chốn phồn hoa có người

1

Sau Khi đảm bảo chất lượng nghiệp ĐH, u buôn bán tôi cho 1 người con trai phong phú, lễ căn vặn cưới cho tới hàng trăm triệu.

Bạn đang xem: chốn phồn hoa có người

Nghe thưa, đối phương là 1 trong cậu rét tiêu xài chuẩn chỉnh.

Anh bị tật nguyền nhị chân nhập một tai nạn thương tâm, cũng vì vậy tổn thất quyền quá tiếp gia tộc.

Bây giờ coi như vừa phải phong phú vừa phải thanh nhàn rỗi, với điều ——

Mẹ tôi lo ngại nóng bức ruột: “Nghe thưa, cậu tao không chỉ có bị tật nhị chân mà còn phải ko thể mối quan hệ.”

Mắt tôi sáng sủa ngời.

Thật là trả hảo!

Có chi phí lại nở ngươi nở mặt mũi, ông ông xã què quặt còn bất lực, còn gì niềm hạnh phúc hơn?

Vì thế, tôi và u phân chia nhau rubi căn vặn cưới, sung sướng gả thông qua đó.

Vì sao cần cưới một người tàn tật?

Vì chi phí chứ sao.

Đúng là 1 trong nguyên nhân trục lợi tầm thông thường.

2

Vào ngày cưới, tôi thấy khá lo ngại.

Đối phương cần thiết một lọ hoa ko lai lịch nhằm thực hiện phu nhân, còn u con cái tôi thì tham lam chi phí, người xem kết hợp ăn ý cùng nhau, vì thế cho tới ngày cưới Shop chúng tôi mới mẻ thực sự gặp gỡ nhau đợt thứ nhất.

Trước sự kiện, u tôi nhét tôi nhập phòng ngủ của đối phương, và gọi thưa là…

Vun che tình thương.

… Chỉ còn mươi phút nữa là nhập lễ đàng, còn vun che được kiểu tình thương gì?

Tôi xách váy cưới lao vào, đang được suy nghĩ coi nên kính chào căn vặn ra làm sao lại bỗng dưng sửng nóng bức.

Không cần thưa đối phương là bé nhỏ xứng đáng thương nhị chân tàn phế truất, ko thể mối quan hệ sao?

Vậy người con trai bên trên xe pháo lăn chiêng lại là ai?

Bộ phục trang black color được rời may khôn khéo rõ nét là dành riêng cho tiệc cưới, tuy nhiên áo sơ-mi lại tùy ý ngỏ đi ra nhị cúc.

Dù ngồi bên trên xe pháo lăn chiêng, tuy nhiên sống lưng vẫn trực tiếp tắp, kiêu ngạo lãnh đạm.

Dời tầm đôi mắt lên bên trên.

Là một khuôn mặt mũi khiến cho người không giống ngạc nhiên cảm thán.

Thanh phong tễ nguyệt, ngọc hóa học kim tướng*, cũng ko đầy đủ nhằm trình diễn miêu tả khuôn mặt mũi anh.

*Thanh phong tễ nguyệt: một cụm kể từ ẩn dụ cho 1 vẻ bên ngoài yên tĩnh bình, xinh đẹp; ngọc hóa học kim tướng: trở nên ngữ chỉ sự hoàn hảo nhất, vẻ đẹp nhất của một người hoặc một đối tượng người tiêu dùng, tính chất nào là tê liệt.

Vừa buông tay, tôi vấp váp cần gấu váy cưới, nửa quỳ trước mặt mũi người con trai nhập thế vô nằm trong khó khăn xử.

Tôi ngấc đầu nhìn anh, thi công bắp.

“Em… em thưa em lên đường thiếu sót phòng… Anh tin tưởng không?”

Sau Khi tôi lao vào cửa ngõ, người tê liệt vẫn nhìn tôi Reviews bao nhiêu đợt.

Lúc này, anh ngồi tức thì ngắn ngủi bên trên xe pháo lăn chiêng, còn tôi xấu xa hổ quỳ, ánh nhìn anh hòn đảo qua loa tôi, sau cuối ngừng ở cái váy cưới trước khi anh sai người fake cho tới.

“Em đoán xem?”

3

Tôi đoán…

Anh chỉ què chứ không cần ngốc.

Để giảm sút xấu xa hổ, tôi bộp chộp vàng đứng lên, chỉ nói theo một cách khác thực sự ——

“Mẹ em bảo em cho tới nhằm vun che tình thương với anh.”

Người con trai cười cợt nhẹ nhõm một giờ đồng hồ.

Anh liếc nhìn đồng hồ: “Ừ, vun che năm phút kiên cố cũng đầy đủ nhằm đối phó lễ cưới.”

