chồng cũ cuồng bạo thế này sao?

Nhã Khánh trằm trồ trước những cỗ váy dạ hội rục rỡ được đính thêm kết kể từ rộng lớn một ngàn hoa lá hồng đỏ loét. Hay những kiểu váy đầm sót lại được dẫn đến kể từ đa dạng và phong phú những loại hoa không giống nhau.
- Tuyệt thiệt đó! Ý tưởng này là của cậu sao? Rất thẩm mỹ và nghệ thuật.
Cô nở nụ mỉm cười, đứng trước cái váy đầm được đính thêm kể từ hoa phía dương, cô đem bàn tay bé bỏng nhỏ của tè Phi va vấp vô. Cậu bé bỏng nở nụ mỉm cười híp cả đôi mắt khi nhận ra những sắc tố sặc sỡ và dòng sản phẩm người sầm uất vô đi ra tham lam quan lại buổi triển lãm.
Chợt đem vài ba khách hàng tham lam quan lại xem sét cô, một cô nàng trẻ em đặt chân vào cạnh Tố Du:
- Chị ơi, chị là ngôi nhà kiến thiết Hàn Tố Du đích thị không? Em hâm mộ chị lắm. Chị cho tới em nài chụp với chị một tấm hình nha.

Cô nở nụ mỉm cười, êm ả đem tè Phi cho tới Nhã Khánh bế chung. Những fan hâm mộ không giống nhận ra cô cũng hấp tấp cho tới nài tự sướng nằm trong.
Tố Du hạnh phúc chụp ảnh nằm trong fan hâm mộ, đem người còn nài chữ ký của cô ý. Họ không ngừng nghỉ biểu dương cô xinh rất đẹp.
Mọi chuyện ra mắt đặc biệt thuật lợi, Tố Du niềm hạnh phúc vì thế buổi triển lãm thành công xuất sắc hơn hết mong ngóng của cô ý, thật nhiều khách hàng tham lam quan lại cho tới chiêm ngưỡng và ngắm nhìn kiệt tác thẩm mỹ và nghệ thuật.

Bạn đang xem: chồng cũ cuồng bạo thế này sao?

Tâm trạng cô đang được hạnh phúc, tuy nhiên một tiếng nói tiếp tục xoá tan mang vớ cả:
- Tố Du, hoá ra em ở phía trên. Tôi dò thám em nãy giờ.

Nhã Khánh nghe thấy tiếng nói cũng hấp tấp trở về, cô ấy toát các giọt mồ hôi khi nhận ra Lộ Sở Triệu đang được đặt chân vào.
Tố Du ko tin cậy vô đôi mắt bản thân, rõ rệt anh cần cút gặp gỡ đối tác chiến lược nên ngày hôm nay sẽ không còn cho tới buổi triển lãm. Sao giờ đây lại thế này?
- Chẳng cần anh rằng...anh cút gặp gỡ đối tác chiến lược nên ngày hôm nay ko cho tới sao?
Cô liếc mắt hoảng loạn nom lịch sự Nhã Khánh, nhường nhịn như Sở Triệu đã và đang trừng trị hình thành điều đặc biệt quan trọng.
- Tôi xong xuôi việc sớm nên giành giật thủ cho tới buổi triển lãm. Lúc nãy tôi đem gọi năng lượng điện toan căn vặn em còn ở buổi triển lãm ko tuy nhiên em ko nghe máy.
Cô đem thói quen thuộc khi cút ngủ tiếp tục đem máy lịch sự cơ chế im re, vậy nên sáng sủa đi ra quên chỉnh lại, khi anh điện thoại cảm ứng cô cũng chẳng hoặc biết.
Bạn đang được phát âm truyện bên trên Thích Truyện. VN, trang web phát âm truyện không tính tiền tốt nhất có thể lúc này.

Anh đem góc nhìn dịch chuyển lịch sự phía Nhã Khánh, thiệt đi ra điều khiến cho anh để tâm đó là cậu nhóc nhỏ bên trên tay cô ấy.
- Chào cậu, ko ngờ gặp gỡ nhau ở phía trên.

Nhã Khánh chứa chấp tiếng nhằm mục đích giảm sút một không khí đem chút mệt mỏi, anh khẽ mỉm cười:
- Thì đi ra Nhã Khánh cũng cho tới phía trên. Còn bé bỏng con cái này là...
Ánh đôi mắt anh nom chú ý tè Phi bé bỏng nhỏ, cho dù đó là lần thứ nhất chạm chán, tuy nhiên chẳng rõ ràng vì thế sao anh lại thấy cậu nhóc đặc biệt thân thích nằm trong với bản thân.1
Nhã Khánh rối bời, cô ấy khẽ liếc mắt nom Tố Du đi ra hiệu. Sắc mặt mũi Tố Du chợt tái mét cút, cô khẽ rung lắc đầu, tỏ ý nài Nhã Khánh hãy chung cô lưu giữ kín đáo. Cô ấy nắm rõ chuyện của Tố Du, chắc chắn rằng ko thể nhằm vỡ lở.
- Đây là con cháu trai của tôi, ngày hôm nay tôi đem cậu bé bỏng cút coi triển lãm. Ba u của cậu nhóc bận việc nên tôi chuyên nghiệp bé bỏng chung chúng ta.
Nhìn song má hồng phúng phính của tè Phi, lòng anh nhấc lên cảm hứng yêu thương quý kỳ lạ thông thường.
- Tôi hoàn toàn có thể bế bé bỏng được chứ?

