đọc truyện thế thân

intro-logo

Blurb

Bạn đang xem: đọc truyện thế thân

Người tao rằng hôn nhân gia đình như 1 canh bạc. Xinh đẹp nhất, lanh lợi cũng ko vị như ý. May mắn thì chọn lựa được trúng người và dành được niềm hạnh phúc, xấu số thì lựa lựa chọn sai người nhằm rồi kìm hãm phiên bản thân thích nhập một quan hệ tương tự như địa ngục. Trước ngày tổ chức triển khai thơm lễ, chị gái quăng quật trốn, Cửu Hy cần gả nhập hào môn thay cho chị. Vậy liệu cuộc sống thường ngày hôn nhân gia đình của cô ấy được xem là thiên đàng hoặc địa ngục đây?

Mặt khu đất và khung trời xa nhau chừng bao xa?

Hạnh phúc và cực nhức số lượng giới hạn cho nhau vị một ranh giới mỏng dính thế nào?

Mời chúng ta nằm trong đón phát âm kiệt tác Thế Thân.

chap-preview

Free preview

Chương 1: Anh coi em là gì?

Xem thêm: Cakhia - Trải nghiệm xem bóng đá trực tiếp tuyệt vời

“Anh coi em là gì?” “Cô? Là thế thân thích của Cố Hỷ!” “Anh ko thể dối trá em sao?" “Tại sao cần rằng dối? Cô nhận định rằng tôi ngại tiếp tục thực hiện một con cái đĩ thõa như cô nhức lòng?” Trác Hàn ngồi vắt chéo cánh chân, nhì tay anh đặt điều hờ lên bên trên gối. Trước đôi mắt anh là một trong những cô nàng nhìn yếu ớt cho tới thảm thương. Chân tay gầy guộc gò, mặt mày ko huyết sắc.  Cửu Hy chầm đủng đỉnh lắng tai anh, cũng chầm đủng đỉnh cảm nhận thấy từng điều anh thổ lộ giống như một con cái dao sắc đang được cứa tách thiệt mạnh nhập cuống tim của tôi.  Cô ngước đôi mắt lên xà nhà, mãi một khi lâu sau mới nhất đáp lại điều anh được:  “Vậy nhằm em tách cút nhé, dành được không?”  “Vọng tưởng.” Trác Hàn nhìn cô vị song ngươi rạm túy, buông trúng một câu rồi vùng lên tách cút.  Muốn tách cút sao? Hắn ko được cho phép. Còn lí tự vì như thế sao ko được cho phép, hoàn toàn có thể là vì như thế hắn mến xúc cảm cô luôn luôn ở trong nhà hóng hắn, lý tưởng với thích thú chỉ việc con quay sống lưng lại ở đàng sau, tiếp tục luôn luôn thấy Cửu Hy đang được đợi bản thân ở bại liệt.  Cửu Hy xoa xoa phần bụng phẳng lặng, xúc cảm rét bức truyền cho tới mặt mày nhì gò má.  Gì thế này? Tại sao cô lại khóc?  Vì mong muốn yên lặng bình tách cút tuy nhiên anh ko được cho phép, hay những vì như thế trái ngược tim đang được cảm nhận thấy nhức đây?  “Nhưng chị ấy cũng chuẩn bị về bên rồi, ko cần sao? Em không thích phiên bản thân thích bản thân trong cả Lúc vẫn cứng cáp cũng đơn giản một chiếc bóng mãi sau sống lưng chị ấy.”  “Cô nên vinh hạnh Lúc được tôi coi là thế thân thích của Cố Hỷ. Còn loại người rẻ rúng như cô ấy à… Căn phiên bản chẳng vị một góc người của cô ấy ấy.”  Lắng nghe từng tiếng động của anh ý chạy nhập tai cô, Cửu Hy cảm nhận thấy thở của phiên bản thân thích như đang được dần dần ngắt quãng. Vốn dĩ vẫn tồn tại nuôi một chút ít hy vọng mỏng dính manh, vậy nhưng mà giờ đây tâm tư nguyện vọng của cô ấy lại như gò tro tàn, chỉ việc một cơn bão táp nhẹ nhàng quét dọn qua chuyện cũng dễ dàng và đơn giản tan cút tổn thất.  Trác Hàn ko cần ko thấy được vô vọng điểm góc nhìn của cô ấy, đơn giản anh lựa lựa chọn bỏ lỡ việc xoa nhẹ nhàng cút đợt đau đớn ấy, bộp chộp vùng lên tách cút, nhằm đem Cửu Hy tự động bản thân vật lộn với gò xúc cảm rối bời bại liệt.  