đóa hoa thanh cao

Lúc Tiểu Phan ráng cho dù quay trở lại kể từ phía bên ngoài, nhị người còn đang được chăm lo bên trên hiên nhà. Diệp U phát hiện ra anh, bộp chộp vàng nhảy ngoài ghế, vờ vịt nhìn mưa một cơ hội đứng đắn.

Tiểu Phan lấy tay phủ đôi mắt theo dõi bạn dạng năng, cút nhập bếp: “Tôi ko thấy gì không còn, nhị người cứ tiếp tục!”

Bạn đang xem: đóa hoa thanh cao

Diệp U: “……”

Lục Tẫn cúi xuống nhặt tấm chăn mỏng manh rơi bên dưới khu đất, vùng dậy nhìn sắc mặt mũi xấu xa hổ của Diệp U: “Ngày thông thường em dạn dĩ lắm nhưng mà, sao giờ lại ngượng nghịu thùng?”

“……” Diệp U nhìn anh, tráng lệ phát biểu với anh, “Khác nhưng mà, bị người tớ phát hiện ra sẽ có được tác động ko đảm bảo chất lượng.”

“Ồ.” Lục Tẫn mỉm cười cợt đẫy hàm ý, “Hóa rời khỏi em muốn làm mặt mũi mũi.”

“…… Đương nhiên!”

Buổi tối, mái ấm nhà bếp đem bữa tối cho tới bọn họ, phần giành cho nhị người. Diệp U nhìn món ăn Tiểu Phan để lên trên bàn, chìm nhập trầm tư.

“Sao vậy, không khớp khẩu vị của em à?” Lục Tẫn ngồi đối lập cô, phiền lòng chất vấn.

Diệp U rung lắc đầu, nhìn anh với vẻ mặt mũi tương đối dừng trọng: “Em đang được suy nghĩ, người nhập nhà bếp ko thấy kỳ lạ khi đùng một phát uỷ thác phần bữa ăn giành cho nhị người cho tới viện của anh ý hoặc sao?”

Tiểu Phan ở cạnh bên nói: “Không đâu, lúc này quý khách đều đã biết cô đang được tại vị trí Lục tiên sinh.”

“……” Khóe mồm Diệp U ko ngoài rung rinh một ít, “Anh phát biểu quý khách, ý là?”

“Là toàn cỗ nhân viên cấp dưới của tô trang.”

Diệp U: “……”

Hay quá.

Cô nhìn Lục Tẫn đối lập, ngập ngừng hỏi: “Vậy hiện nay coi như tất cả chúng ta đầu tiên được công bố?”

Lục Tẫn tâm lý một ít, rung lắc đầu: “Không đâu, anh chưa tồn tại danh phận tại vị trí em.”

“……” Diệp U ko nhịn được cười cợt, ráng đũa nhìn anh phát biểu, “Em đăng hình của anh ý lên vòng đồng minh nhằm đầu tiên thông tin được không?”

Lục Tẫn khẽ nhíu ngươi, tương tự như ko lý tưởng lắm với việc bố trí của cô: “Vòng chúng ta bè?”

Tiểu Phan cười cợt thì thầm, luôn luôn nhớ canh ty Lục Tẫn phát biểu chuyện: “Cô Diệp, Lục tiên sinh của tất cả chúng ta chỉ quý giá trong khoảng đồng minh thôi sao?”

“Ờ há?” Diệp U nhìn anh nhướng ngươi, rồi xoay đầu nhìn Lục Tẫn, “Hôm này em đem anh về mái ấm họp mặt ba mẹ em nhé?”

Lục Tẫn trái ngược nhiên với chút quan ngại ngùng, anh ho nhẹ nhõm một giờ, ráng đũa bên trên bàn: “Em cứ bố trí cút.”

Diệp U nhìn cỗ dạng của anh ý, cười cợt nói: “Nhưng u em tiếp tục gặp gỡ anh kể từ lâu rồi. Lúc trước u kêu em cho tới tô trang nhằm xin xỏ chữ ê.”

Lục Tẫn nói: “Chuyện này đương nhiên rất khác.”

