cha nuôi con hận người

Chương 1

Tại biệt thự Lâm gia

Bạn đang xem: cha nuôi con hận người

Bà lão tay dắt một bé nhỏ gái toàn thân miếng khảnh, nước domain authority mịn màng, khuôn mặt mũi tròn trịa đến trước mặt người đàn ông khoảng tầm tầm nhì lăm, nhì sáu tuổi hạc đang được ngồi bên trên sofa Người đàn ông này, đằm thắm hình cường tráng, nước domain authority cổ đồng, ngũ quan tiền tinh ma xảo tuy nhiên ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng cao ngạo khiến người khác nhìn vào cảm thấy sợ hãi

- "Hiệu trưởng, phía trên là ai vậy?" Khí thế bức người của anh ý thực hiện cô giá thành xương sống

- "Đây là Lâm tổng, sau này là phụ thân nuôi con cái, mau gọi một tiếng phụ thân đi"

Thẩm Tư Linh chần chừ, fake ánh nhìn nom người con trai trước mặt mũi tiếp sau đó gọi một tiếng: "Cha!"

- "Ngoan"

- "Lâm tổng tôi fake người tới rồi, giờ tôi phải lên đường đây" Hiệu trưởng nói rồi vội vã rời đi

- "Đưa tiểu thư lên phòng" Nói rồi, Lâm Tạ Phong khoác lên người chiếc áo vest rời khỏi quần thể biệt thự

Bước vào phòng, cô kinh ngạc, căn phòng lớn gần bằng cô nhi viện mà cô ở, bốn bức tường được đập màu hồng sữa, có giường, tủ ăn mặc quần áo, truyền họa Tư Linh ko nghĩ có ngày lại được ở vô căn phòng như thế này Cô chạy ngay lập tức đến chiếc giường kingsize: "A! Thật thoải mái" Nằm một thời gian cô ngủ thiếp lên đường đến khi tỉnh dậy đã gần sáu giờ

Sáu giờ rồi! Cô nên lên đường tắm một lát!

Vào chống tắm, cô bước ngay lập tức cho tới cái phòng tắm rộng lớn Phía mặt mũi nhằm nhiều loại sữa tắm với rất nhiều mùi hương hương thơm không giống nhau Cô lựa chọn cho chính bản thân mình mùi hương hoa oải hương thơm, mùi hương hương thơm tuy nhiên cô quí nhất, thơm tho nhẹ nhàng khiến cho người tao cảm nhận thấy thoải mái

Tắm cọ thật sạch sẽ kết thúc, cô bước xuống lầu

- "Tiểu thư cô dậy rồi à, tao chuẩn bị cơm trắng kết thúc rồi cô mau xuống ăn đi" Một người thiếu nữ khoảng tầm năm mươi tuổi hạc tuy nhiên toàn thân đang được gầy còm yếu đuối, khuôn mặt mũi hằn lên vài ba mối nhăn, bàn tay chai sần đang được bưng dĩa thực phẩm, giọng khàn khàn lên tiếng

- "Bà là?" Cô bước ngay sát lại bàn, ánh nhìn vẫn nom người thiếu nữ đang được bày dĩa thức ăn

- "Ta là Vú Đường, làm ở phía trên rộng lớn tư mươi năm rồi" Vú Đường nở nụ mỉm cười nhân hậu nom cô

- "Vú Đường! Cha con cái đâu?" Cô nom từng mái ấm ko thấy anh đâu? Cô tò mò mẫm chất vấn vú

- "Dạ tè thư thời điểm hôm nay cậu chủ có việc ở công ty lớn nên dặn tao nói tiểu thư khỏi đợi cơm"

Cô nghe vú Đường trình bày đôi mắt liếc nom bàn ăn Trên bàn ăn, toàn là thức tiêu hóa Hồi trước, cô còn ở Thẩm thị, cô cũng rất được ăn sung khoác sướng tuy nhiên kể từ khi được tiến hành cô nhi viện cô chỉ được ăn cơm trắng với rau xanh thôi, đem bữa chỉ ăn cháo White Đã tía năm rồi, cô không được tiêu hóa như bây giờ

