chuyện xưa ở đào gia thôn

Chương 1: Hạ sốt

Gà mới mẻ một vừa hai phải gáy Lưu thị tiếp tục thức tỉnh và xoay người ngồi dậy. Nàng choạc tay sờ Nữu Nữu ở sát bên thấy trán đứa nhỏ ko rét rộp nữa minh chứng nóng bức tiếp tục lùi thì phiền lòng cũng tan lên đường. Nàng tao thở rời khỏi một tương đối thoải mái.

Bạn đang xem: chuyện xưa ở đào gia thôn

Ngoài hành lang cửa số vẫn chính là bóng tối đen thui sì, vô chống là mùi hương rượu nồng nực.

Đào Trường Phú đứng lên châm nến, ngọn lửa nhỏ như phân tử đậu đu đưa lan độ sáng ấm cúng.

“Hạ nóng bức rồi sao?” Đào Trường Phú nhẹ nhõm giọng chất vấn.

“Hạ nóng bức rồi, tối qua loa sử dụng rượu vệ sinh người bao nhiêu thứ tự coi rời khỏi thực sự sở hữu hiệu suất cao. Nếu Nữu Nữu thực sự sở hữu chuyện thì tao cũng ko sinh sống nổi nữa!” Lưu thị nhỏ giọng nghẹn ngào.

“Hạ nóng bức là chất lượng rồi, bao nhiêu thời buổi này nường cũng mệt rũ rời, tao suy nghĩ Hoặc là cứ ngủ thêm 1 lát! Nương cũng sẽ không còn rằng gì đâu.”

“Không ngủ nữa, bao nhiêu ngày này đều là nương và em dâu tương hỗ thao tác làm việc.” Lưu thị nhẹ nhõm tay nhẹ nhõm chân đem tăng áo và xuống chóng. Sau ê nường tao con quay người dém chăn cho tới Nữu Nữu đang được ngủ say, lại sờ sờ cái trán và mái đầu mềm mịn và mượt mà của đứa nhỏ rồi mới mẻ thổi tắt nến và nằm trong ck thoát ra khỏi sầm uất chống.

Lưu thị lấy chút củi lửa kể từ chống hóa học củi rồi tiếp cận cửa ngõ nhà bếp thì thấy em dâu Trương thị đang dần tiếp cận.

Vì trời còn tối ko rất rõ người tuy nhiên chỉ thấy bóng hình tiếp cận thế là Lưu thị nhanh gọn kính chào chất vấn.

“Đại tẩu, sao lại là tẩu? Muội còn tưởng nương cơ. Nữu Nữu hạ nóng bức chưa?” Trương thị tiện tay đẩy cửa ngõ nhà bếp và quan hoài chất vấn.

“Coi như hạ nóng bức rồi, nếu như còn ko hạ nóng bức thì Nữu Nữu kinh khủng là……” Lưu thị thiệt sự không đủ can đảm suy nghĩ tiếp.

“Hạ nóng bức là chất lượng rồi, căn nhà tao sở hữu từng Nữu Nữu là đứa con cháu gái độc nhất, nếu như con cái bé xíu sở hữu chuyện gì thì mọi người nên làm thế nào đây?” Trương thị cảm khái, lại lưu giữ cho tới cỗ dạng white nõn ngoan ngoãn ngoãn của Nữu Nữu thì trong trái tim suy nghĩ tuy nhiên kinh khủng.

Lưu thị bịa đặt củi thô xuống và nhanh gọn múc nước kể từ vô lu rời khỏi ụp vô một chiếc chậu khu đất gray clolor nhằm tắm rửa. Chậu tắm rửa được đặt tại bệ đá xếp ở cửa ngõ nhà bếp. Nàng tao lại lấy một chiếc khăn vải vóc bông bên trên thừng bầy bên phía ngoài và nhúng nước vệ sinh mặt mũi. Nước rất rất rét khiến cho ý thức người tao lắc lên, mệt rũ rời bao nhiêu ngày này cũng theo đòi nước rét tan lên đường, tâm cũng tự do hơn nhiều. Lưu thị tắm rửa xong xuôi lại múc một thau nước cho tới Trương thị tắm rửa và tay rồi cả nhị chính thức sẵn sàng cơm trắng sáng sủa cho những người một căn nhà.