“Ồ…… Khác loại gì?” Diệp U hiểu rõ còn cố chất vấn.

Lục Tẫn trầm đem một ít, Tiểu Phan ko nhịn được cười cợt.

Hình như anh cảm biến được thú vui cắm cp của những cô gái!

Lục Tẫn liếc nhìn anh, Tiểu Phan thu lại nụ cười cợt, rời khỏi vẻ nghiêm trang túc: “Lục tiên sinh, cô Diệp, nhị người kể từ từ sử dụng cơm trắng, chút nữa tôi cho tới dọn.”

Anh phát biểu hoàn thành rồi nhanh gọn lùi rời khỏi. Lục Tẫn nhìn Diệp U, ko kế tiếp chủ đề vừa phải rồi: “Ăn cơm trắng cút.”

“Dạ.” Diệp U nhếch khóe mồm, ráng đũa.

“À.” Lục Tẫn vô tình phát biểu một câu, “Em ham muốn ở chống này buổi tối? Để chút nữa anh thu xếp.”

Diệp U ngước đôi mắt nhìn anh, cô lưu giữ phòng nghỉ chủ yếu của Lục Tẫn rất rộng lớn, chóng cũng đầy đủ to lớn.

“Khụ.” Cô ho nhẹ nhõm nhằm phủ ỉm, tợp miếng canh rồi phát biểu, “Ở chống giành cho khách hàng là được.”

Lục Tẫn nhìn cô tương tự như suy tư, qua loa một lúc mới nhất đáp: “Được.”

Hai người đều tĩnh lặng một khi, nổi tiếng mèo kêu khiến cho cả nhị hàng loạt nhìn thanh lịch. Nước Cam kể từ phía bên ngoài nhảy lên, tiếp cận cạnh bên Lục Tẫn, nằm úp mặt xuống cọ nhập người anh.

Nước Cam là 1 trong những con cái mèo vàng rất rất kỷ luật, nhìn xa vời cơ hội với quý khách, chỉ thân ái thiết với Lục Tẫn. Mỗi chuyến Diệp U phát hiện ra Lục Tẫn vuốt v e mèo thì vô nằm trong hâm mộ: “Nước Cam rất rất quí anh hơ, chỉ cho tới anh sờ.”

Lục Tẫn cúi đầu trêu chọc Nước Cam đang được ở cạnh bên, phát biểu với Diệp U: “Hai ngày này anh ko tập dượt thể thao buổi sáng sớm, Nước Cam rất rất phiền lòng.”

“…… Ồ.” Cô tò mò mẫm, nhị ngày này Lục Tẫn ko cút tập dượt thể thao, vậy Nước Cam với tự động bản thân tập dượt không?

Lục Tẫn ngước đôi mắt, thấy Diệp U đang được nhìn chằm chằm Nước Cam, vô tình cong môi: “Em cũng muốn sờ nó không?”

“…… Hay là thôi cút.” Sau một hồi đấu giành giật, Diệp U cảm nhận thấy mạng sinh sống của tôi cần thiết rộng lớn, “Em kinh hoảng nó đấm bị tiêu diệt em.”

Cơ bắp bên trên người Nước Cam ko nên chuyện đùa.

“Meo ~” Nước Cam phía trên sàn, nhìn chằm chằm cô và kể từ từ hất đuôi.

Lục Tẫn nhảy cười cợt trước nguyên do thoái thác của Diệp U, Nước Cam dụi nhập mu bàn tay anh, như thể xác lập anh ko có gì, tiếp sau đó chạy cút.

Bởi vì thế chuyến này Diệp U cho tới bộp chộp, ko đem theo dõi vật dụng quan trọng hằng ngày, cũng may tô trang với tương đối đầy đủ đồ gia dụng, Lục Tẫn kêu người mang trong mình 1 cỗ mới nhất của toàn bộ tất cả cho tới.

“Khác với những loại em thông thường sử dụng, có lẽ rằng sẽ không còn thân quen, ngày mai anh nhờ người tiêu dùng đồ gia dụng mới nhất cho tới em.”

