dệt ngân hà cho em phần 2

Sao anh biết?" Trì Nguyệt nhìn anh.
Thím Lý thưa." Kiều Đông Dương thưa hoàn thành ngay lập tức kéo cô rời khỏi ngoài: "Phải bôi dung dịch chứ. Em theo đòi tôi."
Trì Nguyệt rụt tay về: "Không cần!"
Khuôn mặt mũi Kiều Đông Dương tối sầm lại, lườm cô: "Em ham muốn cuộc chiến tranh rét mướt với tôi thì cũng ko cần thiết nhằm ngón tay bị thương chứ?"
Ha! Lần này hoặc rồi!
Trì Nguyệt nghiến răng nhìn anh.
"Anh phân tích lên đường, rốt cuộc là bạn đang cuộc chiến tranh rét mướt hả?"
Kiều Đông Dương không dễ chịu nhìn cô: "Không cần em ko mến thái phỏng của tôi với Đổng San sao?"
"Sao đem thể? Rõ ràng anh ko mến tôi quan hoài cho tới chuyện mái ấm gia đình anh, ko mến tôi quan hoài cho tới chuyện riêng rẽ của anh! Kiều Đông Dương, là anh đang được phẫn uất tôi, sao anh lại sụp mang đến tôi chứ?"
"Em ko phẫn uất tôi sao?"
"... Là anh đang được phẫn uất tôi chứ, anh Kiều."
"Nếu em ko phẫn uất tôi thì sao em ko rỉ tai với tôi?"

"Anh ko thưa câu này thì tôi rỉ tai với ai?"
"Tôi ko rỉ tai với em, em ko biết dữ thế chủ động rỉ tai với tôi à?"
Trì Nguyệt giật thột, thực sự chuyến này cô khinh suất nhận định rằng Kiều Đông Dương đang được tức phẫn uất, hóa rời khỏi Kiều Đông Dương cũng có thể có tâm trí y hệt cô...
Đây là hiểu nhầm à?
Trì Nguyệt vẫn cảm nhận thấy ko gật đầu nổi.
"Chắc chắn anh vẫn tâm trí rõ rệt nên mới nhất cho tới phía trên thực hiện hòa."
Kiều Đông Dương hừ rét mướt, cầm chặt tay cô: "Có ai ko biết tính cơ hội nhỏ nhen của em chứ. Rõ ràng em vẫn tâm trí rõ rệt, cố ý rỉ tai với Thiên Miêu nhằm hấp dẫn sự lưu ý của tôi... Nếu ko, sao nhị thời điểm hôm nay em lại ko nhằm ý cho tới nó?"
Hả?
Trì Nguyệt đùng một cái xem sét một yếu tố.
"Sao anh biết tôi rỉ tai với Thiên Miêu?"
Kiều Đông Dương mỉm cười như ko mỉm cười nhìn cô: "Người máy của tôi, sao tôi lại ko biết?"

Bạn đang xem: dệt ngân hà cho em phần 2

"Nhưng Thiên Miêu thưa nó ko biết anh."
"Tôi biết nó là được! Em sử dụng chân nhằm rỉ tai à? Đi thời gian nhanh lên!" Kiều Đông Dương thấy cô lề nhưng mà dềnh dàng thì dứt khoát bế cô lên, sải bước tiến xuống lầu. Cơ thể đùng một cái phiêu lên thân thiện trời khiến cho Trì Nguyệt tương đối ngờ ngạc, mãi sau mới nhất phản xạ kịp.
"Này, anh làm cái gi đấy?"
"Bôi dung dịch mang đến em."
"Anh thả tôi xuống, tôi hoàn toàn có thể tự động lên đường."
Kiều Đông Dương êm ả nhìn cô: "Không thả."
"Thím Lý đang được ở bên dưới lầu." Trì Nguyệt xấu xa hổ, xa lạ việc thân thiện thiết trước mặt mũi người không giống.
"Vậy em thơm tôi lên đường." Kiều Đông Dương chính thức yên cầu.
"... Không thơm." Trì Nguyệt tức phẫn uất thưa, đùng một cái ôm siết lấy cổ anh, thơm chụt lên má anh: "Bây giờ được chưa?"
"Em thơm tăng loại nữa lên đường."
"Tại sao?"
"Phải lấy lãi chứ."
".. »
Trì Nguyệt trợn lớn đôi mắt, ko nhằm ý cho tới anh nữa.