“Mẹ Nhị chỉ, bao nhiêu ngày này muội cũng tất bật nhiều rồi, thời điểm hiện tại Nữu Nữu đã tương đối rộng lớn một chút ít nên muội cứ nhằm tao thực hiện. Muội và nương nằm trong nghỉ dưỡng tăng một thời gian đi!” Lưu thị tiếp tục group lửa, ánh lửa hồng hồng phát sáng khuôn mặt mũi mơ hồ nước đem theo đòi chút mối nhăn của nường tao, thoạt coi có vẻ như tiều tụy.

“Đại tẩu vượt lên trước khách hàng khí rồi, tất cả chúng ta đó là người một căn nhà, tiếp tục là kẻ căn nhà thì ko rằng nhị lời nói. Hơn nữa việc làm cũng chỉ mất nấu nướng cơm trắng, cho tới gà cho tới heo ăn, còn tồn tại bao nhiêu đứa nhỏ tương hỗ thì sở hữu gì mệt nhọc. Trước Khi cày bừa vụ xuân việc làm bên trên đồng cũng không tồn tại gì bao nhiêu, sở hữu đại ca và Trường Quý là đầy đủ rồi! Đại tẩu cứ yên tĩnh tâm đi!” Nói xong xuôi, Trương thị nhanh chóng nhẹn lấy một chiếc lon Fe nhỏ bên trên bệ nhà bếp tiếp sau đó cọ tinh khiết và múc nhị chén con nước ụp vô ê. Nàng tao xoay người vốc một tóm gạo kể từ cái lu ở bên trong gầm tủ chén và thả vô lon ê tiếp sau đó đậy vung lon lại. Lúc sau nường tao bịa đặt cái lon nhỏ mặt mũi một chiếc lỗ tròn xoe bên trên bệ nhà bếp. Cái lỗ này thông với lòng nhà bếp, ngọn lửa châm nhà bếp rộng lớn mặt mũi ê thì bên cạnh đó cũng châm mặt mũi này. Chờ cháo của tất cả căn nhà nấu nướng xong xuôi thì cháo vô lon cũng nấu nướng xong xuôi. Đây là cháo đặc trưng thực hiện cho tới Nữu Nữu tẩm bửa, “Nữu Nữu tuy nhiên nâng nóng bức xác minh tiếp tục la hét kêu đói, muội nấu nướng không nhiều cháo gạo white lát con cái bé xíu dậy là có thêm cái ăn tức thì.”

Lưu thị biết Trương thị cũng thiệt lòng thương Nữu Nữu nên cảm kích coi nường ê một chiếc. Dù ko rằng gì tuy nhiên lòng nường vẫn lưu giữ kỹ ân tình của em dâu.

Trong cái nồi Fe rộng lớn bên trên bệ nhà bếp sở hữu rất rất không nhiều gạo white, phần rộng lớn là gạo lứt nằm trong không nhiều ngược đậu. Lúc này cháo chính thức sôi, giờ đồng hồ vang ùng ục truyền cho tới. Lưu thị thả một khúc củi to lớn vô vào nhà bếp thế là hoàn toàn có thể rỗi rãi ko cần thiết coi lửa vô một khi. Thi phảng phất nường tao tiếp tục đánh giá, thấy củi cháy được một trong những phần rồi thì đẩy vô hoặc tăng thanh củi không giống.

Lúc này Lưu thị rỗi rãi cọ tay há nắp nồi lấy thìa khuấy sau này lại nắp vung lại tuy nhiên nhằm hở một chút ít nhằm rời cháo phía bên trong trào rời khỏi. Làm xong xuôi những đặc điểm này rồi Lưu thị sẵn sàng nằm trong Trương thị thực hiện bánh ngô.