Nhớ cho tới người này là kim mái ấm, tôi bộp chộp vàng trông nom ân cần: “Lát nữa nhập lễ cưới, em với cần thiết Note điều gì không?”

Tôi cuồng loạn la hét trong tâm địa ——

Yêu cầu tôi đi! Ra ĐK đi! Sau tê liệt tăng tiền!

Nhưng tuy nhiên.

Anh liếc nhìn tôi một chiếc, mặc nhiên thả lỏng cà vạt: “Không cần thiết, cứ yên ắng thực hiện một lọ hoa là được.”

“À, vâng.”

Tôi biết điều đáp lại, đứng ở một phía ko thưa gì, tuy nhiên đôi mắt ko nhịn được tuy nhiên cứ liếc nhìn anh.

Tôi nông cạn, tôi với tội.

Tôi ăn năn hận vì thế trước đó cảm nhận thấy vui vẻ sướng với chuyện anh bị bất lực.

Thật tiếc cho tới khuôn mặt mũi đẹp nhất như tiên tê liệt.

4

Đám cưới kết thúc giục thỏa mãn.

Bình hoa sao, vượt lên trên đơn giản và giản dị.

Tôi chỉ việc ưỡn ngực hóp bụng cong mông, mặt mũi tươi tắn cười cợt đứng bên dưới ánh sáng của đèn sảnh khấu, kiên trì cho tới cuối sự kiện là thành công xuất sắc.

Phó Tiện có vẻ như đặc biệt lý tưởng với biểu thị của tôi, sau đám hỏi, anh khá say, nhét nhập tay tôi một tấm thẻ ngân hàng.

Không thưa mục tiêu, ko thưa giới hạn ở mức.

Nhưng coi ý của anh ấy, hẳn là thưởng cho tới tôi.

Cậu rét mái ấm chúng ta Phó vung tay thì kiên cố sẽ không còn bủn xỉn. Tôi đựng tấm thẻ lên đường, một lúc sau mới mẻ lưu giữ xua theo đuổi căn vặn password.

Ngoài thẻ ngân hàng, anh còn ném cho tới tôi một chùm khóa xe và một tờ giấy tờ ghi địa điểm và số điện thoại cảm ứng thông minh bên trên tê liệt.

Xem thêm: truyện sa vào

Anh ngồi xe pháo chuyên sử dụng rời lên đường, bảo tôi tự động bắt xe pháo về “nhà”.

Tôi làm những gì với tâm lý về biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang của cậu Phó.

Sau Khi nuốm thẻ ngân hàng, tôi cho tới ngân hàng ngay gần tê liệt tức thì, khi tới cây ATM nhằm đánh giá số dư, tay tôi run rẩy lên vì thế phấn khích.

Nhưng tuy nhiên ——

Số dư thông tin tài khoản thẻ: Một trăm tệ.

Là tệ, ko cần vạn.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình hiển thị nhìn một khi lâu, cho tới Khi bị anh trai hâu phương ko vui vẻ thúc giục giục:

“Em gái à, với 1 trăm tệ thôi tuy nhiên cô cũng bởi dự nửa ngày, hay những tôi canh ty cô thắp cho tới nó nén nhang nhằm cô rút nhé?”

Tôi đỏ loét mặt mũi lấy lại thẻ, vẫn ko chịu đựng kể từ loại bỏ cho tới quầy giao dịch thanh toán ra soát.

Đúng thiệt là 1 trong trăm tệ.

Anh xuất sắc lắm.

Dù là không tồn tại tình thương gì, tuy nhiên rất nhiều tôi cũng khoác cái váy cưới rườm rà soát gả cho tới anh một đợt.

Một trăm tệ, anh đang được tống cổ đứa hành khất sao?

Càng suy nghĩ càng phẫn uất, tôi rút một trăm tệ này, người sử dụng chi phí của anh ấy bắt phụ thân cái xe taxi.

Một cái tôi ngồi, nhị con xe trống rỗng còn sót lại đuổi theo sau.

Nhưng tuy nhiên ——

Tôi phạm sai lầm đáng tiếc.

Không ngờ biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang của cậu Phó lại xa cách như thế, phụ thân cái xe taxi ngốn của tôi rộng lớn tư trăm tệ.

Tiêu không còn một trăm tệ thì thôi lên đường, tôi còn cần bù rộng lớn 300.

Thật xui xẻo.

5

Buổi tối, hiện đại thơm.

Tôi ngồi bên trên sô trộn nhìn chằm chằm khuôn mặt mũi đẹp nhất trai của Phó Tiện, nhìn thế nào thì cũng cảm nhận thấy tức phẫn uất.

Lúc đang được thì thầm sỉ vả anh, Phó Tiện tự nhiên nhìn sang trọng đây:

“Tư Dao?”

