cấm hôn môi

                                    
                                              

Chương 45: Ngoại truyện

Một năm sau khoản thời gian đại lục được trùng tu, nền kinh tế tài chính và cuộc sống thường ngày sinh hoạt của TP.HCM Thuỵ Thường lại chuồn nhập tiến trình.

Bạn đang xem: cấm hôn môi

Đại học tập Thụy Thường cũng xuất hiện quay về. Sau 1 năm bị bỏ phí, cây thông thường xuân* nhập ngôi trường đang được lấn cả nhập vào chống học tập rồi. Sau mùa tai ương này, phụ vương mươi ngàn SV chỉ với lại một trong những phần sáu. Trong ngôi trường thiếu hụt cả thầy lộn trò, ko tiện phân chia bám theo khoá nên gom không còn SV lại mang lại học tập công cộng.

Lạc Vũ cũng ko ngờ phiên bản thân thích còn tồn tại thời cơ được ngồi nghe giảng nằm trong Doãn Trừng. Hai người cùng với nhau mướn 1 căn mái ấm rộng lớn 90 mét vuông ở phía bên ngoài ngôi trường, thường ngày tan học tập là rất có thể về bên sinh sống nhập trái đất nhì người.

Tai ương đang được nhằm lại bóng ma mãnh rất rộng lớn trong thâm tâm từng người. Doãn Trừng với những học viên được chữa trị ngoài đang được cùng với nhau xây dựng một chống tư vấn tư tưởng, thường xuyên chung giảm sút trọng trách tư tưởng mang lại những người dân từng bị nhiễm bệnh dịch.

Anh đang được ngoài hẳn, tuy nhiên cho tới ngày đông tay chân vẫn giá thành băng, thính giác nhậy bén, duy nhất giờ động nhỏ thôi cũng đầy đủ nhằm thức tỉnh anh.

Vì vậy nhập những tối sầm uất, Lạc Vũ tiếp tục tắm nước rét mang lại thật sạch sẽ rồi đâm vào lòng anh.

Khác với những người dân bệnh dịch bị ám ảnh bởi vì những hồi ức khiếp sợ, Doãn Trừng luôn luôn là dáng vóc ghẻ lạnh vô tâm vô truất phế, ko hề bị xao động bởi vì bất kể ai. Chỉ sở hữu Lạc Vũ mới mẻ biết, cho tới tối anh vẫn luôn luôn tỉnh dậy bởi vì ác mộng

Vào tối uỷ thác quá, Doãn Trừng teo bản thân nhập chăn ngồi một góc bên trên ghế sofa coi TV. Lạc Vũ thấy anh ko Chịu nổi nên gọi năng lượng điện mang lại Lạc Lâm hoàn thành thì cậu cũng chuồn tắm cọ.

“Đàn anh chuồn ngủ trước chuồn.” Lạc Vũ bịa đặt một nụ hít bên trên vầng trán giá thành băng của Doãn Trừng. Tại mặt mày anh đang được lâu, Lạc Vũ cũng học tập được chút ngón nghề ngỗng mặt dạn mày dày.

Doãn Trừng hừ hừ nhì giờ, lê dép lê chuồn nhập chống.

Mười lăm phút sau, anh đang được mơ tưởng trực thuộc chăn, đùng một phát sở hữu một chiếc đầu êm ấm đâm vào lồng ngực.

“Còn giá thành ko anh?” Lạc Vũ chỉ khoác một chiếc quần trong, dán người lên trên tấm băng rộng lớn này.

“Không giá thành.” Doãn Trừng ko trợn đôi mắt, ôm đứa ở trong thâm tâm bản thân hít một chiếc. “Có em là không còn giá thành ngay lập tức.”

Ngoài hành lang cửa số sở hữu bao nhiêu chùm pháo bông được tưới lên trời, nở rực nhập mùng tối. Lạc Vũ đứng lên kéo mùng rời khỏi, ngoài hành lang cửa số là cảnh quan năm mới tết đến.

Nhà mái ấm sáng sủa đèn, một tràng pháp hoa nở rực bên trên ko, thắp sáng trời khu đất.