Trời thời điểm này tiếp tục tương đối sáng sủa, gà thôn sầm uất và thôn tây đều gáy không còn mùa này cho tới mùa không giống, quý khách cũng lục tục thức dậy gánh nước nấu nướng cơm trắng.

Một ngày mới mẻ của Đào gia thôn lại chính thức.

Đào Tam nãi nãi Lý thị lên đường vào trong nhà nhà bếp thì thấy Lưu thị tiếp tục trộn bột cao lộc, bột bắp và chút bột đậu vô nhau và nhồi bột.

“Nương.”

“Nương.” Hai cô con cái dâu thấy Lý thị phi vào thì tất tả kính chào chất vấn.

“Ừ, Nữu Nữu thế này rồi?” Lý thị một vừa hai phải cọ tay một vừa hai phải chất vấn.

“Đã hạ nóng bức rồi, tối qua loa con cái vệ sinh người cho tới con cái bé xíu bao nhiêu thứ tự, sau nửa tối thì nó chính thức hạ nóng bức và ngủ say rộng lớn.” Lưu thị đáp, “Nương, may sở hữu ngài tìm ra phương dung dịch ê còn nếu như không đứa nhỏ tiếp tục nóng bức cho tới hư hỏng người mất!”

“Thế thì cũng chính là Nữu Nữu căn nhà tao phúc rộng lớn mạng rộng lớn, người ko hạ nóng bức, cho tới dung dịch cũng sẽ không còn nốc nổi. Tâm can bảo vật của tao ê, bao nhiêu ngày này bà già nua tao nhức lòng vượt lên trước thể! A di đà bụt, sau cuối coi như nhặt về được một mạng. Ta còn nên lên đường cảm ơn người u chất lượng của tớ, còn nếu như không nên bà ấy cho tới phương dung dịch truyền thống của mái ấm gia đình thì kinh khủng là Nữu Nữu cũng không thể rồi!” Lý thị cũng nghẹn ngào.

“Được rồi, được rồi, nương và đại tẩu đều yên tĩnh tâm lên đường thôi, Nữu Nữu nâng rộng lớn là sự việc vui vẻ mừng. Người thực hiện nhị thẩm như con cái công ty trương nấu nướng cháo white cho tới con cái bé xíu tẩm bửa, nương, ngài sẽ không còn trách cứ con cái chứ?” Trương thị rằng xong xuôi thì tự động bản thân sung sướng.

“Con chớ sở hữu quá cơ rằng xấu xa ta! Bữa nào thì cũng nấu nướng cháo white cho tới Nữu Nữu tao sở hữu rằng gì đâu! Có đứa nhỏ này căn nhà tao tuy nhiên ko ăn cháo white vững mạnh đâu, người rộng lớn hoàn toàn có thể bóp mồm bóp mồm tuy nhiên ko thể nhằm bọn nhỏ nên Chịu đựng cực khổ được. Nông dân tất cả chúng ta phụ thuộc vào thân thiện thể khỏe khoắn nhằm lần ăn, đều nên cứng nhắc mới mẻ tốt!” Lý thị giơ ngón tay chọc chọc trán Trương thị khiến cho nường ê la oách oái “Không dám, nương, ko dám”, một vừa hai phải la một vừa hai phải chạy cho tới địa điểm lồng hấp.

Mẹ ck nường dâu sung sướng một hồi tiếp sau đó nhanh chóng nhẹn nặn bánh bột ngô cho vào lồng hấp. Lưu thị nhanh chóng nhẹn bắc lồng hấp đặt lên trên nồi. Nhà bọn họ sở hữu 11 người vì vậy bánh bột ngô cũng nên thực hiện nhị tầng đẫy. Từng cái bánh to lớn như tóm tay gold color tươi tỉnh bịa đặt vô vỉ hấp rất rất rõ ràng.