Mặc cho dù chất làm đẹp chăm sóc domain authority của tô trang không giống với thương hiệu nhưng mà Diệp U thông thường sử dụng, tuy nhiên cũng ko nên là thương hiệu linh tinh nghịch, đều xứng danh với thương hiệu. Diệp U nhận lấy đồ gia dụng nhưng mà Lục Tẫn sẵn sàng, cười cợt với anh: “Không cần thiết phiền toái đâu, ngày mai em tiếp tục kêu bác tài đem đồ gia dụng lên tới mức em.”

Lục Tẫn thông thoáng tránh mặt góc nhìn của cô ấy, trầm dìm một ít mới nhất nói: “Em bỏ đồ ở trong nhà cút, hứng nên đem theo dõi từng chuyến chạy cho tới chạy lùi. Em ghi chép list những loại thông thường sử dụng cho tới anh, anh tiếp tục nhờ đứa ở tô trang sẵn sàng đồ gia dụng mới nhất cho tới em.”

Diệp U sửng oi một ít, tiếp sau đó hiểu rời khỏi ý muốn của Lục Tẫn. Cô ráng lòng ko đậu khẽ cong hai con mắt, cười cợt nhìn Lục Tẫn: “Không ngờ anh chu đáo vì vậy đó? Do em tâm lý ko toàn vẹn, cảm ơn anh Tiểu Lộc.”

“…… Ừm.” Lục Tẫn lên giờ tương đối thất lạc bất ngờ, “Em lưu giữ gửi list cho tới anh.”

“Dạ!”

“…… Anh sẽ không còn gây phiền hà em nghỉ dưỡng.” Lục Tẫn phát biểu hoàn thành, tách ngoài chống Diệp U tựa như đang làm việc trốn. Diệp U nhìn bóng hình anh, ko ngoài chính thức suy nghĩ về bạn dạng thân ái bản thân.

Có nên cô thông thường thì thầm quá bặm trợn hay là không, tạo nên Tiểu Lộc ở công cộng vị trí với cô tiếp tục cảm nhận thấy cô lăm le làm những gì ê với anh?

…… Mặc cho dù chuyến nào thì cũng vì thế cô trêu chọc, tuy nhiên sói hoặc cọp beo chân chủ yếu đều là anh!

Diệp U ôm bộ đồ áo ngủ mới nhất tinh nghịch, mỉm cười cợt, ngừng hoạt động chống cút tắm.

Sau khi tắm hoàn thành, Diệp U phía trên chóng nhập chống giành cho khách hàng, tâm lý cho tới việc nghịch ngợm địa hình một lúc.

Có vài ba lời nhắn không hiểu biết bên trên địa hình, Tiêu Tư Thành cổ động giục cô về bạn dạng plan, Diệp U xí một giờ, gửi 50% bạn dạng plan tiếp tục sửa khi chiều cho tới anh, tiếp sau đó phanh lời nhắn của Lục Tẫn.

Tiểu Lộc: Nhớ gửi list cho tới anh.

Diệp U nhìn bao nhiêu chuyến, tiếp sau đó ôm địa hình mỉm cười cợt lăn lộn bên trên chóng nhị chuyến.

Trút quăng quật xúc cảm hoàn thành, cô tráng lệ ghi chép list cho tới Lục Tẫn.

Sáng ngày tiếp theo, trái ngược nhiên quầy lễ tân ko gọi Smartphone thức tỉnh, cũng không tồn tại ai gõ cửa ngõ bảo cô bữa sáng, khi Diệp U phanh đôi mắt tiếp tục rộng lớn 8 giờ.

Lục Tẫn tiếp tục bữa sáng hoàn thành, thậm chí là tiếp tục kết cổ động buổi họp buổi sáng sớm nhập tô trang. Anh bị căn bệnh nhị ngày, quý khách đều phải sở hữu chút phiền lòng, hiện nay thấy anh hồi phục, quý khách cũng yên tĩnh lòng.

Diệp U thức dậy, trở lại Sảnh bên dưới lầu. Lục Tẫn vừa phải quay trở lại, Diệp U phát hiện ra anh, chạy tới: “Tiểu Lộc, kính chào buổi sáng sớm.”

