chồng tôi là diêm vương

                                    
                                              

...

"Gì?? Hắn tớ nãy là thả dê mi á hả?"

Bạn đang xem: chồng tôi là diêm vương

Jungkook run rẩy lẩy bẩy gật gật đầu, nhị tay vẫn yên ổn vị bên trên ngực nhằm che chắn. thình lình sợi chạc bùa đứt đi ra, rơi xuống khu đất. Một tràng sờ soạng của lão quái tê liệt lại ập cho tới, Jungkook hoảng kinh hoảng nhặt lá bùa lên, huơ huơ về phía đằng trước.

"Tránh đi ra, tao với bùa tê liệt."

Làn bão táp rét mướt thổi cho tới, Jungkook không hề xúc cảm bị sờ soạng nữa, cậu thở phào thoải mái, lên xe pháo trở lại.

Trên đàng về ngôi nhà, cậu cứ ôm bo bo lá bùa này mà ko rằng gì. Hansung cũng nhắn dò xét đầy đủ loại.

"Tao cho tới mi mượn lá bùa này, treo lên cổ 24/7. Còn tối về ngủ ghi nhớ bịa con cái dao lên đầu chóng."

Jungkook vẫn ko rằng gì, chỉ gật đầu.

Về cho tới ngôi nhà, cậu vào trong nhà kho hiếu động dò xét cả một trong những buổi trời. Thứ cậu dò xét là Ϲɑmerɑ, tối ni trăng rằm, cậu kinh hoảng sẽ sở hữu chuyện nên vẫn bịa Ϲɑmerɑ vào một trong những góc tủ, căn kê làm thế nào tảo không còn được quang cảnh vô chống cậu.

Cậu dò xét bùa, dán tràn hành lang cửa số, treo lá bùa vô, bịa con cái dao nhỏ bên trên đầu chóng Khi ngủ. Khóa của bong, cửa ngõ chủ yếu cảnh giác, tiếp sau đó vắt lá bùa thanh tra rà soát từng căn chống. Sau Khi xác nhận căn chống chỉ mất từng bản thân cậu, cậu mới mẻ thở phào.

Lại sát dòng sản phẩm tủ, nhảy Ϲɑmerɑ, ý định tiếp tục cho tới nó tảo cả một tối coi tình hình. Cậu lên chóng, quấn chăn lên tới mức mũi, chỉ thò nhị con cái đôi mắt. Jungkook cứ ngơm ngớp thắc mắc kinh hoảng, ở nhìn mãi lên xà nhà, cho tới đèn chống cũng không đủ can đảm tắt, cứ sáng sủa mãi vô tối.

Jungkook còn tính thức thâu tối, tuy nhiên tê liệt ko cần là sở ngôi trường của cậu. Nằm vậy được vài ba phút, cậu đôi mắt lim dim chính thức chìm vô giấc mộng, Ϲɑmerɑ vẫn đang được tảo, căn chống vẫn sáng sủa đèn.

Gió chính thức nổi lên, hành lang cửa số đang được khóa lại cởi đi ra, cái mùng rèm phơ phới lại tự động hóa vén lên. Tiếng giầy cộp cộp lại vang lên, Jungkook thì ở ngủ ko biết trời trăng mây khu đất gì không còn.

Bỗng với một tấm màng bảo đảm lóe sáng sủa lên, là 1 sợi chạc đỏ lòe xung quanh chóng của Jungkook. Cậu vẫn van từ 1 ngôi miếu và treo xung quanh trở nên chóng.

"Chết tiệt!! Bùa lằm bùa lốn."

Sợi chạc đỏ lòe tê liệt tự động hóa đứt, rơi bên trên sàn. Chiếc chăn che bên trên người Jungkook được kéo lên, như với người đang được chui kể từ chân Jungkook chui lên. 'Nó' chui dần dần lên bên trên, đối lập với mặt mũi Jungkook.

"Đến khi rồi, nhỏ bé cưng của tôi."

Lá bùa bên trên cổ cậu vạc sáng sủa lên, hắn tớ vạc hiện nay nên đã trải đứt nó như cơ hội hồi sáng sủa đã trải. Sau tê liệt cả căn chống vang lên giờ gọi ngôn từ kì quái...