Nông dân ăn cơm trắng sáng sủa ko thể chỉ mất cháo loãng, vì vậy ko thể kháng đói, khi rời khỏi đồng thao tác làm việc cũng không tồn tại mức độ. Vì thế người của Đào gia thôn tiếp tục quen thuộc ăn đầy đủ vô buổi sớm, thậm chí còn còn thông thường xuyên chưng khoai lương y đỏ tía ăn tăng.

Ba người hợp tác ăn ý chưng bánh bột ngô, trong những lúc ấy Trường Phú và Trường Quý gánh nước lên đường vô. Hai gánh tiếp tục đầy đủ ụp đẫy lu, thấy thế nhị bạn bè lại nhấc thùng rung lắc lư ra đi ngoài. Đào gia thôn sở hữu nhị cái giếng ở thôn sầm uất và thôn tây, căn nhà bọn họ một vừa hai phải khi ở đầu thôn tây vì vậy hằng ngày sớm nhị bạn bè đều hỗ tương vài ba thứ tự nhằm gánh nước. Ngoài lu nước vô nhà bếp bọn họ còn nên gánh nước ụp đẫy lu đá cho tới gia súc.

Chương 2: Ca ca

Đào gia thôn nằm trong một khe núi, khu đất đai cũng coi như bằng vận và phì nhiêu. Một dòng sông nhỏ xuyên qua loa khe núi và chảy về phương xa xăm, tuyến phố tách núi cũng khá được lát gạch ốp chạy dọc dòng sông. Thị trấn ngay sát Đào gia thôn nhất cũng cơ hội điểm này 6 ngược núi, nếu như muốn họp chợ người tao nên dậy kể từ canh năm tuy nhiên cho tới thị xã thì cũng thân thiện trưa rồi. Bán xong xuôi tuy nhiên về tức thì thì cũng nên tối đen thui như mực mới mẻ về được cho tới căn nhà. Người của Đào gia thôn đều bọn họ Đào, nếu như ngược loại tộc phả thì sở hữu tương tác thật nhiều đời, tổ tông là và một người. Nhưng vị tổ tông ê vẹn toàn quán ở đâu, tách sắp tới đây lúc nào thì chẳng sở hữu tư liệu gì. Đã trải qua loa từng nào năm thiên tai thất bát, người cho tới người lên đường, cho tới giờ Đào gia thôn chỉ với dư lại năm căn nhà, kể từ Đào Đại gia cho tới Đào Ngũ gia, già nua trẻ con rộng lớn bé xíu chừng 80 người.

Nhà cửa ngõ ở Đào gia thôn đều là những viện nhỏ cái giành vách khu đất. Thông thông thường đều là ở thân thiện sở hữu phụ vương gian lận chủ yếu chống, nhị sườn sở hữu sầm uất chống và tây chống, từng mặt mũi nhị gian lận. Hậu viện sở hữu hàng loạt chống nhỏ dùng để căn nhà nhà bếp, chống chứa chấp củi, kho, wc và điểm nhốt gia súc. Sân trước sử dụng đá dày lát nền, ngày thông thường hoàn toàn có thể dùng làm bầy thực phẩm. Xung xung quanh vườn sở hữu trồng cây ăn ngược và bao nhiêu cây như dâu ví dụ điển hình. Ngoài nằm trong là 1 trong những vòng rào tre bao cả khu vực căn nhà lại nhằm nuôi chút gà vịt, ngỗng hoặc chó mèo gì ê.