Đối với Lục Tẫn, thời hạn này không hề sớm, anh đã trải thật nhiều việc, tuy nhiên anh trị hiện tại câu “Chào buổi sáng” rất có thể khiến cho người tớ cảm nhận thấy hạnh phúc.

Vì thế anh nhìn Diệp U, nhập đôi mắt hiện thị chút ý cười: “Chào buổi sáng sớm.”

Diệp U cười cợt chất vấn anh: “Buổi sáng sủa anh ăn gì?”

“Gần tương đương với đồ gia dụng em ăn nhập tô trang thường ngày, đều vì thế mái ấm nhà bếp đem tới.”

“Ồ.” Diệp U gật đầu, vào khung giờ này, dĩ nhiên tô trang không hề món ăn sáng sủa, “Em vô nhà bếp coi test với gì ăn ko.”

Lục Tẫn cút nhập nhà bếp với cô, ban sơ không tồn tại nhiều nguyên vật liệu nấu bếp ở phía trên, tuy nhiên chính vì Diệp U ở lại, cho là trong tương lai gia tốc nấu nướng nướng tiếp tục tạo thêm thật nhiều, anh tiếp tục đòi hỏi mái ấm nhà bếp đem vô số nguyên vật liệu nấu bếp qua loa phía trên.

“Oa, có tương đối nhiều loại.” Tuy đồ gia dụng ở bên trong tủ giá tiền tỏa nắng rực rỡ muôn màu sắc, tuy nhiên tay nghề nghiệp của Diệp U hạn chế, do đó lăm le tùy tiện làm những gì ê.

Dường như Lục Tẫn biết tâm lý của cô ấy, lấy tạp dề treo bên trên tường xuống: “Em ham muốn ăn gì? Để anh thực hiện cho tới.”

Hai đôi mắt Diệp U sáng sủa lên, chuyến trước đã và đang được ăn thố quả bầu đỏ của Lục Tẫn nấu nướng nên biết tay nghề nghiệp của anh ý ko tệ.

Nhưng anh mới nhất khỏe mạnh lại, Diệp U luyến tiếc nhằm anh nấu nướng cho tới cô: “Không cần thiết đâu, ngày hôm nay chẳng nên tất cả chúng ta ham muốn ăn lẩu hoặc sao? Buổi sáng sủa ăn chút gì này là được rồi, nên nhằm dành riêng bụng nữa!”

Lục Tẫn: “……”

Hóa rời khỏi cô còn lưu giữ nhung chuyện này.

“Cũng được.” Lục Tẫn treo tạp dề lại, nhìn cô phát biểu, “Vậy em lăm le ăn gì?”

“Em tợp ly sữa và ăn trứng chiên là được.” Diệp U lấy sữa và trứng ở bên trong tủ giá tiền, Lục Tẫn ngẫm suy nghĩ, lấy tăng chút trái cây rời khỏi.

“Ăn với cùng một không nhiều trái cây.”

“Dạ.” Diệp U lấy quả cà chua và dưa loài chuột bên trên tay anh, sẵn sàng thực hiện số salad rau củ dưa giản dị và đơn giản.

Bữa sáng sủa tuy rằng giản dị và đơn giản tuy nhiên cũng đầy đủ đủ chất, Diệp U ăn hoàn thành, xoa tay hào hứng ham muốn trở lại núi mua sắm nguyên vật liệu nấu nướng lẩu. Lục Tẫn thấy cô ráng túi đeo sẵn sàng cút, anh cũng cút theo: “Anh cút với em.”

Diệp U treo túi đeo, quay đầu sang một bên nhìn anh, nhập đôi mắt đem ý cười: “Anh kinh hoảng em cút sẽ không còn quay về hoặc sao?”

“……” Lục Tẫn mím môi, lắc đầu, “Không nên.”

Diệp U mỉm cười cợt, chọc mặt mũi anh và nói: “Em tiếp tục hứa tiếp tục ở nhập tô trang cho tới khi thân ái thể anh trọn vẹn hồi phục.”

“…… Ờ.”

