mới nhất, tía Sở thấy anh có tài năng như vậy, nên nhằm không còn toàn bộ những việc rối rắm của doanh nghiệp lại mang lại anh, tiếp sau đó tự mình trả bà xã cút du lịch khắp thế giới.

Sở Trú mới nhị mươi mấy tuổi, vừa tốt nghiệp ko lâu, lại còn là một cậu rét mướt được điều đến doanh nghiệp, đám người nhập hội đồng quản trị đương nhiên ko phục, khi Sở Trú vừa lên bắt quyền, chúng ta ngay lập tức lập tức dùng chính sách thiết huyết thanh trừ chướng ngại, dùng đầy đủ những thủ đoạn tạo nên những người đằm thắm thích được tía mẹ, người thân trong gia đình sắp xếp ở địa vị cao của doanh nghiệp chỉ ăn no đợi chết nhưng mà loại bỏ cút.

Ba Sở ko động tới bọn họ bởi vì còn kiêng cữ nể tình cảm đằm thắm thích, Sở Trú cũng ko thèm quan hoài cho tới những chuyện này, giữa những lời oán trách, anh tiến hành một cuộc cải cách rộng lớn cho doanh nghiệp, đồng thời đạt được một chỗ đứng vững vững.

Anh trái ngược với Lương Dược, là một người với kỷ luật nghiêm khắc ngặt, một người theo đuổi chủ nghĩa dưỡng sinh có năng lực, với tài năng sắp xếp việc làm vô cùng tốt, ngoại trừ thời điểm mới khiến cho dựng sự nghiệp bận từ sáng tới tối, những lúc khác đều nghiêm khắc ngặt tuân thủ theo đuổi quy luật ngủ sớm dậy sớm.

Mà trạng thái sinh hoạt sớm chiều điên đảo của Lương Dược theo đuổi anh thấy chẳng khác gì như tự sát mãn tính cả.

Cho nên ngoài việc vận động vào đêm tối bốn lần một tuần, mỗi ngày anh sẽ đều bắt cô cút ngủ vào lúc mười một giờ tía mươi rồi sáu giờ sáng thức dậy cút chạy bộ với anh.

Ban đầu Lương Dược ko muốn, tuy nhiên anh uy hiếp nếu như cô ko Chịu ngủ sớm, thì anh tiếp tục ngay lập tức lập tức thay đổi việc một tuần bốn lần thành một tuần bảy lần, anh có đủ thời gian dối để dây dính cùng cô.

Lương Dược đành cần nghe theo đuổi, vì cô tin tưởng chắc chắn rằng anh có thể làm đi ra được loại chuyện như vậy này, đành phải dậy sớm mỗi ngày để chạy bộ.

Sở Trú còn trẻ đã là lãnh đạo của cả doanh nghiệp, tài sản trị giá rộng lớn trăm triệu, sau này tiền đồ vô hạn, lại còn đẹp trai, anh được coi như là một trong những người con trai đơn thân hoàng kim, chủ yếu vì vậy với ko ít cô chiêu có tài có sắc thì thầm thương trộm lưu giữ muốn được gả mang lại anh.

Tại bữa tiệc của người kinh doanh, có phóng viên tạp chí phỏng vấn anh, dò hỏi về tình trạng tình cảm của anh, Sở Trú nói thẳng ko hề kiêng cữ dè gì, chỉ nhàn rỗi nhạt nhẽo nói một câu tuy nhiên đang được chặn không còn những tư tưởng mong muốn dò xét cơ hội tiếp cận anh của những người phụ nữ không giống.

“Tôi có khách hàng gái rồi.”

Phóng viên cũng ko thấy kì lạ, chỉ tò mò hỏi anh rất nhiều vấn đề.

“Hai người quen thuộc nhau kể từ khi nào vậy?”

“Cấp tía.”

“Yêu nhau bao lâu rồi?”

Xem thêm: Game bài poker là gì? Luật chơi poker cơ bản cho tân thủ

“Bảy năm.”

Phóng viên vì để thu thập vấn đề mang lại tạp chí, cuối cùng hỏi: “Hãy dùng một câu để mô tả tình cảm của anh đối với cô ấy.”

Sở Trú nghĩ một lúc, mới chậm rãi nói: “Trước khi gặp cô ấy, tôi ghét uống thuốc, sau thời điểm gặp cô ấy, tôi ko từng ngừng thuốc.”