Đào Tam gia và phu nhân là Lý thị nằm trong cả mái ấm gia đình cũng ở vô một viện nhỏ ko đã mắt vô thôn. Hai các cụ già nua ở phụ vương gian lận chủ yếu chống, một gian lận thực hiện chống ăn và phòng tiếp khách, nhị gian lận không giống phân rời khỏi thực hiện buồng ngủ và kho lúa. Phòng ngủ dựa ngay sát kho lúa thì mới có thể ngủ an ổn định được. Nông dân quý trọng thực phẩm nhất, thế cho nên bọn họ còn tồn tại một con cái mèo thương hiệu Đại Hoa canh ty coi kho lúa. Đông chống và Tây chống sở hữu nhị gian lận, phân biệt cho tới nhị bạn bè Trường Phú và Trường Quý ở. Hai bạn bè bọn họ kết duyên xa nhau 2 năm, Đại chỉ, Tam chỉ và Nữu Nữu là con cái của Trường Phú, Nhị chỉ và Tứ chỉ là con cái của Trường Quý. Năm đứa nhỏ như năm con cái heo con cái sòn sòn thành lập từng năm. Đại chỉ lớn số 1, trong năm này 7 tuổi hạc, tiếp theo sau là Nhị chỉ 6 tuổi hạc, Tam chỉ 5 tuổi hạc, Tứ chỉ 4 tuổi hạc, Nữu Nữu 3 tuổi hạc. Ngày thông thường tụi nhỏ nghịch ngợm cùng nhau rất rất hòa thuận sung sướng.

Đào Tam gia tiếp tục quen thuộc buổi sớm dậy là hít một tẩu dung dịch. Ông nghe Trường Phú rằng Nữu Nữu tiếp tục hạ nóng bức thì sung sướng lại hít thêm 1 tẩu nữa. Hút xong xuôi ông gõ cái tẩu vô lòng cẳng chân rồi thế cái thanh hao rộng lớn thực hiện kể từ cỏ thô và chính thức quét dọn tước đoạt lau chùi trước vườn cửa. Lúc này trời tiếp tục hé rạng sầm uất, bao nhiêu cây ăn ngược ở Sảnh trước tiếp tục nhú nụ hoa, sở hữu hoa mận white, hoa móc hồng, hoa lê cũng white. Đây là bao nhiêu loại cây ăn ngược thường trông thấy của phòng nông.

Tiếng quét dọn rác rến sàn sạt truyền cho tới, Đại chỉ biết ông nội đang được quét dọn Sảnh thế là hắn sử dụng chân giẫm cái mông bự nõn của thằng em ở sát bên rồi giục: “Tam chỉ, Tam chỉ, mau dậy thôi!”

Tam chỉ bị anh trai thức tỉnh thì gắt, mồm dẩu lên ham muốn khóc. Đại chỉ chọc chọc chiếc miệng đang được trề rời khỏi của hắn và gạ, “Ngoan nhé, chớ khóc, mau dậy còn lên đường thăm hỏi Nữu Nữu!”

Tam chỉ nghe thế thì ko khóc, hai con mắt mênh mông sương thong manh vẫn tương đối ngẩn rời khỏi tiếp sau đó hắn xoay người qua loa sờ mới mẻ vạc hiện tại Nữu Nữu không tồn tại phía trên chóng, “Nữu Nữu? Đại ca, Nữu Nữu đâu? Nữu Nữu thất lạc rồi!”

“Đệ ngủ cho tới đần rồi! Mấy ngày này Nữu Nữu bị dịch nên ngủ với phụ thân và nương cơ mà?” Đại chỉ chọc chọc cái trán của hắn rồi sung sướng nói: “Đúng là cái đồ vật đầu đất!”

Tam chỉ xoay đầu ham muốn bay ngoài ngón tay của anh ý bản thân tuy nhiên hắn một vừa hai phải tỉnh táo, trí nhớ vẫn mơ hồ nước, ko được hoạt bát lắm nên vẫn bị anh trai chọc vô trán. Tuy cái này sẽ không nhức tuy nhiên Tam chỉ vẫn không dễ chịu xoay người dẩu mông về phía anh hắn.