Xem thêm: cố tổng anh lại phát điên rồi

Diệp U nhìn anh, quan hoài cho tới hiện tượng sức mạnh của anh: “Hôm ni anh cảm hứng thế nào?”

Lục Tẫn tâm lý, nhẹ dịu nhíu mày: “Vẫn với chút ko tự do thoải mái, đầu tương đối nhức.” Diệp U giơ tay sờ trán anh, ko trị hiện tại tín hiệu bị oi, lại nhìn anh: “Thật à?”

“Ừm.” Lục Tẫn đáp lại một cơ hội ung dung.

Diệp U khó khăn xử: “Vậy anh xuống núi với em được không?”

“…… Anh thấy bản thân ở nhập chống quá lâu, ra đi ngoài một ít tiếp tục đảm bảo chất lượng rộng lớn.”

Diệp U hài hước, ko vạch trần anh, tuân theo ý anh: “Cũng đích thị, ngày hôm nay không khí đảm bảo chất lượng, nên ra bên ngoài thay đổi bầu không khí.”

“Ừ.”

Có cửa hàng ở thị xã bên dưới chân núi, Diệp U và Lục Tẫn lăm le cút sắm sửa nhập thị xã. Lục Tẫn ko nhằm bác tài chở chúng ta, tự động bản thân cút lấy xe cộ, Diệp U phiền lòng cho tới thân ái thể của anh ý, ko khiến cho anh tài xế, cô ngồi vô ghế lái.

“Em ko ngờ anh với vày tài xế.” Diệp U tài xế rời khỏi cửa ngõ sau, nhìn Lục Tẫn ngồi ở ghế phụ.

Lục Tẫn thắt chão tin cậy, ngồi trực tiếp bên trên ghế: “Anh lấy vày lái sau thời điểm tròn xoe 18 tuổi tác, chẳng qua loa ko lái thông thường xuyên.”

“Ồ…… Vậy vày lái của anh ý đa phần dùng để làm trừ điểm cho những người không giống hoặc sao?”

“…… Không ai sử dụng vày lái của anh ý cả.” Lục Tẫn phát biểu, liếc nhìn Diệp U, “Em ham muốn sử dụng vày lái của anh ý nhằm trừ điểm tốt sao?”

“……” Diệp U nghẹn một ít, “Tay nghề nghiệp của em rất tuyệt, em là bác tài lão luyện!”

Lục Tẫn cong môi, không nói.

Thị trấn ko xa vời tô trang, tài xế một ít là cho tới. Nơi này cũng là vấn đề phượt, phần đông khác nước ngoài rời khỏi nhập. Diệp U mò mẫm vị trí đậu xe cộ, cút đi dạo xung quanh thị xã với Lục Tẫn.

Diệp U trước đó chưa từng cho tới thị xã này, ko ngờ nó rất rất xinh rất đẹp. Một số ông mái ấm ven lối quan sát Lục Tẫn nên kính chào chất vấn, tiếp sau đó tò mò mẫm nhìn Diệp U.

Diệp U ko ngờ Lục Tẫn có tiếng cho tới thế nhập điểm này, ko hổ là đóa hoa thanh cao của núi Thanh Tịnh: “Anh chi phí rồi, ngày hôm nay em cút đi dạo với anh thế này, lừng danh ko ngay gần phái nữ sắc của anh ý có khả năng sẽ bị chi phí khử chiều ni.”

Lục Tẫn ko nhằm ý lắm: “Không sao.”

Diệp U nhìn anh hỏi: “Sau này không hề ai mò mẫm anh xin xỏ chữ thì sao?”

Lục Tẫn nói: “Vốn là 1 trong những sự trùng khớp, nếu như mượn chuyện này thực hiện cho tới bọn họ nắm rõ, chẳng nên là sự việc đảm bảo chất lượng ư?”

“Ồ……” Diệp U trầm dìm gật đầu, “Vậy chúng ta tiếp tục nhận định rằng, sau thời điểm anh ngay gần phái nữ sắc, đương nhiên sẽ không còn thiêng liêng nữa?”