Doãn Trừng khoác chăn ôm siết lấy cậu kể từ đàng sau.

“Bảo bối, chúc mừng năm mới tết đến.”

“Chúc mừng năm mới tết đến.”

Lạc Vũ xoay đầu hít anh.

Ánh sáng sủa ngoài hành lang cửa số chiếu độ sáng gold color êm ấm lên khuôn mặt mày bọn họ, bên dưới lớp chăn Trắng tinh ma, thân thích thể nhì người bọn họ kề sát nhau, domain authority thịt khắn khít.

Xem thêm: gặp gỡ vương lịch xuyên

Doãn Trừng rời chuồn một khoảng chừng, nhận ra pháo bông bùng cháy nhập góc nhìn của Lạc Vũ

Lạc Vũ cũng nom anh, hai con mắt color lam nghịch ngợm chớp chớp.

Sau tê liệt cậu nhoẻn mồm cười cợt.

“Muốn thực hiện không?”

“Muốn.”

Hai người ôm hít tiếp cận trước hành lang cửa số. Lạc Vũ chạng tay lấy tấm chăn trải bên trên lớp sàn lát gạch ốp men giá thành băng.

Cậu chạng tay đẩy Doãn Trừng trượt rời khỏi tấm chăn, phiên bản thân thích thì ngồi bên trên đùi anh.

“Hửm?” Doãn Trừng dịu dàng êm ả xoa cằm cậu, “Muốn phía trên sao? Chỉ cần thiết em mong muốn thì anh đều chiều.”

Lạc Vũ cười cợt trở thành giờ, cong người gặm nhẹ nhàng lên yết hầu của anh ấy. “Không cần ý này mà.”

“Vậy thìa là ý gì?”

Doãn Trừng kéo cậu lại ngay gần, sử dụng tay lưu giữ cánh tay của cậu.

Lạc Vũ dựa sát lên cổ anh, bị đôn đốc nên cứ dụi đầu từng phiên một. Doãn Trừng cảm nhận thấy cậu thiệt dễ thương và đáng yêu, nên là cười cợt chứa chấp giọng khàn khàn trình bày mặt mày tai cậu.

“Bảo bối rên rộng lớn giờ chút, phía bên ngoài còn đang được phun pháo bông tuy nhiên, ko nghe thấy gì không còn.”

Đúng là lúc pháo bông nở bung thì giờ vang rất rộng lớn, từng đoá một nở rực bên trên trời, nhuộm quang cảnh mặt mày hành lang cửa số sát khu đất trở thành đầy đủ sắc tố, song đường thể trần truồng khắn khít trốn nhập bóng tối, ôm hít thực hiện tình ở điểm không một ai biết cho tới. Trong lòng bọn họ đang dần phun pháo bông, hiến dâng dáng vóc hí hửng sướng nhất cho tất cả những người bản thân yêu thương nhất.

Sau Khi từng chuyện kết đôn đốc, nhì người đều mệt mỏi cho tới phỏng không thích động đậy nên cứ thế phía trên mặt mày khu đất trước hành lang cửa số sát khu đất nom pháo bông.

Lạc Vũ phụ thuộc lòng Doãn Trừng, đùa xấu xí lấy chân dẫm lên chân anh.

“Hửm?”

“…Chúc mừng, tròn trặn 1 năm anh quay về thực hiện người.”

Xem thêm: lai sinh bất kiến truyện chữ full

Năm ngoái Khi người xem coi pháo bông thì bọn họ còn đang được tự động bản thân nỗ lực sinh sống sót. Cho mặc dù thời hạn 1 năm ko thể fake toàn xã hội quay về tiến trình tuy nhiên không còn thảy đều đang được từ từ gửi đổi thay đảm bảo chất lượng đẹp nhất. Vô số trở thành thị vừa mới được dựng lên bên trên gò tàn tích, vô số người đang được thất lạc chuồn người thân trong gia đình chính thức một cuộc sống thường ngày mới mẻ.

Hết thảy đều tiếp tục đảm bảo chất lượng lên thôi.

*** 45 ***