Xem thêm: nghịch tập sủng nhanh còn kịp dị bản

Kiều Đông Dương liếc nhìn cô, sải bước tiến xuống bậc thang rồi thả cô xuống, anh đùng một cái nói: "Ngày mai tất cả chúng ta về Nguyệt Lượng Ổ."
"Hả?"
Niềm mừng cho tới vượt lên đột ngột.
Trì Nguyệt cù thanh lịch nhìn anh: "Anh giải quyết và xử lý hoàn thành chuyện ở phía trên rồi sao?"
"Vẫn ko."
"Vậy đùng một cái trở lại thực hiện gì?"
"Nguyệt Lượng Ổ xẩy ra chuyện." Giọng thưa Kiều Đông Dương thản nhiên, ko nghe rời khỏi mừng buồn: "Có người khích động người dân làm mưa làm gió, ngăn ngừa tổ dự án công trình lên đường thăm hỏi thám thính địa hóa học, còn lên mạng chỉ trích tổ dự án công trình Nguyệt Lượng Ố, thưa chúng ta huỷ hư đốn địa hóa học..."
Còn đem việc này sao?
Trì Nguyệt lúc lắc mình: "Sao lại như vậy?"
Kiều Đông Dương yên lặng một khi.
"Có nhiều việc nhìn tựa như đùng một cái xẩy ra, tuy nhiên đều sở hữu nguyên vẹn nhân cả."
Trì Nguyệt suy nghĩ: "Có cần người dân ham muốn được bồi thông thường nhiều hơn nữa nên cố ý sinh chuyện không?"
"Phải cho tới coi mới nhất hiểu rằng."
Kiều Đông Dương kéo cô ngồi xuống ghế sofa, anh đi kiếm vỏ hộp dung dịch rồi ngồi xổm xuống, chú ý xử lý vết rộp mang đến cô, một khi sau anh còn thưa thêm: "Tôi thiệt lòng ham muốn thực hiện một vài ba việc mang đến địa hạt, ko ngờ lại tạo ra nhiều phiền nhiễu như thế."
Trì Nguyệt ko thưa câu này.
Nguyên nhân chuyện này đều bởi cô nhưng mà rời khỏi.
Kiều Đông Dương chỉ là 1 trong những đứa nam nhi ngốc vô mái ấm gia đình phú quý, nếu như cô ko khuyến nghị anh, sao anh lại cho tới Nguyệt Lượng Ổ thực hiện một dự án công trình rộng lớn như vậy? Anh lại là người dân có tính cơ hội tai quái gở, đem lúc nào anh thấy không dễ chịu rồi sẽ không còn thực hiện nữa ko...
Khoản chi phí góp vốn đầu tư tiến độ đầu rất rộng, tuy nhiên anh cũng ko tổn thất rất nhiều.
Đối với Nguyệt Lượng Ổ, có lẽ rằng đặc biệt khó khăn gặp gỡ được thời cơ thế này.
Trì Nguyệt cụp đôi mắt nói: "Anh gửi gắm việc này mang đến tôi giải quyết và xử lý lên đường."
"Em?" Kiều Đông Dương nhảy cười: "Em là 1 trong những cô nàng, còn quyết định lên đường tấn công nhau với những người tao à?"
Trì Nguyệt nhìn anh: "Tôi hoàn toàn có thể giải quyết và xử lý được. Anh tin cậy tôi lên đường."
Kiều Đông Dương biết trong thâm tâm cô đang được tâm trí gì, kéo tay cô bỏ lên trên đùi mình: "Em yên tĩnh tâm lên đường, lực lượng của tất cả chúng ta tương thích rộng lớn em. Em là dân địa hạt, tránh việc xẩy ra xích míc với những người ở bại."
"Hừ! Cho tôi thân phụ ngày, tôi tiếp tục khảo sát rõ rệt."
Ba ngày?
"Được." Kiều Đông Dương tâm trí rồi nói: "Nhưng tôi mang 1 ĐK."
"Anh thưa lên đường."
"Nói em yêu thương tôi."
Kiều Đông Dương nhìn trực tiếp vô đôi mắt Trì Nguyệt, bên trên mặt mũi anh không tồn tại ý mỉm cười, nhượng bộ như anh vẫn ham muốn thưa câu này rất rất lâu rồi. Anh ham muốn thăm hỏi thám thính trái ngược tim cô, hoặc ham muốn sẽ có được một sự cỗ vũ nhằm kế tiếp nỗ lực thực hiện chuyện này, góc nhìn anh rét rộp và nhất quyết, ko mang đến đem thời cơ tránh mặt.