Anh nói như thật như giả, khiến người khác như lọt vào nhập sương mù.

Những đứa ở phía trên không có ai hiểu gì cả.

Rất lâu về sau, mặt mũi ngoài dò xét đi ra được thương hiệu của khách hàng gái Sở Trú, họ Lương, thương hiệu chỉ có chính một chữ Dược (còn có nghĩa là thuốc), ngay lập tức lập tức có người liên tưởng tới lời Sở Trú nói ngày hôm đó, lúc này bọn họ mới hiểu rõ hàm ý thực sự của câu nói đó!

Hóa đi ra thuốc này ko phải là thuốc.

Không ngờ anh lại đùa chữ trước mặt mọi người như vậy!

*

Sau khi truyện tranh giành của Lương Dược nổi tiếng, phầm mềm tích cực đẩy mạnh tuyên truyền giúp cô, kỳ vọng có thể chuyển thể kể từ truyện thành phim.

Lương Dược cũng ko ôm kỳ vọng gì cả, đề tài bách hợp rất kén người coi, chuyển thể được mới nhất là lạ, tuy nhiên đến khi biên tập mừng rỡ như điên gọi điện thoại tới: “Lương Dược, báo mang lại cô một tin tưởng tốt, có doanh nghiệp mua sắm bản quyền truyện của cô rồi! Vừa mở miệng đi ra thì ngay lập tức lập tức trả nhị trăm vạn, cũng chẳng thèm trả giá, lần đầu tiên tôi gặp một ông mái ấm sảng khoái như vậy đó!”

“Thật hoặc giả vậy?” Lương Dược thấy chiếc bánh từ bên trên trời rơi xuống vì vậy thì cảm nhận thấy có chút ko chân thực, kích động nói: “Kẻ ngốc nghếch nào mua sắm vậy?”

“Đương nhiên là thật rồi.” Biên tập nói: “Là tập đoàn xx mua sắm, còn nằm nhập Top 500 doanh nghiệp lớn nhất toàn quốc nữa đó!”

Lương Dược còn ko vui vẻ vẻ được bao lâu thì ngây người ngay lập tức lập tức, tập đoàn lớn xx? Đây chẳng phải là thương hiệu doanh nghiệp của khách hàng trai cô hoặc sao?

Cô từ sung sướng chuyển lịch sự giận dữ: “Chị, chị nói lại mang lại em nghe coi anh ấy trả từng nào tiền?”

“Hai trăm vạn!”

“Em biết rồi, cụp máy trước phía trên.”

Mặt Lương Dược ko chút biểu cảm, tắt điện thoại, ngay lập tức khi định gọi mang lại cái người ngốc nghếch đó để chất vấn coi anh có phải có khá nhiều tiền lắm ko, thì đùng một cái Vương Cẩn Cẩn gọi điện thoại tới, sổ vẹn toàn một tràng toàn là lời oán trách: “Đang yên tĩnh đang được lành cậu vẽ bách hợp thực hiện gì? Lại cứ phải chính bộ đó được chuyển thể thành phim, cậu lại còn muốn một người thẳng tính mạnh mẽ như tớ cút diễn vai đồng tính?”

Trước ê nhị người đã từng nói nếu như truyện tranh giành của Lương Dược được chuyển thể thành phim, thì Vương Cẩn Cẩn tiếp tục đóng vai nữ chính, cũng coi như là thực hiện được mơ ước thuở niên thiếu.

Vương Cẩn Cẩn đánh chết cũng ko ngờ rằng Lương Dược lại biết vẽ thể loại này, vả lại tương tác của nữ chính và nữ phụ nhập truyện có chút tương tự nhị người bọn họ, khiến cô ấy ko thể ko nghi ngờ ngờ: “Không phải là cậu có ý gì với tớ đấy chứ?”

Vương Cẩn Cẩn nảy đi ra một suy nghĩ: “Có lúc nào cậu và Sở Trú ở với mọi người trong nhà chỉ vì mong muốn cất giấu sự thật rằng cậu thích tớ không?”

“Ăn nói bậy bạ!” Lương Dược ko ngờ cô ấy lại tìm ra tin tưởng tức nhanh chóng vậy: “Ban đầu tớ chỉ thị vẽ tình khách hàng giữa nữ sinh, bọn họ chỉ là khách hàng tốt.”

