đọc truyện yêu em đến cùng trời cuối đất

Trần Kiêu một vừa hai phải đánh giá chỗ bị thương mang đến Tiểu Phàm, một vừa hai phải cố thực hiện mang đến bạn dạng thân thích bản thân trở thành bầu không khí. Anh đánh giá chỗ bị thương cũng trở thành nhồi một đụn cơm trắng chó vô mồm. Cẩu đơn thân như anh cũng động lòng được không? Nhìn coi công ty tử đôi mắt ko rời phu nhân nửa bước, lại bàn tay đang được êm ả dịu dàng vuốt tóc phu nhân cơ là làm sao? Ôi đôi mắt chó của anh ý tớ. Đã vậy từng khi anh trị khuẩn chỗ bị thương, phu nhân chỉ nhăn ngươi một chút ít thì:

“Cậu thực hiện nhẹ dịu một chút ít, ko thấy cô ấy nhức à.”

Bạn đang xem: đọc truyện yêu em đến cùng trời cuối đất

“Nếu ham muốn bị tiêu diệt thì thực hiện cô ấy nhức tăng chút nữa.”

Anh cứu giúp người nhưng mà như hiện nay đang bị hành quyết. Sát khí, lời nói rình rập đe dọa đều đầy đủ cả và anh là kẻ hứng hoàn toàn toàn bộ những gì phóng cho tới cơ.

30 phút sau khoản thời gian sơ cứu giúp không còn chỗ bị thương phía bên ngoài và ra soát cho tới phiên loại 3 thì Trần Kiêu mới mẻ xem là hoàn thành trách nhiệm. Anh đứng lên vệ sinh giọt các giọt mồ hôi bên trên trán thở rời khỏi một khá rồi quan sát về phía công ty tử. Lúc nãy không tồn tại thời hạn giờ đây mới mẻ thấy một phía cánh tay ngay sát bẫy vai của ngài tiết đang được ngấm đẫm nhỏ xuống cả ngón tay rớt xuống bên dưới mặt mũi khu đất.

“Chủ tử, ngài bị thương.” – Trần Kiểu hét lên về phía cơ.

“Bị đạn phun. Không nguy hiểm lắm.” – Âm thanh lạnh nhạt, coi nhẹ nhõm chỗ bị thương của những người treo mặt mũi nạ vang lên.

“Để tôi gắp đạn rời khỏi canh ty ngài.”

“Không sao. Lát nữa về bên thực hiện tiện thể. Hàn Kì chuẩn bị tiếp đây tôi nên đem cô ấy cho tới mang đến anh tớ.”

“Để tôi trả canh ty ngài.”

Trần Kiểu thưa hoàn thành câu cơ ham muốn vả ngày vô mặt mũi bản thân một chiếc. Đời nào là công ty tử mang đến anh ôm phu nhân:

“Không.”

Đấy nom tề sở hữu sai đâu. Bị thất lạc tiết nhiều thế cơ, tiếng nói xen cả mệt rũ rời, nếu như công ty tử túa quăng quật mặt mũi nạ cứng cáp đang được White bệch lên rồi vẫn nhất quyết vì vậy.

Trên lối đường cao tốc thân thích sống lưng chừng núi, 5 con xe Land Rover thâm lao nhanh chóng về phần bên trước.

“Còn bao lâu nữa?” – Hàn Kì thất lạc kiên trì chất vấn thủ hạ phần bên trước.

“Còn khoảng chừng 10 phút nữa thưa thiếu thốn gia.” – Người lái nom bạn dạng thiết bị bên trên xe cộ rồi cung kính vấn đáp.

“Đại ca anh điềm tĩnh. bè bọn họ sẽ không còn làm cái gi cho tới chị dâu đâu.” – Kì Tứ ngồi phần bên trước xoay đầu lại trấn an Hàn Kì đang được bức ruột đàng sau.

Đi được một khi nữa đôt nhiên Hàn Kì như vạc hiện nay thấy điều gì bất thần lên tiếng:

“Dừng xe cộ.”

Tiếp theo gót sau 5 con xe tạm dừng khẩn cung cấp. Hàn Kì cởi tung cửa ngõ phóng rời khỏi nư cất cánh chạy nhanh chóng về phần bên trước. Thủ hạ ở đàng sau cũng nhanh gọn lẹ rời xe cộ đuổi theo anh.