"Đau tay..." Trì Nguyệt thưa.
"Nói chuyện vày mồm."
Trì Nguyệt nhẹ dịu cầm chặt tay anh, rời khỏi hiệu anh fake tai lại phía trên.
Kiều Đông Dương ko chịu: "Cứ thưa thế này lên đường. Tôi nghe được."
"Không được thì thì thầm à?" Trì Nguyệt khẽ mỉm cười, kéo tay anh nhằm anh nghiêng người qua chuyện, rộng lớn lời nói vô tai anh: "... Tôi yêu thương anh."
Kiều Đông Dương: "Yêu ai? Không nghe rõ rệt."
Trì Nguyệt trợn mắt: "Yêu anh được chưa?"
"Tôi là ai?"
"Kiều Đông Dương, được chưa?"
Người này bại mỉm mỉm cười sung sướng vì như thế đang được như mong muốn, kế tiếp bôi dung dịch mang đến cô, cho tới khi xử lý hoàn thành vết rộp bên trên ngón tay, anh mới nhất buông tay cô ra: "Đừng chạm vô nước."
Trì Nguyệt thưa cảm ơn, vịn vai anh vùng lên rồi đùng một cái cù thanh lịch mỉm mỉm cười đắc ý: "Đúng rồi, vừa phải nãy tôi chỉ gạ anh mừng thôi, ham muốn nghe tôi thưa yêu thương anh sao? Đợi được 60 điểm rồi thưa sau nhé, học viên cá biệt!"
Cô mỉm mỉm cười sung sướng, chạy lên lầu.
"Này!" Kiều Đông Dương đứng nguyên vẹn bên trên điểm, vừa phải bực tôi vừa khôi hài, anh thưa to: "Trì Nguyệt, em đem biết tôi ghét bỏ nhất người không giống gọi tôi là học tập tra không? Em tưởng năm bại tôi trà trộn vô đám học viên hiếm hoi dễ dàng lắm à? Em đem biết tôi Chịu đựng khổ sở như thế là nhằm cho tới khi gặp gỡ được em, em tiếp tục cảm nhận thấy bản thân chất lượng rộng lớn tôi không! Đồ vô lương bổng tâm!"
Trì Nguyệt vẫn chạy lên lầu, cô tạm dừng hoạt động chống, phía trên chóng mỉm cười ha ha.
Hai người trở lại Cát Khâu, khi tới Nguyệt Lượng Ổ vẫn chính là khi hoàng thơm.
Tổ dự án công trình đang được sẵn sàng kiến tạo điểm ở trong thời điểm tạm thời, thật nhiều vật tư được xếp bên trên mặt mũi cát, còn ko chính thức kiến tạo.
Du Vinh thấy xe cộ xe hơi của Kiều Đông Dương chạy vô vào khu vực Ủy ban, sung sướng chạy như cất cánh rời khỏi xuất hiện xe cộ mang đến anh cứ như vẫn gặp gỡ được vị phúc tinh.
"Kiều tổng, anh vẫn về rồi..."
"Đi vô rồi thưa." Kiều Đông Dương bước xuống xe cộ, mới nhất lên đường được nhị bước vẫn quay trở về, chìa tay về phía Trì Nguyệt.
Trì Nguyệt ngờ ngạc, Du Vinh cũng sửng sốt.
Lúc nhị người tách ngoài Nguyệt Lượng Ổ, quan hệ vẫn ko thân thiện thiết như thế.
Trong bao nhiêu ngày ngắn ngủn ngủi này vẫn xẩy ra chuyện gì?
Du Vinh ngờ vực tuy nhiên không đủ can đảm thưa câu này.
Trì Nguyệt tự do bịa đặt tay vô tay Kiều Đông Dương, bước xuống xe: "Cảm ơn Kiều tổng."
Kiều Đông Dương ko thèm so đọ với cô nhưng mà lên đường trực tiếp vô vào văn chống Ủy ban.
Hôm ni anh ăn diện đặc biệt giản dị, sắc mặt mũi nghiêm khắc nghị rộng lớn thông thường ngày, tuy nhiên Trì Nguyệt lại cảm nhận thấy tầm vóc tráng lệ thao tác thế này đặc biệt nam tính mạnh mẽ. Dù anh đang được cau mi cũng khiến cho người tao cảm nhận thấy đặc biệt yên tĩnh tâm...
Trì Nguyệt ngồi hấp thụ nước vô văn chống, vừa phải nghe chúng ta rỉ tai vừa phải nhìn thương hiệu huỷ của Kiều Đông Dương.
"Những yếu tố hoàn toàn có thể giải quyết và xử lý vày chi phí đều là chuyện nhỏ."
"Vấn đề là chúng ta yên cầu rất nhiều..."
Du Vinh fake tập luyện tư liệu lên.
"Tôi vẫn lần hiểu sơ qua chuyện, người dân đem nhị đòi hỏi. Một là yếu tố tái ngắt quyết định cư, chúng ta không thích xây nhà ở tái ngắt quyết định cư ở trấn bên trên, nhận định rằng trấn Vạn Lý có không ít bão cát, môi trường xung quanh sinh sống vượt lên tầm thường, nếu như bị dự án công trình Nguyệt Lượng Ô thực hiện tác động cho tới môi trường xung quanh, có lẽ rằng qua chuyện bao nhiêu năm nữa trấn bên trên có khả năng sẽ bị gió máy cát chôn vùi, đem mang đến mái ấm cũng không có tác dụng... Hai là yếu tố bồi thông thường, trước bại Shop chúng tôi vẫn cố ý bật mý đôi lúc ham muốn lần hiểu phản xạ của những người dân, tuy nhiên số chi phí chúng ta đòi hỏi bồi thông thường cao hơn nữa phương án bởi tất cả chúng ta khuyến nghị rời khỏi rất nhiều..."
Kiều Đông Dương nhíu mày: "Bây giờ thế này rồi? Chính xác thì tất cả chúng ta đã thử những gì?"
Du Vinh: "Các đồng chí vô thị trấn và xã vẫn theo lần lượt cử nhân viên xuống thôn thực hiện công tác làm việc tư tưởng. Vẫn mang 1 vài ba người dân hiểu chuyện, chúng ta cỗ vũ việc làm của tất cả chúng ta, cũng đống ý với quyết sách huỷ túa, tuy nhiên... chúng ta không đủ can đảm ngăn chặn chỗ đông người..."
Không dám?
Thú vị thiệt.
Kiều Đông Dương: "Là bạn đang đứng đầu thực hiện chuyện? Đã khảo sát rõ rệt chưa?"
"Đã khảo sát rõ rệt rồi." Du Vinh lấy sơ yếu đuối lí lịch của nhị người vào trong túi tư liệu bịa đặt trước mặt mũi Kiều Đông Dương: "Đây là nhị bằng hữu ruột ở thôn Hoành Phong, là bao nhiêu thương hiệu côn đồ phổ biến ngược ngạo, thô bạo... Người dân đều kinh hoàng bọn bọn chúng."
"Chỉ là nhị thương hiệu cao bồi nhưng mà ko làm cái gi được bọn bọn chúng à?"
"Cũng ko cần không tồn tại cơ hội giải quyết và xử lý, đem điều..." Du Vinh liếc nhìn Trì Nguyệt, khẽ nói: "Chính sách vô nằm trong rõ rệt, rất tốt nên trao đổi giải quyết và xử lý, ko thể xay buộc... Hơn nữa, lúc này bọn bọn chúng vẫn khích động rất đông người, pháp lý ko trách cứ người dân, nên là việc này khá phiền nhiễu."
"Bắt giặc cần bắt vua trước!" Trì Nguyệt nhìn Kiều Đông Dương, đùng một cái thưa xen vào: "Tôi đi kiếm chúng ta."
Du Vinh hoảng sợ: "Trợ lý Trì, cô chớ cho tới bại, nhị người bại ko cần hạng người có thể nói rằng lý."
"Tôi biết." Trì Nguyệt hừ lạnh: "Cũng vì như thế lúc còn nhỏ bé mến ngược ngạo vô lý nên đã trở nên tôi tấn công thật nhiều chuyến. hầu hết năm ko tấn công chúng ta, coi rời khỏi lại ngứa domain authority rồi!"
Du Vinh hoảng kinh hoàng trợn lớn đôi mắt.
Kiều Đông Dương ngờ ngạc, cũng tỏ vẻ "vợ tôi thiệt trâu bò".
"Tôi lên đường với em, nếu như em ko tấn công lại được, tôi tiếp tục tấn công hùn em." 

Bạn đang được hiểu truyện bên trên NetTruyen.com.vn