Vương Cẩn Cẩn cười lạnh: “Hóa đi ra giữa khách hàng tốt với nhau còn hít nhau được cơ đấy.”

“Là biên tập nói như vậy quá đơn điệu, khó mà bán được.” Lương Dược nói: “Nên là tớ đang được bẻ cong chúng ta.”

“…”

“Đã nói rồi, nếu mà truyện tranh giành của tớ được chuyển thể thành phim thì vai chủ yếu sẽ bởi cậu đảm nhiệm.” Lương Dược chậm rì rì nói: “Cậu sẽ ko nuốt lời đấy chứ?”

Miệng Vương Cẩn Cẩn khẽ lập cập rẩy, ném lại một câu: “Cậu nom dòm tớ đấy!”

Sau đó lập tức tắt điện thoại.

Lương Dược biết cô ấy phát biểu như vậy là đang được đồng ý rồi, khẽ cong môi, tâm lý tốt lên một cách kỳ lạ, giờ đây Vương Cẩn Cẩn cũng rất có tiếng, nếu nhằm cô ấy diễn bách hợp ko chừng sẽ thực hiện chấn động giới giải trí ấy chứ.

Không đúng!

Chuyện này còn ko quyết định kết thúc sao đã nhảy tới bước tìm diễn viên rồi?

Lương Dược nghĩ đến Sở Trú thì lại bực bội, thà rằng ko chuyển thể thành phim.

Cô lập tức gọi điện thoại mang lại Sở Trú, tuy nhiên rất lâu vẫn ko thấy bắt máy, thời điểm ngày hôm nay là thứ nhị, vững anh đang được họp nên mới nhất trả điện thoại lịch sự chế độ lặng lặng.

Lương Dược ko chút bởi dự, trang điểm trải chuốt một hồi, làm cơm trắng tối rồi đóng hộp, sau đó kêu xe taxi cút đến doanh nghiệp Sở Trú.

*

Lương Dược tới doanh nghiệp của Sở Trú, nói với lễ tân: “Xin chào, tôi cho tới tìm Sở Trú.”

Lễ tân kinh ngạc, ở doanh nghiệp người dám gọi thẳng thương hiệu sếp rất ít: “Xin hỏi cô có hẹn kể từ trước chưa?”

Lương Dược thấy cô gái lạ mặt thì ngay lập tức lập tức biết là người mới đến, ko từng gặp cô cũng là bình thường, trực tiếp nói: “Tôi là khách hàng gái anh ấy, ko tin tưởng cô có thể gọi điện thoại hỏi anh ấy.”

Lễ tân khá ngẩn người, lập tức phản ứng lại, cung kính nói: “Vâng, mời cô ngồi ở sofa đợi một lát, Sở tổng vẫn đang được họp, còn mười phút nữa mới kết thúc.”

“Được, cảm ơn.” Lương Dược tiếp cận sofa vừa ngồi đợi vừa đùa điện thoại.

Không bao lâu sau, một người phụ nữ tóc xoăn mặc bộ đồ công sở màu đen ngòm song song giày cao gót từ ngoài cửa bước vào,  trang điểm tinh ma xảo, tao nhã tốt giang, cô tao vừa vuốt tóc của mình vừa cười bước tới phía lễ tân: “Tiểu Lưu, thời điểm ngày hôm nay tôi mới xịt nước hoa mới, ngửi coi có thơm ngát hoặc không?”

“Thơm, vô cùng thơm!” Lễ tân cũng chẳng dám chọc tới vị giám đốc sale này, liên tục gật đầu.

Đôi môi đỏ au mọng của Viên Tâm Cầm khẽ cong lên: “Tôi ko tin tưởng Sở tổng ko động lòng.”

Lễ tân nghe kết thúc thì có chút ngượng ngùng, ngước nhìn Lương Dược đang được ngồi bên trên sofa, tuy rằng rằng tiếng bọn họ nói ko phải quá lớn, tuy nhiên Lương Dược ngồi gần như vậy, khó tránh khỏi việc hoàn toàn có thể nghe thấy.

Viên Tâm Cầm thích Sở Trú là bí mật công khai minh bạch của doanh nghiệp, ko ngờ thời điểm ngày hôm nay lại va cần nữ giới thiệt rồi.