Đại chỉ tự động đem ăn mặc quần áo tiếp sau đó quan ngại Tam chỉ đem vượt lên trước lờ lững nên ham muốn canh ty, ai biết thương hiệu ê lại ko Chịu đựng, “Không sao, đệ tự động đem, ko cần thiết đại ca giúp!”

Xem thêm: đọc truyện dịu dàng tận xương

Tam chỉ uốn nắn éo như con cái sâu sắc bự núc tuy nhiên mãi ko xỏ tay vô ống ống tay áo được. Đại chỉ thấy thế thì đe nẹt, “Được, đệ tự động đưa theo, nếu như đem ngược thì Nhị chỉ và Tứ chỉ tiếp tục cười cợt đệ đó!”

Tam chỉ rối rắm coi anh bản thân tiếp sau đó lưu giữ cho tới bao nhiêu ký ức ko được kiêu hãnh cho tới lắm, sau cuối hắn ko tự nguyện nhằm Đại chỉ canh ty bản thân đem xong xuôi ăn mặc quần áo, giầy vớ rồi thoát ra khỏi chống.

Lúc này chống đối lập cũng xuất hiện, Nhị chỉ mách bảo em trai là Tứ chỉ cũng tiếp cận. Vừa thấy nhị bạn bè Đại chỉ ra đi thế là nhị đứa ê tung tao tung tăng chạy cho tới gọi “Ca ca! Ca ca” không ngừng nghỉ tiếp sau đó dán lên thực hiện như lâu lắm ko bắt gặp. Đại chỉ dựng ngón trở thực hiện động tác lặng ngắt tiếp sau đó tư cây củ cải hợp tác ăn ý gật gật đầu. Đại chỉ nhẹ nhõm tay nhẹ nhõm chân đẩy cửa ngõ buồng ngủ của phụ thân u rời khỏi. Một mùi hương rượu nồng nực đập vô mặt mũi, bao nhiêu thương hiệu nhóc thiếu hiểu biết rượu ở đâu rời khỏi thế là tất tả coi nhau tiếp sau đó ngây người.

Không biết được! Cả đám rung lắc đầu rồi cúi người trườn như mèo vô mặt mũi mép chóng.

Nữu Nữu ngoan ngoãn ngoãn nằm trong ổ chăn, chỉ lộ khuôn mặt mũi nhỏ dễ thương, mái đầu mềm mịn và mượt mà đầm đìa những giọt mồ hôi dán lên trên bề mặt. Lông mi con cái bé xíu thiệt lâu năm như cây quạt nhỏ, môi tương đối white bệch và thô rộp lên. Đại chỉ vươn tay nhẹ nhõm sờ trán Nữu Nữu thấy ko nóng bức nữa thì nhẹ dịu lùi lại thở lâu năm một giờ đồng hồ với bao nhiêu đứa em. Sau ê bao nhiêu thương hiệu nhóc ê lại tráng lệ coi Nữu Nữu đang được ngủ say.

Nữu Nữu bỗng nhiên há to lớn đôi mắt và ngay tức khắc thấy tư thằng anh đứng trở nên mặt hàng kể từ cao cho tới thấp sát bên chóng. Một đám củ cải đều há to lớn đôi mắt coi nường, vô ê chứa chấp đẫy vui vẻ sướng.

“Nữu Nữu tỉnh rồi!” Đại chỉ cười cợt tít đôi mắt rằng.

“Khanh khách hàng.” Nữu Nữu nhẹ dịu gọi ca ca tuy nhiên vì như thế liên tiếp nóng bức cao nên trong cổ họng đứa nhỏ một vừa hai phải thô một vừa hai phải nhức, giọng vạc rời khỏi như là con kê cái nhỏ kêu.

“Để đại ca ụp nước cho tới muội!” Đại chỉ nhanh gọn lên đường ụp một chén nước tuy nhiên lại vạc hiện tại nước tương đối rét nên tất tả chạy qua loa căn nhà nhà bếp.

