doanh trưởng bắn một phát

Thư Yểu Nhiên ôm cái máy tự sướng yêu thương quý của tôi đá phăng cửa ngõ phòng
doanh trưởng. Cô hùng hùng hổ hổ vỗ mạnh lên bàn công tác làm việc “Doanh trưởng
Kỷ, sao anh ko trình bày cho tới tôi biết ngày hôm nay đoàn bộ đội cho dù 127 sở hữu buổi giảng dạy quân sự!”

Người con trai ngồi hâu phương bàn ko thèm ngấc đầu, tay cũng không ngừng nghỉ viết: “Gõ cửa ngõ trước lúc vô chống là phép
lịch sự ít nhất, mặt mày không giống, ham muốn căn vặn thì trước tiên nên trình bày ‘Báo
cáo’.”

Bạn đang xem: doanh trưởng bắn một phát

“Anh!”

“Gọi thiếu sót rồi, nên giọi là ‘Doanh trưởng’.”

——— f*ck!

Thư Yểu Nhiên tức phẫn nộ vô cùng, suýt nữa thì cô tiếp tục đập ngay lập tức cái máy chụp
ảnh của tôi vô ót anh tao. Trưởng quan liêu kiểu khỉ thô, cô cho tới đó là để
công tác, cô liệu có phải là bộ đội của anh ý tao đâu cơ chứ, không lẽ cô còn nên cúi đầu đứng nghiêm trang xin chào doanh trưởng nữa à?

Nằm mơ đi!

Thư Yểu Nhiên là một trong những thợ chụp ảnh mới nhất của toàn biên soạn báo ko quân của
thành phố này. Để rất có thể chụp được thế oách hùng của lính tráng không
quân khi giảng dạy thực hiện nhan đề cho tới tờ báo, ngày nay cô cũng nên đến
doanh trại bộ đội. Lâu lắm mới nhất sở hữu một trong những buổi giảng dạy nhảy dù trên không, thế mà
lại chẳng sở hữu ai báo cho tới cô nhằm lúc này cô tiếp tục bỏ qua thất lạc rồi.

——— hừ, cô sẽ không còn khi nào quá nhận tôi đã lỡ buổi giảng dạy này cũng chính vì ghét bỏ ai này mà ko Chịu đựng tiếp điện thoại thông minh của anh ý ta!

“Doanh trưởng Kỷ, khi nào mới nhất sở hữu buổi giảng dạy tiếp theo!” Thời gian trá tiếp tục qua
sẽ chẳng khi nào lấy lại được, yếu tố lúc này là làm những công việc thế này cô sở hữu thể
hoàn trở thành cao tay trọng trách được phía trên.

Kỷ Ngân Viễn cúi đầu, bên trên cổ anh, kiểu yết hầu sexy nóng bỏng trượt lên trượt xuống “Đây là kín quân sự chiến lược, ko thể bật mí.”

“Hả?!” Cô trợn trừng đôi mắt, ko thể tin cậy vô tai bản thân “Thời gian trá giảng dạy tuy nhiên cũng chính là kín quân sự chiến lược à?”

“Sao anh ko trình bày số phen chuồn toilet, căn tin cậy sở hữu từng nào kiểu bánh bao, bao
nhiêu chén cháo White cũng chính là kín quân sự chiến lược đi?!” Có thiếu sót ko đấy,
người này tiếp tục nguy hiểm hóa yếu tố lên rồi!

Ngòi cây viết trên giấy tờ tương đối ngừng lại, Kỷ Ngân Viễn thở nhiều năm một hơi: “Đồng chí Thư, tái ngắt phạm và một lỗi có khả năng sẽ bị nhốt đấy.”

Đừng sở hữu sử dụng kiểu giọng tiếc hận này thì thầm với tôi!

Thư Yểu Nhiên cầm chặt bàn tay, giọng điệu chính thức ko tốt: “Doanh trưởng kỷ, trước khi chủ yếu mồm anh tiếp tục đồng ý cho tới tôi con quay chụp, thế tuy nhiên lúc này lại ko trình bày cho tới tôi biết, anh thay đổi ý rồi hả?”

Kỷ Ngân Viễn nhíu mi, đan tay lại gác lên bàn “Tôi cho tới em thời cơ, sở hữu cầm được hoặc không
là việc của em. Buổi giảng dạy không những nhằm tập luyện tính nhẫn nại và
kiên trì tuy nhiên nó còn nhằm thách thức mức độ trí thông minh Lúc chúng ta gặp gỡ được quân cứu
viện.”

Một đụn đạo lý sụp ập xuống đầu Thư Yểu Nhiên thực hiện cô sở hữu tương đối choáng ngợp, gì cơ, ngẫu nhiên lại đứng đắn vì vậy thực hiện gì!

Thấy cô nghẹn câu nói., mặt mày môi anh hiện thị lên đường nét mỉm cười tuy nhiên người tao khó khăn rất có thể nhận biết: “ Lúc chấp hành trọng trách, ko thể ngóng riêng rẽ một người vắng vẻ mặt
được. Người sở hữu công tác làm việc chạy đua với thời hạn như em chắc hẳn rằng phải
biết rõ rệt tứ chữ ‘Tranh thủ thời gian’ đúng không nhỉ.”