“Làm sao thế?” Viên Tâm Cầm thấy biểu cảm khác thường của cô tao, nhướng mày hỏi.

Lễ tân kín đáo nhắc nhở: “Bạn gái Sở tổng đến rồi, đang được ngồi ở sofa mặt mũi ê.”

Viên Tâm Cầm sững người nhìn qua quýt.

Một cô gái mặc váy liền đằm thắm màu trắng ngồi bên trên ghế sofa, mái tóc đen ngòm dài mềm mại xõa ngang vai, góc nghiêng xinh đẹp  mềm mại, dáng người mảnh mai, cánh tay nhỏ nhắn trắng trẻo lộ đi ra ngoài, khí chất sạch sẽ tươi tỉnh mát, cô đang được cúi đầu coi điện thoại, dường như ko nghe được lời bọn họ vừa nói.

Viên Tâm Cầm đánh giá Lương Dược khá lâu, cô tao ko tin tưởng một người nhìn như một đóa hoa trắng mềm yếu tĩnh lặng này lại là khách hàng gái của Sở Trú. 

Nhìn cô tương tự như người ko biết đồ vật gi cả, vậy thì làm sao hoàn toàn có thể giúp đỡ Sở Trú nhập việc điều hành doanh nghiệp hoặc giải quyết vấn đề chứ?

Một chút cũng ko xứng.

Viên Tâm Cầm vừa đến doanh nghiệp không được tía tháng, dựa vào thực lực của bản đằm thắm đang được ngồi lên được vị trí quán quân hấp phụ, chủ yếu nên là cô tao vô nằm trong coi thường những kiểu phụ nữ này.

Cô tao cũng ko tin tưởng Sở Trú có khách hàng gái, dù gì cũng ko từng gặp, ai mà biết đó có phải là tin tưởng đồn ko, cô tao hoài nghi  Lương Dược chỉ giả danh đến để lừa bịp.

Nghĩ tới phía trên, Viên Tâm Cầm bình ổn lại tâm tình, bước tới hỏi cô: “Này, cô nói cô là khách hàng gái của Sở tổng, có chứng cứ gì không?”

Lương Dược sững lại, chầm chậm ngẩng đầu lên: “Nhân viên của doanh nghiệp bây giờ đều rơi rụng lịch sự như vậy sao?”

Cô cười như ko cười nói: “Trực tiếp dùng kể từ “Này” để xưng hô với khách, cẩn thận bị sếp của các cô nghe thấy thì phải cuốn gói cút đó.”

Viên Tâm Cầm nhíu mày há mồm: “Cô…”

“Cô hỏi tôi thì làm thế nào tôi biết được?” Lương Dược tiếp lời của cô ta: “Bởi vì tôi đang được tận đôi mắt tận mắt chứng kiến ~”

Viên Tâm Cầm còn định nói gì đó thì cửa phòng họp bỗng nhiên mở đi ra.

Tiếng bước chân và tiếng người xen lẫn lại với nhau, đại sảnh ngay lập tức lập tức náo nhiệt lên, cô nghe thấy lễ tân cung kính nói: “Sở tổng, có một vị tự xưng là khách hàng gái của ngài tới tìm.”

“Ừm.” Giọng phát biểu của Sở Trú nhàn nhạt vang lên, xen lẫn với niềm vui vẻ khó tả.

Sau đó Viên Tâm Cầm thấy anh cút thẳng tới phía mặt mũi này, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của cô tao, nhìn Lương Dược nói: “Sao bỗng nhiên lại tới đây?”

Lương Dược bĩu môi: “Ai bảo gọi mang lại anh mãi ko được chứ.”

Sở Trú nắm tay của cô: “Ở phía trên sầm uất người, vào văn phòng nói chuyện.”

Viên Tâm Cầm trơ mắt nhìn bọn họ bước vào văn phòng tổng giám đốc, sau đó khóa cửa lại, cũng là tắt cút một tia kỳ vọng cuối cùng của cô tao.

*

Vào văn phòng, Lương Dược lập tức buông tay Sở Trú đi ra, ngoài cười tuy nhiên trong ko cười nói: “Sở tổng, được hoan nghênh quá nhỉ?”

“Cũng tạm.” Sở Trú ko biết sao cô lại giận: “Em đợi lâu quá hả?”