Hàn Kì cúi người xuống ở ven lối nom một cái gì cơ. Tiểu Phàm từ đầu đến chân thu hẹp vô một cái áo khoác bên ngoài kaki thâm nhắm đôi mắt, thở túc tắc. Cô giống như là đang ngủ. Vết thương đều và đã được xử lí cảnh giác. Anh nâng cô lên ôm nào là trong trái tim, gần như là siết chặt lấy từ đầu đến chân Tiểu Phàm, ham muốn lấy cô hòa vô thực hiện một. Hàn Kì đôi mắt nhắm nghiền, ngươi nhăn chặt lại, một cỗ dạng khổ sở sở. Nỗi lo ngại bủa vây được anh gỡ xuống khi cảm biến nhiệt độ của những người trong trái tim.

Trên một giã cây cao, một người đang được đứng nom chú ý về một phía ko rời đôi mắt. Hàn Kì ôm Tiểu Phàm lên xe cộ và rời lên đường ngay lập tức tiếp sau đó. Đôi đôi mắt thâm, thâm thúy, yên bình sở hữu chút cuộn trào điểm lòng đôi mắt. Khí rét mướt từng khi lan rời khỏi ngày 1 nhiều. Thật ham muốn xuống cướp người!

“Chủ tử, ngài rất cần được gắp đạn rời khỏi, ngài đang được thất lạc tiết rất nhiều, tiếp tục gian nguy.” – Trần Kiêu ko một giờ đồng hồ động cho tới lân cận người treo mặt mũi nạ bảo nhỏ.

Xem thêm: hào môn kinh mộng đừng để lỡ nhau

“Đi thôi.” – Giọng điệu rét mướt đãm chứa chấp lên.

Tiểu Phàm đợt tiếp nhữa tỉnh dậy là bên trên nệm của mình:

“Aiz, nhức nhức.”

Miệng cô rên rỉ, trong những khi tay đang được không ngừng nghỉ massas cái gáy của tôi. Bị tiến công nhị phiên vô gáy vô 1 trong các buổi, ko nhức bị tiêu diệt cô mới mẻ là kỳ lạ. Tiếng vang nhỏ trong ngày hôm qua đã từng cô tôn vinh cảnh giác, cô biết tôi đã nhún thâm thúy vào một trong những loại vô nằm trong phiền hà và gian nguy tuy nhiên cô lại ko thể bay rời khỏi được.

Vệ sinh cá thể hoàn thành cô trở lại chống phòng bếp mò mẫm đại một miếng bánh mỳ cho vô bụng. Ý Như u cô lên đường công tác làm việc 2 mon ở điểm không giống. Bà đã từng đi được một tuần nên không hề ai sẵn sàng bữa sáng sủa mang đến cô. Ba cô thì một mon cứng cáp chỉ gặp gỡ sở hữu một phiên là nằm trong. Cả nhị đều vất vả vì vậy.

Khoác cái áo bông dày cộm lên trên người, Tiểu Phàm rời khỏi ngoài, nom khung trời u ám, xám phun, lớp mây dày ông xã lớp lên nhau tủ lấp không còn tia nắng. Đường phố bị chứa đựng vô một tờ tuyết mỏng dính White tinh nghịch và rét mướt ngắt. Chắc tuyết rơi kể từ tối qua!

“Trịnh Hân tới trường nào! Trịnh Hân.”

Tiểu Phàm quý phái mái ấm lân cận hét rộng lớn cho tất cả những người phía bên trong nghe được. Trịnh Hân hơ hải xộc xệch kể từ vô chạy rời khỏi, một chân đang được treo giầy tử tế còn chân cơ còn chưa kịp xỏ vô cái tất:

“Tiểu Phàm sao thời điểm hôm nay sở hữu thể trạng rủ bản thân tới trường vậy. Đợi bản thân một thời gian.” – Cô một vừa hai phải thưa một vừa hai phải chỉnh đốn lại tư trang.

“Sao ko mến à? Vậy sau bản thân ko gọi nữa.” – Tiểu Phàm thưa với vẻ giận dỗi.

“Không sở hữu, khan hiếm khi cậu rảnh rỗi gọi bản thân tới trường. Đi thời điểm hôm nay đái cô nương xinh đẹp mắt tiếp tục đãi cậu khoản thịt nướng ở quán dì Tư.”