“…………..Thế
nhiệm vụ tuy nhiên toàn biên soạn gia cho tới tôi thì biết thực hiện thế nào?” Có lẽ cô đã
hoàn toàn bị anh thuyết phục, giọng cô cũng mượt hẳn đi ra.

“Hãy đợi
lần giảng dạy sau chuồn.” Anh khẽ ngả về sau, lần một thế thoải mái
nhất rồi dựa sống lưng vô ghế “Vẫn là lời nói tê liệt, sở hữu cầm được thời cơ hay
không đều tùy thuộc vào em.”

“Vậy thời hạn của buổi giảng dạy tới…”

“…” Anh ko trình bày gì, chỉ nhìn nường rồi mỉm cười một nụ mỉm cười chan chứa ý tứ.

Tháng bảy oi bức, mặt mày trời chói sáng, duy nhất ngọn dông tố thổi qua quýt thôi mà
cũng đem theo dõi chan chứa nhiệt độ năng. Trên Sảnh giảng dạy, đám lính tráng đang
thi hành buổi giảng dạy đặc biệt quan trọng chạy vượt lên rào 400m, chạy xe trên cọc,
chui lưới Fe, trèo tường… Trên mặt mày ai ai cũng đều lấm chan chứa tro những vết bụi, tay
chân xướt xát không còn cả.

Xem thêm: Jun88 lừa đảo khách hàng bị đánh sập và sự thật gây choáng

Ở phía xa cách xa cách, sở hữu một đoàn máy cất cánh đang được vù
vù cất cánh bên trên ko. Một lát sau, một trận sương hoa white color khoe sắc trong
gió. Đây cũng là một trong những khuôn khổ giảng dạy của bộ đội mặt hàng ko, nhảy dù trên không kể từ chừng cao bao nhiêu trăm mét. Thư Yểu Nhiên đứng bên trên Sảnh luyện. Cô tiếp tục chuẩn chỉnh bị
tiêu cự chất lượng tốt rồi, ‘tách, tách’ giờ đồng hồ tự sướng không ngừng nghỉ vang. Chỉ tiếc
rằng cô đứng xa cách quá, cô ko thể thấy rõ rệt được ý thức nhiệt huyết bừng
bừng tê liệt. Nhìn những chấm nhỏ lí tí bên trên tấm hình họa, cô rối rắm ôm siết lấy đầu
mình, chỉ hận ko thể đập chiếc máy hình họa một nhát lên ót bản thân.

Chỉ vài ba ngày nữa thôi cô tiếp tục nên nộp bài bác rồi, cô lấy đâu đi ra hình họa chụp huấn
luyện của lính tráng mặt hàng ko đây? Nói chuồn trình bày lại, đều bởi thương hiệu Kỷ Ngân
Viễn bị tiêu diệt tiệt tê liệt hết!

Nói nhiều nguyên nhân đàng hoàng vì vậy cũng đơn giản nhằm lừa cô tuy nhiên thôi, chẳng sở hữu tính khả đua này hết!

Lòng cô đang được không ngừng nghỉ gào thét thì tự nhiên cô bị ai tê liệt vỗ đầu. Theo
bản năng cô giơ tay lên tát thì bị ngăn lại, rồi tiếp sau đó thanh âm nói
cười thân thuộc của những người con trai này tê liệt vang lên: “Ơ ơ, ko chụp đi
còn ngồi đấy làm cái gi, xem sét vai trò của mặt mày khu đất rồi hả?”

Người con trai trước mặt mày cô khoác cỗ quân trang color khu đất, nụ mỉm cười của anh ý nhìn chói lòa hơn hết ánh mặt mày trời.

“Mục Thiếu Liên!” Cô bị kéo mạnh cho tới suýt thì té vô lòng anh. Tức phẫn nộ, cô mắng vĩ đại “Không nên anh đã từng đi giảng dạy dã nước ngoài rồi à, sao mới nhất sở hữu bao nhiêu ngày tuy nhiên tiếp tục lăn chiêng về phía trên rồi!”

Mục Thiếu Liên là đàn anh khóa trên
của Thư Yểu Nhiên thời ĐH. Mặc cho dù mối liên hệ của nhì người luôn luôn rất
tốt, tuy nhiên 1 trong các nhì người luôn luôn bị người tê liệt thực hiện tức bị tiêu diệt. Chỉ một
bàn tay thôi anh cũng rất có thể đơn giản dễ dàng cầm chặt cả nhì kiểu cổ tay xinh xẻo của cô ấy. Anh cà lơ phân phất nhướng mi “Anh tiếp tục quen thuộc xuyên suốt ngày nghe em
lắm câu nói. mặt mày tai rồi, giờ ko nghe được lại thấy lạ lẫm, thế nên
mới nên nhanh gọn lẹ chạy về phía trên.”

“Anh mới nhất lắm lời!” Chỉ cần
đụng cho tới anh là cô lại thất lạc điềm đạm. Thế rồi cô nhấc chân đá vô chân
anh. Thế tuy nhiên anh tao cũng dám trình bày một người phụ nữ tươi tắn bầy phới
như cô đó là lắm câu nói. à, ham muốn bị tấn công phía trên mà?!