“Nữu Nữu, gọi Nhị ca ca đi!” Nhị chỉ nhanh gọn cướp địa điểm của Đại chỉ, địa điểm ê cơ hội Nữu Nữu ngay sát rộng lớn. Tam chỉ và Tứ chỉ đàng sau cũng dịch theo đòi.

“Nhị khanh khách hàng.” Nữu Nữu nhẹ dịu gọi, hai con mắt cũng cười cợt trở nên trăng non.

“Còn tao nữa, muội còn ko gọi tam ca ca đâu!” Tam chỉ cũng ghé sát vô tíu tít rằng.

“Tam khanh khách hàng.” Nữu Nữu ngoan ngoãn ngoãn gọi.

Đáng thương cho tới Tứ chỉ lùn nhất lại đứng xa xăm Nữu Nữu nhất nên nên nhón chân mới mẻ trông thấy người phía trên chóng. Lúc này hắn tất tả cho tới phỏng dậm chân hô, “Còn tao, còn tao nữa! Nhị ca, Tam ca nhường nhịn địa điểm lên đường, Nữu Nữu còn ko trông thấy đệ ê kìa!”

Lúc này Đại chỉ tiếp tục về, vô tay là một chiếc bình gốm đang được bốc sương nhẹ nhõm, “Làm gì thế, Nữu Nữu một vừa hai phải ngoài dịch, cổ còn khàn thế ê thì nên hấp thụ nước tiếp tục biết không?” Đại chỉ bưng rộng lớn nửa chén nước tiếp cận trả cho tới Nhị chỉ ở sát bên tiếp sau đó ôm Nữu Nữu và cả chăn lên xong để con cái bé xíu phụ thuộc vào thân thiện thể nho nhỏ của tớ. Nhị chỉ cẩn trọng nâng chén lờ lững rãi đút cho tới Nữu Nữu hấp thụ nước.

Đứa rộng lớn thường xuyên đứa nhỏ, đấy là chuyện thông thường của phòng nông, bao nhiêu đứa anh cũng coi như thực hiện rời khỏi dáng vẻ rời khỏi hình.

Đút xong xuôi chén nước Đại chỉ hỏi: “Muốn nốc nữa không?”

Nữu Nữu rung lắc đầu thế là Đại chỉ lại bịa đặt em gái ở xuống, sửa lịch sự lại chăn rồi ngồi nghiêng ở đầu chóng. (Truyện này của trang thpttpcaolanh.edu.vn) Nhị chỉ xoay người lên đường chứa chấp cái chén, Tứ chỉ quá cơ hội ê nhanh gọn cướp địa điểm rỗng tuếch và vươn cái tay bự ú sờ sờ mặt mũi nhỏ của Nữu Nữu rồi chất vấn, “Nữu Nữu, gọi tứ ca ca đi!”

“Tứ khanh khách hàng.” Nữu Nữu ngoan ngoãn ngoãn gọi.

Trong căn nhà sở hữu bao nhiêu đứa nhỏ tuy nhiên chỉ mất từng Nữu Nữu gọi hắn là ca ca, loại cảm xúc thực hiện anh này thiệt là tốt! Tứ chỉ sung sướng cười cợt lộ bao nhiêu cái răng nho nhỏ như phân tử gạo.

“Nữu Nữu, muội nâng chưa? Muội chói vài ba ngày rồi ê.” Đã bao nhiêu ngày Tam chỉ không được nghịch ngợm với em gái, hắn biết em hắn bị dịch nên luôn luôn ngủ vô chống phụ thân u. Hắn và anh trai trộm cho tới thăm hỏi vài ba thứ tự tuy nhiên Nữu Nữu cứ mê mệt mãi, mặt mũi một vừa hai phải đỏ tía một vừa hai phải rét.