Lục Tẫn trầm mang trong mình 1 chút: “Toàn là mê tín dị đoan.”

Diệp U cười: “Hay là anh ghi chép lại cho tới em một chữ, em coi test với còn linh hoặc không?”

Lục Tẫn chất vấn cô: “Em ham muốn chữ gì?”

Diệp U quay đầu sang một bên suy nghĩ: “Viết chữ duyên cút, duyên nhập duyên phận. Hôm này em cho tới miếu Thanh Tịnh cầu xin xỏ một lá bùa xẻ hoa, quăng quật chữ nhập vào ê.”

Ánh đôi mắt Lục Tẫn hoạt động, nhìn cô nói: “Em ham muốn cầu xin xỏ xẻ hoa?”

Diệp U cong khóe môi, nhìn anh: “Người mái ấm em cảm nhận thấy em bị ế, em ham muốn coi test với tương đương điều chúng ta phát biểu hay là không.”

Bốn đôi mắt nhìn nhau, tương tự như lĩnh ngộ điều không nhiều ý nhiều, tai Lục Tẫn tương đối ửng đỏ rực.

Anh xoay đầu nơi khác, ho nhẹ nhõm rồi nói: “Chút về anh tiếp tục ghi chép cho tới em.”

“Cảm ơn Tiểu Lộc nha.”

“Ừm.” Tai Lục Tẫn vẫn tồn tại đỏ rực, chất vấn cô, “À, em ham muốn ghé thăm vườn trà coi test không?”

Diệp U nhìn anh với chút kinh ngạc: “Sơn trang còn tồn tại vườn trà nữa à?”

“Ừ.” Lục Tẫn gật đầu, phát biểu với cô, “Sơn trang sale tiếp tục nhiều năm, tìm kiếm được một vài chi phí, ông nội của anh ý ham muốn mua sắm một không nhiều gia tài, 1 trong số này là vườn trà này. Vùng núi Thanh Tịnh rất rất phù hợp nhằm trồng trà. Lá trà nhập tô trang cũng tới từ chủ yếu vườn trà này.”

Đây là chuyến trước tiên Diệp U nghe chuyện này. Ông nội của Lục Tẫn ko hổ là nam nhi trưởng ở trong phòng bọn họ Lục, mặc dù tách ngoài mái ấm gia đình vẫn rất có thể tạo ra dựng sự nghiệp.

“Vườn trà cơ hội điểm này sẽ không xa vời, chút nữa tất cả chúng ta mua sắm đồ gia dụng hoàn thành, rất có thể thuận lối tài xế cho tới ê.” Lục Tẫn nhìn Diệp U, chất vấn chủ ý cô, “Em ham muốn cút coi không?”

“Muốn chứ, đương nhiên em muốn!” Diệp U thậm chí là gấp rút ko ngóng nổi, cô bắt tay Lục Tẫn, bước nhanh chóng rộng lớn, “Chúng tớ cút mua sắm đồ gia dụng nhanh chóng lên, chớ tiêu tốn lãng phí bên trên lối.”

Lục Tẫn nhìn nhị tay bắt nhau, khóe môi từ từ hiện thị một nụ cười cợt.

Hai người vào một trong những cửa hàng ko rộng lớn rất to lớn. Siêu thị nhập thị xã chắc hẳn rằng ko vày siêu thị bách hóa rộng lớn ở trung tâm TP.HCM, vẫn rất có thể miễn chống đáp ứng nhu cầu nhu yếu của Diệp U. Cô xách giỏ cút chợ, ném vài ba gói nước cốt lẩu nhập.

Lục Tẫn nhận định rằng cô tiếp tục cút sau thời điểm lấy nước cốt lẩu, ko ngờ Diệp U kế tiếp lấy nguyên vật liệu nồi thô, nguyên vật liệu cá hầm, nguyên vật liệu tôm rồng khu đất, thậm chí là còn lấy mì gói và mì cay chua.

Lục Tẫn: “……”

“Được rồi, trong thời điểm tạm thời nhiêu phía trên thôi. Lần sau em tiếp tục mua sắm ở TP.HCM đem tới.” Cô tiếp tục lên plan, chuyến sau cho tới tô trang, cô tiếp tục kéo cái vali lớn số 1, quăng quật toàn bộ đồ áo mua sắm ở cửa hàng phía bên trong.