“Nhóc con cái mái ấm bản thân thực sự lắm câu nói. thiệt.” Mục Thiếu Liên hoạt bát rời chuồn kiểu chân của
cô, vô đường nét mỉm cười sở hữu chứa chấp sự thong dong rảnh rỗi tản “Con gái ngoan ngoãn, nghe
lời, về tía nấu nướng cơm trắng ngon cho tới con cái ăn.”

“Mục! Thiếu! Liên! Cha tôi
mà sở hữu rộng lớn đôi mươi tuổi tác thôi hả!” Cô nheo nhéo xua đuổi theo dõi sau anh, làm cho những đấu sĩ ở phía trên đều xoay đầu nhìn lại. Lúc nhì người đang được nô đùa thì
bỗng sở hữu một cậu bộ đội trẻ em chạy cho tới, đứng nghiêm trang bên trên điểm thực hiện một động tác
chào: “Doanh trưởng Mục, sở hữu trọng trách.”

Mục Thiếu Liên vừa phải dừng
lại thì Thư Yểu Nhiên đập ngay lập tức một nhát vô gáy anh. Cậu bộ đội tê liệt fake cỗ ko thấy gì, trình bày tiếp: “Hạng mục cứu giúp viện bên dưới nước cho tới đoàn bộ đội dù
127 là vì đoàn tao phụ trách.”

Mục Thiếu Liên chau mi. Nếu anh
nhớ ko lầm thì khuôn khổ giảng dạy này chiều ni mới nhất ra mắt. Đoàn
của anh vừa phải mới nhất hoàn thành xong cuộc giảng dạy dã nước ngoài sống sót, ko kịp
nghỉ ngơi gì, sao lại sở hữu tăng trọng trách nữa: “Đoàn trưởng chỉ thị?”

Thư Yểu Nhiên mỉm cười vĩ đại, cô thấy bản thân tấn công trúng được anh thì thấy sở hữu thành
tựu vô nằm trong, cơn bực tuy nhiên Kỷ Ngân Viễn phát sinh cho tới cô gần giống bị một cơn
gió thổi chuồn. Cô kháng nạnh, đắc ý trình bày với Mục Thiếu Liên “Còn trình bày em lắm mồm hả, bị trừng trị rồi đó.”

Đây là phen thứ nhất cậu bộ đội tê liệt thấy sở hữu người cả gan liền trình bày năng kiêu ngạo trước mặt mày Mục Thiếu Liên như
vậy, cậu ko ngoài tò lần nhìn cô: “Không nên, là doanh trưởng Kỷ chủ
động xin xỏ, trưởng đoàn tiếp tục phê duyệt, tất cả chúng ta nên xuất vạc ngay lập tức.”

Hả? Thư Yểu Nhiên bị lời nói này cuốn hút: “Anh trình bày đái đoàn 127 là của Kỷ Ngân Viễn à?”

Mục Thiếu Liên gật đầu, chậc một giờ đồng hồ, anh căn vặn dò xét cô “Em biết anh tao à?”

Nói lại tức, cô con quay phắt mặt mày chuồn “Em ko biết anh tao đâu!” Ai thèm quen thuộc với loại người hèn kém luôn luôn lừa lừa người không giống tê liệt chứ!

Cô phủi tay trở về phía bên phía ngoài Sảnh giảng dạy, cũng ko thèm xoay đầu lại “Em chuồn phía trên.”

Hừ, cho dù sao chỉ cần phải có tương quan cho tới Kỷ Ngân Viễn thì tiếp tục chẳng sở hữu chuyện gì hoặc ho cho tới tuy nhiên coi.

Cậu bộ đội trẻ em nhìn bóng cô tiếp tục ra đi tuy nhiên lòng còn chan chứa say đắm mang: “Thế rốt cuộc cô ấy sở hữu biết doanh trưởng Kỷ ko nhỉ.”

Xem thêm: tiểu thuyết tây du ký

Nếu lạ lẫm, sao mặt mày cô lại rầu rĩ thế tê liệt, nếu mà quen… vì như thế sao cô lại trình bày lạ lẫm chứ.

Mục Thiếu Liên vỗ ngay lập tức một chiếc vô ót cậu bộ đội, mỉm cười mắng: “Chỉ biết nghĩ
linh tinh ma, báo cho tới người xem sẵn sàng sẵn sàng chuồn, 10 phút sau luyện hợp
tại Sảnh giảng dạy.”

“Rõ!” Cậu bộ đội trẻ em đứng nghiêm trang, giọng nói
cực kì trang nghiêm. Mục Thiếu Liên ngấc đầu về phía một cái hành lang cửa số ở
lầu nhì quần thể kí túc xá. Chiếc hành lang cửa số tê liệt giờ này đang được không ngừng mở rộng, tấm rèm
mỏng phân phất theo dõi làn dông tố, sở hữu bóng dáng thon dài vĩ đại của một người đàn ông
nào tê liệt ẩn ẩn đứng hâu phương.