Bỗng Jungkook khắp cơ thể teo rung rinh liên miên, sau này lại quay về thông thường. Có điều, tương đối thở của cậu vẫn không hề...

Chiếc Ϲɑmerɑ bên trên đầu tủ chợt bị bể tan tành, miếng vỡ văng tứ bề, cái mùng tê liệt lại tự động hóa vén lên, tiếp sau đó thêm 1 mùa bão táp cho tới, thổi cất cánh tấm mùng lên, xuất hiện nay một bóng nhòa đang được bế Jungkook bên trên tay.

Xem thêm: truyện lòng chỉ hướng về em

"Cuối nằm trong tôi cũng rất có thể trả em về tôi."

...

Sáng ngày tiếp theo, vì thế Hansung gọi mãi tuy nhiên Jungkook ko nghe máy. Đã 10h sáng sủa rồi tuy nhiên Jungkook còn ko dậy, anh tớ nghi kị là với chuyện nên vẫn phi như cất cánh cho tới nhà đất của Jungkook dò xét cậu.

*Rầm rầm rầm* "Jungkook, cởi cửa!!"

Mãi ko nghe thấy giờ vấn đáp, Hansung thẳng đập cửa ngõ xông vô. Lên cho tới chống Jungkook, cảnh tượng đập vô đôi mắt anh thiệt láo lếu độn. Những là bùa vẽ rơi tràn chống, miếng vỡ của sản phẩm tảo văng tứ tung. Còn Jungkook thì vẫn phía trên chóng với cái chăn yên ổn vị bên trên người.

"Jungkook, làm những gì tuy nhiên giờ ko dậy?" Anh di chuyển sát, lắc lay người cậu.

Cảm thấy cả thân thích người Jungkook không tồn tại sức nóng chừng, anh run rẩy run trả ngón tay lên mũi cậu dò xét tương đối thở...

"Jungkook!!!!"

...

Cảnh sát xung quanh nhà đất của Jungkook, tích lũy triệu chứng cứ, tự sướng hiện nay ngôi trường tiếp sau đó trả tử thi Jungkook cho tới mặt mũi pháp hắn lên đường xét nghiệm.

"Theo hình thức, cậu Jungkook không trở nên thương gì cả, ko xuất hiện nay thương tổn thường hay bị trúng độc. Nếu mong muốn hiểu ra rộng lớn về hiện tượng cậu ấy cần hóng thành phẩm mặt mũi pháp hắn."

"Vâng." Hansung sầu óc gật đầu.

Bỗng mang tên trợ lí chạy hớt ha hơ hải lại report cho tới viên công an.

"Báo cáo, những miếng vỡ Ϲɑmerɑ đều được nhìn thấy, Cửa Hàng chúng tôi còn tìm kiếm được thẻ ghi nhớ của sản phẩm tảo. Tôi nghĩ về tính năng này sẽ hỗ trợ tất cả chúng ta."

Viên công an và Hansung nhìn nhau, gật đầu. Lôi máy vi tính đi ra, liên kết với thẻ ghi nhớ rồi dò xét đoạn phim tảo được trong ngày hôm qua.

Trong đoạn phim được trích đi ra như 1 tập phim kinh dị. Cửa bong tự động cởi, bức mùng tự động vén, độ sáng của sợi chạc đỏ lòe bảo đảm, còn cả dòng sản phẩm bóng chui kể từ chân Jungkook chui lên, sau đấy khắp cơ thể Jungkook teo rung rinh. Viên công an với cậu trợ lí toát các giọt mồ hôi hột. Đến đoạn toàn thân người tê liệt xuất hiện nay ở hành lang cửa số sau tấm mùng, bên trên tay bế Jungkook, tuy nhiên vẫn còn đấy một Jungkook nữa bên trên chóng thì Hansung mới mẻ quan sát.

"Jungkook...bị con cái quỷ tê liệt bắt thất lạc rồi..."

Xem thêm: đông túy hạ phàm

...

----------W.a.t.t.p.a.d.A.m.i.e.2.1.0.8----------

Up sớm cho tới bao nhiêu cô hứng kinh hoảng Khi gọi tối ha :>