Tôi: “Ồ, vâng, em phía trên.”

… Đúng là vừa phải thấy kim mái ấm ngay tắp lự túng lúng.

Ánh đôi mắt Phó Tiện ngừng phía trên mặt mũi tôi, nhẹ dịu thanh nhàn nhạt nhẽo tuy nhiên khiến cho lòng người hoảng loàn.

Hai Shop chúng tôi nhìn nhau, anh câu môi bên dưới, nhẹ nhõm giọng nói:

“Nên ngủ rồi.”

Mặt tôi vứt bừng nhập vô thức.

Nhưng suy nghĩ lại câu nói. u thưa, tôi lại bị một chậu thau nước rét mướt dội lên đầu.

“Cái kia…” Tôi nhìn đôi bàn chân thon lâu năm của anh ấy bên trên xe pháo lăn chiêng, dè dặt hỏi: “Có cần thiết em cõng anh lên nệm không?”

Tạm ngừng nhị giây, tôi li3m môi vấp ngã sung: “Em khỏe khoắn lắm.”

Phó Tiện ngồi bên trên xe pháo lăn chiêng, fake tay dỡ nhị cúc áo, cười cợt ko bao nhiêu bận tâm: “Phiền em rồi.”

Tôi bước cho tới, ngổi xổm xoay sống lưng trước mặt mũi Phó Tiện.

Sau nhị giây, Phó Tiện khá nghiêng người về phía đằng trước bịa đặt nhị tay lên vai tôi.

Cánh tay của những người này cũng miếng khảnh, choàng hờ trước cổ tôi, mùi hương mùi hương bên trên người đặc biệt thoải mái, như là mùi hương thông xanh lơ tươi tắn đuối.

Ý quyết định thuở đầu của tôi đặc biệt đơn giản và giản dị, đơn giản mong muốn tỏ lòng đảm bảo chất lượng với kim mái ấm tuy nhiên thôi, tuy nhiên Khi anh thiệt sự phía trên vai tôi, xúc tiếp gần như là vậy khiến cho tôi tức khắc đỏ loét mặt mũi.

Anh thời điểm hiện nay vẫn dỡ vest đi ra, bên trên người chỉ từ lại một cái áo sơ-mi White, còn tôi đã và đang thay cho váy cưới, khoác một cái váy đơn giản và giản dị nhằm mời mọc rượu.

Khoảnh xung khắc cõng anh bên trên sống lưng, tôi thậm chí là rất có thể cảm biến được sức nóng chừng khung hình của Phó Tiện.

Nghĩ Theo phong cách này, tôi với khá hoảng sợ.

Chân loạng choạng, tôi lại giẫm lên gấu váy đang được kéo lê bên trên sàn ——

Tôi cõng Phó Tiện trượt rầm xuống khu đất.

… Tôi ở bên dưới khu đất không đủ can đảm dậy.

Tôi đảm bảo an toàn bản thân ko cần cô nàng ngớ ngẩn thông thường xuyên tấu hài, nhị mươi bao nhiêu năm đầu tiên cũng khá được coi là lanh lợi mưu trí.

Cũng ko biết thời điểm ngày hôm nay làm thế nào tuy nhiên trúng số cho tới nhị đợt, tự động té trượt thì thôi lên đường còn quăng trượt cả kim mái ấm.

Thật lâu sau, cũng ko nghe thấy động tĩnh gì kể từ Phó Tiện.

Tôi chợt hốt hoảng, tiếp tục không… trượt ngất lên đường rồi đó chứ?

Vừa quyết định ngấc đầu lên coi, phía đằng trước tự nhiên truyền cho tới giờ đồng hồ của Phó Tiện.

Mờ nhạt nhẽo, trầm thấp.

“Lại phía trên.”

Tôi trườn dậy, cẩn trọng bước cho tới, ngồi xổm xuống.

“Cái đó…”

Tôi quyết định lý giải, tuy nhiên còn ko dứt câu nói. thì cổ tay bỗng nhiên bị siết chặt.

Phó Tiện cầm cổ tay của tôi kéo mạnh, tôi ngay tắp lự trượt nhập trong tâm địa anh.

Sàn mái ấm giá rét, Phó Tiện nằm ngửa lưng bên trên mặt mũi khu đất, một tay cầm chặt tay tôi, rũ đôi mắt nhìn tôi đang được phía trên người anh.

Xem thêm: cẩm đường quy yến

Nhìn ngay gần, người con trai này vẫn đẹp nhất bị tiêu diệt người.

“Tư Dao.”

Anh nhìn trực tiếp tôi, nghiến răng nói: “Đỡ tôi lên xe pháo lăn chiêng, tôi tự động lên nệm được.”