cường thế đánh dấu

Thành phố Y vô đầu thu, khí hậu không khô ráo đẫy sương thong manh, thỉnh phảng phất lại sở hữu chút mưa không dễ chịu, khiến cho người tao cảm nhận thấy với chút bứt rứt vô người.
Vào khi nửa tối, vô một tòa nhà tại trung tâm thương nghiệp thành phố Hồ Chí Minh, chỉ tồn tại một văn chống trên tầng số 8 là vẫn sáng sủa đèn, kể từ xa thẳm nom lại, nhượng bộ như vẫn tiếp tục thấy bóng hình một người to lớn đang được lặng lẽ đứng trước cửa ngõ kính vô xuyên suốt.
Lúc này ngoài hành lang cửa số thời điểm hiện tại tiếp tục tối.

nhìn vô ánh sáng của đèn, vô kính phản chiếu một bóng hình đẹp nhất trai hoang dại.

Bạn đang xem: cường thế đánh dấu

Cơ ngực vẫn còn đấy mù mờ kể từ lối viền cổ hở đi ra, đẹp nhất và sexy nóng bỏng ko thể mô tả.

Tuy nhiên, loại độc nhất thời điểm hiện tại ko được hoàn hảo đó là một đôi bàn chân thon lâu năm đang được run rẩy rẩy ko thể kềm chế.

Sở Ngộ đùng một phát ghi nhớ đi ra điều gì ê, trong trái tim chợt nhíu ngươi lại, sau thời điểm dập tắt điếu dung dịch đang được cháy dở vô tay, cậu nhặt cái áo khóa ngoài khoác vô vội vàng xuống lầu.
Sau khi tách ngoài tòa mái ấm, một luồng dông tố lạnh lẽo coi lộn vài ba phân tử mưa rẽ vô mặt mày, thực hiện ẩm nhẹ nhàng máy tóc xơ xác mặt mày tai, cậu gắt gỏng rung lắc đầu, lao trực tiếp vô mùng mưa.

Chân nên của cậu run rẩy thế này, xe cộ ko lái được, đang được mogn mỏi bản thân rất có thể ngăn lại được một cái taxoi trong thời gian ngày mưa dông tố thế này.
Ngay khi cậu vừa phải tiếp cận mặt mày lối, một con xe thể thao cơ hội ê ko xa thẳm đột ngột bấm bé khiến cho Sở Ngộ giật thột, tấp tểnh phanh mồm nguyền rủa thì cửa ngõ kính xe cộ hạ xuống, khuôn mặt mày anh tú hiền hậu lành lặn xuất hiện, phản hấp thụ vào vô mí đôi mắt, người vô xe cộ mỉm cười thưa với cậu: " Cá nhỏ, lên xe cộ cút ".
" Chậc, quỷ xui quỷ khiến cho, về sau nằm trong cũng ko trốn được."
Sở Ngộ vốn liếng tiếp tục đoán được nam giới nhân tiếp tục cho tới, tuy rằng rằng với chút cùng bất đắc dĩ, tuy nhiên nghĩ về đoạn ko tự dự ngay lập tức lên xe cộ, mặc dù sao cũng chính là bác tài tự tại cho tới cửa ngõ và thời điểm hiện tại cậu đang được cực kỳ rét lòng ham muốn về mái ấm tức thì tức thì.
Sau khi ngừng hoạt động xe cộ, Sở Ngộ tức thì hạ giọng " hừ: nhằm che cút vẻ mặt mày xấu xí xí, fake tay sờ lên túi của áo dông tố, mới mẻ xem sét mìn quên đem theo đòi điếu dung dịch.

Vì vậy, anh cúi xuống, lấy một vỏ hộp dung dịch lá ở ghế phụ, túa đi ra, lấy một điếu rồi châm lửa tức thì tức thì.
" Sao thời điểm ngày hôm nay nghĩ về thế nào là tuy nhiên chải tóc lên rồi?" Người nam nhi ngồi bên trên ghế lái sắc mặt mày lộ vẻ bất cần thiết đời, hành động bất trang nhã của cậu nhượng bộ như ko khiến cho cho những người nam nhi tức giẫn dữ, ngược lại còn thắt chạc an toàn và tin cậy mang đến cậu, lại sở hữu giờ đồng hồ " cạch ".

Sau ê, người nam nhi vén máy tóc lòa xòa mặt mày tai Sở Ngộ, quan hoài hỏi: " Cá nhỏ, chân vẫn còn đấy nhức sao? Em tiếp tục nốc dung dịch tách nhức chưa?"
Trong cuộc chuyện trò, một mùi hương cam thông thoáng nhượng bộ như tràn ngập xung xung quanh bọn họ.
" Anh thu lại pheromones của anh ý cút, nó hôi bị tiêu diệt cút được, chủ yếu anh cũng ko ngửi được à?" Sở Ngộ nhăn mũi, gắt gỏng che chở về bàn tay của tớ.

" Còn nữa, tôi tiếp tục thưa với anh từng nào lượt rồi, chớ gọi tôi là cá nhỏ."
Người nam nhi lúng túng nom lòng bàn tay đang được treo lửng lơ bên trên ko, vô đôi mắt hiện thị tia kì lạ tuy nhiên đơn thuần thông thoáng qua loa, tiếp sau đó ngay lập tức xoay người phát động xe cộ, ko thưa câu nói. nào là.
Chiếc xe cộ thể thao color xám bạc phóng cút vô ngõ vắng ngắt.

Xem thêm: bà xã của ảnh đế

trên lối đi một không khí vô xe cộ yên lặng tĩnh cho tới buồn tẻ, tuy nhiên Sở Ngộ lại sở hữu góc nhìn lãnh đạm, cậu nom chằm chằm vô đèn lối bên phía ngoài, Lùi lại, lặng lẽ bú mớm điếu dung dịch bên trên tay, khuôn mặt mày điển trai.
Nam nhân vẻ mặt mày ủ rũ nom trực tiếp về phái trước, ko chút lưu tình nói: " Cá nhỏ, em còn đang được nghĩ về cho tới người ê sao? Đã rộng lớn phụ vương năm rồi, em vẫn không bao giờ quên được hăn sao?"
Không biết vì sao, ngay lúc thắc mắc này vừa phải thốt đi ra, tương tự một tia lửa đùng một phát rớt vào giàn thiêu khiến cho cậu sởn tóc gáy, Sở Ngộ nghiến răng mắng: " Lý Văn Nghiêu, thời điểm ngày hôm nay anh dò xét tôi nhằm chất vấn đặc điểm này sao?"
Lý Văn Nghiêu mím môi ko biết vấn đáp thế nào, ko ngờ Sở Ngộ lại sở hữu phản xạ như vậy khi nói đến " người nam nhi " ê.

Vẻ mặt mày Sở Ngộ lạnh lẽo lùng, cậu mỉm cười khẩy: " Anh luôn luôn ghi nhớ rõ ràng một triệu tệ tôi mượn anh sao? Có chuyện gì, tôi tiếp tục gọi năng lượng điện tức thì, ngày mai sẽ sở hữu được đứa ở tài chủ yếu gọi mang đến anh."
Lý Văn Nghiêu sững sờ, bên trên mặt mày cũng không tồn tại biểu lộ ra phía bên ngoài tuy nhiên giọng điệu ko lấp liếm đucợ vẻ hoảng kinh hãi, hắn tóm chặt vô lăng lái xe thở lâu năm nói: " Anh không tồn tại."
Vẻ mặt mày Sở Ngộ thay cho thay đổi, thô bạo đập tay vô cửa ngõ xe: " Sao tôi lại phiền phức anh vì vậy, ngừng xe cộ.

Tôi tự động trở về mái ấm."
Lý Văn Nghiêu rũ đôi mắt, đành nên thỏa hiệp: " Được rồi, anh sẽ không còn thưa nữa, trời đang được mưa và chân của em hiện nay đang bị nhức, mặc dù em ham muốn, anh cũng ko mang đến em tự động trở về."
" Tôi ko quan hoài, anh cứ yên lặng tâm thả tôi xuống" Cậu lắc giật cơ mặt mày, trừng đôi mắt nom hắn: " Tôi thà tự động đi dạo về còn rộng lớn nghe câu nói. anh ở trên đây."
" Được rồi, lượt sau anh sẽ không còn thưa câu nói. nào là, được rồi, anh sẽ tới mái ấm em sớm, anh cứ ngồi chặt chớ động đậy." Lý Văn Nghiêu bất lực mỉm mỉm cười, nỗ lực che lấp liếm đau xót trong trái tim, tuy nhiên thân thích thể lại sở hữu chút thắt lại.
Chiếc xe cộ thể thao kể từ từ lái vô ga đi ra ngầm của một khu vực dân ở thời thượng, xe cộ vừa phải tạm dừng, Sở Ngộ tức thì Open xuống xe cộ, anh không thích ở lại với Lý Văn Nghiêu một chút ít.

Lý Văn Nghiêu xuống xe cộ xua theo đòi.

"Anh fake em lên ê."
Sở Ngộ liếc xéo Lý Văn Nghiêu, ko chút nghĩ về ngợi ngay lập tức cự tuyệt, "Không cần thiết, Thúi Thúi kinh hãi người kỳ lạ, thiệt ko tiện." Lý Văn Nghiêu tĩnh mịch một hồi, nhắm đôi mắt lại, mỉm cười nhạt: " Sở Ngộ, câu nói. thưa của em khi nào thì cũng khiến cho anh nhức lòng vì vậy."
"Nếu hiểu rằng thì rời xa đi ra." Sở Ngộ xua tay thưa đoạn, tảo cút ko thèm nom lại, chỉ nhằm lại một bóng sườn lưng lạnh lùng với Lý Văn Nghiêu.

Xem thêm: nhà tôi thực sự có mỏ vàng

Lý Văn Nghiêu nom bóng sườn lưng Sở Ngộ, trong trái tim đau xót, mặt mày người Sở Ngộ nhiều năm vì vậy, tuy nhiên hắn vẫn ko thể so sánh với những người tiếp tục che lấp liếm trong trái tim Sở Ngộ.

Điều nực mỉm cười rộng lớn là phụ vương trong năm này, Sở Ngộ ko hề phanh lòng với anh, thậm chí còn ko một câu nói. nói đến người nam nhi miễn chống nói đến anh.
Trong cầu thang máy, Sở Ngộ nín thở ấn nút tầng, vòng đeo tay ôm ngực mắng Lý Văn Nghiêu trong trái tim, anh tao nhắc cho tới Tần Sở Thừa thương hiệu khốn ê.
Sở Ngộ tức giẫn dữ đến mức độ tim, gan lì, lá lách, phổi và thận đều nhức, cậu tao kéo cái băng đô bên trên tóc đi ra, rồi fake năm ngón tay đi ra vén tóc nhì mặt mày đi ra sau đầu.

vẻ mặt mày, "Mẹ kiếp, Alpha thiệt sự không tồn tại sự việc tốt."
Nói rồi, Sở Ngộ cứng ngắc bước cho tới cửa ngõ, hít một khá thiệt thâm thúy, giơ tay ấn vô khóa cửa ngõ, giờ đồng hồ khóa giòn rụm vang lên, cậu tức thì đem vẻ mặt mày tươi tỉnh mỉm cười, xông vô chống hét lớn: " Thúi Thúi, phụ vương về rồi, thời điểm ngày hôm nay con cái với nghe câu nói. dì không? "
Tuy nhiên, căn chống tĩnh mịch và không tồn tại ngẫu nhiên phản xạ nào là.
Với tâm linh của dã thú, Sở Ngộ tức thì cảm biến được với người vô phòng tiếp khách..