“Ha ha ha.” Nghĩ cho tới cảnh này, Diệp U ko ngoài hạnh phúc, “Em suy nghĩ em rất có thể phanh quầy cung cấp tiến thưởng lặt vặt nhập tô trang, chắc chắn tìm kiếm được chi phí.”

Lục Tẫn: “……”

Có lẽ chú Hỉ tiếp tục tức bị tiêu diệt.

“Đi thôi, tất cả chúng ta cút tính chi phí.” Diệp U kéo Lục Tẫn đang được đứng sững bên trên vị trí, cho tới quầy thu ngân tính chi phí.

Khi nhân viên cấp dưới thu ngân lấy từng số nhập giỏ rời khỏi và quét tước mã, Diệp U nhắm nhía áo tơi ở trước quầy thu ngân.

Cô liếc nhìn Lục Tẫn vày khóe đôi mắt, vờ vịt nghịch ngợm bao nhiêu loại vỏ hộp nhỏ với sắc tố tỏa nắng rực rỡ trước mặt mũi, lựa chọn vài ba loại số rộng lớn, để lên trên quầy giao dịch.

Sau khi nhân viên cấp dưới thu ngân quét tước hoàn thành những số đồ gia dụng trước ê, Lục Tẫn mới nhất trị hiện tại nhận thêm vài ba vỏ hộp nhỏ sắc tố tỏa nắng rực rỡ. Anh sửng oi một ít, tai còn đỏ rực rộng lớn khi nãy.

Nhưng anh ko đặt nó quay về.

Diệp U vờ vịt như không tồn tại gì xẩy ra, nhấp nhập mã giao dịch, quét tước nó, ráng túi đồ gia dụng mỉm cười cợt với Lục Tẫn: “Đi thôi.”

“Ờ, được.” Lục Tẫn theo dõi Diệp U ra bên ngoài, mãi cho tới khi lên xe cộ vẫn tồn tại đỏ rực tai.

Đi cho tới vườn trà vẫn vì thế Diệp U tài xế, cô theo dõi vị trí nhưng mà Lục Tẫn phát biểu rồi phóng xe cộ ra bên ngoài.

Lúc phụ vương của Lục Tẫn uỷ thác tô trang cho tới Lục Tẫn, ông cũng uỷ thác những hạ tầng sale không giống cho tới anh. Ngoài việc xử lý việc làm ở tô trang ngày thông thường, Lục Tẫn cũng cần phải vận hành những sản nghiệp này.

Nhân viên của vườn trà đều đã biết anh, thấy anh cho tới, bọn họ thân ái thiết kính chào anh là Lục tiên sinh.

Sau ê nhìn chằm chằm Diệp U cạnh bên anh tựa như bao nhiêu ông mái ấm nhập thị xã.

Diệp U cảm nhận thấy bản thân tương tự như một loại quý và hiếm với nguy cơ tiềm ẩn bị tuyệt diệt.

“Lục tiên sinh, cậu cho tới rồi à.” Một người nam nhi trung niên khoảng chừng 40 tuổi tác kể từ phía bên trong bước rời khỏi kính chào Lục Tẫn. Mặc cho dù ông cũng tò mò mẫm về Diệp U cạnh bên Lục Tẫn, tuy nhiên ko nhìn chằm chằm một cơ hội white trợn tương đương những người dân không giống.

Lục Tẫn trình làng với Diệp U: “Đây là chú Lý, người phụ trách móc vườn trà.”

Diệp U dữ thế chủ động kính chào chất vấn chú Lý: “Chào chú Lý, tôi là Diệp U, chúng ta của Lục Tẫn.”

“Chào cô Diệp.” Chú Lý cười cợt kính chào Diệp U, chất vấn Lục Tẫn, “Hôm ni Lục tiên sinh sắp tới nhằm dẫn chúng ta tham ô quan lại nên không?”