- "Vú Đường, ngồi xuống ăn với con cái đi" Dù sao thực phẩm còn nhiều, cô ăn 1 mình cũng ko hết

Xem thêm: tổng tài lại gọi tôi đến nhà chị ấy

- "Không cần thiết đâu tè thư cứ ăn đi" Vú nom cô cười

- "Vú cứ ngồi xuống ăn đi" Cô fake tay níu ống ống tay áo vú

- "Dạ tè thư" Vú Đường nom cô cười

Càng thì thầm vú Đường càng cảm nhận thấy quí cô bé nhỏ này, cô đem nụ mỉm cười rất rất thơ ngây Dần dần dần bà ăn ở với cô như phụ nữ ruột của mình

- ------------------

Tại Lâm Thị

Người đàn ông nằm lê lết bên trên sàn, miệng nôn rời khỏi máu không ngừng nghỉ mếu máo cầu van lơn người con trai đang được ngồi bên trên ghế sofa

- "Lâm tổng, van lơn anh ân xá cho tới tôi, sau này tôi ko dám nữa" Người đàn ông khóc lóc quỳ lạy, đầu đập mạnh xuống sàn

- "Biết trước hậu quả tại sao còn làm?" Anh ngồi bên trên sofa, tay rứa tách trà kể từ từ tợp Con ngươi vẫn toả rời khỏi không khí lạnh quan sát về phía hắn

- "Là có người nhờ tôi đánh cắp tài liệu của công ty lớn Hắn tao hứa sẽ cho tới tôi tiền Tôi vì muốn kiếm tiền nên mới làm vậy" Người con trai run rẩy lập cập Một phần vì như thế e hãi, 1 phần vì như thế chỗ bị thương đang được nhức nhối từng cơ thể

- "Ai?"

- "Hắn Hắn tao bịt mặt nên tôi ko thấy rõ"

Anh nom chằm chằm người con trai đang được quỳ gối bên trên sàn Mái tóc rối bù, khuôn mặt mũi xanh biếc, khung người gầy còm yếu đuối với chi chít vết bầm tím Nhìn anh tao yếu đuối ớt nhút nhát như thế tiếp tục không dám thực hiện chuyện cơ trừ khi đem người đứng sau! Ngẫm nghĩ về một ít, anh rời khỏi hiệu, vài thương hiệu vệ sĩ hiểu ý lôi sền quánh người con trai ra phía bên ngoài Vang vọng từng hiên chạy chỉ mất giờ phì tấn công đập nằm trong giờ hét cầu van lơn của những người đàn ông

Trong chống giờ chỉ từ bản thân anh ngồi fake sống lưng về phía cửa ngõ, tay châm điếu dung dịch bú một tương đối tiếp sau đó nhả rời khỏi làn sương nhòa mờ càng thực hiện tăng vẻ đẹp mắt nam tính mạnh mẽ bên trên người anh Ánh đôi mắt anh quan sát về một phía, vô con cái ngươi như đang được ẩn hiện tại điều gì đó

- ------------------

Mười nhì giờ đêm

Xem thêm: 7 năm trên hoang đảo

Tạ Phong lái xe pháo về biệt thự Lâm gia, thời điểm hôm nay anh rất rất mệt mỏi Vừa vô cửa ngõ, đập vào mắt anh là hình hình họa cô gái đang được nằm ngủ bên trên chiếc sofa Chẵng lẽ cô gái này đã đợi anh suốt cả tối Anh bước lại gần nom cô tiếp sau đó nhẹ dịu bế cô về phòng, để cô xuống giường, rồi lặng lẽ tách lên đường Anh tiếp tục cho tới cô tận thưởng sung sướng một thời hạn, về sau sẽ không còn được như thế nữa


Truyện tấn công dấu

Nhấn nhằm coi...

Truyện đang được đọc

Nhấn nhằm coi...