Đợi sau khoản thời gian bóng hình anh khuất sau góc cửa rộng lớn bại liệt, Cửu Hy mới nhất được cho phép phiên bản thân thích bản thân khóc rống lên, thương tâm ôm siết lấy ngực bản thân nhưng mà khóc.  Lẽ nào là, phiên bản thân thích cô được sinh rời khỏi là một trong những sai lầm đáng tiếc sao?  Ngay kể từ lúc còn nhỏ hoặc đến thời điểm vẫn cứng cáp, căn phiên bản trước đó chưa từng mang trong mình một ai chạy cho tới bắt tay cô, lên lên hai con mắt cô, dắt cô cút bên trên con phố chan chứa độ sáng.  Nơi cô sinh sống trước giờ luôn luôn đơn giản ở đàng sau sống lưng người chị thương hiệu Cố Hỷ bại liệt, mặc dù cho đem phấn đấu thế nào là, cũng trước đó chưa từng mang trong mình một ai thừa nhận.  Không biết vẫn khóc cho tới bao lâu, chỉ biết khi Cửu Hy tỉnh dậy cũng chính là khi cái đồng hồ thời trang treo tường red color rét vẫn chỉ rộng lớn bảy giờ tối rồi.  Cô luýnh quýnh tay chân giật thột nhảy dậy, bộp chộp vàng chạy vào trong nhà nhà bếp sẵn sàng bữa tối.  Loay hoay nhập căn nhà nhà bếp không được bao lâu, bụng cô ngay tắp lự quặn lên, buộc Cửu Hy cần chạy thục mạng vào trong nhà dọn dẹp vệ sinh.  Cô chính thức ọe, lúc đầu chỉ ọe rời khỏi dịch vị, tuy nhiên Lúc không thể gì nhằm ọe nữa, cô chính thức ọe rời khỏi huyết.  Cửu Hy cố đem tay lên lấp mồm bản thân lại, cô không thích huyết cứ thế chảy rời khỏi. Nhưng càng lấp càng ko được, ngược lại cô còn ọe kinh hoàng rộng lớn, thực hiện mang đến bể tắm rửa chẳng bao nhiêu chốc vẫn loang lổ toàn là huyết.  Trải qua chuyện thêm 1 khi, sau cùng cơn buồn ọe cũng qua chuyện cút. Cô vặn nước rét mạnh không còn cỡ nhằm cọ trôi hương thơm huyết tanh tưởi đang được bám bên trên mồm bản thân, cũng chính là nhằm dọn dẹp “bãi chiến trường” một vừa hai phải nãy.  “Cháy tổn thất rồi.”  Nhìn nồi cá một vừa hai phải kho vẫn cháy tổn thất, Cửu Hy cũng chỉ hoàn toàn có thể phúng má chu môi.  “Cơ thể bản thân đang sẵn có yếu tố gì sao?”  Cô dựa sống lưng nhập cạnh nhà bếp chính thức tâm trí, cũng hoàn toàn có thể là vì mới đây cô thức ăn ko đều đặn, thông thường xuyên nhịn ăn nên bao tử hoàn toàn có thể đem chút không đúng rồi.  Chưa nghĩ về ngợi được bao lâu, cửa ngõ căn nhà vẫn truyền cho tới tiếng động đem ai ngỏ khóa.  Cửu Hy sung sướng chạy rời khỏi Open, tuy nhiên thấy lúc anh đang được ôm một cô nàng không giống, nụ cười cợt bên trên môi cô ngay tắp lự tắt thâm nhập.  Mà người đang được si mê trong khoảng tay anh bại liệt, không người nào không giống đó là chị gái cô.  “Cửu… Cửu Hy.”  Trông thấy cô, cô nàng bại liệt ngay tắp lự thu lại tầm vóc phóng đãng một vừa hai phải rồi, thay cho nhập này là nụ cười cợt gượng gạo gạo cho tới khó khăn coi.  “Cô đứng trên đây thực hiện gì?”  “Hai người ko bữa tối trúng không? Thật rời khỏi em đem nấu…”  “Biến về chống cô tức thì.”  Trác Hàn ko nhằm cô rằng không còn câu vẫn bộp chộp vàng ngắt ngang, song ngươi mò mẫm của anh ý thời điểm hiện tại vẫn nhăn cho tới đỉnh điểm.  Cửu Hy cố gượng gạo cười cợt, nhì bàn tay đan chặt nhập gấu váy.  “Trác Hàn, tại vì sao anh lại nặng trĩu điều với em ấy?”  Cố Hỷ trầm trồ ko một vừa hai phải ý với thái phỏng của anh ý, nhanh gọn chạy lại phía cô, dang tay mong muốn ôm cô nhập lòng.  “Đừng chạm nhập em.” Cửu Hy hất mạnh cánh tay đang được chuẩn bị chạm nhập người bản thân rời khỏi, vì như thế ko xem xét lực nhưng mà thực hiện mang đến Cố Hỷ chạm đập mạnh nhập tường.  “Cố Hỷ!”  Trác Hàn bộp chộp vàng chạy cho tới ôm siết lấy cô tao, cũng không tồn tại thăm hỏi qua chuyện xúc cảm của Cửu Hy giờ đây ra làm sao.  “Cửu Hy, em thấy ghét bỏ chị sao? Nhưng chị và Hàn thiệt sự yêu thương nhau. Nếu ko cần vì như thế mắc bệnh, chị chắc chắn cũng tiếp tục không mờ quý phái quốc tế, ko tách xa thẳm anh ấy.”  Em biết!  Em biết rất rõ ràng về chuyện bại liệt.  Nhưng em mới nhất là tình nhân anh ấy trước. Em yêu thương anh ấy… Còn sớm hơn hết chị.  Mọi điều lăm le thổ lộ không hiểu biết nhiều vì như thế sao cứ lưu lại ở cổ cô, mặc dù cho cố cơ hội nào thì cũng ko thốt rời khỏi được.  “Vẫn còn đứng bại liệt sao? Cô lại mong muốn sợ hãi cô ấy trừng trị dịch tiếp à?”  Cửu Hy nhận ra tầm vóc tức phẫn uất của anh ý, chỉ hoàn toàn có thể mím môi rung lắc đầu, trở ngại lắm mới nhất rằng nổi một câu:  “Em xin…”  Chát!  Chưa nhằm cô rằng không còn câu, Trác Hàn vẫn bộp chộp vàng tát một chiếc tát nhức điếng lên phía trên mặt cô.  “Hàn.”  Cố Hỷ nhận ra má Cửu Hy đỏ lòm rực lên ngay tắp lự vùng lên, ngăn ngừa cánh tay anh.  “Nếu anh tấn công con cái nhỏ nhắn thì nên tấn công cả em. Cửu Hy trọn vẹn ko cố ý, đều tự em ko cảnh giác.”  “Đừng đối đảm bảo chất lượng với em!”  Cầu van nài chị, chớ đối đảm bảo chất lượng với em. Nếu ko trong cả dũng khí nhằm đương đầu với chị, em cũng tiếp tục không tồn tại.  Em thiệt sự… Thật sự không thích mãi mãi đứng đàng sau chị nữa.  “Toàn cỗ từng chuyện đều là lỗi của em. Chị ko cần thiết rằng hỗ trợ cho em nữa.”  Cửu Hy rộng lớn giờ đồng hồ nhận lỗi về phía bản thân, cô không thích nhận lấy sự đảm bảo kể từ Cố Hỷ.  “Cửu Hy…”  “Cố Hỷ, tay em!”  Nghe thấy điều rằng của Trác Hàn, cả tía ngay tắp lự hàng loạt nhìn xuống tay Cố Hỷ, ngay tắp lự thấy bàn tay cô đang được chảy huyết.  Cố Hỷ hoảng loạn đem tay còn sót lại lên bịt mồm chỗ bị thương, tuy nhiên dù là thực hiện thế nào là huyết cũng không ngừng nghỉ chảy.  “Chết tiệt!”  Nước đôi mắt của Cố Hỷ từng giọt từng giọt một rơi xuống, người đẹp than khóc tạo nên bất kể ai ai cũng thường thấy nhức lòng.  “Mau ngừng lại, mau ngừng chảy huyết cút.”  Cố Hỷ như đang được đem không còn từng tức tối của phiên bản thân thích nhưng mà dồn lên mồm chỗ bị thương đang được hở bại liệt, cô tao thiệt sự thấy ghét bỏ khung hình này, ghét bỏ căn dịch huyết khó khăn nhộn nhịp.  “Em chớ thực hiện vậy nữa.” Trác Hàn bộp chộp vàng tiến thủ cho tới bế Cố Hỷ lên, ôm trong trái tim nhưng mà chạy trực tiếp rời khỏi xe pháo. Trước khi con quay cút còn luôn luôn nhớ ném mang đến Cửu Hy một chiếc nhìn cảnh cáo:  “Cô, ngay tức khắc theo gót Cửa Hàng chúng tôi cho tới khám đa khoa tức thì. Nếu như Cố Hỷ đem mệnh hệ gì, dù là cần rút cạn huyết nhập người cô rời khỏi cũng cần cứu vớt mang đến vị được em ấy.”

editor-pick

Dreame-Editor's pick

bc

Đằng Nào Cũng Sẽ Ly Hôn

bc

Hôn Nhân Danh Giá

bc

Theo xua đuổi phu nhân yêu: Tổng tài chớ nhiều chuyện.

Ngẩng mặt mày thấy nắng nóng mon ba

bc

Thiên hàng không lối thoát

bc

TRẦN TỔNG, HÃY TRÁNH XA TÔI RA

bc

Siêu Cao Thủ Của Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp