cơn mưa đầu mùa truyện full

Cô kinh hoàng hình hình ảnh như quỷ dữ này của anh ý, kinh hoàng hãi nguyên con người đen thui tối bên phía trong anh.

“Chúng tớ căn phiên bản không tồn tại tình thương. Vương Kiến Hạo, nếu như anh ko yêu thương van anh cứ buông tay rời khỏi.” Đôi đôi mắt cô lung linh, tựa như các vì thế sao tinh nghịch tú đang được dăng bản thân ngoài khung trời đen thui kịt cơ, lại tựa như các đốm lửa nhỏ bùng lên thân ái tối tăm mịt mùng, thắp sáng sủa cơn chiêm bao của riêng rẽ anh, khiến cho anh choàng tỉnh và đối lập với thực bên trên rằng, anh chuẩn bị tổn thất cô rồi.

Bạn đang xem: cơn mưa đầu mùa truyện full

Lực đạo tay của Vương Kiến Hạo lỏng dần dần rồi cứ thế rời xa ngoài bẫy vai đang được run rẩy lên bám theo từng nhịp thở mạnh mẽ của Đường Tử Hân. Anh đang được run rẩy rẩy, từng ngón tay cũng bại dở người. Tâm trí anh lại trôi về điểm nào là cơ, khoảnh tương khắc nào là cơ và bóng hình nào là cơ.

Con tim thắt lại, cảm xúc như từng rễ thần kinh nằm trong tĩnh mạch máu đứt phựt, cả khung người nhập tức tương khắc rớt vào rỗng tuếch trống rỗng bi lụy.

Vương Kiến Hạo nom người phụ phái nữ bên dưới thân ái, nom cho tới xuất thần, anh kể từ từ đứng trực tiếp dậy, cả khung người đều đang khiến trái ngược khẩu lệnh. Giống như 1 giờ gọi rộng lớn, anh thức tỉnh kể từ cơn chiêm bao nhiều năm.

Người phụ phái nữ trước đôi mắt anh, anh với yêu thương không?

Không, cô ko cần người anh yêu thương.

Hóa rời khỏi từ xưa đến giờ cái bóng của vượt lên khứ trước đó chưa từng buông tha bổng mang lại anh, vậy nên dù rằng anh nỗ lực thế nào thì cũng ko thể bay ngoài.

Và lúc này điều anh nên thực hiện là buông tay sao?

Một luồng xúc cảm khó khăn rất có thể gọi thương hiệu mạnh mẽ cháy nhập anh.

Đường Tử Hân ngồi dậy, đôi mắt đối đôi mắt, nỗi cô độc cơ của anh ý tương tự ma mãnh trận vây lấy tầm đôi mắt cô, cứ thế cô vô thức run rẩy người tuy nhiên ko thể biết lí bởi là vì thế sao.

Người nam nhi cứ đứng vì vậy, nom cô mãi, trong cả mi đôi mắt cũng ko chớp, anh ko thưa gì cả.

“Vương Kiến Hạo, kết thúc giục rồi.”

Chỉ với 1 lời nói, cô tiếp tục trọn vẹn bóp vỡ toàn bộ, nhập cơ đối với tất cả trái tim anh.

Ánh đèn vàng nhòa ảo, bên phía ngoài trăng sao bị mây đen thui thua cuộc, bão đùng một cái chuyển qua làn đường khác nổi mạnh, quật nhập bao nhiêu ngọn cây bạch trái ngược ngoài cơ. Cửa tuột kêu lên từng giờ cót két, tấm rèm white thổi tung như cánh áo của ma mãnh phái nữ. Cạnh tai nhì người chỉ mất giờ bão ù ù tương tự giờ của những người bị tiêu diệt gọi về.

Gió bên phía ngoài thổi qua chuyện gò má của anh ý, đem toàn bộ những rét rét mướt ươm lên nụ mỉm cười quỷ dị kia:“Bây giờ anh mang lại em lên đường, ko sớm thì muộn em cũng tiếp tục quay trở về. Hoặc là tự động nguyện, hoặc là ép buộc, hoặc là nhốt em tới cả Mặt Trời cũng ko thấy bóng.”

Quyết quyết định đã mang rời khỏi chỉ trong mỗi khoảng tầm lặng ngắt của tất cả nhì.

Cô mong muốn tự tại, anh tiếp tục mang lại cô, ko trở nên yếu tố. Điều anh mong muốn là toàn bộ chính thức lại, quan hệ này tiếp tục không tồn tại hận thù oán, không một ai nợ ai, và rất có thể cô tiếp tục rất có thể đơn giản dễ dàng đồng ý rộng lớn.

Vương Kiến Hạo con quay sống lưng, anh cứ thế bước từng bước cô độc, cũng trước đó chưa từng ngoảnh đầu lại.

Đường Tử Hân với chút khó khăn tin cẩn nom bám theo anh, khắp cơ thể cứng đờ, tương tự nghe cần chuyện động địa kinh thiên. Có một nỗi nhức nào là cơ vùng dậy, như bóp nghẹt lấy huyết cai quản.Bóng sống lưng vững vàng chãi ấy, từ từ bặt tăm trước đôi mắt cô, cũng từ từ ra đi ngoài đời cô.

Muốn vực dậy rồi chạy nhanh chóng lên đường, chỉ việc kéo bàn tay anh lại tất cả có lẽ rằng tiếp tục quay trở lại như lúc đầu.

Một cái kéo tay không thể thắng lợi được lí trí uy lực, cô cứ vậy ngồi yên tĩnh, khắp cơ thể bất động đậy tương tự một pho tượng.

Bây giờ việc cô nên thực hiện đó là chính thức lại một cuộc sống đời thường mới nhất, một cuộc sống đời thường tuy nhiên không tồn tại anh, thường ngày thức dậy được xem là đơn độc 1 mình. Không với ánh nhìn êm ả dịu dàng, không tồn tại những cái ôm, không tồn tại những điều trêu chọc, toàn bộ tiếp tục tổn thất không còn.

Ham mong muốn cho tới bao nhiêu cũng cần buông tay.

Đêm cơ, với 1 con xe tách lên đường, với 1 nỗi trống vắng dồn về.

Đêm cơ, cô lặng lẽ ngủ 1 mình. Trong đầu, tràn ngập hình bóng của một người nam nhi.

Đêm cơ, cô mơ thấy anh, mơ thấy từng tối đều ôm anh chìm nhập giấc mộng, hằng sáng thức dậy đều rất có thể ngắm nhìn và thưởng thức anh, từng tối đợi anh đi làm việc về rồi thưa một câu 'Anh về rồi'. Tưởng hình như tiếp tục sung sướng từ thời điểm ngày này qua chuyện ngày không giống, tuy nhiên rồi toàn bộ vỡ vạc, cô thấy chủ yếu bản thân xách khăn gói lên đường bên dưới mưa, anh đứng trước cửa ngõ nom bám theo từng bước đi của cô ý, góc cửa Trấn Thủy đóng góp lại, anh nom mưa xuyên qua chuyện tầm đôi mắt, mưa rét mướt hắt nhập khuôn mặt cương nghị ấy... Thoáng chốc toàn bộ đều là li biệt nhức thương.

Cũng nhập tối cơ, cô khóc nhập cơn mơ của phiên bản thân ái, nhức nhối tương tự bị tiêu diệt lên đường một phiên.

-*-

Say Tình.

Một người nam nhi Open chống VIP lên đường nhập. Cạnh nhập chống nhạc nhẽo rầm rĩ đinh không còn cả tai óc, phổ biến mỉm cười khinh khích của bao nhiêu cô lên đường khách hàng vang lên, nghe thế nào thì cũng thiệt lẳng lơ, ẻo lả.

Mạn Ngưu Trình tiếp cận cuối chống bao, trái ngược nhiên là đàn với “động rắn phó hoa” ở phía trên. Một mùng ân ái kích tình lọt được vào đôi mắt anh tớ. Ba người phụ phái nữ gần như là trần chuồng đang được thay cho nhau thao tác làm việc cạnh bên người nam nhi tiếp tục sớm bất tỉnh nhân sự nhân sự. Trên bàn rượu, chai rượu trống rỗng hóa học trở nên từng sản phẩm, còn tồn tại cả vài ba chai bị đá quanh lóc bên dưới nền khu đất.

“Vương Kiến Hạo, mau tỉnh dậy.” Mạn Ngưu Trình tiếp cận, đẩy những cô ả đang được vây xung quanh cơ rời khỏi rồi vỗ lên phía trên mặt Vương Kiến Hạo vài ba cái, lên giờ thúc giục giục.

Mấy cô ả cơ sắp đến khoảnh tương khắc sung mãn lại bị kẻ không giống đập đám thì tức tốc tức phẫn nộ, còn cả gan lì tiến bộ cho tới đẩy cả Mạn Ngưu Trình ra:“Mạn thiếu thốn, Vương thiếu thốn tiếp tục được cho phép Shop chúng tôi tùy tiện thực hiện xuyên suốt đêm, ngài ấy đang được rất rất hưng phấn, chớ ai gây phiền hà.”

Mạn Ngưu Trình nghe vậy ngay lập tức nổi xung đùng đùng:“Con u nó! Bị ngu à? Bất tỉnh thế cơ tuy nhiên hưng phấn địa điểm nào? Lăn lên đường nơi khác chơi!”

“Nhưng Vương thiếu thốn tiếp tục hứa tiếp tục thưởng mang lại Shop chúng tôi một không nhiều rồi.”

“Thưởng cái gì?”

“Bất cứ cái gì Shop chúng tôi mong muốn.”

Mạn Ngưu Trình kháng nạnh, trợn mắt:“Muốn với thưởng thì kéo cho tới gặp gỡ tôi ngày mai, thưởng còn to hơn cả thương hiệu chúng ta Vương này. Giờ khôn ngoan hồn thì cút ngay!”Ba cô ả đôi mắt mũi sáng sủa rực, nghe thấy chữ “thưởng lớn” lại còn hưng phấn rộng lớn Khi nãy:“Mạn thiếu thốn, ngài lưu giữ lưu giữ điều đấy!”

Nói kết thúc cả tía nhặt không còn vật rơi rớt bên trên sàn lên, ko cần thiết câu xua đuổi người tiếp theo sau của Mạn Ngưu Trình cũng tự động giác cụp đuôi lên đường tổn thất.

Mạn Ngưu Trình tiến bộ cho tới vài ba bước, Vương Kiến Hạo ở bị tiêu diệt dí bên trên ghế sofa, áo đã biết thành bao nhiêu cô cơ lột rời khỏi, như mong muốn anh tớ cho tới sớm ko thì quần cũng trở thành lột rời khỏi tổn thất.

Mạn Ngưu Trình đá đá bao nhiêu cái chai bên dưới khu đất, kiểm điểm sơ sơ với bao nhiêu chai nhằm bên trên bàn thì cũng cần rộng lớn mươi chai Swings. Anh tớ ngồi xuống cạnh Vương Kiến Hạo, ko tất tả gọi dậy. Sở dạng nốc rượu như nước này của Vương Kiến Hạo anh tớ đã từng được thỉnh giáo qua chuyện, chỉ là lúc cơ thương hiệu này rất rất khổ cực, húp thường xuyên tía ngày ngay lập tức ko ngơi nghỉ ngơi, anh tớ gọi người cho tới lôi Vương Kiến Hạo về, sau cùng lại bị thương hiệu ôn thần này lấy chai rượu trống rỗng đập kể từ thương hiệu này cho tới thương hiệu không giống.

Đêm trong ngày hôm qua, Vương Kiến Hạo với gọi Mạn Ngưu Trình cho tới nghịch tặc bời, cho tới sáng sủa Mạn Ngưu Trình tách lên đường, nào ngờ đâu cho tới chiều ngày thời điểm ngày hôm nay vẫn thấy thương hiệu bạn tri kỷ chìm ngập trong cơn u say đắm, còn ko biết Mặt Trời đang được bên trên đỉnh hoặc là Mặt Trăng đã nâng sao lên.

Mạn Ngưu Trình ko chịu đựng được ngay lập tức vực dậy đá nhập người Vương Kiếm Hạo sao vượt lên phiền toái, tuy nhiên thương hiệu chúng ta này khắp cơ thể mượt oặt như cái xác bị tiêu diệt, tới cả cái nhíu mi cũng không tồn tại.

Hai tía người đáp ứng phái mạnh được gọi cho tới, cộng đồng mức độ nằm trong Mạn Ngưu Trình nâng Vương Kiến Hạo tách ngoài Say Tình.

Chiếc xe cộ tạm dừng, Đường Tử Hân cho tới đích thị vị trí tuy nhiên Đường Tâm gửi cho tới. Đây là 1 trong những khu vực căn hộ mới nhất xây cơ hội trung tâm thành phố Hồ Chí Minh chỉ tía cây số, tuy nhiên đàng xá lại tiện lợi, tiện đàng tới cả công ty lớn của cô ý và Đường Tâm.

Căn ngôi nhà tuy nhiên chị tìm ra ở tại tầng loại mươi, Đường Tâm và gia chủ đều đang đi vào phía trên kể từ sớm. Căn ngôi nhà này thực rời khỏi là của một người chúng ta của Đường Tâm, đang được khi mang lại mướn thì vừa khít gặp gỡ cần nhì người đang được thám thính ngôi nhà.

Đường Tử Hân và Đường Tâm tiến bộ nhập nhìn qua tòa nhà. Nhà khá rộng lớn lại rất là thông thoáng đãng, thoáng mát. Tông mi chủ yếu là white color ngà nhẹ nhõm nhẹ nhõm. Tổng cùng theo với tía buồng ngủ, một phòng tiếp khách, chống phòng bếp và phòng tắm. Thiết kế tiếp di chuyển cũng rất tiện lợi, đều đích thị ý của nhì bà mẹ.

Đường Tử Hân tự động bản thân lên đường lựa chọn chống, cơ 1 căn chống ở cuối. Khi mới nhất phanh lên đường nhập, tông màu nền màu sắc xám xuất hiện trước đôi mắt cô, tiếp sau đó là 1 trong những cái chóng đơn và một không nhiều đồ dùng tiện nghi. Cô tiến bộ nhập, phanh tung rèm cửa ngõ, căn chống này ở ngay lập tức phía bão, lại thoáng mát dễ chịu và thoải mái. Đường Tử Hân có khả năng sẽ bị tổn thất ngủ nếu như chống vượt lên sáng sủa tuy nhiên như mong muốn căn chống này đem màu sắc mờ mịt, vừa ý cô ngay lập tức tức tương khắc tuy nhiên cũng không cần thiết phải tát sửa lại. Đường Tử Hân ra quyết định tiếp tục lấy chống này, còn Đường Tâm thì lựa chọn chống ngay lập tức cạnh bên.

Nhà đã và đang với người vệ sinh thật sạch trước cơ nên chỉ việc đem vật cho tới là ngay lập tức ở được. Nghe nhì người hội ý mong muốn đem đến luôn luôn ngày mau nên gia chủ chất lượng bụng lên đường tấn công rời khỏi nhì cái chiếc chìa khóa mang lại bà mẹ từng người một chìa.

Trong lòng Đường Tử Hân thấy bổi hổi nao nức, vậy ngày mai cô sẽ sở hữu được lại một tờ giấy tờ white, cô tiếp tục tự động vẽ tự động tô, ko cần tùy thuộc vào ai.Hai bà mẹ bên cạnh nhau lên đường ăn một giở no nê mới nhất con quay quay trở lại.

Lúc Đường Tử Hân về cho tới Trấn Thủy thì một cái xế hộp xa xăm kỳ lạ cũng vừa vặn khi tách lên đường. Chiếc xe cộ cơ Vương Kiến Hạo cũng đều có một cái, đơn thuần của anh ý màu sắc xám, của những người này là gold color chóe.

Tiêu Dữu nhìn thấy bóng hình Đường Tử Hân lên đường vào trong nhà ngay lập tức chạy ngay lập tức cho tới, gấp rút thúc giục giục cô:“Cô mau lên chống coi cậu công ty thế nào là. Vừa nãy Mạn thiếu thốn với đem cậu ấy về, cậu công ty húp rượu say mèm, người rét hừng hực.”

Đường Tử Hân nghe vậy ngay lập tức chạy nhanh chóng lên chống.

Đúng như điều Tiêu Dữu thưa, Vương Kiến Hạo say cho tới phỏng ko biết trời trăng gì, cô gọi tuy nhiên ko hề phản xạ, còn nếu không bắt gặp ngực anh phập phồng thở thì cô suy nghĩ anh đó là xác bị tiêu diệt.

Nửa thân ái bên trên của Vương Kiến Hạo nhằm trần, bên trên vòm ngực rắn chắc chắn các giọt mồ hôi vã rời khỏi ròng rã ròng rã. Đầu tóc anh rũ rượi, bên trên người chỉ độc hương thơm rượu nồng, dung dịch lá và toàn quốc hoa của phụ phái nữ. Mỗi phiên cô ngửi thấy hương thơm này thì gan ruột cô lại vô thức oằn oại, chỉ mong muốn trớ thốc trớ tháo dỡ ra phía bên ngoài, cả phiên này cũng ko nước ngoài lệ.

Đường Tử Hân dìm khăn nhập nước rét mướt tiếp sau đó vắt thô, tiếp cận vệ sinh người mang lại Vương Kiến Hạo, cô lướt tay cho tới đâu địa điểm này đều rét như hơ lửa, nhờ với khăn rét mướt mới nhất nhẹ nhõm lên đường tí đỉnh.

Cô biết những khi thể trạng anh ko chất lượng anh tiếp tục tìm tới rượu, tuy nhiên ko suy nghĩ anh lại húp như mong muốn bị tiêu diệt thế này. Cứ từng giọt các giọt mồ hôi của anh ý rơi xuống cô lại ko nén được xót xa xăm nhức lòng.

Vương Kiến Hại ngủ rất rất sâu sắc, cô với làm những gì anh cũng ko biết. Nhưng anh như đang được bực tức chuyện gì, tướng tá ngủ ở rất rất ko yên tĩnh, nhì sản phẩm lông mi cứ nhíu chặt.

Đường Tử Hân phanh tủ ăn mặc quần áo rời khỏi, bên phía trong chỉ mất ăn mặc quần áo của riêng rẽ cô, với vài ba cái cô tự động mua sắm, có thêm cái anh mua sắm mang lại cô, vật anh mua sắm mang lại cô đều vứt lại.

Bỗng nhiên một cái áo ngủ white color kể từ phía trong gầm tủ rơi ra phía bên ngoài, cô nom cho tới lại vô thức chũm lên. Đây là bộ đồ quần áo ngủ tuy nhiên ngày cơ anh nằm trong cô lên đường mua sắm ở cửa hàng, tính đến giờ cô mới chỉ đem không đến năm phiên. Cô còn lưu giữ rõ ràng sau ngày lên đường cửa hàng cơ, bộ đồ quần áo ngủ này được cô lôi rời khỏi đem, còn bắt cả Vương Kiến Hạo đem cộng đồng với bản thân, tuy nhiên anh nhất quyết ko động cho tới, với bị cô tấn công bị tiêu diệt cũng ko đem.

~~~

Đường Tử Hân kể từ chống tắm rời khỏi, bên trên người tươm tất vớ một bộ đồ quần áo ngủ mi white mới tậu trong ngày hôm qua. Cô đứng trước mặt mũi Vương Kiến Hạo, nhún lên nhún xuống:“Anh coi này, với đẹp mắt không?”

Vương Kiến Hạo đặt điều quyển tập san sang trọng một phía, tay khoanh lại tráng lệ và trang nghiêm ngắm nhìn và thưởng thức cô, hai con mắt anh trầm lắng tuy nhiên nụ mỉm cười bên trên mồm lại êm ả dịu dàng. Anh con quay xuay ngón tay, tâm sự một câu:“Xoay vài ba vòng coi nào là.”Cô nghe vậy ngay lập tức xoay, môi cánh khoét dẩu lên:“Em thấy rộng lớn vượt lên.”

Vương Kiến Hạo vươn tay kéo cô lại, mang lại cô ngoan ngoãn ngoãn ngồi trong trái tim mình:“Rộng một ít chẳng sao, còn ăn còn rộng lớn, thế này là xinh rồi.”

“Hay anh cũng đem tương tự em.” Ngón tay Đường Tử Hân lại ko nhịn được chọc chọc nhập cằm anh, rồi lại chọc nhập má.

“Không.” Anh tương đối cúi đầu, cắm lấy ngón tay nghịch ngợm của cô ý. Đường Tử Hân kêu một chiếc ngay lập tức rụt tay về.

“Mặc mang lại em coi rồi xoay một vòng tương tự hồi nãy ấy, đem coi nào là.” Đường Tử Hân lắc lay cánh tay anh, giọng nũng nịu lộ rõ ràng.

Vương Kiến Hạo ngay lập tức đẩy cô rời khỏi, vẻ mặt mũi u ám:“Xoay một vòng? Rồi em tiếp tục khen ngợi anh xinh chứ gì? Anh ko mặc!”

“Mặc một phiên rồi túa rời khỏi, mang lại em nom năm giây thôi.” Đường Tử Hân vẫn ko kể từ vứt ý muốn.

“Em tự động lên đường tuy nhiên nom em lên đường.”

Đường Tử Hân phẫn nộ vượt lên ngay lập tức nhéo nhập hông của Vương Kiến Hạo một chiếc. Người nam nhi đau tới phỏng nảy khắp cơ thể lên, anh tức tốc trừng đôi mắt quát mắng cô:“Điên đấy à?”

“Chẳng cần trong ngày hôm qua ở cửa hàng mặt mũi anh dày lắm sao? Giờ dày tăng một ít cũng ko yếu tố gì đâu, chớ với quan ngại.” Đường Tử Hân ngồi xuống, tay còn đem qua chuyện mang lại bộ đồ quần áo ngủ phái mạnh tuy nhiên nom như trẻ con con cái cơ trước mặt mũi anh.Vương Kiến Hạo thấy trướng đôi mắt ngay lập tức đoạt lấy bộ đồ quần áo ngủ, vung tay ném văng rời khỏi xa xăm. Đường Tử Hân kinh hô lên một giờ, tiếp sau đó con quay rời khỏi lườm nguýt người nam nhi đang được ở nhiều năm bên trên chóng.

Cô tách ngoài chóng, lên đường lấy cái gì cơ sau khoản thời gian quay trở về ngay lập tức ném ngay lập tức nhập mặt mũi Vương Kiến Hạo, cô chỉ tay:“Mau, đem mang lại em xem!”

Vương Kiến Hạo chũm loại vừa vặn mượt vừa vặn đuối đập lên phía trên mặt, anh mở to mắt, lại là cái quần trong con cái voi đó!

Tưởng anh tiếp tục tức phẫn nộ quát mắng mắng Đường Tử Hân nào ngờ đâu vẻ mặt mũi anh đùng một cái gian giảo manh kỳ lạ thông thường, anh nhếch môi:“Hôm qua chuyện đẩy xe cộ cửa hàng tay anh mỏi rồi, bám theo chân em lên đường từng cái cửa hàng cơ nữa, chân anh cũng đau tới tận thời điểm ngày hôm nay, em mong muốn nom thì tự động thân ái chuyển động, đem mang lại anh đi?”

Đường Tử Hân đỏ tía mặt mũi tía tai, chỉ nhập mặt mũi anh:“Đồ lưu manh!”

Xem thêm: chàng rể chiến thần dương chấn tần nhã

“Em còn mong muốn anh đem cái quần này rồi màn trình diễn vài ba vòng, ai cao bồi phía trên hử?”

Nghe vậy Đường Tử Hân đột nhiên trèo lên chóng, chui chui rúc nhập lòng anh, thì âm thầm thì thào, nom cô mừng cuống như 1 đứa trẻ:“Anh coi, con cái voi cơ cute quá cỡ, với Khi anh đem nhập lại còn cute rộng lớn. Em được sinh rời khỏi bên trên đời này đó là nhằm lĩnh giáo một mùng quần trong này của anh ý cơ, anh ko đem nhập thì em tiếc phân phát khóc thôi. Anh mang theo, em tiếp tục tức tốc tự sướng lưu lưu giữ thực hiện kỉ niệm, nếu như anh thấy cần được tấn công đậm thời tương khắc huy hoàng này em tiếp tục bảo người in rời khỏi một gian khổ hình ảnh bự thiệt bự, luôn ghi nhớ chèn thêm vào cho anh nhì trái ngược tim phía trên đầu rồi mang theo treo ngay lập tức trước cửa chính Trấn Thủy, em dám chắc chắn, tiếp tục trở nên rất rất phẩm đó!”Mặt mi Vương Kiến Hạo đen thui rộng lớn than thở, sau đó 1 hồi nghe cô thao thao bất tuyệt vậy là là cô chỉ mong muốn anh đem cái quần trong cơ rồi mang lại cô tự sướng. Anh không biến thành điên, anh tuy nhiên đem nhập chắc chắn là có khả năng sẽ bị cô lôi rời khỏi thực hiện trò đùa mang lại thiên hạ.

Vương Kiến Hạo nhéo nhập má cô một chiếc, chân nặng nề đè lên trên người cô, vẻ mặt mũi ko 1 chút nào đứng đắn:“Chẳng cần em cũng mới tậu vật lót hử? Em cũng mau đem nhập, chu môi nháy đôi mắt mang lại anh chụp vài ba loại. Anh sai người thực hiện riêng rẽ một quyển tập san vật lót mang lại em. hướng dẫn đảm hút khách nhất cái rạp! Lúc cơ em phổ biến, với người yêu thích hâm mộ, một bước trở nên người của công bọn chúng cũng nhớ là trả chi phí mang lại anh, bộ đồ quần áo lót là anh mua sắm mang lại em.”

Nghe kết thúc Đường Tử Hân thiệt hận ko thể một phân phát xé rách nát mồm anh, ăn thưa chẳng bao nhiêu lúc nghe đến xuôi tai.

Cô hậm hực đấm nhập ngực anh một chiếc, ko kế tiếp tranh giành cãi nữa. Cứ suy nghĩ tiếp tục trêu được anh nào ngờ đâu lại bị anh vặn họng.

Vương Kiến Hạo phì mỉm cười rồi sung sướng ôm cô, một khi sau nghe cô than thở lên một tiếng:“Mất mặt mũi quá!”

~~~

Có một vài chuyện thuộc sở hữu vượt lên khứ, ko thể nghiền buộc nó trở nên chuyện của sau này. Con người cần học tập cơ hội buông vứt những loại chẳng còn là một của lúc này và trong tương lai.

Bàn tay Đường Tử Hân xoa lấy cái áo ngủ bên trên tay, trong trái tim đau xót như bị ai cơ rạch ngực moi tim. Vành đôi mắt cô đỏ tía tưng bừng, còn suy nghĩ phiên bản thân ái ngu ngốc ko thôi, rõ nét là tiếp tục buông vứt tuy nhiên lại luyến tiếc day dứt.Muốn vực dậy tuy nhiên nhì chân tiếp tục ê độ ẩm mỏi nhừ, Đường Tử Hân cứ thế ngồi bất động đậy ở cơ.

Ngoài cơ từng đợt bão nổi lên, cây trồng ngây ngất, trăng sao bị mây nhòa lấp tổn thất. Rèm cửa ngõ ngoài cửa ngõ bị thổi cất cánh, cứ tung lên rồi hạ xuống.

Vương Kiến Hạo bị giờ động mạnh thức tỉnh, mi đôi mắt tức thời ko phanh lên được, trước đôi mắt anh tối tăm u ám và sầm uất. Anh cựa bản thân, đùng một cái thấy toàn thân ái teo rút nhức nhối, tâm trí choáng ngợp, tương tự bị từng hồi búa đập nhập đầu.

Chống một tay xuống chóng, anh ngồi dậy, xung xung quanh lặng ngắt như tờ, hợp lý đã biết thành giờ bão thổi vần vật lấn lướt. tình cờ nhiên từng thớ ruột oằn oại triền miên, trước đôi mắt anh xoay vòng rồi lại xoay vòng. Vương Kiến Hạo lảo hòn đảo vực dậy, cả khung người xiên vẹo bước từng bước, ko suy nghĩ rượu lại quấy rầy gớm ghê mà đến mức này.

Đường Tử Hân xoay đầu, một mùng chật vật của anh ý rớt vào đôi mắt, cô nhanh gọn lẹ nâng người dậy rồi chạy về phía anh. Vương Kiến Hạo bắt gặp cô cũng ko thưa gì, tuy nhiên cô cũng chỉ lặng ngắt dìu anh nhập chống lau chùi.

Người nam nhi trượt xuống, ko nén được tuy nhiên trớ thốc trớ tháo dỡ nhập nhà tiêu, tuy nhiên loại anh trớ rời khỏi đơn thuần nước, không có gì gì cả, cứ trớ cho tới mật xanh lơ mật vàng đều chui ra phía bên ngoài.

Ngồi xuống cạnh anh Đường Tử Hân vỗ đều từng cái bên trên sống lưng anh, thấy anh nhập cỗ dạng vì vậy cô ko thể không lo ngại lắng. Thà anh cứ trớ rời khỏi đầy đủ thứ đồ dùng ăn cô cũng yên tĩnh tâm 1 phần, đằng này chỉ mất nước với nước.

Rốt cuộc anh tiếp tục húp từng nào rượu? Vì chuyện cơ với xứng đáng nhằm anh quấy rầy phiên bản thân ái rời khỏi nông nỗi này?

Vương Kiến Hạo ngồi vật rời khỏi nền ngôi nhà, anh dựa sống lưng nhập tường, thở dốc các mùa trở ngại, cảm nhận thấy ói mửa kết thúc thì khung người cũng dễ chịu và thoải mái lên đường một không nhiều.

Đường Tử Hân giặt khăn vệ sinh tiếp sau đó ngồi xuống trước mặt mũi anh, cẩn trọng vệ sinh mồm mang lại anh.

Bỗng nhiên Vương Kiến Hạo túm lấy tay cô, anh nuốt nước miếng, hai con mắt sâu sắc hẳm cứ nom cô chú ý, mãi một khi sau anh mới nhất thều thào tâm sự một câu.

“Nếu em lựa lựa chọn tách lên đường thì chớ xử thế chất lượng với anh, anh tiếp tục chẳng kìm được tuy nhiên lưu giữ em ở lại.”

Trái tim Đường Tử Hân quặn thắt, với nỗi chua chát chạm nhập vị giác cô, tái tê thấu xương tủy.

“Anh say rồi.”

Vương Kiến Hạo đùng một cái vùng dậy, anh xoay người cô nhập tường rồi hung hăng thơm xuống. Đường Tử Hân sững người, cả khung người dẻo quẹo trong khoảng tay của anh ý.

Trong một tương khắc nước rét mướt sập ập xuống, chẳng bao nhiêu chốc cả song thân thể của anh ý và cô đầm đìa sũng. Vương Kiến Hạo say đắm mê tỉnh tỉnh, nụ thơm của anh ý uy lực xâm cướp, Đường Tử Hân tương tự một con cái thỏ nhút nhát, cô ko biết cần làm những gì, nước rét mướt dội lên đầu cũng ko thể thực hiện cô tâm trí thấu đáo.

Tiếng xé áo vang lên, lấn lướt cả giờ nước chảy mặt mũi tai Đường Tử Hân.

Lửa cháy bùng bùng nhập người Vương Kiến Hạo, lúc này trời với sập xuống anh cũng sẽ không còn tạm dừng.Nụ thơm cháy rộp của anh ý dịch chuyển mọi nơi bên trên người cô. Đường Tử Hân u ám phanh đôi mắt, trước đôi mắt cô người nam nhi này tương tự một thú dữ đích thực, từng điểm anh trải qua nhằm lại một vệt đỏ tía, tương tự một lốt mộc ghi lại hòa bình.

Trong lòng Đường Tử Hân xê dịch, suy nghĩ cho tới ngày mai cần tách lên đường, vậy tối ni với hoặc chăng chắc chắn cần mạnh mẽ cuồng phong một lần?

Vương Kiến Hạo thắt chặt vòng đeo tay, cả khung người cô nàng êm ả dịu dàng thướt tha bổng trong trái tim anh. Người nam nhi cúi đầu, mồm phanh rời khỏi ngậm lấy nụ hoa mới nhú bên trên bầu ngực căng tròn trặn cương cứng của cô ý. Đường Tử Hân yếu mềm ngăn chặn các mùa tiến công của những người nam nhi. Phòng tuyến nhập cô tiếp tục trọn vẹn sụp sập, ngay lập tức bên dưới chân anh.

Tay anh luồn xuống, kéo khóa quần của cô ý, nhập một khoảng tầm tương khắc cô thấy bản thân trần truồng như 1 con cái con con, bị chủ yếu bàn tay anh tách tẽ.

Nụ thơm của Vương Kiến Hạo càng ngày càng cuồng si. Có trời bệnh giám, anh say sưa khung người cô cho tới điên loàn. Vậy tuy nhiên chỉ việc qua chuyện không còn tối ni, anh cần rời xa nhành hoa xinh đẹp mắt đang được lan ngát trong trái tim bản thân.

Bàn tay Đường Tử Hân bắt lại trở nên quyền, cô không đủ can đảm phanh đôi mắt tuy nhiên nỗi đau ê ẩm nhập cô thúc giục giục cô cần thẳng tận mắt chứng kiến anh từ từ ăn lựa chọn thể xác bản thân.

Cô cúi đầu, thấy người nam nhi hạ người, anh cắm lên bụng cô, nụ thơm dịch chuyển xuống. Tại điểm lúc nào cũng ẩm ướt nhất, cô cảm biến được một loại mượt đầm đìa thơm xuống, tương đối thở rét rẫy như mong muốn thiêu cháy lớp domain authority bên phía ngoài.

Cô biết anh thèm muốn cô vì thế anh yêu thương quí khung người cô. Cô cũng biết anh ko yêu thương trái ngược tim cô, một thực sự giáng mạnh xuống như một chiếc tát, nhức điếng.

Ngay Khi anh tiến bộ nhập khung người cô, ngay lập tức khi anh lấp giàn giụa từng nhức nhối nằm trong rỗng tuếch trống rỗng nhập cô, cô tiếp tục mơ tưởng tưởng rời khỏi một điều, rất có thể anh và cô tiếp tục không hề cuồng sức nóng như vậy này nữa, rất có thể anh và cô sẽ không còn trải qua chuyện hoan ái kích tình nữa.

Đêm ni là tối thác loàn, Vương Kiến Hạo như 1 con cái hổ đói bùi nhùi không ngừng nghỉ thèm muốn cô không còn phiên này cho tới phiên không giống.

Cô biết là anh luyến tiếc, là anh ko nỡ chia tay.

Đêm ni sư ko cự tuyệt, là tự động nguyện dơ lên, là tự động nguyện mang lại anh.

Bầu trời ngoài cơ hửng sáng sủa, Đường Tử Hân vẫn ở gọn gàng trong khoảng tay của anh ý. Xuyên qua chuyện hành lang cửa số, cô thấy mây đen thui kéo lại giàn giụa trời, Mặt Trời như bị ai cơ bắt cóc, ko thấy tăm tương đối. Gió nổi lên các mùa uy lực thổi tung rèm cửa ngõ, nhì sản phẩm cây bạch trái ngược sáng sủa sớm tiếp tục nghiêng ngả theo hướng bão.

Bầu trời sáng sủa sớm đen thui kịt, người với những người sáng sủa sớm cũng cần phân tách xa xăm.

Đường Tử Hân thực hiện lau chùi cá thể kết thúc rồi thay cho vật, cô tiếp cận xách vali lên, bắt gặp phiên bản thân ái nhập gương cô giật thột, vẻ mặt mũi cô cũng tệ như chủ yếu xúc cảm của cô ý lúc này vậy.

Cô hòn đảo đôi mắt, nom lại căn chống phiên cuối, ánh nhìn tạm dừng bên trên thân ái hình ảnh của Vương Kiến Hạo đang được ngủ say bên trên chóng. Đường Tử Hân mơ hồ nước thấy phiên bản thân ái bản thân nằm trong anh điên cuồng tối qua chuyện.

Đã cho tới nước đàng này, xoay đầu tuy nhiên chuyện bất khả thi đua.

Xách vali lên rồi đẩy cửa ngõ chống bước tiến. Xuống bên dưới ngôi nhà đi qua chống phòng bếp đùng một cái Đường Tử Hân nghỉ chân, lưỡng lự một khi cô vẫn chính là túa áo khoác bên ngoài treo tạp dề nhập, nấu nướng vài ba khoản mang lại Vương Kiến Hạo. Cô biết, tối qua chuyện anh bị rượu hành thế nào là, vẻ mặt mũi cho tới sáng sủa ni vẫn còn đấy tầm thường sắc, tuy nhiên bám theo tính cơ hội của anh ý nếu như không tồn tại người nấu nướng vật anh chắc chắn là tiếp tục nhằm bụng trống rỗng đi làm việc, tuy nhiên vì vậy rất rất ko chất lượng, tiếp tục mau sập bệnh dịch.Trước tiên Đường Tử Hân nấu nướng nước giải rượu mang lại anh trước, nhằm Khi anh xuống tuy nhiên cô ko thực hiện kết thúc món ăn thì anh vẫn đang còn cái nhập bụng.

Một khi lâu sau, Vương Kiến Hạo trở lại phòng bếp suy nghĩ cũng ko suy nghĩ cô tiếp tục rốn lại thực hiện bữa sáng sủa mang lại anh. Khi anh tỉnh dậy, cạnh bên chóng rét mướt buốt, vali đựng vật của cô ý cũng không hề, anh suy nghĩ cô tiếp tục dứt khoát tách lên đường. Vậy tuy nhiên Khi bắt gặp bao nhiêu khoản cô bày vẽ bên trên bàn đùng một cái lại thấy cô thực sự vật xứng đáng bị tiêu diệt, di chuyển ko mau lên đường, còn lưỡng lự ở lại, vì thế vì vậy anh sẽ không còn nỡ nhằm cô lên đường nữa...

Cả nhì bên cạnh nhau bữa sáng, một không khí vẫn thông thường tuy nhiên nhường nhịn như chỉ mất Đường Tử Hân có thêm cái mới lạ ở ánh nhìn. Vương Kiến Hạo cứ vậy nom cô, ăn cũng ko ăn, đôi mắt cũng ko thèm chớp, thực hiện ngón tay chũm đũa của Đường Tử Hân thiệt ko bất ngờ.

“Em tìm ra ngôi nhà rồi?” Vương Kiến Hạo thời điểm hiện tại mới nhất nâng đũa gắp vài ba loại bỏ vô chén bát.

“Là 1 căn hộ căn hộ nằm tại vị trí phía bắc đàng dân chúng.”

Vương Kiến Hạo sau khoản thời gian nâng đũa lại thức ăn vô nằm trong ngon mồm, còn gắp vật mang lại cô, anh tâm trí một ít rồi nói:“Cũng tiện đàng xá.”

Bên ngoài mưa ào xuống, mưa như trút bỏ nước. Đường Tử Hân nom ra phía bên ngoài hành lang cửa số, là trận mưa đầu mùa.

Mưa đầu mùa là mưa đem nhiều tạp hóa học lớp bụi không sạch nhất, tuy nhiên Khi nó rơi xuống lại trở nên gáo nước sạch sẽ độc nhất rất có thể tẩy rửa được vẩn đục của trần thế.

“Anh ko quí mưa đầu mùa.” Vương Kiến Hạo cũng nom theo phía đôi mắt của cô ý, giọng anh trầm lắng, hòa quấn với giờ mưa lại càng dễ dàng nghe.

“Em cũng vậy.”

Cơn mưa đầu mùa rơi xuống, liệu có phải là vô tình hoặc cố ý trở nên mốc ghi lại cho 1 ngày chia tay biệt xa?

Mùa mưa đang đi vào, cô cũng tách lên đường.

Đường Tử Hân vệ sinh chén bát đũa, Vương Kiến Hạo thì ngồi bên trên ghế, đôi mắt nom từng nhất cử nhất động của cô ý, tai nghe giờ mưa lộp độp đập lên hành lang cửa số.