“Ừ.” Lục Tẫn khẽ gật đầu, “Chú Lý cứ nơm nớp việc của chú ý cút, ko cần thiết tiếp đón. Chúng tôi tiếp tục tự động cút đi dạo.”

“Được, với gì nhắn dò xét thì cậu cứ gọi tôi.”

“Ừm.”

Chú Lý tách cút, Lục Tẫn dẫn Diệp U cút một vòng xung quanh vườn trà. Lúc này đang được là mùa hái trà, thật nhiều người công nhân đang được tất bật nhập vườn. Diệp U tò mò mẫm, bước cho tới học hỏi và chia sẻ người tớ, hái test lá cạnh bên.

“Tiểu Lộc, anh thấy em hái thế nào?” Cô bịa đặt lá trà vừa phải mới nhất hái trong trái tim bàn tay, đem tới Lục Tẫn coi, ngóng một điều tuyên dương ngợi.

Lục Tẫn khen: “Không tồi tệ.”

Dì hái trà cạnh bên đem tới bọn họ nhị loại nón tre, bảo bọn họ group lên: “Lục tiên sinh, trời nắng nóng lắm, group nón nhập, chớ dang nắng nóng.”

Nón tre với được in đè logo vườn trà Lộc Minh.

Lục Tẫn ráng nón, cảm ơn dì, đem một chiếc cho tới Diệp U: “Đội lên.”

“Dạ.” Diệp U ráng nón tre, cảm hứng giá tiền ngắt tuy nhiên rất rất tự do thoải mái. Cô vừa phải group nón vừa phải cười cợt chất vấn Lục Tẫn: “Em rất có thể lấy bao nhiêu lá trà nhưng mà em hái ngày hôm nay không?”

“Đương nhiên.” Lục Tẫn nhìn cô group nón, ko ngoài mỉm cười cợt.

“Sao anh ko đội? Vẫn còn nhiệm vụ thần tượng hoặc sao?” Diệp U tự động group nón hoàn thành, lại lấy nón bên trên tay Lục Tẫn, group lên đầu cho tới anh.

Khí hóa học của Lục Tẫn thiệt sự ko phù hợp với nón tre, Diệp U ko nhịn được cười cợt vì thế sự tương phản: “Ha ha, anh group nón tre rất rất tuấn tú, em chụp tấm hình cho tới anh nha.”

Lục Tẫn thấy cô lấy địa hình rời khỏi, anh nhíu ngươi trong khi thấy camera thiên về phía anh, ham muốn tháo dỡ nón xuống.

Diệp U quan sát ý đồ gia dụng của anh ý, bộp chộp vàng ấn nút chụp: “Í, anh chớ lấy xuống, chớ giắt cỡ mà!”

Lục Tẫn: “……”

Diệp U chụp hoàn thành, đem kiệt tác đắc ý của tôi cho tới Lục Tẫn xem: “Khá rất đẹp à, với mùi vị của mò mẫm khách hàng nho nhã thượng cổ.”

Cô vừa phải phát biểu vừa phải dùng ngón tay thực hiện thanh mò mẫm, vung vẩy vài ba loại.

“……” Lục Tẫn giơ tay gõ nhẹ nhõm lên trán cô và phát biểu, “Đừng nghịch ngợm nữa, ham muốn hái trà thì nhanh chóng lên.”

“Ờ.” Diệp U thu ngón tay mò mẫm lại, chính thức hái trà một cơ hội tráng lệ.

Xem thêm: tôi có thể cứu vớt chút nào nữa không

Đây là chuyến trước tiên cô thao tác này, vận tốc đương nhiên kém cỏi xa vời những dì nhập vườn trà, tất bật nửa giờ đồng hồ đeo tay cũng ko hái được từng nào. Lục Tẫn tự động tay gói những lá trà vì thế cô hái, rồi đưa cô vài ba lon trà thượng hạng.

Diệp U chớp đôi mắt, chất vấn anh: “Đây là?”

Lục Tẫn ho một giờ, phát biểu với cô: “Chút tiến thưởng tặng miễn phí chú và dì, khi em về mái ấm rất có thể đem tới bọn họ.”