“Muội ko biết tiếp tục nâng ko.” Nữu Nữu rung lắc đầu rằng thiệt. Nàng mới mẻ rộng lớn phụ vương tuổi hạc, sở hữu vài ba chuyện nường hoàn toàn có thể hiểu và thổ lộ ý tưởng phát minh, tuy nhiên sở hữu những việc nường lại thấy mơ hồ nước.

“Hết dịch rồi đó là ko cần thiết nốc dung dịch đắng nữa.” Tam chỉ lý giải, “Chờ muội khỏe khoắn lại tam ca tiếp tục lên đường bắt cá chạch cho tới muội chơi!”

“Sợ hãi cá chạch.” Nữu Nữu kinh khủng hãi tuy nhiên coi Tam chỉ.

“Thế tam ca hái hoa cho tới muội nhé!” Tam chỉ vẫn ko kể từ vứt.

“Thích hoa hoa.” Lần này Nữu Nữu cười cợt.

“Tứ ca cũng hái hoa cho tới muội! Hoa tao hái là đẹp tuyệt vời nhất.” Tứ chỉ cũng nhanh gọn thể hiện tại quyết tâm.

“Đệ hoàn toàn có thể chớ sở hữu học tập tao không?” Tam chỉ trợn đôi mắt trừng Tứ chỉ.

“Tam ca! Hê hê.” Tứ chỉ ngay tức khắc quay đầu sang một bên dán lên trên người Tam chỉ cọ cọ.

Lưu thị bưng một chén dung dịch và đẩy cửa ngõ tiến bộ vô thấy bao nhiêu đứa nhỏ vây xung quanh mép chóng thì rằng, “Đại chỉ đem em lên đường tắm rửa sẵn sàng ăn cơm trắng, Nữu Nữu một vừa hai phải ngoài dịch nên chớ lăn chiêng lộn con cái bé xíu nữa!”

“Nương, Nữu Nữu mới mẻ chỉ nốc nửa chén nước.” Đại chỉ trượt xuống chóng và chính thức report công tác làm việc.

“Ừ, nương biết rồi, bao nhiêu đứa lên đường tắm rửa đi!”

“Đã biết nương.”

“Đã biết đại bá kiểu mẫu.”

Mấy thương hiệu nhóc rằng xong xuôi là chạy vèo rời khỏi cửa ngõ khuynh hướng về phía hậu viện.

“Nữu Nữu sở hữu đói bụng không? Lát nữa nương đút cháo cho tới con cái nhé, giờ đây ngoan ngoãn nốc dung dịch tiếp tục.”

“Đắng lắm, ko nốc.” Nữu Nữu rụt đầu giấu quanh mồm vô chăn chỉ lòi ra nhị con cái đôi mắt như ngược nho đen thui.

“Không nốc dung dịch thì sao Nữu Nữu khỏe khoắn lại và nghịch ngợm với những ca ca được?”

Nữu Nữu lại ngóc đầu nhỏ kể từ vô ổ chăn ra phía bên ngoài tỏ vẻ ham muốn nốc dung dịch. Lưu thị ngay tức khắc nâng đứa nhỏ, sử dụng gối kê sau cổ rồi đút từng thìa một.

Xem thêm: sự trả thù của vương phi

“Nương, nốc xong xuôi dung dịch rồi con cái ham muốn dậy, nằm trong khanh khách hàng nghịch ngợm.” Nữu Nữu vươn cánh tay thoát ra khỏi ổ chăn và choạc về phía Lưu thị với ánh nhìn tha thiết.

“Nữu Nữu ngoan ngoãn, nên nghe nương rằng, ngóng con cái khỏe khoắn dịch nhanh chóng nhẹn lại với mọi ca ca nghịch ngợm nhé.” Lưu thị vỗ vỗ trán đứa nhỏ và gạ, “Nữu Nữu cũng không thích lây lan bệnh tật cho những ca ca chính không?”

Nữu Nữu suy nghĩ ưu tư rồi ừ một giờ đồng hồ và đồng ý ngoan ngoãn ngoãn nhét tay vô ổ chăn.