Hai người ríu rít cùng cả nhà cả phần đường cho tới ngôi trường, phía trên xe buýt cũng ko ngăn được những mẩu chuyện giã nhảm của nhị cô nàng. Tiểu Phàm cũng Trịnh Hân lờ đờ rì rì cho tới cổng học viện chuyên nghành.

Tiểu Phàm ngước đôi mắt về phần bên trước, thở một khá Chịu đựng đựng cái rét mướt. Giai Giai kể từ bên trên xe cộ Tiểu Phong bước xuống với khuôn mặt mũi cười cợt sáng ngời, xinh xinh hơn lúc nào không còn. Tiểu Phong xuống xe cộ ngay lập tức tiếp sau đó. Giai Giai đang được thưa gì cơ với anh nom rất rất sung sướng, tay cũng ngẫu nhiên khoác lấy cánh tay của anh ý đang được đút vào trong túi quần. Cả nhị người bọn họ như lan rời khỏi ánh hào quang đãng nhưng mà không có bất kì ai rất có thể chạm tới: “Đẹp song thiệt.”. Trong đầu Tiểu Phàm ko biết kể từ đâu lại nảy rời khỏi tâm trí cơ. Cô đùng một phát cảm nhận thấy trong trái tim sở hữu một cái gì cơ đè nén, buồn buồn bực và… sở hữu chút đau:

“Tiểu Phàm cậu sao vậy, đùng một phát tạm dừng. Chúng tớ chuẩn bị muộn học tập rồi cơ.”

Trịnh Hân phần bên trước thấy lân cận không hề bóng hình Tiểu Phàm hấp tấp trở về nom. Câu thưa của Trịnh Hân thực hiện Tiểu Phàm thức tỉnh, chạy lại phần bên trước, cười cợt cười cợt thưa nói như thông thường.

“Tiểu Phàm! Có chuyện gì vậy? Hôm ni cậu liên tiếp sơ ý.”

Trịnh Hân nom khuôn mặt mũi như cất cánh lên tận chín tầng mây của Tiểu Phàm lên giờ đồng hồ. Vừa kết thúc đẩy tiết tự động học tập buổi sáng sớm. Từ khi cho tới học viện chuyên nghành cho tới giờ Tiểu Phàm hành vi rất rất ngớ ngẩn. Lúc lên đường vô tủ sách lấy thiết bị thực hành thực tế nhưng mà cô chút nữa đâm nguồn vào tường, không những một nhưng mà cho tới 3 phiên liên tục, cô chất vấn mượn cái tẩy nhưng mà phiên loại nhất Tiểu Phàm trả cuốn sách toán, phiên nhị trả cuốn chuyện tranh rồi giật thột tỉnh dậy hỏi:

“Sao vậy Trịnh Hân?”

Rốt cuộc cô nên xuống tận điểm lấy loại bản thân cần thiết. Đã vậy khi ngồi ăn lặt vặt, Tiểu Phàm còn suýt ăn cả vỏ bánh bởi vì giấy má vô vào mồm, nếu như cô ko ngăn cảm cứng cáp cô ấy còn ăn cho tới ngon miệng bởi vì vốn liếng dĩ Tiểu Phàm không sở hữu và nhận thức được tôi vừa nên ăn những gì.

Xem thêm: cuộc sống náo nhiệt của nông phụ dị năng

“Hả, vậy sao, bản thân đâu sở hữu sơ ý, cậu thấy vậy sao?” – Tiểu Phàm bày rời khỏi loại mặt mũi khó khăn hiểu nom Trịnh Hân.

“Rất rõ ràng là đằng không giống. Trên mặt mũi cậu đang được ghi chép rõ ràng tía chữ sở hữu tâm sự tề. Sao? Vừa tỏ tình thất bại với ai à?” – Trịnh Hân híp đôi mắt tò mò mẫm, giở tiếng nói thần thần túng thiếu túng thiếu, thì thì thầm nhiều ít ngay sát về phía Tiểu Phàm.

Bạn đang được hiểu truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải ghi chép thế này thì những site đánh cắp ko thay đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" nhằm hiểu nhé!.Truyện được update liên tiếp .Hãy ghi nhớ mỗi ngày vô hiểu các bạn nhé! Cạnh không giống copy tiếp tục thiếu thốn nội dung chương và ko ngay tắp lự mạch truyện cơ ạ!