“Đường Tử Hân, những điều anh thưa em vô cùng ko được quên, em dám quên, thường ngày anh đều cho tới gặp gỡ em nhằm nói lại mang lại em lưu giữ.”

Con tim cô nhói buốt tuy nhiên ý mỉm cười lại hiện thị, Vương Kiến Hạo ngôi nhà anh ngày đầu ngày cuối vẫn vì vậy, áp bức cô một cơ hội bá đạo.

Đường Tử Hân đem áo khoác bên ngoài nhập, xách vali lên, từng bước đi rời khỏi cho tới cửa ngõ đều thấy u ám. Vương Kiến Hạo nom bám theo bóng sống lưng của cô ý, mưa ngoài cơ não nuột, liệu với não nuột ưng ý anh bây giờ?

Vương Kiến Hạo bước vào, trước lúc Đường Tử Hân kịp đem tay phanh góc cửa rộng lớn này anh ngay lập tức lưu giữ cô lại, tâm tình khích động, anh ôm ghì cô nhập lòng, từng nội dung như nối trở nên sản phẩm kể từ trái ngược tim tận nhập lồng ngực của anh ý lên đường nhập vào tai cô.

“Nếu em lưu giữ anh, chớ ngăn phiên bản thân ái bản thân gọi năng lượng điện mang lại anh. Nếu anh lưu giữ em, anh tiếp tục chạy đi tìm kiếm em.”

Sống mũi Đường Tử Hân cay cay, từng nào xúc cảm mơ hồ nước cuộn trào như cơn sóng rộng lớn, chỉ muốn anh chớ xử thế vượt lên chất lượng với cô.

Đường Tử Hân chỉ khẽ mỉm mỉm cười, anh buông cô rời khỏi, tự động tay anh phanh góc cửa rộng lớn nhốt cô lại trong cả bao mon ngày qua chuyện.

Cô nhập tim anh là 1 trong những chú chim nhỏ, cô yêu thương khung trời xanh lơ rộng lớn là vòng đeo tay của anh ý. Vậy nên, thay cho nom cô héo ngót qua chuyện từng ngày nhập cái lồng Fe, anh tiếp tục tự động tay thả cô lên đường.

Đường Tử Hân bắt gặp độ sáng phanh rời khỏi ngay lập tức trước mặt mũi bản thân, cô biết Khi bước qua chuyện góc cửa này, anh là anh, một Vương thiếu thốn cao cao bên trên thượng. Cô là cô, một người phụ phái nữ tầm thông thường ko chút quyền lực tối cao. Hai người thuộc sở hữu nhì trái đất trái chiều.

Có thể nằm trong cộng đồng một không khí, ở cộng đồng một thành phố Hồ Chí Minh, lên đường cộng đồng một tuyến đường, tuy nhiên trái tim thì ko cộng đồng nhịp đập.

Gió bên phía ngoài rẽ nhập giá rét, mưa rộng lớn vượt lên, lòng cô cũng chùng xuống. Đường Tử Hân vô thức nom bao nhiêu cây cho dù được nhằm nhập góc tường ngay lập tức cạnh tủ giầy. Nhưng cho dù là của anh ý, cô ko thể mang theo.

Thấy cô do dự Vương Kiến Hạo tiếp tục nhìn xuyên được ý suy nghĩ của cô ý. Anh tiếp cận, rút rời khỏi một cây cho dù đen thui rồi phanh bàn tay của cô ý rời khỏi, đặt điều nhập nhập. Anh nom cô, khóe môi xuất hiện một ý mỉm cười ôn nhu khó khăn chống, anh khẽ thưa.

“Trời mưa nhớ là đem bám theo cho dù, nó thay cho anh lấp mưa mang lại em.”

Bàn tay chũm lấy cho dù của Đường Tử Hân đột nhiên trĩu nặng, tương tự chũm trái ngược tạ ngàn cân nặng. Cô nâng đôi mắt nom anh, là 1 trong những khung trời sống động khó khăn tin cẩn.

Đường Tử Hân căng cho dù rời khỏi, bàn tay cô bay ngoài tay anh. Cô bước từng bước, chân giẫm bên dưới nước, cô cứ vậy tách lên đường ko ngoảnh đầu lại, tuy nhiên nếu như với ngoảnh đầu lại cô biết anh vẫn đứng cơ, nom xuống từng bước đi của cô ý.

Vương Kiến Hạo đứng lặng bên trên địa điểm, nom bám theo bóng hình nhỏ nhỏ nhắn của cô ý lên đường nhập vườn. Hơi rét ở bàn tay Đường Tử Hân vương vãi vấn nhập tay anh vài ba giây sau tiếp tục tan thay đổi, hòa với tương đối nước mưa tinh nghịch khiết, anh níu lưu giữ ko được.

Cho cho tới Khi thân ái hình ảnh của cô ý bị nước mưa lu nhòa, trước đôi mắt anh cô chỉ vì chưng một lốt chấm thì cô tiếp tục tiến bộ rời khỏi đàng rộng lớn. Xe tạm dừng cạnh bên cô, trước lúc ngồi vô cô cũng trước đó chưa từng một giây lưu luyến.

Cảnh mưa, anh thu nhập đôi mắt. Hình hình ảnh cô rời xa, anh hằn nhập tim.

Xem thêm: độ xứng đôi 100 với chiến thần đế quốc

Cả tâm trí anh rơi xuống vực thẳm. Cô lên đường rồi.

HẾT CHƯƠNG 54.

Thề là chương này thực hiện bản thân tiêu tốn nhiều thời hạn lắm í:(((((( cần ngồi suy nghĩ rồi ghi chép, ghi chép rồi xóa:((((((( câu văn cần thuần thục, thích hợp tình cảnh, nghe ngấm nhuần bản thân mới nhất dám up lên, chứ kinh hoàng nội dung chương buồn tuy nhiên nghe câu văn chả buồn tí gì thì fan hâm mộ phát âm hụt hẫng lắm:'(((((