Xem thêm: Bật mí 6 mẹo chơi game bài Poker 3D toàn thắng từ giới cao thủ

Ánh đôi mắt Nhã Khánh hoang mang và sợ hãi nom lịch sự cô, Tố Du gật nhẹ nhõm đầu, nếu như không trầm trồ tỉnh bơ thì chắc chắn rằng anh tiếp tục ngờ vực.
Sở Triệu bế bé bỏng con cái bên trên tay, bình thường tè Phi ko quí sát người kỳ lạ, thậm chí còn khi ai cơ bế bé bỏng vô chuyến gặp gỡ trước tiên, tè Phi tiếp tục quấy khóc.
Ấy vậy mà trong lúc được ẵm bồng trong tầm tay của Sở Triệu, cậu bé bỏng lại nở nụ mỉm cười toe toét.

Anh nom khuôn mặt "điển trai" đáng yêu và dễ thương của tè Phi nhưng mà lòng ko ngoài xiêu lòng. Trong khi cơ, tim cô lại đập loàn nhịp, cảm hứng lếu loàn khó khăn mô tả thấy lúc anh bế tè Phi vô lòng.
Cậu bé bỏng còn va vấp vô phần cổ áo anh, môi nhỏ chúm chím bất giác gọi:
- B...b...b...a
Tố Du nhíu mi, cô cầm chặt lòng bàn tay. Nhã Khánh biết cô đang được cảm nhận thấy không yên tâm, hấp tấp lại gần xoa nhẹ nhõm vai cô trấn an.
Nào ngờ tè Phi gặp gỡ anh lại gọi "ba ba" như thế, cậu nhóc này thiệt khiến cho cô bất ngờ nhưng mà.
Sở Triệu đem chút sửng sốt, tuy nhiên vì thế anh suy nghĩ trẻ em con cái ngây ngô nên vuốt nhẹ nhõm má tè Phi, anh nở nụ mỉm cười, chuyến trước tiên anh gặp gỡ một bé bỏng trai dễ thương thế này:

- Con trai à, con cái đáng yêu và dễ thương thiệt.
Anh bế tè Phi lại gần cô, nom anh và đứa nhỏ hạnh phúc thế này, xúc cảm vô cô từng khi càng thêm thắt rối bời.
- Tố Du, hoá ra em ở phía trên.

Xem thêm: truyện hiện đại

Cô cù người lại nom, đem chút sửng sốt khi Vu Tuấn cũng xuất hiện ở phía trên.
Cô âm thầm khóc trong thâm tâm, ngày hôm nay là ngày gì vậy chứ? Ai nhưng mà ngờ lại gặp gỡ bạn bè ngôi nhà chúng ta Lộ bên trên điểm này, còn nhằm chúng ta thấy bé bỏng tè Phi nữa.
- Anh Vu Tuấn, anh cũng...
Vu Tuấn nở nụ mỉm cười, tuy nhiên khi nhận ra sự hiện hữu của Sở Triệu, anh ấy ngay lập tức đem chút ko mừng rỡ.
Anh ấy êm ả nom Tố Du:
- Anh cần cho tới coi kiệt tác nghệ của em chứ.

Vu Tuấn cù lịch sự nom Sở Triệu, vốn liếng dĩ lúc biết chuyện cô ký hợp ý đồng thực hiện ngôi nhà kiến thiết độc quyền cho doanh nghiệp của Sở Triệu, anh ấy tiếp tục khôn xiết không dễ chịu.
- Em cũng ở phía trên à?
Câu căn vặn thể hiện nay rõ ràng thái phỏng chẳng bao nhiêu thiện cảm của Vu Tuấn so với người em trai, cho dù phía bên ngoài vẫn xưng hô anh - em cho tới thuận mồm.

- Anh thấy kỳ lạ lắm sao?
Chưa gì tiếp tục mệt mỏi như thế. Hai bạn bè gặp gỡ nhau ko một câu thân thích thiện tiếp tục trực tiếp thừng choảng nhau.
Tố Du và Nhã Khánh hoang mang và sợ hãi nom nhì người chúng ta. Trông thấy đứa bé bỏng bên trên tay Sở Triệu, Vu Tuấn ngay lập tức nói:
- Không kỳ lạ, đơn giản anh thấy trùng hợp. Mà đứa bé bỏng này...
Tố Du hấp tấp nom lịch sự Nhã Khánh, cô ấy cũng nhanh chóng nhẹn đặt chân vào bế tè Phi kể từ tay Sở Triệu:
- Bé con cái này là con cháu trai của tôi. Tôi đem con cháu cho tới coi triển lãm, đa số nhằm cậu nhóc được ra bên ngoài mừng rỡ nghịch tặc.
Sở Triệu quá biết Vu Tuấn tiếp tục quí Tố Du kể từ lâu. Trước phía trên khi Tố Du rằng với anh rằng cô gật đầu thực hiện người thay cho thế, anh còn bảo Vu Tuấn yêu thương cô lâu như thế, sao cô ko gật đầu anh ấy và lại mãi dành riêng tình thân cho tới anh.
Nhưng giờ đây, Sở Triệu sẽ không còn ngu ngốc rằng những tiếng như thế với cô nữa.
Suốt rộng lớn 2 năm qua quýt, cho dù tiếp tục ly thơm với Sở Triệu tuy nhiên cô vẫn trước đó chưa từng cởi lòng gật đầu Vu Tuấn. Chính vậy nên, anh ấy cảm biến được cô vẫn còn đấy dành riêng tình thân cho những người em trai của tớ. Vốn dĩ kể từ nhỏ Sở Triệu và Vu Tuấn đang không bao nhiêu thân thích thiết và hòa thuận khi nhì người u của mình không ngừng nghỉ ghen ghét, đấu đá cho nhau. Vậy nên vô thương yêu, Vu Tuấn vô cùng không thích nhúng nhượng bộ Sở Triệu. Anh ấy càng ghét bỏ Sở Triệu khi anh là kẻ Tố Du ko thể quên được.