“Cũng ko có.” Lương Dược nhớ đến mục đích đến phía trên, nhướng mày trừng đôi mắt nhìn anh: “Sao anh lại muốn mua sắm bản quyền truyện tranh giành của em? Anh mở doanh nghiệp điện hình họa khi nào chứ, như này khác gì là làm bừa đâu?”

“Mẹ anh có quan liêu hệ ở mảng đó.” Sở Trú ko để ý nói: “Đến lúc đó anh chuyển tay bán mang lại mặt mũi điện hình họa, tương tự nhau cả.”

“Giống chỗ nào chứ?” Lương Dược lườm anh một cái: “Bản quyền bộ truyện tranh giành này đâu đáng nhị trăm vạn, anh nghĩ về mình nhiều tiền quá rồi hả?”

Sở Trú: “Chẳng phải em luôn luôn muốn nó được chuyển thể thành phim sao?”

“Muốn thì có muốn, tuy nhiên nghĩ tới kiếm tiền nhờ anh thì chả thấy thú vị gì nữa cả.”

“Tại sao chứ?”

“Cái gì mà tại sao, anh là của em, tiền của anh cũng là của em, làm vậy chằng khác gì em tự móc tiền túi của mình cả, một chút cảm giác có được thành tựu cũng ko có.” Lương Dược nói như một điều hiển nhiên.

Trong lòng Sở Trú khẽ lúc lắc động: “Em nói lại lần nữa.”

Lương Dược: “Không có cảm giác có được thành tựu.”

“Câu thứ nhị.”

Lương Dược ngẩn người, hồi tưởng: “Anh là của em?”

Cô bước tới, ko nói nên lời: “Anh ấu trĩ vậy cơ hả, đúng rồi, em với làm cơm trắng tối, anh có muốn ăn hoặc không?”

Cô nâng hộp cơm trắng nhập tay lên: “Tối ni anh vẫn phải tăng ca đúng không?” 

Sở Trú thấp giọng đáp lời, nhìn cô, ánh mắt thâm nám trầm, mấy ngày ni quả đúng là rất bận, tính thời gian dối thì bọn họ đã rất lâu ko làm rồi.

“Vậy em để cơm trắng ở phía trên, nhớ ăn nhé.” Lương Dược ko có ý nghĩ đợi anh cùng về, xoay người bước đi: “Em về trước phía trên.”

Ai mà ngờ cô vừa xoay người thì ngay lập tức lập tức bị anh ôm chặt lấy, sau đó ấn cô lên bên trên tường, một nụ hít nóng bỏng rơi xuống.

Anh vừa phải hít cô vừa phải kéo rèm cửa sổ lên.

Lương Dược ngay lập tức tức khắc ý thức được anh muốn làm gì, xấu hổ đẩy anh ra: “Anh điên rồi, giờ đang được ở mặt mũi ngoài đó!”

“Yên tâm, không có ai dám vào phía trên đâu.” Sở Trú ôm cô tới sofa, để cô ngồi bên trên đùi anh, vén chiếc váy trắng của cô lên, hít lên vành tai cô: “Ngoan, tự mình lên phía trên.”

Mặt người dạ thú!

Lương Dược mặt đỏ tai hồng mắng lớn trong tâm địa, thẹn thùng cắn chặt môi, nhị tay lập cập run bám vào vai anh, thật cẩn thận leo lên trên người anh.

*

Bên ngoài cửa ngõ chống thỉnh thoảng có người trải qua cút lại, khi trải qua văn phòng tổng giám đốc, bọn họ đều nhịn ko được mà nhìn vào, tiếc rằng bị rèm cửa tủ mất, lại tăng hiệu quả cách âm tốt, ko nghe được gì cũng chẳng thấy được gì.

Cho nên không có ai biết phía bên trong đang được xảy đi ra chuyện gì.

Lương Dược ngồi nhập lòng của Sở Trú, chiếc váy được giữ ở vùng eo, cặp đùi trắng nõn như ẩn như hiện.

Xem thêm: sắc dục điên cuồng

Sở Trú hít cô thật sâu sắc, đem toàn bộ tiếng động của cô chặn lại nhập họng, kịch liệt triền miên.

Quần áo bên trên người nhị người vẫn đem chỉnh tề, nhìn bề ngoài thì vô cùng đứng đắn, tuy nhiên phía bên trong sớm đã vì đối phương mà tan chảy.

Không ngừng ko nghỉ.